• Màu nền:
  • Font chữ:
  • Chiều cao dòng:
  • Kích Cỡ Chữ:

Chương 11: F*ck, sợ cái gì thì cái đó liền đến

Sau khi ra khỏi phòng đọc sách, Tô Thương đi thẳng về đến phòng của mình, anh khoanh chân lại lập tức tiến vào trạng thái tu luyện.

Bây giờ anh đã tẩy tinh phạt tủy thành công, đây cũng là lúc nên nâng cao sức mạnh của mình rồi.

Chỉ có điều là...

Hiện giờ linh khí ở trái đất đã cạn kiệt, tốc độ tu luyện cũng chậm chạp hơn, Tô Thương dự đoán sơ bộ rằng phải mất ít nhất là mười năm mới có thể đột phá đến tầng thứ chín của luyện khí.

Đối với việc ngưng kết kim đan chỉ sợ là chưa tích lũy đủ vài thập kỉ thì chưa thể làm xong được.

Điều này khiến Tô Thương cực kỳ phiền não, nhưng cũng chỉ còn cách là tu luyện từng bước từng bước một.

....

Ngày hôm sau.

Mới sáng sớm, Tô Thương đã bị tiếng gõ cửa bên ngoài làm cho thức giấc.

Ngay sau đó liền nghe thấy tiếng của Tô Cảnh Hàm ngoài cửa: “Anh, giờ cũng đã muộn rồi, anh nên dậy đi học đi.”

“Anh biết rồi.”

Tô Thương đáp lại một tiếng sau đó đẩy cửa bước ra ngoài.

“Anh, chúc mừng anh nhé.” Lúc này trên mặt Tô Cảnh Hàm kèm theo một nụ cười nói.

Tô Thương nhìn Tô Cảnh Hàm, nhíu mày nói: “Chúc mừng cái gì?”

“Chúc mừng anh có thể đi học ở trường Đại học Kinh Tử đó.”

Khuôn mặt Tô Cảnh Hàm lộ ra vẻ đầy ngưỡng mộ nói: “Đại học Kinh Tử là trường đứng trong top ba theo xếp hạng của các trường đại học ở nước Hoa, không ngờ rằng anh trong cái rủi lại có cái may, thế mà có cơ hội được nhận vào học trường đại học Kinh Tử.”

“Anh à, lần này chắc là cha nuôi đã tốn rất nhiều tiền phải không, nếu không thì trường đại học Kinh Tử sẽ không thể đồng ý dễ dàng như vậy đâu nhỉ.” Tô Cảnh Hàm hỏi dò.

“Ha ha.”

Tô Thương nhìn ra được vẻ mặt đầy ngưỡng mộ của Tô Cảnh Hàm không phải là giả, thế là lại càng cố ý chọc tức đối phương, nhẹ nhàng cười nói:

“Đúng vậy, cha đã tốn rất nhiều tiền.”

“Anh đã nói với cha nhiều rồi, đừng có lãng phí tiền cho anh nữa, nhưng mà ông ấy cứ cố tình không nghe, cứ nhất định phải sắp xếp cho anh vào học ở trường đại học Kinh Tử cho bằng được.”

Tô Thương còn thở dài nói: “Ôi trời, người anh em tốt, em có thể cảm nhận được nỗi đau khổ của anh đến mức nào không?”

“Em...”

Trong mắt Tô Cảnh Hàm hiện ra một vẻ cực kỳ ghen tị, nhưng chỉ thoáng qua trong chốc lát, rồi sau đó cậu ấy lại cười nói: “Anh, anh là con ruột của cha nuôi, ông ấy thương anh là điều dễ hiểu mà.”

“Nhưng mà anh có muốn đi học đâu.” Tô Thương đầu tiên là phàn nàn, sau đó lại chuyển chủ đề nói: “Anh em tốt, lần trước em đã kêu anh đi san phẳng trường học rồi, đó thật sự là một ý tưởng hay giúp anh giải quyết được một việc lớn, lần này em còn có cách gì hay nữa không, anh thật sự là không muốn đi đến trường học chút nào.”

“Anh.”

Tô Cảnh Hàm giật mình, vội vàng nói: “Em không kêu anh đi san phẳng trường học, những câu thế này anh đừng nói lung tung, lúc đó em chỉ là vui miệng nói một câu mà thôi.”

Ồ thế sao? Thật thế sao?

Sao tôi lại cảm thấy đây lại là một kế hoạch mà cậu đã vạch ra từ lâu lắm rồi nhỉ?

Trong lòng Tô Thương hiểu rõ, nhưng ngoài mặt vẫn mỉm cười nói: “Ha ha, người anh em, anh hiểu hết mà, em cứ yên tâm đi, việc em nói anh đi san phẳng trường học, anh sẽ không nói với bất kì ai khác đâu.”

“Nhanh nhanh nhanh lên, nhanh nghĩ cho anh trai một ý tưởng gì đó đi, làm thế nào mới không phải đi học.”

Tô Thương hối thúc nói: “Hạnh phúc của anh trong bốn năm tiếp theo, đều dựa vào em hết đấy.”

Tô Cảnh Hàm nghe xong những lời này, một sự lạnh lùng lướt qua trong ánh mắt, lập tức từ chối nói: “Anh, em thật sự không dám bàn tới vấn đề này nữa, gan của anh lớn quá rồi, em tùy tiện nói đùa một câu, anh liền dám làm thật.”

“Nhưng mà anh à, anh cũng không cần phải quá buồn bã đâu, cha nuôi để anh đi tới trường học, cũng là vì muốn tốt cho anh, hơn nữa chương trình dạy học ở trường đại học khá là nhẹ nhàng, có rất nhiều thời gian rảnh, bốn năm này anh từ từ chịu đựng cho qua nhé.”

Nói đến cuối cùng, Tô Cảnh Hàm ra vẻ nghiêm túc nhắc nhở: “Còn nữa, anh à, anh tuyệt đối không được diễn lại trò cũ đâu đấy.”

“Đại học Kinh Tử có rất nhiều nhân tài, lỡ như trường học lại bị anh san phẳng, thì đồng nghĩa với việc tất cả mọi người đều không có chỗ học tập nghiên cứu, việc này đối với đất nước mà nói đó là một tổn thất vô cùng to lớn.” Tô Cảnh Hàm nghiêm túc nói.

F*ck

Tiểu tử thối này, thật là thâm quá đi.

Bề ngoài nói giọng nhắc nhở, nhưng cái câu nói chết tiệt đó không phải là đang chỉ điểm cho ông đây thấy sao?

Tất cả mọi người đều không thể đi học, trong câu này chắc chắn có bao gồm cả ta rồi còn gì.

Nếu như là Tô đại thiếu gia hổ báo thì chắc chắn sẽ bị mắc lừa rồi, nhất định sẽ lại hành động ngu xuẩn mà tiếp tục màn kịch san phẳng trường học hằng năm.

Nhưng bây giờ đối diện Tô Cảnh Hàm là Huyền Thiên Tiên Đế Tô Thương, những tính toán như ý nguyện của cậu ấy đã được định trước là không thể nào thực hiện được rồi.

“Diễn lại trò cũ sao?”

Lúc này, mắt Tô Thương đột nhiên sáng lên, bộ dạng giả vờ kích động, sau đó cười nói: “Ha ha, người anh em, cảm ơn em đã nhắc nhở, anh đi trước đây.”

Sau khi nói lời đó, Tô Thương cảm kích vỗ vỗ vào vai Tô Cảnh Hàm, sau đó sải bước lớn rời đi.

Vừa đi, anh vừa gọi điện thoại cho Vương Phú Quý, nói cậu ấy qua đón anh, đồng thời cũng nói có việc cần sắp xếp.

Nhìn Tô Thương đang đi xa dần, Tô Cảnh Hàm đẩy gọng kính viền vàng lên, khóe miệng nhếch lên một dáng vẻ giễu cợt.

