• Màu nền:
  • Font chữ:
  • Chiều cao dòng:
  • Kích Cỡ Chữ:

Chương 61: Tô đại thiếu gia, ơn nghĩa này suốt đời không quên

"Tô đại thiếu gia, cậu nói không sai, nếu như cậu thu nhận chúng tôi, chắc chắn đồng nghĩa với việc cậu đang tuyên chiến với Nạp Lan Dịch, trước đây chúng tôi chưa nghĩ tới điều này liền mạo hiểm đến nương nhờ cậu, là do chúng tôi quá đột ngột rồi."

Lúc này, Triệu Quý Bình có chút tự trách sau đó cảm kích nói: "Nhưng tôi tuyệt đối không ngờ, cậu biết rõ là sẽ đắc tội với Nạp Lan Dịch, nhưng vẫn bằng lòng thu nhận chúng tôi, làm ô dù cho chúng tôi, ơn nghĩa này, tôi suốt đời không quên!"

"Tô đại thiếu gia, từ nay về sau, có việc gì cậu cứ dặn dò, Tống Khang Minh tôi nhất định sẽ dốc hết sức lực để làm." Tống Khang Minh cũng cảm động không kém.

"Hai người khách sáo rồi, kì thực, tôi cũng có ý đồ của riêng mình, Nạp Lan Dịch muốn giết tôi, tôi chắc chắn không thể ngồi yên chờ chết được, đến lúc đó còn cần đến sự giúp đỡ của hai người."

Tô Thương khẽ mỉm cười nói: "Còn nữa, tôi là thiếu gia ăn chơi lêu lỏng nhất Giang Bắc, người muốn giết tôi rất nhiều."

"Có hai người âm thầm bảo vệ cho tôi, ai muốn giết tôi chính là muốn tìm đường chết rồi, ông đây đã có thể nghênh ngang mà đi rồi, sau này mấy em minh tinh, người mẫu ở các quán bar cao cấp, ông đây muốn ngủ với ai thì ngủ, ha ha!"

Nói đến câu cuối, Tô Thương còn lộ ra một nụ cười đắc ý, dáng dấp ăn chơi lêu lỏng hiện ra không cần phải nghi ngờ.

Triệu Quý Bình và Tống Khang Minh nghe thấy như vậy, liền nhìn nhau, nhưng bọn họ biết đến danh tiếng của Tô Thương là một tên ăn chơi cho nên vẫn chấp nhận được những lời vừa nói của Tô Thương.

Dừng lại vài giây, Triệu Quý Bình tiến lên trước một bước rồi hỏi: "Tô đại thiếu gia, trong lòng cậu có kế hoạch gì chưa, chúng ta làm sao giết được Nạp Lan Dịch?"

"Cái này à."

Khóe miệng Tô Thương khẽ nhếch lên rồi nói: "Giết anh ta còn cần phải có kế hoạch gì chứ, tên đó thường đến mấy quán bar cao cấp để vui chơi, các ông chờ đến cơ hội thì đi vào giết anh ta rồi chạy đi."

"Cái này..."

Triệu Quý Bình cười khổ nói: "Tô đại thiếu gia, chỉ sợ là cậu chưa biết, thực lực của Nạp Lan Dịch không hề yếu, đã đạt tới Hóa Kình Hậu Kì rồi."

"Thực lực của Nạp Lan Dịch thật sự rất mạnh, nhưng nếu như ở trong một không gian kín thì anh ta không có cơ hội trốn chạy, tôi và ông chủ Triệu liên kết lại với nhau thì vẫn có thể giết chết anh ta."

Tống Khang Minh ở bên cạnh khổ sở nói: "Chỉ là, tôi sợ bên cạnh Nạp Lan Dịch còn có cao thủ."

"Hơn nữa, Nạp Lan Tổ của nhà họ Nạp Lan, thực lực thâm sâu khó lường, nếu như ông ta tham gia vào thì tôi và ông chủ Triệu không những không giết được Nạp Lan Dịch mà thậm chí còn chết ngay tại chỗ."

Tống Khang Minh nhìn sang Tô Thương nói: "Đương nhiên, nếu như có thể ngăn chặn được các cao thủ của nhà họ Nạp Lan lại thì Nạp Lan Dịch chắc chắn chết trong tay của chúng tôi, Tô đại thiếu gia, cậu xem..."

"Yên tâm đi, chúng ta đều là người cùng một phe, nói chuyện không cần phải vòng vo."

Tô Thương khẽ cười nói: "Đợi sau khi Nạp Lan Dịch đi vào quán bar cao cấp thì các ông cứ việc giết anh ta, còn mấy người nhà họ Nạp Lan khác để tôi giải quyết."

"Nạp Lan Tổ chó má gì chứ, so với ông nội tôi còn thua xa, ông nội tôi là cao thủ đệ nhất ở Giang Bắc!" Tô Thương đảm bảo chắc chắn nói.

"Được!"

Triệu Quý Bình nghe thấy như vậy nhất thời vui mừng khôn xiết, hưng phấn nói: "Tô đại thiếu gia, vậy bây giờ chúng tôi đi đến quán bar mà Nạp Lan Dịch hay tới chờ sẵn, hễ phát hiện ra anh ta, tôi sẽ lập tức báo cho cậu biết, sau đó cậu sai trên dưới nhà họ Tô đi đến ngăn cản đám cao thủ của nhà Nạp Lan lại."

"Chúng tôi chỉ cần nửa giờ đồng hồ, nhiều nhất là bốn mươi phút, thì có thể giết chết Nạp Lan Dịch rồi."

"Ừm." Tô Thương gật đầu rồi nói: "Nhờ vào hai người rồi."

"Không không không, đều là chúng tôi nhờ vào cậu." Triệu Quý Bình vội vàng nói, giọng điệu vô cùng cung kính.

"Vậy hai người còn đợi gì nữa vậy, mau đi đi, tôi đợi tin tức của hai người." Tô Thương nói.

"Vâng!"

"Tô đại thiếu gia, tạm biệt!"

Sau khi Triệu Quý Bình và Tống Khang Minh nhận lời và chào tạm biệt Tô Thương thì rời khỏi biệt thự ven sông.

"Đại thiếu gia, đêm đó Triệu Văn Bân và Vương Bình Xuyên muốn giết cậu là do Nạp Lan Dịch bày mưu sao?" Lúc này, Quách Ý nghi ngờ nói.

Tô Thương khẽ cười nói: "Gần như là vậy."

"Cái tên Nạp Lan Dịch này, đáng chết, vậy mà dám có ý đồ xấu với cậu, thật sự nghĩ nhà Nạp Lan có thể chống lại nhà họ Tô sao!"

