• Màu nền:
  • Font chữ:
  • Chiều cao dòng:
  • Kích Cỡ Chữ:



Chuyển ngữ: Hoa Linh Linh

Tôn Đồng từ nhà vệ sinh đi ra phát hiện bên bàn không có ai. Vốn tưởng Hứa Giai Ninh cũng đi vệ sinh, nhưng đợi một lúc lâu vẫn không thấy ai về, trong lòng đang bắt đầu có chút lo lắng thì một nhóm người đã trở lại. Chỉ là, sao thầy Quý lại ở cùng họ?. Ngôn Tình Hài

Trợn tròn mắt nhìn Quý Minh Viễn đang đi phía trước, Tôn Đồng sửng sốt một hồi, sau đó mới bước lên chào hỏi: “Thầy Quý, thầy cũng ở đây ạ…”

Quý Minh Viễn khẽ gật đầu, nói: “Em đưa bọn họ ra ngoài trước đi, ở bên ngoài chờ thầy.”

Nói xong anh liền bỏ đi.


Đợi anh đi xa rồi Tôn Đồng mới nhớ ra đáp lại ‘vâng’, sau đó nhìn Hứa Giai Ninh, nhỏ giọng hỏi: “Chuyện gì vậy, sao thầy Quý cũng ở đây?”

Trong lòng Hứa Giai Ninh cũng đang rất muốn biết. Nhìn bóng lưng Quý Minh Viễn khuất dần trong ánh đèn, cô lắc đầu, không lên tiếng.

Bên ngoài quán bar, màn đêm đã dần buông. Quý Minh Viễn để hai thanh niên nước ngoài lên xe trước, sau đó đối mặt với Hứa Giai Ninh và Tôn Đồng. Sau một hồi lưỡng lự, ánh mắt anh rơi xuống người Tôn Đồng.

“Sao các em có thể đưa bọn họ đến quán bar?”

“Dạ, là bọn họ muốn tới.” Tôn Đồng vâng dạ đáp: “Nên bọn em đã đưa bọn họ đến.”

“Vậy cũng có thể tìm cách để từ chối, bọn họ muốn đến liền đưa đến sao? Không có chuyện gì còn tốt, xảy ra chuyện thì ai chịu trách nhiệm, hai sinh viên các em có gánh vác được không?”

Tôn Đồng: “…” Cậu ấy cũng muốn từ chối, nhưng mấu chốt là không biết từ chối nha.

Quý Minh Viễn cũng đã nhớ ra tính cách của hai sinh viên này, nhất thời lại cảm thấy Ông Na không có đầu óc. Trong tay cô ấy cũng không thiếu sinh viên giỏi xã giao, ném chuyện này cho bọn họ là được rồi, tìm hai người này… 

Lại nhìn Tôn Đồng và Hứa Giai Ninh một cái, đột nhiên Quý Minh Viễn cảm thấy Ông Na cũng không dễ dàng. Nói ra thì chuyện này cũng không trách ai được, muốn trách thì chỉ có thể trách hai học trò của Melanie.

“Được rồi, không còn sớm nữa, cũng đừng đi dạo ở bên ngoài nữa. Đưa bọn họ về đi, lái xe trên đường chú ý an toàn.”

Chỉ trong vài giây, Quý Minh Viễn đã bình tĩnh trở lại, cũng đã khôi phục lại sự thản nhiên khi cư xử với hai người trước mặt. Dù sao cũng không phải là học sinh của mình, không nên làm cho họ quá khó xử. 


Tôn Đồng có cảm giác như cuối cùng cũng được đặc xá, nói xong câu “Cảm ơn thầy Quý, tạm biệt thầy Quý” liền muốn kéo Hứa Giai Ninh đi. Nhưng mà Hứa Giai Ninh không động đậy. Cô đứng đó, nhìn Quý Minh Viễn chăm chú.

“Cảm ơn giáo sư Quý.”

Chốc lát sau, để lại câu này, Hứa Giai Ninh mới đi theo Tôn Đồng, đầu cũng không ngoảnh lại.

Quý Minh Viễn nhìn bọn họ lên xe, một lúc sau, anh mới quay người lại lên xe của mình. Diệp Huy đã ở trên xe, thấy anh quay lại liền cười nói: “Lão Quý, lợi hại nha, dạy dỗ học sinh ngay trên đường. Làm giáo viên uy phong như vậy sao?”