Sau đó, cậu ấy rút điện thoại ra, nói: “Tên rác rưởi đó lại bị mắc bẫy, anh ấy lại đi tìm Vương Phú Quý để liên hệ với chỗ máy ủi rồi, lần này tuyệt đối không được xảy ra sai sót, tôi sẽ khiến cho anh ta chết không có chỗ chôn thân!”

Tô Cảnh Hàm sắc mặt u ám cười nói: “Yên tâm đi, tôi sẽ thủ tiêu hết chứng cứ, không để bất kì ai biết được tôi và cậu có liên quan đến việc này.”

Sau khi gác máy, Tô Cảnh Hàm cất điện thoại và trở lại với dáng vẻ ban đầu.

Giày da kiểu tây, áo sơ mi trắng, đeo mắt kính, khuôn mặt nở ra một nụ cười, tao nhã lịch sự.

“Nhị thiếu gia, hôm nay sao lại dậy sớm thế.” Người giúp việc bên cạnh hỏi.

Tô Cảnh Hàm đầy đẩy gọng kính viền vàng, điềm đạm và cười nói: “Tôi đến gọi anh tôi thức dậy.”

“Chẳng trách gì, đúng là cậu đối với đại thiếu gia thật tốt.” Người giúp việc nói.

Tô Cảnh Hàm nhẹ nhàng cười rồi sải bước đi.

....

Bốn mươi phút sau

Đại học Kinh Tử, bên ngoài trường học.

Một chiếc xe Mercedes-Benz màu đen, ngạo mạn đậu cắt ngang trước cổng trường đại học.

“Tô đại thiếu gia, tôi thừa nhận anh là đệ nhất công tử bột ở Giang Bắc, nhưng Vương đại thiếu gia tôi, dù gì cũng được nằm trong top năm chứ?”

Vương Phú Quý tức giận nói: “Tôi đường đường là Vương đại thiếu gia ở Giang Bắc, bình thường nói một là một hai là hai, cũng được tính là tổng tài bá đạo.”

“Nhưng sao anh lại gọi điện thoại kêu tôi đưa anh tới chỗ này chứ, là ý gì đây, tôi là tài xế xe công nghệ hay sao?”

Vương Phú Quý chỉ vào chiếc xe Mercedes-Benz màu đen, tiếp tục nói: “Anh nhìn cho rõ, nhìn thật kĩ xem, đây là chiếc Maybach hạng nhất đó, khắp Giang Bắc này chỉ có một chiếc duy nhất này thôi, nó không phải là xe công nghệ, lần sau những việc như thế này thì anh đừng có tìm tôi nữa.”

“Cậu bị ngứa đòn à?” Tô Thương cau mày.

Vương Phú Quý ngay lập tức ủ rũ, cười nịnh nọt nói: “Khà khà, Tô đại thiếu gia, tôi đùa anh một chút thôi, có thể được làm tài xế xe riêng của anh thì đã là một việc cực kỳ vinh hạnh của Vương Phú Quý tôi rồi.”

“Được rồi, đừng lảm nhảm nữa, tôi có việc cho cậu đây.”

Tô Thương nghiêm túc nói: “Tối hôm nay, cậu lại liên hệ cho tôi năm mươi cái máy ủi, tất cả đều phải mang đến đây, tôi có việc phải dùng chúng.”

“Cái quái gì thế?”

Vương Phú Quý kinh ngạc giật nảy người, mở to mắt ra nhìn xung quanh trường đại học Kinh Tử, không thể tin được mà nói: “F*uck, Tô đại thiếu gia, anh đừng nói với tôi, anh muốn san phẳng trường đại học Kinh Tử chứ?”

“Những việc không nên hỏi thì tốt nhất là đừng hỏi, cậu chỉ cần nghe và làm theo những gì tôi nói là được rồi.”

Tô Thương nói tiếp: “Đúng rồi, lần này vẫn tìm Triệu Văn Bân, nói cậu ta giúp việc liên hệ với máy ủi.”

“Xảy ra chuyện gì tôi sẽ chịu trách nhiệm.” Tô Thương nói thêm.

“Được rồi, Tô đại thiếu gia, có câu này của anh là được rồi, cho dù kêu tôi nhảy vào núi đao biển lửa thì tôi tuyệt đối cũng sẽ không cau có.”

Vương Phú Quý biểu thị lòng trung thành, dùng hồn dõng dạc nói: “Tối hôm nay, tôi sẽ cùng anh đi, bầu thêm cho anh một phiếu nữa!”

Tô Thương nghe xong những lời này, nhẹ nhàng mỉm cười.

San phẳng trường học?

Điều này chắc chắn không thể nào.

Tô Thần Binh từng nghiêm túc nhắc nhở, trường đại học Kinh Tử không phải một trường bình thường, giờ anh kêu Vương Phú Quý liên hệ với xe ủi, chỉ để làm cảnh mà thôi, anh muốn để những kẻ muốn giết anh phải xuất đầu lộ diện.

Tô Thương không nói cho Vương Phú Quý biết thực hư câu chuyện, không phải là không tin tưởng cậu ta, mà là sợ cậu ta lỡ miệng nói ra hết.

“Tô đại thiếu gia, sao anh đột nhiên lại muốn san phẳng trường đại học Kinh Tử chứ?” Lúc này, Vương Phú Quý nghi ngờ hỏi lại.

Tô Thương tiếp lời cậu ấy: “Cha tôi sắp xếp cho tôi vào trường này.”

“F*ck, bác Tô quả nhiên có thực lực, cha tôi cầu xin ông nội nói với bà nội, nhưng cũng không xin cho tôi vào đây được, anh phá nát một ngôi trường, tiếng xấu chồng chất như thế mà lại có thể vào đây học được, đúng là người so với người thật khác biệt nhau mà không thể so sánh được”

Vương Phú Quý lẩm bẩm mấy câu, lại chuyển sang nói: “Đúng rồi, Tô đại thiếu gia, chị dâu tương lai đang học trường đại học Kinh Tử, cô ấy xinh đẹp như thế, người theo đuổi xếp hàng dài đếm không xuể.”

“Anh nên để ý đến chị dâu tương lại một chút, đừng để bị xanh...”

Vương Phú Quý đang nói, đột nhiên cắn răng tức giận: “F*ck, sợ cái gì thì cái đó liền đến, Tô đại thiếu gia anh nhanh nhìn qua bên đó kìa!”

Tô Thương nhìn theo hướng Vương Phú Quý đang chỉ, kết quả là nhìn thấy Lý Nguyệt đang đi cùng một thanh niên cao lớn mặc đồng phục bóng rổ...
CHƯƠNG 12: Chà, tô đại thiếu gia tất đen kìa

Lý Nguyệt hôm nay cảm thấy không vui vẻ gì, vì vừa mới sáng sớm đã đụng phải đúng cái tên mà cô không hề muốn gặp.

Tất nhiên, người đó không phải là Tô đại thiếu gia, mà là người thanh niên mặc đồng phục bóng rổ đang đi bên cạnh cô.

Người này tên là Đổng Tử Khôn, ở chung khu biệt thự với Lý Nguyệt, biệt thự của hai nhà ở liền kề nhau cho nên bọn họ từ nhỏ đã cùng nhau lớn lên.

Chỉ là.

Đổng Tử Khôn từ trước năm mười tuổi đã ra nước ngoài du học, gần đây mới trở về, dạo này anh ta toàn là tìm đủ mọi lý do để giả vờ vô tình gặp được Lý Nguyệt.

Lý Nguyệt không hề có chút cảm tình nào với Đổng Tử Khôn, ngược lại còn rất ghét kiểu phương tây của anh ta, cứ hễ nói một câu lại thêm một câu ngoại ngữ vào.