Vẻ mặt Quách Ý u ám, sau đó cung kính dò hỏi: "Đại thiếu gia, chuyện tối hôm đó tôi có nghe ông chủ nhắc đến, ông chủ nói cao thủ nước D đã giết Triệu Văn Bân, Vương Bình Xuyên trước khi chết cũng đã giết chết cao thủ nước D, chuyện này không phải thật đúng không, hai người họ là do cậu giết đúng không?"

"Ha ha, cậu nói đúng một nửa."

Tô Thương mỉm cười rồi dặn dò: "Quách Ý, những chuyện này, đừng nói cho cha tôi biết."

"Cậu cũng nhìn thấy rồi, Giang Bắc sóng ngầm cuồn cuộn, nhà họ Tô cũng có một mối nguy hiểm lớn, càng là thời điểm như lúc này thì càng phải khiêm tốn, lúc tới thời khắc quan trọng thì mới có thể phát huy được tác dụng to lớn." Tô Thương nghiêm túc nói.

"Hiểu rõ, chỉ là uất ức cho cậu rồi, rõ ràng thực lực vô cùng tài giỏi, tâm tư lại kín đáo, nhưng lại bị hiểu lầm thành một đại thiếu gia ăn chơi lêu lỏng, vô công rồi nghề."

Quách Ý nói có chút chua xót thay cho Tô Thương.

Ai mà không muốn nở mày nở mặt, không muốn được tất cả mọi người chú ý và tôn kính chứ?

Nhưng Tô đại thiếu gia lại vì suy xét sâu xa mà lựa chọn nhẫn nhịn, chịu đựng sự khinh thường và chửi bới của mọi người, điều này cần có lòng dạ và khí phách to lớn biết bao nhiêu chứ.

"Được rồi, không cần nói nữa, bao nhiêu năm như vậy tôi cũng quen rồi." Tô Thương thản nhiên nói.

Bao nhiêu năm trong miệng anh nói hoàn toàn không phải là hai mươi mấy năm trong sinh mệnh của Tô đại thiếu gia mà là tám vạn năm tu luyện của Huyền Thiên Tiên Đế.

Tô Thương biết rõ, chỉ có ẩn giấu tốt thực lực của mình thì mới an toàn nhất, càng không được chú ý, càng bị khinh thường thì càng sống được lâu.

Những thiên tài vô song nổi tiếng, thường sẽ trở thành tấm bia cho những người mạnh hơn.

Nói trắng ra là Tô Thương chính là sợ chết, nhưng trong mắt của Quách Ý thì hình tượng của anh vô cùng vĩ đại.

"Đại thiếu gia, cậu thật sự định liên kết với Triệu Quý Bình và Tống Khang Minh để đối phó với Nạp Lan Dịch sao?" Dừng lại một lúc thì Quách Ý lại tiếp tục dò hỏi.

"Đương nhiên là không rồi."

Tô Thương mỉm cười rồi nói: "Triệu Văn Bân và Vương Bình Xuyên, hai người họ đều muốn giết tôi."

"Triệu Quý Bình và Tống Khang Minh, theo lý mà nói thì sẽ là người hận tôi, nếu như bọn họ muốn giết Nạp Lan Dịch thì cứ để bọn họ cấu xé lẫn nhau đi, có giết chết hay không cũng không có quan hệ gì với tôi."

Tô Thương thản nhiên nói: "Về phần Nạp Lan Dịch, chỉ cần xác định là không có cao thủ bảo vệ thì tôi giết anh ta dễ như trở bàn tay, có rất nhiều cơ hội."

"Cái này đúng là nước cờ hay mà, đại thiếu gia thật thông minh!"

Sau khi nhận được câu trả lời, biểu tình của Quách Ý vô cùng kích động, ánh mắt nhìn Tô Thương tràn đầy kính trọng và khâm phục.

Ngay khi hai người đang nói chuyện với nhau thì Tô Thần Binh gọi điện tới, thúc giục Tô Thương mau về trang viên nhà họ Tô.

Sau khi cúp điện thoại, Quách Ý liền nói: "Ông chủ chắc là muốn cậu đi làm quen một người ở Quốc Nhận, lót đường sẵn cho cậu khi đến Quốc Nhận rèn luyện."

"Đại thiếu gia, dựa vào thực lực của cậu, ngoại trừ sĩ quan huấn luyện của Quốc Nhận ra thì không có ai là đối thủ của cậu, kì thực hoàn toàn không cần thiết đi đến Quốc Nhận, đáng tiếc, ông chủ hoàn toàn không biết cậu là tông sư võ đạo." Quách Ý cười nói.

"Quốc Nhận, chuyện này đúng là rắc rối, tôi cũng không muốn đi rèn luyện, lãng phí hết thời gian, xem ra tôi phải tìm một lý do để từ chối mới được, nhưng mà bây giờ vẫn phải trở về trang viên nhà họ Tô một chuyến."

Tô Thương khẽ mỉm cười rồi lái chiếc Bentley Mulsanne rời khỏi biệt thự ven sông.

Không lâu sau, Tô Thương đã về tới trang viên, anh đi vào phòng khách liền phát hiện ra rất nhiều đôi mắt cùng lúc nhìn về phía mình, trong đó có đội trưởng của Quốc Nhận, Giang Thành Dương.




Chương 62: Dự định của Quốc Nhận

Cảm nhận được mọi người đang chăm chú nhìn mình, nhưng Tô Thương lại hoàn toàn không để ý, mà thản nhiên nói: "Cha, gọi con về làm gì vậy, con nghỉ ngơi được hai ngày rồi, hôm nay vốn đang tính hẹn mấy cô em mặc bikini đi tắm biển, kết quả là bị cha gọi điện đến giục làm con mất hết cả hứng."

"Cái đồ mất dạy này, đi tắm biển cái con khỉ, nói chuyện cũng không nhìn xem xung quanh hả."

Tô Thần Binh nổi giận vỗ bàn, rồi nghiến răng nói: "Cút lại đây, để cha giới thiệu cho con một chút, mấy người này là thành viên của Quốc Nhận, mỗi người đều là cao thủ cả đó."

"Đặc biệt là người này, Giang Thành Dương, đội trưởng Quốc Nhận, cao thủ Hóa Kình đỉnh phong, thực lực vô cùng mạnh!"

Cao thủ?

Người này sao?

Tối qua bị mấy người cao thủ nước D nhốt ở sơn động, không có ông đây thì bọn họ sớm đã chết hết rồi.

Tô Thương nở một nụ cười nhưng lại không hề nhiệt tình làm quen với mấy người ở Quốc Nhận.

"Tên nhóc thối, còn đứng ngây ra đó làm gì, mau chào hỏi đội trưởng Giang đi."