Quý Minh Viễn ngồi xuống bên cạnh, phớt lờ anh ta.

“Nhưng mà cũng đúng, hai sinh viên đó vừa nhìn đã biết rất ngoan, không giống kiểu người sẽ đến quán bar chơi.” Diệp Huy nhìn chiếc xe đậu trước mặt mình: “Này, lão Quý, sinh viên Tây Đại đều như thế này à?”

Vừa nghe lời nói mang theo giọng điệu chế nhạo ấy của Diệp Huy, Quý Minh Viễn liền cảm thấy có vài phần không vui. Đây cũng giống như đạo lý “Dù trường cũ có không tốt đến mấy cũng chỉ có mình mới được mắng, người khác nói một chữ thôi đều có thể trở mặt ngay”, suy cho cùng anh cũng từng ở Tây Đại hai năm, sẽ có cảm giác thân thuộc nhất thời, đối với sinh viên ở đó cũng sẽ sản sinh ra ý nghĩ bao che khuyết điểm. Quý Minh Viễn mấp máy môi muốn phản bác lại. Nhưng vừa đưa tay lên, ánh mắt anh quét qua mu bàn tay, câu chuyện liền dừng lại ở đó. 

“Sư phụ, đi thôi, đến khách sạn Lâm Thành.”

Nói đùa xong tâm trạng của Diệp Huy không tệ, anh ta vỗ nhẹ vào ghế lái, ra hiệu lái xe đi. Nhưng đúng lúc này, vị bạn cũ làm gương cho người khác nào đó bên cạnh bất ngờ mở cửa xe ra bước xuống. Diệp Huy ‘này’ một tiếng muốn ngăn anh, kết quả bị bốn chữ chặn lại.

“Cậu về trước đi.”

Diệp Huy: “…” Này con mẹ nó cũng quá có trách nhiệm rồi đi!


Trong xe của Ông Na, sau khi Tôn Đồng động viên hai người bạn quốc tế xong, liền nhìn Hứa Giai Ninh một cách dè dặt: “Giai Ninh, sao vừa nãy cậu lại nhìn thầy Quý như vậy?”

Hứa Giai Ninh lúc này cũng có chút xuất thần. 

Buổi trưa ở trên sân thượng, anh nói những lời như vậy, dáng vẻ như ước gì có thể ngay lập tức gọn gàng dứt khoát chia tách rõ ràng với cô. Không ngờ đến buổi tối, hai người đã gặp lại nhau. Mặc dù biết Quý Minh Viễn ra tay giúp đỡ cô chỉ là dựa trên tình thầy trò ngắn ngủi trong hai tháng đó, thậm chí càng có khả năng chỉ là nể mặt Ông Na, nhưng tâm trạng của cô vẫn có chút phức tạp như cũ. Cô chính là như vậy, chỉ một chút thay đổi khác thường thôi, cũng có thể khiến cho lòng cô rung động mãnh liệt. Chính là không có tiền đồ như vậy. 

“Không sao, chỉ là vừa rồi không kịp phản ứng thôi.” Hứa Giai Ninh buông tay đang nắm chặt lấy quai balo ra, cười nhẹ.

Tôn Đồng không tin lắm, nhưng Hứa Giai Ninh đã không muốn nói ra, cậu ấy cũng sẽ không hỏi thêm nữa. Thời gian không còn sớm, Tôn Đồng cắm chìa khóa xe chuẩn bị rời đi. Đột nhiên, một bóng người từ phía sau xe đi tới. Tôn Đồng liếc nhìn, ‘ơ’ một tiếng: “Thầy Quý?”

Hứa Giai Ninh sửng sốt, ngay lập tức quay đầu lại, quả nhiên nhìn thấy Quý Minh Viễn đang đứng bên cạnh xe. Sau một hồi thất thần, cô nhanh chóng hạ cửa sổ xe xuống.

“Em đi với tôi.” Quý Minh Viễn nói.




Danh Sách Chương:

Bạn đang đọc truyện trên website TruyenOnl.COM
BÌNH LUẬN THÀNH VIÊN
BÌNH LUẬN FACEBOOK