Chưa kể Đổng Tử Khôn lại còn xỏ lỗ tai, kẻ viền mắt, ra dáng đạo mạo, ai chịu nổi chứ, Lý Nguyệt chán ghét nhất là thể loại con trai này, cô ấy thích những người đàn ông nam tính, toàn thân toát lên đầy hormone đàn ông.

Nhưng nhà họ Lý và nhà họ Đổng quan hệ thân thiết từ bao đời nay, nhìn lên nhìn xuống vẫn còn phải gặp mặt nhau, nên Lý Nguyệt cũng không tiện cư xử tuyệt tình quá, đành phải câu được câu mất mà nói chuyện với anh ta.

"Phi Tuyên, tôi ở nước ngoài thường xuyên đi chơi bóng rổ, người mà tôi sùng bái nhất chính là Beckham, anh ấy đánh bóng rổ thật sự là very good."

Đổng Tử Khôn tràn đầy si mê nhìn Lý Nguyệt, thâm tình dò hỏi: "Cô có thích boy đánh bóng rổ không?"

Lý Nguyệt không trực tiếp trả lời, thay vào đó cô chỉ thản nhiên đáp lại: "Beckham là cầu thủ bóng đá."

"What?"

"Bóng đá?"

Đổng Tử Khôn cực kỳ xấu hổ, ngượng cười nói: "Ha ha, điều này tất nhiên là tôi biết, tôi cố ý nói sai là để chọc cho cô vui mà thôi."

"Ồ, cảm ơn."

Lý Nguyệt dừng lại, hờ hững nói: "Tôi đến trường học rồi, anh có thể về được rồi đó."

"You are welcome."

Đổng Tử Khôn cười trả lời: "Phi Tuyên, sáng ngày mai chúng ta gặp lại, tôi muốn làm superman của cô, mỗi ngày đều đưa cô đi học, giờ cô có thể cho tôi ôm một cái được không?"

Nói xong, Đổng Tử Khôn dang rộng cánh tay, khuôn mặt nở nụ cười đi tới Lý Nguyệt, ánh mắt anh ta lộ ra vẻ bỉ ổi vô cùng.

Nhìn thấy Lý Nguyệt không trả lời, Đổng Tử Khôn nói thêm: "Phi Tuyên, đây là phép lịch sự hoàn toàn bình thường ở phương tây, cô đừng nghĩ nhiều."

"Tôi..."

Lý Nguyệt cực kỳ chán ghét, hận không thể đạp bay cái tên khốn đang ở trước mặt này, nhưng khi nghĩ tới mối quan hệ giữa hai gia đình thì cô lại không thể làm như thế.

Huống hồ gì anh ta đề nghị được ôm cũng chỉ là phép lịch sự bình thường ở phương tây, theo lý mà nói thì cô không thể từ chối được.

Nhưng vừa nghĩ đến việc phải ôm Đổng Tử Khôn, trong lòng Lý Nguyệt liền cảm thấy muốn nổi hết da gà, cực kỳ ghê tởm, vì thế lúc này cô đang rơi vào tình thế tiến không được mà lùi cũng không xong.

Ầm!

Vào đúng lúc này, bóng dáng một người đàn ông bỗng nhiên xuất hiện, giơ một chân lên trực tiếp đạp Đổng Tử Khôn ngã nhào xuống đất, cơ thể anh ta theo quán tính cũng trượt xa bốn năm mét.

Người ra tay đó, tất nhiên không ai khác ngoài Tô Thương rồi.

"Mẹ mày, đùa cái gì vậy chứ, mày dám lợi dụng vợ của tao, mày chê diêm vương để sống quá lâu rồi nên muốn treo cổ tự sát đúng không.”

Khoảnh khắc này.

Tô Thương vô cùng khinh thường nhìn Đồng Tử Khôn, sau đó ánh mắt dừng lại trên người Lý Nguyệt, nhẹ nhàng cười nói: "Vợ à, em thấy thế nào, anh tới thế này có được tính là kịp thời không?"

"Kịp....Kịp thời."

Đôi mắt xinh đẹp của Lý Nguyệt nhìn Tô Thương.

Quả thật dáng người của Tô Thương rất đẹp, bỏ đi những việc làm khốn nạn kia của anh thì anh tuyệt đối là người đàn ông nam tính chất lượng cao, đi đến nơi nào cũng là ưu tiên chọn chồng của các bạn nữ.

Hơn nữa vừa rồi Tô Thương lại đột nhiên xuất hiện giúp cô giải vây, vì thế ngay lúc này, Lý Nguyệt có một chút rung động khó giải thích được.

"A!"

Lúc này, Đồng Tử Khôn mới từ dưới đất bò dậy, trong lòng ấm ức tức giận mà hét lên một tiếng, sau đó anh ta lập tức nhìn chằm chằm vào Tô Thương, chất vấn anh: "Who are you, sao lại đá tôi chứ?"

"Tao là tía mày đây!" Tô Thương thuận miệng nói.

"Tía? Là ý gì chứ?" Đồng Tử Khôn cau mày.

"Ha ha, ý của Tô đại thiếu gia là, anh ấy là cha của mày đó."

Vương Phú Quý đi tới nói thêm: "Cái tên thối đần độn này, thật ra tao cũng là tía mày, là tía nhỏ của mày đây."

"Cái bọn đáng ghét này, cha tao là tổng giám đốc tập đoàn Đổng Thị, bọn mày tới số rồi, tao sẽ gọi điện thoại cho ông ấy, hôm nay tao phải bắt bọn mày quỳ gối cầu xin tao tha mạng!"

Đổng Tử Khôn tức muốn hộc máu, đang tính bộc phát ra thì đột nhiên nhớ đến điều gì đó, anh ta chỉ vào Tô Thương mà nói: "Lúc nãy anh ta vừa mới nói, anh là Tô đại thiếu gia?"

Tô Thương thản nhiên nói: "Hoàn toàn chính xác, bao đổi nếu là hàng giả."

"Tô đại thiếu gia!"

Sau khi Đồng Tử Khôn xác nhận chắc chắn rồi thì khuôn mặt anh ta trong phút chốc bỗng nhăn nhúm lại vô cùng khó coi, từ trong ánh mắt hiện lên một nỗi sợ hãi cực độ.

Mặc dù những năm này anh ta không sống ở Giang Bắc, nhưng tiếng xấu của Tô đại thiếu gia thì anh ta vẫn nghe thấy được tất cả.

Thậm chí là sau khi về nước, cha đã dặn đi dặn lại là dù anh ta chọc tới bất kỳ ai thì cũng đều có thể thương lượng được, duy nhất chỉ là không được động vào Tô đại thiếu gia, nếu không thì hậu quả sẽ cực kỳ nghiêm trọng.

"Phi...Phi Tuyên, tôi vẫn chưa ăn sáng, tôi về... về trước đây."

Sau khi Đổng Tử Khôn biết được thân phận của Tô Thương, thì anh ta không dám ở lại thêm một chút nào nữa thế là lập tức xoay người bỏ chạy.

"Lần này coi như tao tha cho mày, lần sau mà còn dám đến gần vợ của tao, tao đánh cho gãy chân thì thôi." Tô Thương mở miệng dọa dẫm.

"Biết...Biết rồi."

Đổng Tử Khôn trả lời nhưng không dám quay đầu nhìn lại, nhanh như chớp chạy mất tăm hơi.

"Vợ à, anh đỉnh quá phải không, vừa mới ra tay đã dọa cho cái tên ẻo lả kia sợ chạy mất dép rồi, em có phải là nên cảm ơn anh không?"

Sau khi đuổi được Đổng Tử Khôn đi, Tô Thương nhìn Lý Nguyệt, càng nhìn khuôn mặt này anh lại càng thấy yêu thích, thực sự là rất giống với Thanh Hoàng Nữ Đế rồi.

Anh hùng cứu mỹ nhân.

Đối với Lý Nguyệt mà nói thì cô cực kì thích tình tiết này trong những bộ phim thần tượng của con gái, hành động này có lực sát thương quá lớn rồi.