Tô Thần Binh chỉ tiếc rèn sắt không thành thép nói: "Sau này con đến Quốc Nhận rồi thì anh ta chính là đội trưởng của con, bây giờ không lo lấy lòng đội trưởng thì ngày tháng sau này của con sẽ nếm mùi đau khổ."

"Ồ."

Tô Thương nghe thấy như vậy, không còn cách nào khác, chỉ đành chào hỏi qua loa: "Đội trưởng Giang, chào anh, anh thích mát- xa chân không, hôm nào tôi dẫn anh đi mát- xa chân."

"Mát-xa bác trai mày!" Tô Thần Binh giận đen cả mặt lại.

"Đại tướng Tô, đừng làm khó đại thiếu gia nữa."

Lúc này, Giang Thành Dương mỉm cười, rồi cung kính nói: "Nể mặt của ông, tôi chắc chắn sẽ chăm sóc tốt cho Tô đại thiếu gia."

"Ha ha, vậy thì tôi yên tâm rồi."

Tô Thần Binh thoải mái cười lớn, ánh mắt nhìn Giang Thành Dương, vô cùng hài lòng nói: "Cậu nhóc nhà anh thật khiến tôi kinh ngạc, nhớ lại năm đó khi cậu vừa vào Quốc Nhận, còn là tổ viên dưới tay tôi, không ngờ thực lực bây giờ còn cao hơn cả tôi, hơn nữa còn làm đội trưởng nữa chứ."

"Tô đại tướng quá khen rồi, cho dù tôi có như thế nào thì vĩnh viễn đều là lính của ông!" Giang Thành Dương cung kính nói.

"Tốt tốt tốt!"

Tô Thần Binh cảm thấy rất có mặt mũi, sau đó lại nói: "Giao Tô Thương cho cậu, tôi yên tâm rồi."

"Đúng rồi, các cậu đến Giang Bắc là có nhiệm vụ sao, có cần tôi giúp gì không, ở mảnh đất nhỏ Giang Bắc này lời nói của tôi cũng có chút trọng lượng." Tô Thần Binh hỏi.

"Chuyện này... nhiệm vụ vốn dĩ là bí mật nhưng đại tướng Tô cũng không phải là người ngoài cho nên nói với ông cũng không sao."

Giang Thành Dương nói tiếp: "Hai ngày trước chúng tôi nhận được tin tức, có một đám cao thủ nước D đến Giang Bắc, dường như là để tìm Hồng Liên Đao, thế là chúng tôi liền đi theo, mục đích là để cướp đi Hồng Liên Đao, đem thanh đao này cất vào ngân khố quốc gia."

"Hồng Liên Đao? Cái đó là một trong những thanh đao nổi tiếng của nước D." Tô Thần Binh nhíu mày nói: "Kết quả thế nào, tìm thấy Hồng Liên Đao chưa?"

"Tìm thấy rồi, Hồng Liên Đao bị xem như là đồ chôn cùng, chôn ở dưới hang động nào đó ở Đông Sơn."

Giang Thành Dương rủ rỉ nói: "Nhưng mà, đám cao thủ nước D kia rất mạnh, hơn nữa còn có phòng bị, chúng tôi nhất thời sơ ý, liền bị bọn họ bắt sống lại hết."

"Sau đó, một cao thủ nhà Nạp Lan đột nhiên ra mặt, giải quyết hết các cao thủ nước D, cứu chúng tôi ra ngoài."

"Cao thủ nhà họ Nạp Lan sao?"

Tô Thần Binh nghe thấy như vậy liền phân tích nói: "Có thể đánh bại cậu thì trong đám cao thủ nước D nhất định phải có một người là Hóa Kình đỉnh phong, thậm chí là tông sư võ đạo, chắc là Nạp Lan Tổ của nhà họ Nạp Lan ra tay rồi, chỉ có ông ta mới có thực lực này."

"Không phải là Nạp Lan Tổ."

Giang Thành Dương lắc đầu nói: "Là nhị thiếu gia của nhà họ Nạp Lan, Nạp Lan Dịch."

"Nạp Lan Dịch?" Tô Thần Binh nhất thời vô cùng kinh ngạc, xác nhận mà giống như hỏi: "Cậu không nhìn lầm người chứ?"

"Không có, tối qua anh ta tự nói ra thân phận của mình, sau đó tôi đã xác minh lại rồi, quả thực là Nạp Lan Dịch."

Giang Thành Dương nói tiếp: "Nhìn cũng chỉ mới hơn hai mươi tuổi đầu mà thực lực đã đạt tới Hóa Kình đỉnh phong, thậm chí có khả năng đã là tông sư rồi, thật sự làm người ta vô cùng ngạc nhiên."

"Nạp Lan Dịch vậy mà lại mạnh như vậy!"

Tô Thần Binh vô cùng kinh ngạc nói: "Cái tên Nạp Lan Dịch này, ngoài mặt là một tên ăn chơi, địa vị ở nhà họ Nạp Lan cũng không bằng anh cả của anh ta là Nạp Lan Phong Vân, cũng không bằng người em trai thứ ba của anh ta Nạp Lan Minh Triết, vậy mà không ngờ, anh ta lại một cao thủ ẩn giấu như vậy."

"Nhà họ Nạp Lan đúng là không thể xem thường, vậy mà cũng đào tạo ra được một cao thủ siêu cấp mới hơn hai mươi tuổi, quả thực không thể tượng tượng được, thành tựu tương lai của anh ta sẽ rất rộng mở cho mà xem!"

Tô Thần Binh không khỏi tán dương Nạp Lan Dịch, sau đó lại nghĩ đến con trai của mình, liền nghiến răng nghiến lợi nói: "Tô Thương, con nhìn người ta xem, rồi lại nhìn lại mình đi!"

"Cha không nhớ lầm thì Nạp Lan Dịch cũng thường tiếp xúc với con, người ta chỉ giả bộ là thiếu gia ăn chơi thôi, còn con thì thật sự là một tay ăn chơi thứ thiệt, con như vậy không cảm thấy xấu hổ sao?"

"Cái này thì có gì xấu hổ chứ."

Trong lòng Tô Thương mỉm cười, nhưng ngoài mặt lại không hề để ý nói: "Nạp Lan Dịch rất giỏi nhưng anh ta gặp con cũng phải khom lưng cúi đầu, gọi con một tiếng Tô đại thiếu gia?"

"Cái đồ ngu ngốc này, anh ta là nhìn vào nhà họ Tô, nhìn vào mặt mũi của ông nội con, nếu không người ta căn bản không thèm đếm xỉa đến con!"

Tô Thần Binh tức đến nổ phổi nói: "Tô Thương à Tô Thương, con một chút buồn rầu lo lắng cũng không có sao?"

"Thôi đi, ông nội của con mạnh là được rồi, lại nói, con còn có một chị gái yêu thương con cũng hết sức giỏi, bọn họ đều bảo vệ con thì con cần gì phải suy nghĩ nhiều làm gì chứ, còn chưa đủ lãng phí các tế bào não sao."

