• Màu nền:
  • Font chữ:
  • Chiều cao dòng:
  • Kích Cỡ Chữ:



Thành Tiểu Kha đến sớm hơn hai người Hứa Giai Ninh một tiếng, khi xuống dưới chơi, nhìn thấy một bóng lưng giống Quý Minh Viễn anh ta liền không nghĩ gì mà tiến tới chào hỏi. Đợi đến lúc bước vào rồi mới phát hiện ra có gì đó không đúng. Ngồi đối diện anh là một cô gái, hai người tựa như sắp hôn nhau?

Thành Tiểu Kha sững sờ vài giây: “Làm phiền rồi, hai người tiếp tục đi.” Nói xong liền muốn chuồn.

Quý Minh Viễn kéo anh ta lại: “Đi đâu!”

Thành Tiểu Kha buộc phải quay lại, anh ta nhìn Quý Minh Viễn, nhếch mép cười ngốc nghếch cười gượng đủ kiểu.

“Xin lỗi nha lão Quý, làm phiền rồi làm phiền rồi.”

Quý Minh Viễn lười để ý đến anh ta, anh cầm ly nước chanh trên bàn lên, uống một hớp, nén sự khô nóng bực bội trong lòng xuống.

Thành Tiểu Kha thuận thế nhìn Hứa Giai Ninh, không nhìn thì còn đỡ gấp, vừa nhìn mắt cái liền suýt chút nữa rơi ra.

“Lão Quý, đây không phải, đây không phải là…” Anh ta chỉ vào Hứa Giai Ninh, “Đây không phải” nửa ngày trời vẫn không nói được một câu, nhìn thấy dáng vẻ bình tĩnh thản nhiên của Quý Minh Viễn, anh ta nghiến răng, kéo anh dậy đi ra ngoài.

“Lão Quý, cô gái đó không phải là học sinh của anh sao?” Ở bên ngoài quán bar, Thành Tiểu Kha mặt tái nhợt lo lắng hỏi.

“Ai nói với anh?” Quý Minh Viễn đứng trên vỉa hè cúi đầu nhìn anh ta.

“Chính cô ấy nói nha, lần đó ở Vũ Thành, cô ấy tự nói anh từng hướng dẫn cô ấy hai tháng.”

Quý Minh Viễn ồ một tiếng: “Từng hướng dẫn qua.”

Ý tứ này không thể rõ ràng hơn. Hướng dẫn là hướng dẫn, nhưng nếu có chữ “từng” này thì chứng tỏ đã là quá khứ rồi. Thành Tiểu Kha nghẹn họng: “Một đời làm thầy cả đời làm cha nha!”

Quý Minh Viễn: “Thế trước đây tôi từng lên nhiều lớp tư vấn khai thông tình cảm cho anh như vậy cũng không thấy các anh coi tôi thành cha.”


Thành Tiểu Kha: “… Con mẹ nó!” Anh ta bật ra một câu thô bạo, không dám tin nhìn Quý Minh Viễn một cái.

Quý Minh Viễn không nhịn được bật cười.

“Được rồi, không phải chuyện gì to tát cả. Bây giờ tôi không hướng dẫn cô ấy, cũng không dạy học nữa, không sao cả.”

Điều này ngược lại cũng đúng. Nhưng nghe rất kinh hãi nha, một học sinh ngoan như vậy…

 

Ánh mắt Thành Tiểu Kha nhìn Quý Minh Viễn đã thay đổi, tràn đầy sự khinh thường anh trâu già thích gặm cỏ non: “Được, lão Quý, lợi hại, vẫn là anh lợi hại.”

Quý Minh Viễn không cho là vậy: “Mau cút vào đi.”

*

Lúc quay lại trong quán bar, Thành Tiểu Kha có chút kỳ cục xin lỗi Hứa Giai Ninh.

Lúc này Hứa Giai Ninh cảm thấy mặt mình đã sắp cháy đến nơi rồi, từ khi Thành Tiểu Kha xuất hiện cô không nói câu nào, bây giờ nghe anh ta rất ra dáng mà xin lỗi cô, cô càng đứng ngồi không yên.