"Cảm..."

Khuôn mặt Lý Nguyệt có chút ửng hồng, vừa định nói lời cảm ơn Tô Thương, nhưng đột nhiên cô nhớ lại những việc khốn nạn,vô liêm sỉ mà Tô Thương đã từng làm thì nhất thời cơn tức giận lại nổi lên, nghiến chặt răng nói: “Lo chuyện bao đồng, tôi nhờ anh giúp sao?”

"Tô Thương, đừng tưởng giúp tôi một lần thì tôi sẽ cảm kích anh, anh nằm mơ đi, cả đời này tôi sẽ không tha thứ cho anh." Lý Nguyệt thẹn quá hóa giận nói.

"Khó đoán nhất là lòng của con gái, câu nói này quả nhiên chính xác, nói trở mặt là trở mặt ngay."

Tô Thương xoa xoa mũi, cố gắng giải thích: "Nhưng mà vợ à, em đừng vì quá khứ của anh mà dùng một gậy đánh chết anh như thế chứ, anh bây giờ không giống ngày xưa nữa rồi.”

"Tôi không phải vợ của anh."

Lý Nguyệt trước là phủ nhận, sau đó lạnh lùng nói: "Đồ cặn bã mãi mãi là đồ cặn bã, có gì mà khác nhau chứ!"

"Em sớm muộn gì cũng sẽ là vợ của anh thôi."

Tô Thương cười một cái rồi nghiêm túc nói: "Vợ à, những lời anh nói với em đều là thật lòng."

"Lần này anh bị chôn ở dưới đống xà bần xây dựng, cũng tính là đã đi dạo qua cửa quỷ môn quan một lần rồi, nó đã khiến anh hiểu ra rất nhiều chuyện, lúc trước đúng là anh đã làm sai rồi."

Tô Thương nghiêm túc nói: "Nhưng từ nay về sau, anh nhất định sẽ ăn năn hối lỗi, dù cho gặp người con gái nào đẹp hơn, anh cũng sẽ không quan tâm, anh muốn cùng em một đời một kiếp là một đôi."

Nghe thấy những lời nói này, Lý Nguyệt có chút xúc động rồi, sắc mặt có chút dễ chịu hơn một chút.

Đôi mắt xinh đẹp của cô tò mò nhìn sang Tô Thương, dường như không thể nhìn thấu được người đàn ông ở trước mắt, lẽ nào anh ấy thật sự đã cải tà quy chính rồi hay sao?

"Chà, Tô đại thiếu gia, nhìn theo hướng ba giờ, tất đen kìa, hiệu Balenciaga đó!"

Bỗng nhiên Vương Phú Quý ở bên cạnh kích động nói.

"Ở đâu!"

Tô Thương nghe vậy, theo bản năng liếc nhìn theo, trong nháy mắt anh liền nhìn chằm chằm....
Chương 13: Biết tán tỉnh quá đấy

“Khuôn mặt v-line vừa thon, vừa dài, quá đẹp.”

Ngay lúc này, Tô Dương hưng phấn nói: “Vương Phú Quý, trong vòng ba phút, tôi muốn có được toàn bộ thông tin của cô ấy!”

“Yên tâm đi Tô đại thiếu gia, bảo đảm hoàn thành nhiệm vụ, tối nay sẽ đem cô ấy mang về tận giường của anh.” Vương Phú Quý trả lời.

“Hừ!”

Lý Phi Tuyên hừ lạnh lùng một tiếng, ngay lập tức trên khuôn mặt lộ ra vẻ ghê tởm, nghiến răng nói: “Suýt chút nữa tôi đã tin lời của anh, chó thì mãi cũng không thể thay đổi được việc ăn phân.”

“Chết tiệt!”

Tô Dương giờ mới phản ứng lại, nhất thời cười khổ.

Mẹ kiếp.

Phản xạ có điều kiện thôi.

Anh đã dung hợp những kí ức của Tô đại thiếu gia nhưng trong nháy mắt cũng khó tránh phản ứng không khớp với Tô đại thiếu gia.

Không trách tôi đây được, Tô Dương tôi đúng là người tốt mà!

“Vợ à, anh đây là phản xạ có điều kiện, em phải tin anh.” Tô Dương vội vàng giải thích.

“Tôi tin cái đồ quỷ nhà anh ý! Lý Phi Tuyên tức giận trừng mắt nhìn Tô Dương, nghiến chặt răng nói: "Vừa rồi anh mới nhìn thấy vớ đen thì mắt cứ nhìn chằm chằm vào, bây giờ còn giải thích cái gì nữa?".

“Cái này....”

Tô Dương dứt khoát dang tay ra, nhún vai một cách bất lực: “Được thôi, anh thừa nhận anh thực sự thích xem vớ đen.”

“Con người có thất tình lục dục, đều thích những thứ đẹp đẽ, đây là bản năng của loài người.”

Lý Phi Tuyên lạnh nhạt nhìn Tô Dương nói với giọng điệu lạnh lùng: “Một học sinh lười biếng như anh, cũng biết thất tình lục dục sao?”

“Đó là điều đương nhiên rồi.”

“Anh nói xem, thất tình là cái gì, lục dục là cái gì?” Lý Phi Tuyên lạnh lùng nói, cô biết Tô Dương không thể trả lời được, cố ý làm anh ấy khó xử.

Nhưng.

Lý Phi Tuyên đã phải thất vọng rồi.

Tô Dương cười nhẹ nói: “Thất tình, vui vẻ, tức giận, u sầu, nhớ nhung, đau buồn, sợ hãi, kinh sợ, mỗi một từ thể hiện một cảm xúc.”

Lý Phi Tuyên có chút bất ngờ, hỏi tiếp: “Thế lục dục là gì?”

“Lục dục là sáu loại ham muốn, lần lượt là ham ăn, ham muốn tình dục, ham muốn chiếm hữu, ham muốn khao khát, còn có một cái nữa là tính... khụ khụ, vợ à, em hiểu đó.” Nói đến đây, Tô Dương cười đầy ẩn ý.

“Anh, anh không biết xấu hổ à, anh vì cái tính này, nên mới thích xem vớ đen phải không!”

Lý Phi Tuyên đỏ bừng mặt, xấu hổ lùi xuống một bước, nhìn ánh mắt của Tô Dương tràn đầy sự tức giận, sau đó nói: “Không phải là lục dục sao, anh mới nói được năm cái, vẫn còn một cái, không nói được phải không!”

“Anh biết, một cái cuối cùng... cách nói này rất nhiều, anh tương đối thích một cách nói trong số đó.”

Tô Dương trầm lặng nói: “Cái cuối cùng, là một loại dục vọng ẩn dấu rất sâu trong đáy lòng của mỗi con người.”

“Loại ham muốn này, có thể sẽ quấy rầy đến loại ham muốn khác, ví dụ anh rất muốn ăn sườn xào chua ngọt, nhưng gần đây anh đang giảm cân, cho nên anh đã dừng sự ham ăn lại.”

Tô Dương tiếp tục nói một cách nghiêm túc: “Còn ví dụ như, anh thấy biển, thì cảm thấy bãi biển này thật là đẹp, anh rất muốn xuống đó bơi, nhưng anh không biết bơi, thế nên anh liền dừng cái ham muốn đó lại.”

“Lại ví dụ, cô gái vừa mang vớ đen lúc nãy rất đẹp, dáng người cũng gợi cảm, anh quả thực rất thích, nói đơn giản chút, anh muốn ngủ với cô ấy, nhưng...”

Lúc này.

Tô Dương lại gần Lý Phi Tuyên, trìu mến nhìn về phía đối phương, nói với giọng nhỏ nhẹ: “Anh đột nhiên nhớ đến em, cũng đành phải dừng cái ham muốn này lại.”

Đột nhiên nghĩ đến em, cũng đành dừng cái ham muốn này lại.