Tô Thương bĩu môi nói: "Có thời gian để lo lắng này không bằng con đi xem mấy bộ phim, học vài tư thế và kinh nghiệm, tương lai còn dùng tới."

"Khốn kiếp!"

Mặt của Tô Thần Binh tối sầm lại, cả nửa ngày cũng không nói ra được lời nào.

"Đại tướng Tô, ông bớt giận, Tô đại thiếu gia cũng chỉ là nói đùa với ông thôi, ông không cần để ý." Giang Thành Dương động viên nói.

"Đùa giỡn cái gì chứ, nó nghiêm túc đó, cái thằng ranh con này, thôi bỏ đi, tôi không quản nó nữa, đợi nó đến Quốc Nhận rồi, Thành Dương, cậu thay tôi dạy dỗ nó thật tốt!"

Tô Thần Binh thẹn quá hóa giận liếc nhìn Tô Thương rồi sau đó dời ánh mắt qua chỗ khác nói: "Thành Dương, nếu như các cậu đã được cứu rồi thì chắc chắn cũng thuận lợi lấy được Hồng Liên Đao, hai ngày tới có phải muốn trở về Quốc Nhận rồi phải không?"

"Đại tướng Tô, nhiệm vụ vẫn chưa được hoàn thành, xảy ra chút vấn đề rồi."

Giang Thành Dương biểu tình nghiêm túc nói tiếp: "Hồng Liên Đao bị Nạp Lan Dịch cướp từ trong tay tôi đi rồi."

"Hử? Chắc không phải chứ, có phải có hiểu lầm gì không, Nạp Lan Dịch không biết các cậu là người Quốc Nhận chứ?" Tô Thần Binh nghi ngờ nói.

"Anh ta biết!"

Nhắc đến chuyện này, Giang Thành Dương lại càng tức giận nói: "Nạp Lan Dịch không chỉ biết chúng tôi đến từ Quốc Nhận mà còn hung hăng phách lối khiêu khích Quốc Nhận, lại còn nhiều lần nhắc đến việc mình đến từ nhà họ Nạp Lan, còn nói nếu như không sợ chết thì cứ đến nhà họ Nạp Lan mà đòi đao!"

Tô Thần Binh nghe thấy như vậy bèn phân tích nói: "Anh ta trẻ tuổi lại có thực lực mạnh mẽ như vậy chắc là hơi ngạo mạn, các cậu định xử lý chuyện này như thế nào?"

"Tình hình của Nạp Lan Dịch quá tồi tệ rồi, tôi đã báo tin cho sĩ quan huấn luyện, tối qua sĩ quan huấn luyện đã ngồi máy bay đến đây, chắc hẳn sắp tới Giang Bắc rồi."

Giang Thành Dương bình tĩnh nói: "Sĩ quan huấn luyện mà đến rồi thì chúng tôi lập tức đi đến nhà Nạp Lan, cưỡng ép thu hồi lại Hồng Liên Đao, đồng thời trừng phạt Nạp Lan Dịch, để anh ta biết cái giá cho những lời nói và việc làm của mình."

"Ừm, chuyện này dây dưa quá lớn rồi, nhà họ Tô chúng tôi không tham gia vào được, tránh phải phá hỏng đi mối quan hệ với nhà họ Nạp Lan." Tô Thần Binh nói.

"Tôi hiểu."

Giang Thành Dương gặt đầu, sau đó anh ta nhận được một tin nhắn, sau khi đọc xong thì nói: "Đại tướng Tô, sĩ quan huấn luyện xuống máy bay rồi, đang trên đường đến nhà họ Tô."

"Bà ta đến nhà họ Tô làm gì, cậu nói với bà ta, đừng để bà ta tới!"

Tô Thần Binh nghe thấy như vậy nhất thời hoảng hốt, dường như có chút sợ sĩ quan huấn luyện của Quốc Nhận: "Thôi bỏ đi, Giang Thành Dương, cậu đem người đi ra ngoài đợi bà ta đi, sau đó trực tiếp đi đến nhà họ Nạp Lan, làm xong chuyện cũng đừng về lại nhà họ Tô nữa, tôi không muốn gặp bà ta."

"Ha ha, hiểu rồi, đại tướng Tô, có cơ hội tôi lại tới thăm ông."

Giang Thành Dương mỉm cười, sau khi tạm biệt xong liền rời đi.

Biết rõ Nạp Lan Dịch có thể là tông sư, sĩ quan huấn luyện của Quốc Nhận còn muốn đến nhà Nạp Lan để tìm lại mặt mũi.

Điều này chứng tỏ sĩ quan huấn luyện của Quốc Nhận đã là tông sư rồi, nói không chừng sẽ nổ ra một chiến giữa các tông sư ở nhà Nạp Lan, phải đi qua xem mới được.

Suy nghĩ như vậy, Tô Thương liền vội vàng nói: "Cha, con có thể đi cùng với đội trưởng Giang đến nhà Nạp Lan không?"

"Con đi làm gì chứ?" Tô Thần Binh nhíu mày nói.

"Con muốn xem phong thái của sĩ quan huấn luyện Quốc Nhận."

Tô Thương mỉm cười đắc ý: "Hơn nữa Quốc Nhận là đi lấy lại mặt mũi ở nhà họ Nạp Lan, lần này có thể là cơ hội để huênh hoang, sau này con cũng là thành viên của Quốc Nhận rồi, chắc chắn phải đi khoe khoang một chút chứ."

"Chỉ biết khoe khoang, cút cút cút, đi cùng bọn họ đi, ông đây nhìn thấy mày là đau thận rồi."

Tô Thần Binh không nhịn được khoát tay rồi thúc giục nói: "Thành Dương, mau đem người đi đi, nhất định phải ngăn sĩ quan huấn luyện ở bên ngoài đấy."

"Vâng."

Giang Thành Dương không nhịn được cười rồi nói: "Tô đại thiếu gia, chúng ta đi thôi."

"Ừm."

Tô Thương gật đầu, cùng đi với Giang Thành Dương ra khỏi phòng khách, nhưng mà trong lòng anh vô cùng tò mò.

Cha của mình nhìn có vẻ rất sợ sĩ quan huấn luyện của Quốc Nhận, tại sao chứ?

Ra đến ngoài trang viên, Tô Thương không nhịn được nữa liền tò mò hỏi Giang Thành Dương ở bên cạnh: "Đội trưởng Giang, sĩ quan huấn luyện của chúng ta rất đáng sợ sao, sao cha của tôi lại sợ bà ta vậy?"

"Cái này à."