“Không sao, không sao ạ.”

Thấp giọng nói một câu xong, Hứa Giai Ninh bưng cốc nước lên uống một ngụm, che dấu sự khác thường của mình.

Thấy vậy, Thành Tiểu Kha liền đáng thương cầu cứu Quý Minh Viễn giúp đỡ.

Quý Minh Viễn trừng mắt nhìn anh ta một cái, vốn dĩ muốn nói gì đó để làm dịu không khí, nhưng sau khi nghĩ lại, anh hỏi Hứa Giai Ninh, “Em còn muốn uống rượu không? Nếu không muốn uống nữa thì chúng ta đi thôi.”

Hứa Giai Ninh cầu còn không được, lập tức gật đầu đồng ý rồi cầm túi lên, hận không thể lập tức rời đi. Quý Minh Viễn thấy thế liền gọi người phục vụ để thanh toán.

Thành Tiểu Kha còn muốn nói thêm vài câu với Hứa Giai Ninh, nghe ngóng một chút bát quái gì đó, thấy hai người chuẩn bị rời đi liền trở nên nóng rột: “Sao lại đi rồi, uống thêm hai ly nữa đi…”

Quý Minh Viễn phớt lờ anh ta, sau khi thanh toán xong mới nói: “Trở lại tầng trên tìm đám hồ bằng cẩu hữu(1) của anh mà uống, lúc đi nhớ gọi người lái xe.”

(1)Hồ bằng cẩu hữu/狐朋狗友: Bạn xấu, bạn bè không tốt.

Thành Tiểu Kha lại nhìn Hứa Giai Ninh, nhưng làm gì được khi cô gái căn bản không để ý đến anh ta, mỉm cười lịch sự một cái liền trốn đến bên cạnh Quý Minh Viễn, không nhìn anh ta nữa. Anh ta muốn lôi kéo thì bị Quý Minh Viễn trừng mắt lại. Thành Tiểu Kha cạn lời, đợi người đi khuất rồi mới nhớ ra có chuyện quên nói với Quý Minh Viễn.

“Này, lão Quý, Trì Táp trở về rồi, nói anh khi nào có thời gian thì gặp mặt!” Ngừng một lát: “…Với tình huống hiện tại này, hai người còn cần gặp mặt sao…”

*

Bên ngoài quán bar. Vì uống rượu nên Quý Minh Viễn cũng gọi tài xế. Chưa đến mười phút, một anh chàng trẻ tuổi đã bước đến, nhận lấy chìa khóa, nhanh nhẹn lên xe.

Bởi vì vẫn còn xấu hổ nên trên đường về hai người không nói nhiều. Đợi đến khi xe dừng ở cửa khách sạn một lúc rồi, Quý Minh Viễn mới nhìn Hứa Giai Ninh ở bên cạnh nói: “Đến rồi, xuống xe thôi.”

Hứa Giai Ninh vâng một tiếng rồi định mở cửa xe. Chỉ là vừa đưa tay lên, bàn tay còn lại của cô đã bị Quý Minh Viễn nắm chặt.

“Tối nay doạ em sợ rồi sao?” Trong xe không mở đèn, mượn ánh đèn từ khách sạn chiếu vào, Quý Minh Viễn thấp giọng hỏi.

Hứa Giai Ninh lắc đầu.

“Không có, chỉ là… hơi xấu hổ.” Hứa Giai Ninh nói thật.

Quý Minh Viễn cười: “Xấu hổ thì có chút. Nhưng nhiều hơn là đáng tiếc. Em nghĩ xem, một cơ hội tốt như vậy.”


Hứa Giai Ninh: “…” Mặt lại bắt đầu nóng lên, Hứa Giai Ninh không nhịn được trừng mắt với Quý Minh Viễn một cái, ý là anh đừng nói nữa, không thấy cô chỉ thiếu nước đào hố chôn mình thôi sao!

Quý Minh Viễn càng cười lớn hơn: “Được rồi, không trêu em nữa, nói với em một chuyện.”

Hứa Giai Ninh: “Chuyện gì vậy?” Cô không tin đến lúc này rồi mà anh vẫn còn có thể có chuyện nghiêm túc nói với cô.