Trước mặt thì khoác loác nhiều như vậy, là chỉ để lấy ví dụ, tôn lên câu nói này, hiệu quả rất cao nha!

Đúng như dự đoán.

Lý Tuyên Nghi nghe đến câu cuối cùng, nhìn sang ánh mắt của Tô Dương đột nhiên ngơ người ra, khóe miệng không thế không nhếch lên, trong lòng ngay lập tức phát sinh ra loại cảm tình vô tận với Tô Dương.

“Anh nói láo, tôi với anh không có quan hệ gì cả, anh muốn làm gì thì làm đi!”

Hai bên gò má Lý Phi Tuyên nóng bừng lên, nói lại một câu, xấu hổ chạy vào trong trường học.

“Vợ à, em ở lớp mấy, khoa nào vậy, anh bớt chút thời gian rảnh đến tìm em chơi chút.” Tô Dương vội vội vàng vàng nói.

“Lớp 8, khóa 21, khoa tài chính.”

Lý Phi Tuyên ngọt ngào đáp, bóng dáng rất nhanh đã biến mất tiêu rồi.

“Khoa Đông y.”

Tô Dương âm thầm nhớ.

“Vãi chưởng!”

“Đột nhiên nghĩ đến em, cũng đành dừng cái ham muốn này lại..”

Lúc này, Vương Phú Quý bên cạnh khâm phục nói: “Tô đại thiếu gia, anh biết tán tỉnh quá nha, người em trai này càng ngày càng phục anh rồi đấy, nếu em là phụ nữ nhất định sẽ không thể cưỡng lại được mà yêu anh mất, sẵn sàng làm cô vợ nhỏ của anh.”

“Nói thật đó, Tô đại thiếu gia, anh không chỉ đẹp trai, mà còn tình cảm nữa, em yêu anh chết mất.”

Vương Phú Quý nhìn Tô Dương một cách rất thỉnh cầu, giọng tội nghiệp nói: “Khi tìm một nửa khác, tốt xấu gì cũng cho người em này một cơ hội, đừng quá để ý về mặt giới tính được không?”

“Muốn ăn đòn à?” Tô Dương nhướn mày.

“Ha ha, được rồi, không ồn ào nữa, nhưng Tô đại thiếu gia, anh mạnh thật đấy, lúc trước lợi ức hiếp chị dâu tương lai như vậy, theo lý mà nói chị dâu nên hận anh đến thấu xương mới đúng chứ.”

Vương Phú Quý cười nói: “Nhưng anh mới nói vài ba câu, đã dỗ dành cho chị dâu tương lai đỏ cả mặt rồi, khiến cho tâm hồn thiếu nữ xao xuyến, rung động, nói thẳng là hình mẫu cho thế hệ của tôi, có cơ hội anh phải truyền dạy cho người em này ít kinh nghiệm nhé.”

“Được rồi.”

Tô Dương nói với giọng thôi thúc: “Những chuyện mà tôi dặn dò cậu, mau đi làm đi.”

“Được rồi, em đây sẽ điều tra tin tức của người đẹp đi tất đen kia.”

“Khụ, không phải chuyện này.” Tô Dương mặt tối sầm lại nói: “Tôi bảo cậu đi tìm Triệu Văn Bân liên hệ với máy ủi đấy.”

“Hóa ra là chuyện này ạ, được, em đi làm ngay.”

Vương Phú Quý đã tiếp thu, nhưng sau đó lại hỏi: “Vậy thông tin của người đẹp đi tất đen kia còn điều tra không ạ?”

“Điều tra ông già cậu ý, bây giờ tôi đây đang theo đuổi Lý Phi Tuyên.” Tô Dương nói.

Anh ấy đúng là hổ báo nha, cô gái nào cũng không bỏ qua.

Yêu cầu của Tô Dương đối với con gái rất cao đó, hiện tại mức thấp nhất để mà nói, chỉ có Lý Phi Tuyên phù hợp với tiêu chuẩn của anh ấy, những cô gái khác, đến tư cách xách giày cho anh ấy cũng không có.

“Biết rồi, Tô đại thiếu gia muốn xử lí xong chuyện của chị dâu tương lai trước, sau đó mới xử lí những cô gái khác.” Vương Phú Quý tỏ vẻ hiểu chuyện gật đầu nói.

“Sai rồi, sau này không làm nữa, tôi không muốn bất cứ cô gái lên giường của tôi nữa.”

“Chết tiệt, Tô đại thiếu gia, anh có chuyện gì đấy, sao tự nhiên giống như người khác vậy?” Vương Phú Quý tò mò nói.

“Chỉ là tôi đã nghĩ thông rồi mà thôi.”

Tô Dương giải thích: “Cuộc đời này của con người, số lần có thể làm loại chuyện đó là có hạn đấy.”

“Tôi đem cái cơ hội có hạn đấy, dùng lên người con gái xinh đẹp nhất.”

Tô Dương hỏi ngược lại: “Giống như có thể ăn no tôm hùm bào ngư đó, tại sao tôi phải ăn bánh bao dưa muối chứ?”

“Mẹ kiếp, mẹ kiếp, mẹ kiếp!”

Vương Phú Quý kích động nhảy cẫng lên: “Câu này hay, câu này rất hay nha, Tô đại thiếu gia, anh bị chôn vùi dưới đống đỏ nát kia, không uổng chút nào nha, vậy mà lại đúc kết được câu nói ngàn vàng như vậy.”

“Từ nay về sau, anh chính là người thầy cuộc sống của Vương Phú Quý tôi đây, là ngọn đèn soi sáng đường đi của tôi, anh quá vĩ đại đó nha!” Vương Phú Quý nịnh nọt một cách điên khùng luôn.

“Cút!”

“Tôi vào trường đây, đừng quên chuyện tôi sắp xếp cho cậu.”

Tô Dương nói xong, bước nhanh vào trường.

Trước khi đến, Tô Thần Binh đã nói Hoa Thời Mạc đã sắp xếp xong chuyện khoa, lớp rồi, anh sẽ học lớp 3, khoa 21, khoa Đông y.

Hơn nữa, Tô Thần Binh còn đặc biệt dặn đi dặn lại, trong trường học người biết thân phận của Tô Dương không nhiều, đừng để Tô Dương dựa vào thân phận Tô đại thiếu gia mà hoành hành ngang ngược, nếu không sẽ bị đuổi học.

Bây giờ là cuối tháng chín, Đại học Kinh Tử đã khai giảng được mười ngày rồi.

Tô Dương trực tiếp đến ngoài lớp học, trong lớp học có một cô giáo xinh đẹp trẻ tuổi đang giảng bài, phía dưới có hơn bốn mươi học sinh đang ngồi nghe.

Cô giáo xinh đẹp này mang vớ đen, bên dưới có in logo của Balenciaga, khuôn mặt v-line ngũ quan thanh tú, thì ra là người đẹp mang vớ đen vừa nãy ở cổng trường....
Chương 14: Hoa Thanh Đại

Soạt soạt soạt!

Tô Thương vừa đến cửa phòng học, ngay lập tức thu hút tất cả sự chú ý của các bạn trong lớp học.

"Anh trai này cũng không tệ nha, đẹp trai sáng láng, đúng là gu mà tôi thích đây rồi."

"Anh trai, yêu em không, ngày hè thì nóng nực nhưng có em đây cực ngon này."

"Bây giờ đã là mùa thu rồi, mấy người thật là thấp hèn, toàn là lũ chó, toàn làm việc xấu. Tôi không giống như mấy người, tôi đang tìm bạn trai, tôi chỉ tìm người để tâm sự. . . . Ah..ah, anh trai này ở đâu đến, sao có thể đẹp trai như vậy!"

Nghe được những bạn nữ xung quanh bàn tán, Tô Thương chỉ khẽ mỉm cười chứ cũng không thèm để ý.