Giang Thành Dương mỉm cười rồi nhìn xung quanh, sau khi phát hiện ra không có người ngoài bèn nói cho Tô Thương nghe về chuyện năm xưa.




Chương 63: Sĩ quan huấn luyện Tây Dao

Sĩ quan huấn luyện của Quốc Nhận tên là Tây Dao, là một người phụ nữ vô cùng xinh đẹp tài giỏi hơn người, trước năm bốn mươi tuổi đã đặt chân tới cảnh giới tông sư.

Nhiều năm trước, khi Tô Thần Binh còn rèn luyện ở Quốc Nhận thì Tây Dao vẫn là một thiếu nữ ngây thơ, trong sáng.

Lúc đó, Tô Thần Binh và Tây Dao tiếp xúc với nhau rất nhiều, dần dần, Tây Dao nảy sinh tình cảm với Tô Thần Binh.

Tây Dao là một cô gái hướng nội, nhưng để theo đuổi chân ái mà bà ta đã nhiều lần bày tỏ tâm ý với Tô Thần Binh.

Nhưng đáng tiếc, trong lòng Tô Thần Binh đã có người thương, mỗi lần như vậy đều cự tuyệt Tây Dao.

Tây Dao biết Tô Thần Binh không thích mình nhưng lại không hề bỏ cuộc, bà ta từng nói, bà ta đồng ý đợi, cho dù là cảnh xuân tươi đẹp chết đi, cho dù là thế sự xoay vần thì bà ta vẫn đợi.

Nhưng kết quả là, sự thật đều sẽ không đẹp đẽ như trong tưởng tượng.

Không lâu sau, Tô Thần Binh âm thầm rời khỏi Quốc Nhận, trở về Giang Bắc lấy vợ, rồi mới có Tô Thương.

"Từ sau khi đại tướng Tô rời đi thì tính cách của sĩ quan huấn luyện của chúng tôi liền thay đổi, lúc trước sĩ quan huấn luyện ôn nhu dịu dàng như nước, cho dù chúng tôi làm sai chuyện gì thì bà ta cũng không trừng phạt, giống như chị gái hàng xóm vậy."

Lúc này, Giang Thành Dương lại nói tiếp: "Nhưng mà từ ngày đó trở đi, sĩ quan huấn luyện liền trở thành một người ít nói ít cười, lạnh lùng như băng tuyết, mấy năm trước tôi chỉ vi phạm một lỗi nhỏ liền bị phạt xém chút còn bị cấm túc nữa."

"Tô đại thiếu gia, nói đơn giản chính là đại tướng Tô đã phụ lòng sĩ quan huấn luyện của chúng tôi, bây giờ thì cậu đã biết vì sao ông ấy không muốn gặp sĩ quan huấn luyện rồi chứ." Giang Thành Dương mỉm cười nói.

"Wow, không ngờ cha tôi lại có một khoảng thời gian phong lưu như vậy." Tô Thương kinh ngạc nói.

"Tô đại thiếu gia, đừng nói bậy bạ."

Giang Thành Dương nghiêm túc nói: "Đại tướng Tô không phong lưu chút nào, thái độ của ông ấy từ đầu đến cuối rất rõ ràng, nếu không thì đã trái ôm phải ấp rồi, trong lòng của tôi, đại tướng Tô rất đáng là tấm gương để học tập theo, kiên trì với lòng mình, thủy chung như một, đối với người mình yêu sâu đậm, toàn tâm, toàn ý, hiếm thấy, đáng quý lắm."

"Đại tướng Tô sở dĩ không muốn gặp sĩ quan huấn luyện không phải là sợ mà là cảm thấy áy náy, ông ấy cảm thấy mình đã làm lở dở thanh xuân tươi đẹp của sĩ quan huấn luyện."

Giang Thành Dương thở dài : "Haiz, chuyện này không có ai đúng ai sai, chỉ là vận mệnh trêu người mà thôi."

Tô Thương không nói gì, nhưng trong lòng anh đối với cha mình cũng đã có thêm mấy phần cung kính.

Không ngờ ông già háo sắc đêm hôm xem phim đen trong phòng đọc sách lại là một người si tình như vậy.

Nghĩ kỹ lại một chút thì mẹ mình cũng đã chết năm năm rồi, dựa vào thân phận của cha muốn tái hôn mà nói thì các cô gái ngọc ngà của các gia tộc lớn nhỏ ở Giang Bắc này chắc sẽ chen nhau mà đòi gả vào nhà họ Tô.

Nhưng cha mình lại không có, một mình kiên trì năm năm rồi, từ trước tới giờ cũng không đi mấy quán bar hay mát- xa, quả thực không dễ dàng mà.

Ngay lúc này, Tô Thương bỗng nhiên hiểu được vì sao cha mình lại xem phim đen rồi, anh quyết định từ nay về sau sẽ không cười cha mình vì chuyện này nữa.

"Tô đại thiếu gia, sĩ quan huấn luyện của chúng ta tới rồi, trước mặt bà ấy, tốt nhất anh đừng nhắc đến đại tướng Tô, tôi sợ bà ta lại nổi cơn giận lên nữa." Lúc này, Giang Thành Dương nói.

"Ừm, tôi hiểu rồi."

Tô Thương nghe thấy như vậy, nhất thời lấy lại tinh thần, hướng ánh nhìn về phía trước.

Thì anh nhìn thấy một người phụ nữ mặc một chiếc váy lụa màu trắng, đang nho nhã bước tới.

Dáng người bà ta cao gầy, hoàn toàn phù hợp với chiếc váy dài tới đất, đường nét khuôn mặt tuyệt đẹp không chê vào đâu được, chẳng khác gì tiên nữ trong tranh.

Sĩ quan huấn luyện đã hơn bốn mươi tuổi rồi, nhưng dấu vết tuổi tác dường như không hề lưu lại dấu tích gì trên khuôn mặt bà ta, nhìn bà ta giống như một cô gái mới hơn hai mươi tuổi mà thôi.

Nhưng mà.

Vẻ mặt của bà ta rất nghiêm túc, không chút biểu cảm, và khí chất của bà ta vượt qua cả một cô gái nhỏ, khi bà ta bước từng bước, các thành viên của Quốc Nhận lần lượt cúi đầu, không dám ngước lên nhìn nữa.

Cho dù là Tô Thương khi đối diện với người phụ nữ mặc váy trắng này thì trong lòng cũng có một chút kiêng kị.

"Đây chính là khí thế của cao thủ tông sư sao, quả nhiên là Hóa Kình không thể so sánh được, thật là khủng bố."

Trong lòng Tô Thương tính toán, không biết khi mình xuất hết toàn lực thì có thể kiên trì với tông sư võ đạo được bao lâu, đồng thời anh cũng âm thầm vui mừng cảm thấy may mắn.

