• Màu nền:
  • Font chữ:
  • Chiều cao dòng:
  • Kích Cỡ Chữ:



Chuyển ngữ: Hoa Linh Linh

Quý Minh Viễn cũng không ngờ cô sẽ không chút lưu tình mà tránh anh như vậy, trong phút chốc, tay anh cứng đờ trên không trung.

“Có chuyện gì vậy?” Anh hỏi: “Em tránh cái gì?”

Hứa Giai Ninh cũng không biết phải giải thích phản ứng trong tiềm thức của mình với anh như thế nào, khi cảm nhận được bóng đen đó, cô không nhịn được thở gấp, tim đập nhanh hơn. Đã rất lâu rồi cô chưa có cảm giác này. 

“Em, em không tránh gì cả.” Hứa Giai Ninh dựa vào tường, có chút gian nan đáp: “Xin lỗi thầy Quý, không phải em cố ý không trả lời điện thoại của thầy, vừa rồi ngủ em để chế độ rung…”

Cô gái đang giải thích một cách rất nghiêm túc. Nhưng sự nỗ lực này dường như đã trở nên yếu ớt khi ý muốn kéo giãn khoảng cách giữa hai người của cô đang vô cùng rõ ràng. Quý Minh Viễn cảm nhận được sự né tránh của cô, đột nhiên anh cảm thấy rất chán ghét cái cớ của cô.

“Hứa Giai Ninh.” Giọng anh lạnh lùng, không mang theo chút độ ấm nào gọi tên cô: “Tôi khiến em ghét bỏ vậy sao?”

Hứa Giai Ninh như bị người ta đánh một gậy vào đầu, tai cô lại bắt đầu ù đi.

“Thầy Quý, em…”

Cô muốn thử cố gắng giải thích, nhưng lại bị cái nhìn không chút che giấu của Quý Minh Viễn chặn lại. Khi nhìn vào mắt anh, cho dù là cái cớ hay là lời nói thật cô đều không thể thốt ra được. 

Hai người im lặng đứng đối mặt với nhau, khi cục diện càng lúc càng trở nên căng thẳng, điện thoại đột nhiên vang lên, là của Quý Minh Viễn.

Quý Minh Viễn không muốn trả lời lắm, nhưng nhìn thoáng qua màn hình, anh vẫn xoay người đi ra ngoài nghe điện thoại.

Ở trong phòng, Hứa Giai Ninh có cảm giác như bị ai đó xiết chặt cổ sau đó lại như sống sót sau tai nạn khi được thả ra, cổ cô hơi khô, vừa định đi rót nước thì Quý Minh Viễn lần nữa đẩy cửa bước vào, nói: “Đậu Đào gọi đến, nói Tiểu Tùng lại biến mất rồi.”

Hứa Giai Ninh đứng thẳng dậy, dừng lại ở đó: “Xảy ra chuyện gì vậy ạ?”

“Không biết, nói là nhân lúc Ngụy Á Bình đi ra ngoài lấy thuốc cho Đậu Đào, bây giờ gọi cũng không nghe.” Quý Minh Viễn vừa nói vừa nhặt thẻ phòng bị rơi xuống đất lên, nói: “Tôi qua đó xem sao, em nhớ ăn tối.”


Hứa Giai Ninh không nói gì, đợi đến lúc anh bước ra ngoài rồi cô mới nhớ ra gọi anh lại: “Thầy Quý, đợi một chút, em đi với thầy.”

Cô đuổi theo tới tận cửa, nói với Quý Minh Viễn. 

“Không cần đâu, thân thể em không thoải mái, ở lại nghỉ ngơi đi, một mình tôi qua đó là được rồi.”

Lúc này Quý Minh Viễn đã trở lại dáng vẻ bình tĩnh và lý trí thường ngày, như thể vừa rồi chưa từng có xung đột.

Hứa Giai Ninh cũng không có thời gian nghĩ nhiều nữa rồi, thấy anh lại muốn đi, cô nắm lấy góc áo của anh, nói: “Thầy Quý, để em đi cùng đi. Có lẽ em biết vài chuyện mà mọi người không biết.”

Giọng điệu của cô gái mang theo chút khẩn cầu, rõ ràng là đã bị dáng vẻ vừa rồi của anh doạ tới nên cử chỉ cũng cẩn thận dè dặt hơn. 