"Cậu là Tô Thương đúng không?" Ngay lúc này, có một nữ giáo viên mang vớ đen nhíu mày nói.

Tô Thương gật đầu trả lời: "Đúng vậy."

Sau khi xác nhận xong, trên khuôn mặt của nữ giáo viên hiện ra vẻ chán ghét, hiển nhiên chắc là cô ấy đã nghe đến danh tiếng của Tô đại thiếu gia rồi.

"Tôi là Hoa Thanh Đại, là giáo viên lớp 3."

Hoa Thanh Đại lạnh lùng nói: "Hoa viện trưởng dặn tôi dẫn cậu đi gặp ông ấy, cậu đi theo tôi, những người khác thì tự học."

Hoa Thanh Đại phong thái dứt khoát, nói xong liền quay lưng đi ra khỏi phòng học, Tô Thương đi theo phía sau.

"Tô Thương? Tôi nghe nói lớp chúng ta sẽ có một sinh viên mới chuyển đến, hình như đúng là anh ấy."

"Tô Thương, anh ấy đẹp trai thật đấy, lớn lên đẹp trai như vậy sao lại học Trung y, là nghệ sĩ có phải tốt hơn không."

"Một đám mê trai, tỉnh lại đi, vẻ ngoài đẹp trai có lợi ích gì, không có tiền không có chỗ dựa thì cũng không làm được gì!"

"Câm cái miệng vào, nghe nói Tô Thương là do Hoa viện trưởng tự mình tuyển chọn, chắc chắn anh ấy là tài năng thiên phú, sau này thành tựu trong tương lai cũng là nhiều vô kể nha."

. . . . .

Sau khi ra khỏi phòng học.

Hoa Thanh Đại đi trước, vẻ mặt tràn đầy sự khinh thường, cố ý giữ khoảng cách với Tô Thương.

"Khụ khụ."

Tô Thương lên tiếng phá tan bầu không khí yên tĩnh: "Nghe tôi nói này, người đẹp mang vớ đen ơi, cô đừng đi nhanh như vậy, tôi có ăn thịt cô đâu."

"Tô Thương, cậu không cần phải lắm lời, tôi không biết cậu ở bên ngoài như thế nào, nhưng nơi này là trường học, tôi là giáo viên của cậu, chỉ cần cậu phạm lỗi thì tôi đây có quyền trừng phạt cậu!"

Hoa Thanh Đại đứng lại, lạnh lùng nói: "Còn nữa, tôi biết cậu là ai, là Tô đại thiếu gia ăn chơi sa đọa, phá phách, lêu lổng số một ở Giang Bắc, thời gian trước còn san bằng cả một trường học."

"Nhưng tôi cảnh cáo cậu, đại học Tử Kinh không phải là nơi cậu muốn làm gì thì làm, cậu tốt nhất nên biết điều một chút, nếu như cậu làm ô nhiễm lớp của tôi, tôi sẽ không khách khí với cậu!" Hoa Thanh Đại đe dọa nói.

"Được được được, cô không cần phải nặng lời như vậy, có chuyện gì từ từ nói." Tô Thương nhẹ nhàng cười nói.

"Ha ha, một tên lưu manh ngay cả vợ sắp cưới của mình cũng đem cho người khác, không xứng nói chuyện bình thường với tôi."

Hoa Thanh Đại lạnh lùng nói rồi đi trước dẫn đường.

Tô Thương nghe thấy như vậy cũng lười giải thích với cô ấy.

Một lúc sau, hai người đã đến bên ngoài văn phòng của viện trưởng khoa Đông y.

"Ông nội của tôi ở bên trong, cậu vào đi, tôi ở bên ngoài chờ cậu!" Hoa Thanh Đại thản nhiên nói.

"Ông nội cô sao?"

Tô Thương cười nói: “Hóa ra Hoa thần y mà cha tôi nói chính là ông nội của cô, chả trách cô lại to gan như vậy, đã biết thân phận của tôi nhưng vẫn dám nói chuyện với tôi như vậy."

Hoa Thanh Đại không muốn trả lời Tô Thương, thậm chí cô ấy còn không muốn nhìn mặt anh.

Tô Thương không muốn tự làm mất mặt mình nữa, đành gõ cửa, một mình đi vào rồi thuận tay đóng cửa lại.

"Cậu là Tô thiếu gia nhỉ?”

Hoa Thời Mạc đang viết cái gì đó ở trên bàn làm việc, cảm giác có người đi vào nên ngẩng đầu lên thì nhìn thấy Tô Thương, ông ấy mỉm cười chào hỏi.

"Tôi là…."

Chưa đợi Hoa Thời Mạc nói hết câu, Tô Thương đã bước nhanh tới, kéo cái ghế ra ngồi đối diện với Hoa Thời Mạc, rồi trực tiếp nói: "Ông là thần y nổi tiếng ở Giang Bắc, Hoa Thời Mạc phải không?"

Trước khi vào, Tô Thương đã suy nghĩ kỹ rồi, bản thân anh chắc chắn không đi học thường xuyên, như vậy thì quá dằn vặt người ta rồi, làm không tốt có khi chưa ngưng kết được kim đan thì đã bị bí bách chết luôn rồi.

Mà đại học Kinh Tử không giống như những trường khác, còn phải giữ mặt mũi cho ông già nữa.

Nếu ở trường học muốn được tự do ra vào, như cá gặp nước thì cách tốt nhất là lộ ra một chút thực lực thì mới có thể thu phục được Hoa Thời Mạc.

Bởi vì Hoa Thời Mạc ở Giang Bắc tiếng tăm lừng lẫy, ông ấy lại là viện trưởng trường đại học Kinh Tử kiêm cả giáo sư, tất cả các gia tộc ở Giang Bắc đều muốn lôi kéo ông ấy cho bằng được.

Thu phục được ông ấy rồi thì sau này sẽ giảm bớt được nhiều phiền phức không đáng có.

Cho nên sau khi bước vào phòng, Tô Thương vẫn luôn giữ nguyên thái độ không hề tôn kính Hoa Thời Mạc.

"Tôi chính là Hoa Thời Mạc."

Hoa Thời Mạc đương nhiên cảm nhận được Tô Thương không hề có chút kiêng nể gì với mình, ông ấy liền bỏ bút xuống, nhíu mày nói: "Tô công tử, thái độ của cậu như vậy là bất kính với người lớn, lẽ nào nhà họ Tô dạy dỗ như vậy sao?

"Ha ha!"

Tô Thương trước là cười nhạo sau lại khinh thường nhìn Hoa Thời Mạc rồi thản nhiên nói: "Dựa vào ông, không có đủ tư cách để nhận sự tôn kính của tôi, cái gì mà thần y, đó chỉ là cái danh tiếng hão huyền, mua danh trục lợi mà thôi!"

"Láo xược!"

Hoa Thời Mạc khi nghe thấy thế, liền xấu hổ tức giận đứng lên đập bàn nói: "Tô Thương, cậu cũng biết, cho dù là cha cậu cũng không dám có thái độ láo xược như vậy trước mặt tôi, cậu là ai mà cậu dám?"

"Im miệng, ông già bảo thủ!"

Tô Thương híp mắt lại rồi trầm giọng nói: "Nói về kinh nghiệm trải đời thì ông gọi tôi bằng cụ, tôi đây còn chê ông trẻ người non dạ, thì ông lấy cái tư cách gì mà lấy danh nghĩa trưởng bối để giáo huấn tôi?

"Tạo phản rồi, không ra thể thống gì rồi, tôi với ông nội cậu xem như là có chút giao tình, hôm nay để tôi thay ông nội cậu dạy dỗ cậu!"

Hoa Thời Mạc không kiềm chế được cơn tức giận nữa liền lấy ra một cây kim bạc, lạnh lùng nói: "Yên tâm, cái kim này chỉ làm cậu câm trong nửa tháng, hy vọng đây là đòn cảnh cáo cho cậu!"