May mắn là lúc anh đột phá lên tầng luyện khí thứ hai thành công nhưng cũng không kiêu căng để lộ thực lực nếu không nhất định sẽ bị tông sư nghiền nát.

Ở Giang Bắc nhỏ nhoi này, ở ngoài sáng thì có hai tông sư là Tô Kiền Khôn và Nạp Lan Tổ nhưng trong tối thì chắc hẳn cũng sẽ còn có nhiều tông sư nữa.

Ngoài Giang Bắc cao thủ tông sư chắc chắn còn nhiều hơn, bản thân luyện khí đến tầng thứ hai cũng vẫn chưa đủ để xem thường ai, phải nhanh chóng nâng cao thực lực mới được.

Tô Thương đã nghĩ kỹ rồi, đợi sau khi qua hết hai ngày bận rộn này thì nhanh chóng đem sát khí trong cơ thể chuyển hóa thành linh khí, một lần hành động bước vào tu luyện khí tầng ba rồi sau đó thử đột phát lên tầng thứ tư.

"Sĩ quan huấn luyện."

Lúc này, Giang Thành Dương và các thành viên Quốc Nhận khác đều chỉnh tề , đồng thanh chào.

"Ừm."

Tây Dao khẽ gật đầu, tiếp đó bà ta liếc nhìn sang Tô Thương, cau mày nói: "Mặt mũi của cậu có mấy phần giống với anh cả Tô, Giang Thành Dương, cậu ta là ai?"

"Đây là... cậu ấy là Tô Thương, là con trai của...đại tướng Tô." Giang Thành Dương sợ sĩ quan huấn luyện nổi giận nên ấp a ấp úng nói.

"Con trai của anh cả Tô sao?"

Tây Dao quan sát tỉ mỉ Tô Thương, cũng không hề nổi giận, mà trên mặt lại nở một nụ cười: "Không ngờ mới chớp mắt mà con trai của anh cả Tô đã lớn thế này rồi, thời gian trôi qua thật nhanh mà."

Sau đó, Tây Dao nhìn sang Tô Thương khẽ cười nói: "Nhóc con, tôi và cha cháu là bạn cũ với nhau, gọi tôi một tiếng dì, như vậy không quá đáng chứ?"

Dì...

Những thành viên Quốc Nhận đang có mặt tại đây nghe thấy lời nói này đều ngơ ngẩn hết cả người, hoàn toàn không ngờ tới Tây Dao lại dịu dàng với Tô Thương như vậy.

Phải biết là khi còn ở Quốc Nhận, mỗi lần nhắc đến đại tướng Tô thì sĩ quan huấn luyện đều nổi cơn tam bành khói lửa.

Bây giờ, sĩ quan huấn luyện vậy mà lại chủ động kêu Tô Thương gọi bà ta là dì, rõ ràng là đang muốn qua lại thân thiết với Tô Thương, điều này thật khiến bọn họ hết sức kinh ngạc.

Nhưng mà.

Tô Thương lại lắc đầu nói: "Gọi dì sao? Vậy thì không được."

"Hử?" Tây Dao khó chịu rồi, cau mày nói: "Sao nào, cậu không bằng lòng sao?"

"Không bằng lòng."

Tô Thương khẽ cười nói: "Sĩ quan huấn luyện Tây Dao, rõ ràng là chị xinh đẹp như vậy, trẻ tuổi như vậy, gọi dì đương nhiên là không được rồi, tôi nên gọi chị thì đúng hơn."

"Chị Tây Dao, mấy ngày nữa thì cha tôi sẽ đưa tôi đến Quốc Nhận để rèn luyện, tôi coi như nhờ vào chị cả đấy." Tô Thương nịnh nọt cười nói.

"Ha ha, nhóc con, cậu thú vị hơn cha cậu nhiều."

Tây Dao nghe thấy như vậy, hàng lông mày liền giãn ra, mang theo nụ cười dịu dàng nói: "Yên tâm đi, tiếng gọi chị này của cậu sẽ không lãng phí đâu, chỉ cần có chị ở đây thì không ai ăn hiếp được cậu."

"Thật sao, chị Tây Dao, cám ơn chị nhiều lắm, có thời gian tôi mời chị đi mát-xa chân...à, không đúng."

Tô Thương ý thức được mình đã lỡ miệng liền vội vàng nói: "Đi mát-xa chân là chuẩn bị cho đội trưởng Giang, về phần chị thì tôi mời chị ăn cơm nhé."

"Ha ha, thú vị, thú vị."

Tây Dao vui vẻ mỉm cười, sau đó nhìn sang Giang Thành Dương ở bên cạnh, ánh mắt trong nháy mắt lại trở nên lạnh lùng, trầm giọng nói: " Giang Thành Dương, nhiệm vụ không hoàn thành, cậu còn mặt mũi đi mát-xa chân sao?"

"A."

Giang Thành Dương giật nảy mình, tim đập thình thịch, vội vàng nói: "Sĩ quan huấn luyện, cô đừng nghe Tô đại thiếu gia nói bậy, tôi đi mát-xa chân khi nào chứ, chuyện không có căn cứ, cậu ta thực sự có nói muốn mời tôi nhưng vẫn chưa mời mà."

"Vẫn chưa mời sao?" Tây Dao mặt lạnh như băng tuyết, lạnh lùng nói: "Nói như vậy, là cậu cũng định đi thật sao!?"

"Tôi tôi tôi..."

Giang Thành Dương biến sắc, vội vàng giật giật áo của Tô Thương để Tô Thương giúp đỡ hòa giải.

"Ha ha, chị Tây Dao."

Tô Thương nhìn thấy như vậy thì mỉm cười nói: "Đừng giận, đội trưởng Giang quang minh lỗi lạc, liêm khiết thanh bạch, làm sao có thể đi đến tiệm mát-xa chân được, tôi chỉ nói đùa chút thôi, chị tới Giang Bắc là muốn đến nhà Nạp Lan lấy lại mặt mũi, chúng ta mau đi đi, tôi không đợi được nữa rồi."

"Ừm."

Tây Dao nghe tới lời này thì nhớ lại mục đích mình tới đây bèn khẽ cười nói: "Nhóc con, cậu đi tới nhà Nạp Lan làm gì vậy, muốn xem nhà họ Nạp Lan bị trừng phạt đến vậy sao, lẽ nào cậu cũng có thù oán gì với bọn họ sao?"

"Ừm, chị Tây Dao, thực sự không giấu gì chị, tôi có chút thù oán với Nạp Lan Dịch."

Tô Thương thuận miệng nói: "Con người tôi thích cá cược, Nạp Lan Dịch từ chỗ tôi thắng được rất nhiều tiền, tôi sớm muốn để anh ta ăn quả đắng rồi."