Quý Minh Viễn đột nhiên hơi hối hận, anh liếc mắt nhìn cô một cái, nói: “Vậy em đi thay quần áo đi, tôi sẽ đợi em ở bên dưới.”

Hai mắt Hứa Giai Ninh sáng lên: “Vâng ạ.”

*

Hai người bắt taxi, rất nhanh đã đến nhà của vợ chồng Đậu Đào. 

Trong nhà, Ngụy Á Bình đang lo lắng sốt ruột cầm điện thoại đi đi lại lại, Đậu Đào ngồi trên xe lăn không nói một lời, như bị lây nhiễm sự lo lắng của vợ, ông ấy không nhịn được nói: “Bà ngồi xuống có được không, tôi bị bà làm cho chóng hết cả mặt rồi.”

Ngụy Á Bình lúc này cũng đang trong tình trạng sắp nổ tung, nhưng khi thấy chồng nói xong liền bắt đầu ho khan, bà ấy lại nuốt những lời muốn nói xuống, đi rót nước cho ông ấy. Vừa đưa cốc nước đến tay ông ấy thì có tiếng gõ cửa, bà ấy lập tức chạy ra mở cửa, thấy Quý Minh Viễn và Hứa Giai Ninh bước vào như nhìn thấy cứu tinh.

“Giáo sư Quý, các anh đến rồi…”

“Đã báo cảnh sát chưa?” Quý Minh Viễn vừa vào liền hỏi.

Ngụy Á Bình do dự, nói: “Chưa, tôi nghĩ có lẽ nó tạm thời có việc phải đi ra ngoài nên…”

“Không phải tạm thời, là cậu ấy cố ý.” Hứa Giai Ninh bước lên nói.

Ngụy Á Bình không nói gì, dáng vẻ như bị chấn động.

Trên đường đến đây, Hứa Giai Ninh đã hiểu ra mấu chốt của vấn đề. Lúc trước, họ chỉ mải đắm chìm trong niềm vui sướng khi tìm thấy Tiểu Tùng mà đều bỏ qua một vấn đề, đó là Tiểu Tùng, người được tìm thấy lại trở về với họ một cách dễ dàng. Nhìn thì giống như biểu hiện của việc từ bỏ sự phản kháng, nhưng khi nghĩ kỹ lại sẽ thấy có chỗ không đúng. Thử hỏi, có đứa trẻ nào bỏ nhà đi khi bị tát sau khi bị tìm thấy sẽ theo cha mẹ về nhà như không có chuyện gì xảy ra? Không nói đến việc khóc lóc ầm ĩ, ít nhất cũng sẽ cứng đầu nói lại vài câu, khi cha mẹ đã hạ một bậc thang đi xuống mới không kiên trì nữa mà về nhà. Nói là nộ khí chưa tan cũng được, muốn thể diện cũng chẳng sao, tóm lại đây mới là biểu hiện của một đứa trẻ ở độ tuổi này sẽ có. 

Còn Tiểu Tùng thì sao? Trong mấy ngày rời khỏi nhà, gọi điện không thấy, nhắn tin không trả lời, rất có bộ dáng cố chấp bướng bỉnh như thề sẽ không chịu trở về. Nhưng Ngụy Á Bình vừa xuất hiện, không cần khuyên nhủ, cậu ta liền theo về. Tính tình này hoàn toàn không giống với vẻ quyết tâm rời khỏi nhà trước đó. Nếu như suy xét cẩn thận sự tương phản giữa những điều này thì sẽ biết trong đó chắc chắn phải có điều sơ hở, không hợp lẽ thường.

*

Sau khi nghe Hứa Giai Ninh nói xong, vợ chồng Đậu Đào im lặng một hồi. 

“Vậy giờ phải làm sao?”

Ngụy Á Bình nhẹ nhàng hỏi, cả người như mất hồn: “Tiểu Tùng nó hận chúng tôi đến thế sao? Muốn rời khỏi căn nhà này đến vậy ư?”

“Chị Ngụy, trước tiên chị đừng quá buồn, bây giờ tìm cậu ấy mới là chuyện quan trọng nhất.” Quý Minh Viễn an ủi bà ấy: “Như tiểu Hứa đã nói, nếu cậu ấy thực sự quay lại với mục đích khác thì rất có khả năng trong nhà có thứ cậu ấy còn chưa cầm đi. Hai người đã xem qua phòng của Tiểu Tùng chưa? Có thiếu thứ gì không?”