Dứt lời, cây kim châm được bắn ra hướng thẳng vào phía dưới cổ họng của Tô Thương.

Tô Thương nhếch miệng cười, anh vẫn ngồi yên trên ghế không nhúc nhích, thấy kim tiến sát lại gần thì anh mới bắt đầu động thủ.

"Ông!"

Trong phút chốc, một bức tường linh khí đột ngột từ dưới đất mọc lên, chắn trước mặt Tô Thương.

Cây kim do Hoa Thời Mạc bắn ra bị bức tường khí ngăn lại nên không thể tiến về phía trước.

"Chút tài vặt này mà cũng đòi múa rìu qua mắt thợ!"

Tô Thương ngồi ở trên ghế, mi mắt anh khẽ nhướng lên, đột nhiên từ trên vách tường khí bộc phát ra một luồng sức mạnh đáng sợ, trực tiếp làm cho cây kim tan nát thành từng mảnh.

Dư chấn của luồng sức mạnh này khiến cho thân hình Hoa Thời Mạc lắc lư, ông ấy phải dựa vào tường mới đứng vững được.

Giờ phút này, vẻ mặt của ông ấy vô cùng hoảng sợ nói: "Chân.. là chân khí vừa phóng ra ngoài, võ đạo tông sư, cậu . . . . Cậu vậy mà lại là tôn sư!"

Chân khí?

Chân khí cái khỉ gì, của ông đây đây là linh khí, đúng là đồ không có kiến thức.

"Tô công tử, là tôi có mắt như mù, không nghĩ cậu lại có sức mạnh như thế, trước mắt nhìn xuống chỉ sợ cả Giang Bắc này không có ai là đối thủ của cậu."

Hoa Thời Mạc sửa sang lại áo quần, thái độ đối với Tô Thương thay đổi một trăm tám mươi độ.

Tô Thương cũng không thèm để ý tới mà đứng dậy, nhìn về phía đơn thuốc trên bàn làm việc, nhíu mày nói: "Hoàng Tinh, Ngọc Trúc, bối mẫu Tứ Xuyên, Bách Hợp, . . . Đây là bài thuốc để điều trị bệnh phổi, là ông viết sao?"

"Đúng là tôi viết, đó là tâm huyết nghiên cứu gần mười năm của tôi mới tạo ra được bài thuốc có thể để đời như vậy." Hoa Thời Mạc vô cùng tự hào nói.

"Hoàng Tinh đúng là có tác dụng bồi bổ, bổ sung tinh khí, nhưng ông bỏ liều lượng nhiều như vậy thì là bổ phổi hay hại phổi đây?"

"Ngọc Trúc có vị ngọt, tính bình, ông bỏ có chút vậy thôi thì khỏi bỏ luôn đi."

Tô Thương vẻ mặt khinh thường, không chút nể nang mà đả kích nói: "Cái đồ này mà cũng xứng gọi là đơn thuốc, cũng xứng được lưu truyền sao?"
Chương 15: Hoa Thời Mạc khiếp sợ

Hoa Thời Mạc bị Tô Thương nói cho hai câu mà mặt mày đã đỏ bừng lên, không nhịn được liền hỏi: "Tô công tử, cậu có ý kiến gì không?"

"Nếu như ông đã thành tâm thành ý hỏi thì tôi cũng không ngại nói với ông, Hoàng Tinh bớt xuống ba lạng, Ngọc Trúc bỏ thêm một lạng." Tô Thương thản nhiên nói: "Ngoài ra còn phải thêm một vị thuốc khác nữa."

Hoa Thời Mạc vội vàng hỏi: "Vị thuốc gì?"

"Sa Sâm."

Tô Thương nói tiếp: "Sa Sâm dưỡng âm bổ phổi, ích khí lợi tiểu, tôi nhìn sơ qua thì thấy đơn thuốc này của ông có hai mươi tám loại thuốc, có thể cùng với Sa Sâm bổ trợ cho nhau."

"Sa Sâm có thể làm như thuốc dẫn, vô cùng quan trọng, nếu như đơn thuốc không có thêm Sa Sâm vào thì sẽ ảnh hưởng cực kì lớn đến công hiệu của đơn thuốc này."

Tô Thương nói: "Nếu như thêm vào chín lạng Sa Sâm vào thì cái này miễn cưỡng mới coi như là một đơn thuốc hoàn chỉnh."

"Sa Sâm..."

Hoa Thời Mạc nghe thấy như vậy, liền trầm tư suy nghĩ, sau đó lại mừng rỡ như điên, lẩm bẩm nói: "Chính xác, ha ha, tôi cứ luôn cảm thấy đơn thuốc này thiếu gì đó, nhưng tôi nghĩ hơn mười năm rồi cũng chưa từng nghĩ qua sẽ dùng đến Sa Sâm."

"Tô công tử, thật là một ý kiến hay mà, hôm qua khi tôi nhìn thấy đơn thuốc bổ trong tay của lệnh tôn, tôi đã nghĩ chắc chắn là do cậu kê mà."

Hoa Thời Mạc khách sáo nói: "Trình độ về y thuật của cậu vượt xa hơn hẳn tôi, việc học không phân tuổi tác, vai vế, lúc trước nhiều lần xúc phạm cậu, hy vọng Tô công tử đừng trách móc."

"Đương nhiên là không rồi."

Tô Thương nhìn Hoa Thời Mạc rồi nói thẳng vào chủ đề: "Hoa thần y, thật sự không dám giấu diếm, thực lực cùng với y thuật này của tôi, tôi đều không nói cho ai biết, ông là người đầu tiên."

"Sở dĩ tôi để lộ ra trước mặt ông, chính là vì tôi muốn có vài quyền hạn đặc biệt ở trong trường học, ví dụ như... tùy ý cúp học, ý của tôi, ông có hiểu không?" Tô Thương nhẹ nhàng cười nói.

"Tô công tử, dựa vào trình độ của cậu, đại học Tử Kinh không ai xứng làm thầy của cậu cả."

Hoa Thời Mạc đề nghị nói: "Nếu không thì như thế này đi, tôi nói với ông chủ Tô một tiếng là cậu không cần đi học nữa."

"Không được, bây giờ tôi không muốn người khác biết thực lực của tôi, cho dù là cha tôi cũng không được biết, ông cũng không được nói ra, nếu không đừng trách tôi không khách khí!"

Tô Thương uy hiếp nói, cả người toát ra một luồng khí tức lạnh lẽo khiến cho người khác cảm thấy như rơi vào một hố băng.

Đến nay anh luyện khí đã ở tầng thứ nhất rồi, cũng coi như có chút thực lực, nhưng vẫn chưa tìm được người muốn giết mình, thậm chí còn chưa xác định được ở Giang Bắc này còn có người nào mạnh hơn nữa không, thì anh đương nhiên không muốn quá khoe khoang, vẫn nên giả bộ tùy tiện để đổi lấy bình yên.

"Được, được."

Cảm nhận được khí tức trên người Tô Thương, trong lòng Hoa Thời Mạc có chút hoảng sợ, vội vàng nói: "Tôi đảm bảo sẽ không nói cho bất kì ai biết."

"Ừm, vậy thời gian sau này làm phiền ông quan tâm nhiều hơn."

Tô Thương thản nhiên nói: "Tôi thấy ông sử dụng kim bạc, coi như để báo đáp ông thì tôi sẽ chỉ cho ông một phương pháp châm cứu nhé."

Nói xong, Tô Thương nhìn về phía mô hình người ở phía xa, dò hỏi: "Còn có kim bạc không, đưa cho tôi chín cái."

"Có, có."

Hoa Thời Mạc vội vàng lấy ra từ hộc bàn một cái hộp, bên trong đều là kim bạc.

Tô Thương cầm lên chín cái, rồi đột nhiên vung tay lên, chín cái kim bạc cứ thế liền ghim lên chín huyệt của mô hình người kia.