"Ha ha, được, đi theo tôi, chị đưa cậu đi xem uy phong của nhà Nạp Lan."

Tây Dao cười nói rồi dẫn theo Tô Thương đi lên trước.

Giang Thành Dương và đám thành viên Quốc Nhận đều ngó nhìn nhau, thậm chí có chút khó có thể tin được.

Đại tướng Tô đã phụ lòng sĩ quan huấn luyện, mấy năm nay, sĩ quan huấn luyện hận đại tướng Tô đến tận xương tủy, theo lý mà nói thì chẳng phải cũng nên ghét luôn Tô đại thiếu gia sao?

Còn nữa, sĩ quan huấn luyện kiêng kị nhất chính là cờ bạc, còn nhớ có một thành viên Quốc Nhận thích cờ bạc, bị sĩ quan huấn luyện phát hiện ra, kết quả là bị đánh gãy cả hai tay, đuổi ra khỏi Quốc Nhận.

Nhưng bây giờ, sĩ quan huấn luyện không chỉ đối với Tô Thương vô cùng tốt, thậm chí còn chấp nhận cả sở thích cờ bạc của Tô Thương.

Không hợp lý.

Cái này không hợp lý mà.








Chương 64: Đem người đến hỏi tội

Nửa tiếng sau.

Trang viên của dòng họ Nạp Lan.

Tô Thương và nhóm người Quốc Nhận còn chưa đến, nhà họ Nạp Lan liền đã đón mấy vị khách quý rồi.

Nhưng mà, mấy người kia nhìn qua thấy không được vui vẻ cho lắm, có dáng vẻ như là đem người đến hỏi tội vậy.

Trong đó, có một người chính là cao thủ nước D, Đỗ Tử Minh, không nghi ngờ gì nữa, bọn họ đều là người nước D.

Bên cạnh Đỗ Tử Minh, là một ông lão hơn sáu mươi tuổi, trên khuôn mặt đầy nếp nhăn, hốc mắt trũng sâu, dáng người không cao, hơn nữa còn bị còng lưng.

Nhưng trên người ông ta, lại toát ra một luồng khí tức làm người khác sợ hãi, rõ ràng là cao thủ siêu cấp vô địch.

Người này là tổ trưởng phụ trách cướp đoạt Hồng Liên đao nước D, Lưu Phàm Khôn, cảnh giới tông sư võ đạo.

Những người này vừa tới, liền được Nạp Lan Minh Triết bí mật đưa vào phòng họp ở dưới lòng đất.

Lúc này.

Trong phòng họp dưới lòng đất, Nạp Lan Minh Triết vô cùng nhiệt tình tiếp đãi bọn người Lưu Phàm Khôn,.

"Tổ trưởng Lưu, trà này là sản phẩm mới của năm nay, ở nước D không có để uống đâu, ông nếm thử hương vị xem." Nạp Lan Minh Triết vừa rót trà, vừa cười nói.

"Hừ, không cần đâu!"

Lưu Phàm Khôn nói với giọng lạnh lùng: "Tôi không có hứng thú với trà, bảo ông nội cậu Nạp Lan Tổ ra gặp tôi mau!"

"Ông ấy gần đây đang bế quan tu luyện, tôi đã cử người đến thông báo, chắc chắn rất nhanh liền đến thôi."

Nạp Lan Minh Triết để bình trà xuống, đã nhìn ra có cái gì không đúng, liền cười nói: "Tổ trưởng Lưu, ông vừa tới đã nổi cơn thịnh nộ rồi, có phải nhà họ Nạp Lan chúng tôi có chỗ nào không chu đáo, làm mất lòng ông rồi?”

Lưu Phàm Khôn lườm Nạp Lan Minh Triết một cái, trầm giọng nói: "Một hậu bối như cậu, còn chưa có tư cách nói chuyện với tôi!"

"Ha ha, anh Lưu, Minh Triết là thanh niên đẹp trai tài giỏi xuất sắc nhất của nhà họ Nạp Lan chúng tôi, về sau nhà họ Nạp Lan muốn giao cho cậu ấy quản lí, cậu ấy vẫn có tư cách."

Lúc này, Nạp Lan Tổ đi đến, trên mặt nụ cười nói.

"Nạp Lan Tổ!"

Lưu Phàm Khôn nhìn thấy Nạp Lan Tổ, ánh mắt bỗng sắc bén lên, nghiến răng nghiến lợi nói: "Ha ha, đứa cháu này của ông, đến luyện võ cũng chưa từng tập, sao có thể là đẹp trai tài giỏi ưu tú nhất được chứ.”

"Thanh niên đẹp trai tài giỏi nhà họ Nạp Lan các ông, chắc là nhị thiếu gia Nạp Lan Dịch mới đúng chứ?" Lưu Phàm Khôn nói với giọng châm chọc.

"Nạp Lan Dịch?”

Nạp Lan Tổ nhất thời không nghĩ ra, cau mày nói: "Anh Lưu, anh rốt cuộc là có ý gì, ăn nói ngang ngược vậy?"

"Ông không biết xấu hổ còn hỏi tôi!" Lưu Phàm Khôn hừ một tiếng lạnh lùng, sau đó thản nhiên nói: "Đỗ Tử Minh, đem chuyện xảy ra tối hôm qua, kể rõ đầu đuôi ngọn nguồn cho nhà họ Nạp Lan nghe.”

"Vâng, đội trưởng."

Đỗ Tử Minh đứng ngay bên cạnh trả lời, sau đó sắc mặt khó coi nói: "Tối hôm qua chúng tôi đúng hạn đợi khai quật Hồng Liên đao, nếu không có gì ngoài ý muốn, thì rất nhanh có thể cầm Hồng Liên đao trong tay."

"Quốc Nhận cử mấy người tới, đều bị chúng tôi bắt lại, vốn dĩ không có người nào có thể ngăn cản chúng tôi nhận lại đao."

Nói đến đây, Đỗ Tử Minh tức giận nói: "Nhưng ai biết được, nhị thiếu gia Nạp Lan Dịch của dòng họ Nạp Lan nhà các ông, vậy mà lại xuất hiện trong cái hang động ở Đông Sơn, lại còn luôn miệng nói mấy câu yêu nước, cái gì mà ai xâm phạm nước Hoa thì dù xa đến đâu cũng sẽ bị trừng trị, còn muốn dùng thực lực để nói chuyện với chúng tôi, lãnh thổ của nước Hoa không thể xâm phạm."

"Dòng họ Nạp Lan các ông, đúng là nuôi được một người con trai trung thành, trượng nghĩa, yêu nước đó.” Đỗ Tử Minh nghiến răng nghiến lợi.

Cái gì?

Nạp Lan Dịch lại có thể làm ra chuyện như vậy sao?