Được Quý Minh Viễn nhắc nhở, Ngụy Á Bình nhanh chóng đứng dậy đi đến phòng của Tiểu Tùng. Không lâu sau liền vội vàng chạy ra ngoài, sắc mặt tái nhợt.

“Không thấy đôi giày chạy bộ của nó nữa rồi!”

“Giày chạy bộ?” Quý Minh Viễn và Hứa Giai Ninh đều cau mày. 

“Đó là giải thưởng nó tham gia đại hội thể thao của trường và giành giải quán quân chạy đường dài hồi lớp bảy. Thằng bé coi nó như bảo bối, rất ít khi đeo.” Ngụy Á Bình càng nói càng lo lắng: “Các anh nói xem, nó cầm đôi giày chạy bộ ấy đi làm gì chứ, muốn triệt để thoát khỏi ngôi nhà này sao?”

Quý Minh Viễn và Hứa Giai Ninh đều không biết phải nói gì, bởi vì họ cũng nghĩ như vậy. Khi con người ta muốn hoàn toàn rời khỏi một nơi, chẳng phải lúc nào cũng sẽ mang đi những thứ quý giá nhất của mình sao? Đối với Tiểu Tùng mà nói, có lẽ đôi giày chạy bộ ấy là quý giá nhất.

“Không thể chờ đợi thêm nữa, lập tức đến đồn cảnh sát báo án, sau đó lại tìm người.”

Quý Minh Viễn đứng dậy, cầm đồ theo rồi muốn đi.


Ngụy Á Bình còn đang có chút do dự thì Hứa Giai Ninh đã bước lên thuyết phục bà ấy: “Dì à, chuyện này bắt buộc phải báo cảnh sát, dì không thể chần chừ do dự nữa đâu. Ngoài ra, dì có thể cho cháu số điện thoại của Tiểu Tùng được không? Thầy Quý và cháu sẽ thử cố gắng liên hệ với cậu ấy một chút?”

*

Sau khi chuẩn bị xong, cả nhóm liền gọi xe đến đồn cảnh sát gần nhất.

Quý Minh Viễn ngồi ở ghế phó lái, Hứa Giai Ninh ngồi cùng Ngụy Á Bình ở hàng ghế sau vừa an ủi xoa dịu cảm xúc của bà ấy, vừa gửi tin nhắn cho Tiểu Tùng.

Quý Minh Viễn sớm đã chú ý thấy Hứa Giai Ninh đang bận gì đó trên điện thoại, tranh thủ lúc xe dừng lại chờ đèn đỏ, anh hỏi Hứa Giai Ninh: “Đang nói chuyện với ai vậy?”

Hứa Giai Ninh có chút gấp gáp ngẩng đầu lên, thấy anh đang nói chuyện với mình, cô liền đáp: “Đang nói chuyện với Tiểu Tùng, em đang xem cậu ấy có trả lời không.”

Trong mắt người ngoài, việc làm này của Hứa Giai Ninh hơi kỳ lạ, dù gì thì ngay cả  cha mẹ mình Tiểu Tùng cũng phớt lờ, cậu ta sẽ trả lời tin nhắn của một người ngoài sao?

Quả nhiên, Ngụy Á Bình cũng nghĩ như vậy, nghe cô nói xong, vành mắt bà ấy bất giác đỏ lên: “Vô dụng thôi, nó đã quyết tâm phải rời đi thì không ai có thể ngăn cản được, đứa nhỏ này từ trước đến nay luôn suy nghĩ nhiều.”

“Cháu biết, nhưng cứ phải thử một chút.”

Bởi vì trong lòng vẫn chưa chắc chắn nên Hứa Giai Ninh không nói nhiều, chỉ yếu ớt khuyên nhủ Ngụy Á Bình như vậy. Nhưng giây tiếp theo, màn hình điện thoại chợt sáng, là tin nhắn Tiểu Tùng trả lời. Không có một từ nào, chỉ chia sẻ một vị trí tới.

Mắt Hứa Giai Ninh sáng lên, nói với tài xế: “Sư phụ, dừng lại, đi đến chỗ này!”

*

Ngay cả Quý Minh Viễn cũng không ngờ tới Hứa Giai Ninh thực sự đã tìm thấy Tiểu Tùng. Nhưng mà bây giờ không phải lúc nghĩ đến chuyện này nữa, chiếc taxi nhanh chóng quay đầu lái về phía địa chỉ mà Tiểu Tùng gửi qua. Mười lăm phút sau đến nơi, họ quả nhiên thấy Tiểu Tùng đang đứng bên vệ đường.