"Cửu Chuyển Hồi Xuân Châm!"

Hoa Thời Mạc đã xem rất nhiều sách cổ cho nên chỉ cần nhìn qua là nhận ra ngay, vừa kinh ngạc vừa vui mừng nói: "Đây chính là Cửu Chuyền Hồi Xuân Châm đã thất truyền lâu nay!"

"Không sai, chính là Cửu Chuyển Hồi Xuân Châm."

Tô Thương gật đầu nói: "Ông dựa vào chín cái châm bạc trên mô hình tự mình nghiên cứu đi nhé, nhanh thôi ông sẽ học được một chuyển, còn tám chuyển còn lại có cơ hội tôi lại dạy ông tiếp."

Lúc này.

Hoa Thời Mạc vô cùng kích động, hai tay run run, ánh mắt chán ghét ban đầu khi nhìn Tô Thương bây giờ đã chuyển thành cung kính.

Phịch!

Đột nhiên, Hoa Thời Mạc sau khi suy nghĩ kỹ càng, liền đưa ra một quyết định vô cùng trọng đại, trực tiếp quỳ xuống trước mặt Tô Thương, rồi dập đầu liên tục ba cái.

Tiếp đó, ông ấy vẻ mặt tràn đầy cung kính nói: "Tô công tử, xin cậu hãy nhận tôi làm đồ đệ đi, nếu không, châm pháp quý báu như thế này tôi thật sự không dám nhận!"

"Ông thật lòng sao?" Tô Thương thản nhiên nói.

Hoa Thời Mạc thành kính nói: "Đúng vậy, cậu y võ đều giỏi, có thể làm đồ đệ của cậu là vinh hạnh của tôi."

"Dựa vào lý lịch của ông, theo lý mà nói thì không có đủ tư cách làm đồ đệ của tôi, nhưng mà nhìn thấy ông thành tâm thành ý như vậy thì tôi cũng miễn cưỡng cho ông ghi danh làm đồ đệ của tôi vậy." Tô Thương đồng ý rồi.

"Cám ơn sư phụ, xin nhận của đồ đệ một lạy." Hoa Thời Mạc mừng rỡ như điên.

Nếu như để người khác nhìn thấy cảnh này chắc là sẽ há hốc cả mồm.

Phải biết là thanh danh của Hoa Thời Mạc không chỉ hiển hách chỉ ở mỗi Giang Bắc, cho dù là ngay cả nước Hoa cũng có thể xem như là thầy thuốc đứng thứ 1, thứ 2, các gia tộc lớn nhỏ ở Giang Bắc đều muốn lôi kéo ông ấy.

Cứ xem nhà họ Tô cường mạnh như vậy, trước còn có Tô Kiền Khôn chiến công hiển hách, giữa có Tô Thần Binh nuôi binh dưỡng mã, sau thì có Tô Dực Cân trấn thủ biên cương, trước sau đều luôn vô cùng cung kính với Hoa Thời Mạc.

Nhưng một vị thần y như vậy, vậy mà bây giờ lại quỳ dưới chân của đệ nhất đại thiếu gia Giang Bắc, thậm chí còn bái lạy làm thầy nữa.

Đây đúng là chuyện khó có thể tin được mà.

Nhưng mà, trong lòng Hoa Thời Mạc vô cùng rõ, lần này bái sư là đã lời rồi, hơn nữa còn rất là lời nữa!

"Đứng lên đi."

Tô Thương mở miệng nói: "Sau này trước mặt người ngoài, không cần thể hiện cung kính như vậy đối với tôi, tôi chỉ là một học sinh của ông, còn sau lưng thì chúng ta vẫn xưng hô là thầy trò."

"Phải, phải."

Hoa Thời Mạc một mực cung kính trả lời, sau đó lại đột nhiên nhớ ra một chuyện, liền nói: "Sư phụ, thực lực của ngài ngay cả Tô Kiền Khôn lão gia cũng đều không biết sao?"

"Ừm." Tô Thương thản nhiên nói.

"Chẳng trách."

Hoa Thời Mạc lại tiếp tục nói: "Sư phụ, có chuyện này tôi cảm thấy nên nói cho ngày biết, ông nội ngài bị bệnh rồi."

"Ông nội?"

Trong đầu Tô Thương bỗng hiện lên hình ảnh của Tô Kiền Khôn, trong lòng cảm thấy vô cùng thân thiết, liền dò hỏi: "Nghiêm trọng không?"

"Nghiêm trọng, phổi và đan điền đều bị thương nặng, trước mắt tôi không dám chắc là chữa được không."

Hoa Thời Mạc lại nói tiếp: "Nhưng mà bây giờ có ngài cải thiện đơn thuốc dưỡng phổi rồi cộng thêm với chuyển thứ 1 của Cửu Chuyển Hồi Xuân Châm thì tôi tin là có thể chữa khỏi cho lão gia."

"Vậy thì được, trong thời gian này tôi không tiện để lộ thực lực của mình, vất vả cho ông rồi." Tô Thương nói.

"Không vất vả, có thể san sẻ nỗi buồn của sư phụ là điều tôi nên làm."

Hoa Thời Mạc lại tiếp tục nói: "Nhưng mà, vết thương của lão gia là do ngày trước lưu lại, bình thường lão gia dùng chân khí mạnh mẽ của mình để trấn áp, nếu như không dùng đến chân khí thì có lẽ sẽ không sao, nhưng trên người lão gia lại có vết thương mới."

Hoa Thời Mạc dò hỏi: "Đồ đệ suy đoán là gần đây có thể là ông ấy có đánh nhau với ai đó, sư phụ, buổi chiều tôi sẽ đến nhà họ Tô để thăm lão gia, có cần tôi thăm dò thêm về ý tứ của lão gia không?

"Đánh nhau?"

"Nhà họ Tô chúng tôi là thâm căn cố đế ở Giang Bắc này, chị gái của tôi còn là chiến thần Dực Cân, ai mà có lá gan to như vậy chứ, dám khiêu chiến với ông nội của tôi?"

Tô Thương nhíu mày nói: "Vậy ông dò hỏi thử xem, có tin tức gì lập tức báo cho tôi biết."

"Vâng." Hoa Thời Mạc cung kính trả lời.

Lúc này, điện thoại của Tô Thương lại vang lên.

Là Vương Phú Quý gọi đến.

"Tô đại thiếu gia, Triệu Văn Bân liên hệ với máy ủi rồi, năm mươi chiếc, ra giá là một trăm vạn."

Vương Phú Quý nói trong điện thoại: "Còn nữa, tên tiểu tử Triệu Văn Bân hẹn anh đi đấu chó, hơn nữa thời gian vô cùng gấp gáp, anh ta hẹn ngay bây giờ, tôi từ chối giúp anh nhé."

Đấu chó?

Bây giờ đi đấu chó?

He he.

Tên Triệu Văn Bân này, chắc chắn là biết tối hôm nay ta gặp chuyện, anh ta lo lắng sau này không còn cơ hội thắng tiền ta nữa cho nên mới hẹn ngay bây giờ.

"Không cần từ chối, nhận lời anh ta đi, sau đó lái xe đến đón tôi, đem theo mấy con chó của cậu nuôi, chọn lấy một con, hôm nay ông đây sẽ lấy lại cả vốn lẫn lời! "

Tô Thương vô cùng tự tin nói.

Anh là người tu chân, có linh khí.

Mấy loại chó bình thường chỉ cần ăn một sợi linh khí thôi thì sẽ trở nên dũng mãnh phi thường.

Tùy tiện kéo một con chó tới, thắng mấy cái trận đấu này không phải là chuyện dễ như trở bàn tay sao?

Danh Sách Chương:

Bạn đang đọc truyện trên website TruyenOnl.COM
BÌNH LUẬN THÀNH VIÊN
BÌNH LUẬN FACEBOOK