Nạp Lan Minh Triết nghe xong, có chút ngạc nhiên, sau đó nói: "Cậu Đỗ, có phải trong đó có hiểu lầm gì không, anh hai tôi làm sao lại làm ra chuyện ngốc như vậy chứ, hay là, người kia không phải là anh hai tôi, mà là có người vu oan giá họa."

"Hiểu lầm cái con khỉ!"

Đỗ Tử Minh tức quá hóa giận nói: "Anh hai tốt của anh vừa đến là tự giới thiệu nhà cửa, hơn nữa tôi từng điều tra, người kia đúng là Nạp Lan Dịch, bộ dáng hóa thành tro bụi kia tôi đều nhận ra!"

Nạp Lan Minh Triết cau mày nói: "Cậu Đỗ, nếu thật là anh hai tôi, anh ấy chỉ là một người bình thường, cứ coi như xuất hiện ở trước mặt các anh, anh cũng không phải tức giận đến mức như vậy chứ, nể tình hợp tác của chúng ta, các anh đánh ngất anh ấy rồi đưa tới không được sao."

"Người bình thường?"

"Đánh ngất đưa tới?"

Đỗ Tử Minh tức cái lồng ngực nói: "Ha ha, Nạp Lan Minh Triết, kĩ thuật diễn xuất của anh tốt thật đấy!"

"Thực lực của Nạp Lan Dịch thâm sâu khó lường, đã đặt chân tới Hóa Kình đỉnh phong, anh ta đã giết đội trưởng Lăng Hổ chúng tôi, đánh ngất cái con khỉ ấy!" Đỗ Tử Minh không nhịn được liền nói tục.

"Điều đó là không thể nào!"

Nạp Lan Minh Triết bình tĩnh, phân tích: "Anh hai tôi, quả thực không hề tiếp xúc với võ thuật, làm sao có được loại thực lực này, chắc chắn là có người giả mạo anh ấy."

"Còn không thừa nhận sao?"

Đỗ Tử Minh cười lạnh, sau đó lấy ra một bức ảnh, đưa cho Nạp Lan Minh Triết xem, đồng thời hỏi dò: " Người trên tấm ảnh là Nạp Lan Dịch sao?"

"Không sai, đây chính là anh hai tôi." Nạp Lan Minh Triết không hề phủ nhận.

"Hừ, tối hôm qua người ra tay với chúng tôi, cũng là anh ta!" Đỗ Tử Minh cắn răng nói: "Nạp Lan Minh Triết, chẳng lẽ anh muốn nói là có một người trông giống hệt với Nạp Lan Dịch chứ."

Nạp Lan Minh Triết nghe vậy, liền im lặng, biểu cảm thoáng chút nghiêm nghị, cảm thấy việc này nhất định rất kỳ quặc, anh ta chắc chắn không tin anh hai là cao thủ ở cảnh giới Hóa Kình đỉnh phong.

"Nạp Lan Tổ, cháu trai yêu nước của ông còn nói, Hồng Liên đao là của nhà họ Nạp Lan các ông, hơn nữa còn chửi bới nước D chúng tôi là con chó ngu ngốc, chắc chắn Hồng Liên đao bây giờ đang ở ngay nhà họ Nạp Lan các ông ấy chứ?”

Lúc này, khuôn mặt Lưu Phàm Khôn bình tĩnh, giọng lạnh lùng nói: "Chuyện là như vậy, Nạp Lan Tổ, hôm nay ông nhất định phải nói rõ ràng cho tôi, nếu không tử sĩ nước D tôi, nhất định sẽ trả thù nhà họ Nạp Lan!”

" Anh Lưu, chuyện này quá kì lạ, đừng vội kết luận."

Nạp Lan Tổ giải thích: "Nạp Lan Dịch là cháu của tôi, tôi nhìn nó lớn lên, nó như thế nào, tôi đều rõ hơn so với người khác, không thể nào là cao thủ mà các ông nhắc tới được.”

"Như vậy đi, Nạp Lan Dịch qua đêm ở biệt thự của nó rồi, tôi đây sẽ gọi điện thoại bảo nó về, chúng ta đối chất, nói rõ ràng với nhau." Nạp Lan Tổ đề nghị.

"Được, Nạp Lan Tổ, tôi chờ ông nửa tiếng, xem ông có thể giải thích như thế nào!”

Trên mặt Lưu Phàm Khôn nở một nụ cười lạnh lùng, đang trả lời, quay người bỗng nhiên ra tay, bóp cổ Nạp Lan Minh Triết .

"Dừng tay!"

Trong nháy mắt sắc mặt Nạp Lan Tổ xám lại, quanh người toát ra khí tức kinh khủng, uy hiếp nói: "Lưu Phàm Khôn, đừng cho rằng nhà họ Nạp Lan tôi sợ ông, nếu như ông dám động vào Minh Triết, tôi nhất định sẽ đấu đến chết với ông thì thôi, hôm nay các ông mỗi người cũng đừng hòng đi!"

"Ông nội."

Nạp Lan Minh Triết cứ lắc đầu, ra hiệu Nạp Lan Tổ bình tĩnh lại, ngược lại khẽ cười nói: "Yên tâm đi, tổ trưởng Lưu sẽ không làm hại con đâu, chờ anh hai con tới, nói chuyện rõ ràng ra là được rồi."

"Không sai, Nạp Lan Tổ, chuyện này ông nhất định phải cho tôi một lời giải thích, Hồng Liên đao, cũng nhất định phải giao ra, nếu như Nạp Lan Dịch không xuất hiện, vậy cũng đừng trách tôi lòng dạ độc ác, trở mặt thành không quen biết luôn!" Lưu Phàm Khôn nói với giọng lạnh lùng.

Nạp Lan Tổ còn muốn nói gì nữa, nhưng lúc này, bỗng nhiên có một tên người hầu đi tới, mặt đầy hốt hoảng nói: "Ông chủ, bên ngoài tới một đám người, dẫn đầu là một người phụ nữ, tự xưng là sĩ quan huấn luyện Quốc Nhận.”

"Tây Dao? Sao chị ta lại đến vào lúc này chứ?" Nạp Lan Dịch nhíu mày.

Sau khi nghe được tin, bầu không khí của phòng họp dưới lòng đất, trong nháy mắt liền căng thẳng lên.

Lưu Phàm Khôn một tay giữ cổ Nạp Lan Minh Triết, trầm giọng nói: "Nạp Lan Tổ, ông chắc sẽ không chơi trò gián điệp hai mặt với tôi đấy chứ, bên ngoài thì hợp tác với chúng tôi, sau lưng lại liên kết với Quốc Nhận?"

Danh Sách Chương:

Bạn đang đọc truyện trên website TruyenOnl.COM
BÌNH LUẬN THÀNH VIÊN
BÌNH LUẬN FACEBOOK