Ngụy Á Bình vừa bước xuống xe đã lao về phía Tiểu Tùng: “Có phải con định chọc cho mẹ và cha con tức đến chết không? Con muốn chúng ta tức chết sao? Nếu muốn mạng sống của chúng ta thì cứ trực tiếp nói ra!”

Tiểu Tùng, người từ khi gặp mặt luôn giữ khuôn mặt cứng nhắc như khúc gỗ hiếm khi bộc lộ cảm xúc ra ngoài, nhưng đó lại là sự thống khổ mà người ở độ tuổi của cậu ta không nên có.

“Mẹ xem, con vừa về nhà hai người liền buồn bã tổn thương, vậy nên con đi rồi không phải sẽ tốt cho cả nhà sao. Mẹ, buông tha cho con đi, cũng chính là buông tha cho hai người.”

Ngụy Á Bình khó có thể tưởng tượng được những lời như vậy lại thốt ra từ miệng của Tiểu Tùng.

“Mẹ là mẹ của con mà, Tiểu Tùng, mẹ là mẹ của con!”

“Mẹ không phải.” Tiểu Tùng cười thê lương, nói: “Mẹ cố gắng làm mẹ của con, con cố gắng coi mẹ như mẹ của mình, nhưng chúng ta đều biết mẹ không phải. Trong lòng hai người con chỉ là một cái bóng, là người thay thế. Con vĩnh viễn không thể thực sự trở thành con của hai người.” Những lời này đã vén lên lớp màn cuối cùng giữa họ, những suy nghĩ của nhau đều đã bị phơi bày ra một cách trần trụi, Ngụy Á Bình không thể nói lại lời nào, thân ảnh đứng đó dần khụy xuống. May mà có người kịp thời đỡ bà.

Là Quý Minh Viễn, đỡ vững được Ngụy Á Bình, anh hỏi Tiểu Tùng: “Nếu đã như vậy, tại sao cậu còn gửi địa chỉ qua để chúng tôi tìm được cậu?”

“Có hai nguyên nhân.” Cậu thiếu niên nói: “Thứ nhất là cảm thấy dù sao họ cũng đã nuôi nấng tôi, trước khi đi vẫn là nên từ biệt một tiếng để họ không lo lắng cho tôi nữa. Ngoài ra, tôi còn có một vấn đề muốn hỏi chị gái phía sau anh.”

Quý Minh Viễn đã không biết phải nói gì với cậu nhóc này nữa rồi.

Nghe còn rất có đạo lý, trước khi đi vẫn biết từ biệt bố mẹ nuôi. Nhưng mà một đứa trẻ đến chứng minh thư còn chưa có, tuổi lao động trẻ em cũng chưa đủ thì sau khi bỏ nhà ra đi sẽ sống bằng cái gì? Muốn học vấn không có học vấn, cần kỹ thuật cũng chẳng có kỹ thuật, dựa vào sự gan dạ ngu ngốc đã có thể chạy khắp thiên hạ rồi sao? Đúng là thiếu đòn đánh đập tàn nhẫn từ xã hội.

Còn có, cậu ta nói có vấn đề muốn hỏi Hứa Giai Ninh? Cậu ta muốn hỏi cô cái gì?

“Cậu muốn hỏi cô ấy điều gì?” Quý Minh Viễn hỏi.

Đậu Tiểu Tùng không trả lời anh mà trực tiếp nhìn về phía Hứa Giai Ninh: “Chị biết Tào Bân?”

Ngụy Á Bình và Quý Minh Viễn nghe thấy nghe câu này liền mờ mịt, hoàn toàn không hiểu gì, nhưng vẻ mặt của Hứa Giai Ninh lại không thay đổi.

“Trước khi tôi trả lời, cậu phải nói cho tôi biết, cậu và anh ta có quan hệ gì.” Hứa Giai Ninh tiến lên phía trước, bình tĩnh nói.

“Tôi đi theo anh Bân, kiếm được chút tiền từ anh ấy.” Đậu Tiểu Tùng cố gắng nói một cách qua loa hời hợt, nhưng sự phòng bị giữa lông mày lại không thể che giấu được.

“Cậu bắt đầu‘đi theo’anh ta từ khi nào?” Hứa Giai Ninh lại hỏi.


“Cũng chưa lâu lắm, lúc trước quen nhau ở quán net, sao vậy?”

Đậu Tiểu Tùng làm ra vẻ mất kiên nhẫn để tránh Hứa Giai Ninh hỏi thêm. 

Hứa Giai Ninh không hề tức giận, cô nghĩ ngợi một lúc rồi nói: “Nếu như cậu chỉ mới ‘đi theo’ anh ta, vậy thì tôi khuyên cậu nên quay đầu lại ngay lập tức. Đừng ôm ảo tưởng về người này, anh ta không đi con đường đúng đắn đàng hoàng đâu.”

Khi nghe nửa câu sau, cả Tiểu Tùng và Ngụy Á Bình đều kinh ngạc ở mức độ khác nhau. Chỉ có Quý Minh Viễn cau mày lại.

“Em quen người này sao?” Anh hỏi Hứa Giai Ninh.

Hứa Giai Ninh gật đầu, hơi dừng lại, cô nói: “Thầy cũng từng gặp qua rồi, ở ga tàu cao tốc Vũ Thành, chính là người anh họ đó của em.”

Quý Minh Viễn suy nghĩ một lúc mới nhớ ra người này, lông mày anh càng nhíu chặt hơn: “Là anh ta?”

Anh có ấn tượng vô cùng xấu về Tào Bân, sau khi phản ứng lại anh hỏi Tiểu Tùng: “Cậu làm gì với anh ta?”

Tiểu Tùng vẫn còn đang bán tín bán nghi về lời nói của Hứa Giai Ninh, nghe thấy câu hỏi của Quý Minh Viễn, cậu ta mím môi, nhất thời không nói gì. Ngược lại là Ngụy Á Bình không chịu nổi nữa, nắm chặt lấy cánh tay cậu ta van nài: “Nói đi, con với cậu ta làm cái gì?”

Tiểu Tùng có chút bất lực nhìn mẹ nuôi, khô khan đáp: “Không làm gì cả. Con không lừa mấy người, mấy ngày nay con mới đi theo bọn họ, cũng chỉ giúp họ đi giao ít đồ thôi.”

“Giao cái gì?”

Quý Minh Viễn hỏi, ánh mắt không cho phép cậu ta né tránh. Dưới cái nhìn của anh, Tiểu Tùng cũng dâng lên một tia sợ hãi, giằng co một hồi, cậu ta lấy ra một bao hàng được gói chặt trong cặp sách.

“Là cái này, tôi cũng chưa mở ra xem, không biết là thứ gì.”

“Không biết là thứ gì mà con cũng dám giao?” Ngụy Á Bình nói, nhìn chằm chằm vào cậu ta, sau đó xé mở gói hàng ra.

Có thể là do quá phẫn uất, cũng có thể là do làm việc nặng lâu ngày, trong nháy mắt Ngụy Á Bình đã xé gói hàng được bọc nhiều lớp ra một lỗ, người khác căn bản không kịp ngăn cản. Mà ngay sau khi xé ra, một chiếc túi trong suốt tuột ra khỏi đó, rơi xuống đất.

Quý Minh Viễn cúi người nhặt lên, mượn ánh đèn đường nhìn một cái, vẻ mặt anh lập tức trở nên nghiêm túc.

“Đây là cái gì? Nhìn như lá trà vậy?”

Ngụy Á Bình nghi ngờ quan sát chiếc túi trong suốt, rồi lại nhìn Hứa Giai Ninh. 

Hứa Giai Ninh lúc này đã không còn muốn kích thích người mẹ đang mong manh yếu ớt này nữa rồi, nhưng sự việc quan trọng, cô vẫn trả lời câu hỏi của bà ấy.

“Là cần sa.”

Tác giả có điều muốn nói:

Cách ngày tiểu Giai Ninh tâm sự với thầy Quý chỉ còn một chương nữa thôi, haha~ cuối cùng cũng đến rồi~

Tào Bân không quan trọng, viết ra chính là để cho anh ta xuống sân~

Pé Hoa Linh: Đi chơi ăn uống hăng say quá xong về dịch sấp mặt nên đăng hơi muộn… Nay đăng hai chương nha, chúc mọi người đọc truyện vui vẻ~




Danh Sách Chương:

Bạn đang đọc truyện trên website TruyenOnl.COM
BÌNH LUẬN THÀNH VIÊN
BÌNH LUẬN FACEBOOK