Quả thực không phải là chuyện nghiêm túc lắm, nhưng cũng không phải là rất không nghiêm túc.

“Trước buổi họp hôm nay lão Giang đã cho anh biết một tin, nói sau cuộc họp hai ngày sẽ tổ chức cho mọi người lên núi chơi hai ngày, có muốn đi không?”

Lão Giang, chính là bộ trưởng Giang của bộ ủy. Xung quanh Yên Thành có không ít ngọn núi phong cảnh đẹp, đến mùa hè, đó là nơi thích hợp để tránh cái nóng. Vốn dĩ trước đây lúc mở cuộc họp khởi động dự án, bộ đã định tổ chức cho mọi người đi chơi một vòng, nhưng vì dự án gấp gáp nên đành từ bỏ. Lần này các nhóm nghiên cứu vất vả đi một vòng trở về, chuyện này lại được đưa vào lịch trình, vừa hay nhân cơ hội này để mọi người thư giãn một chút.

“Có thể không đi không ạ?” Hứa Giai Ninh hỏi.

“Có thể.” Quý Minh Viễn trả lời: “Nếu em không muốn vào núi thì chúng ta có thể tìm một nơi khác để thư giãn.”

Chúng ta… Từ này khiến Hứa Giai Ninh do dự rồi.

“Vẫn là đi lên núi đi.” Bạn học tiểu Hứa trả lời.

Giáo sư Quý quả nhiên trông có chút tiếc nuối: “Vậy thì chỉ có thể cung kính không bằng tuân lệnh rồi.”

Hứa Giai Ninh: “… Phù!”

Sự bối rối xấu hổ trên đường đi lúc này cuối cùng cũng biến mất, ánh mắt Hứa Giai Ninh nhìn Quý Minh Viễn có chút thay đổi, trong ý cười dịu dàng hoà theo chút thẹn thùng.

Vẻ mặt của Quý Minh Viễn cũng hơi thay đổi, anh nắm lấy tay cô chậm rãi siết chặt: “Thật sự không định tiếp tục sao?” Anh nói: “Ở đây đèn mờ, chắc không nhìn thấy đâu.”

Hứa Giai Ninh: “…” Không, cảm ơn!

*

Hai ngày sau, cuộc họp tiếp tục được tiến hành. Trong khoảng thời gian này, Hứa Giai Ninh không đi ra ngoài chơi cùng Quý Minh Viễn, mà Quý Minh Viễn cũng thu liễm lại rất nhiều.

Thành thật mà nói, Hứa Giai Ninh chưa từng nghĩ qua ở bên Quý Minh Viễn sẽ có cảm giác như thế này. Cô cứ nghĩ anh vẫn sẽ là thầy Quý trước kia, sẽ không có gì thay đổi. Nhưng mà suy cho cùng thì họ cũng đang yêu nhau, hơn nữa còn hẹn hò dựa trên một cơ sở tình cảm nhất định. Có bao nhiêu người có thể giữ được vẻ ngoài bình tĩnh tự tin như ban đầu trong tình huống này chứ? Nói đến cùng thì họ đều là người phàm tục mà thôi. Ban đầu, Hứa Giai Ninh còn cảm thấy mình không thể thích ứng được với Quý Minh Viễn thế này, qua một vài chiêu rồi mới biết, kì thực cô cũng đã thầm chìm đắm trong đó.

Hai ngày sau, cuộc họp kết thúc, lãnh đạo bộ ủy quả nhiên đề xuất việc sắp xếp lên núi, mọi người trong hội nghị đều sôi nổi hưởng ứng.

Địa điểm đi là núi Tước Linh ở ngoại ô phía bắc của Yên Thành. Tuy ngọn núi này không phải đẹp nhất trong số những ngọn núi nổi tiếng xung quanh Yên Thành nhưng vì có nhiều cây cổ thụ và phân bố ở khu vực hồ nên vào mùa hè rất mát mẻ. Nhân lúc hiện tại vẫn chưa đến kỳ nghỉ hè, khách du lịch vẫn chưa nhiều, có thể để mọi người đi hưởng thụ hai ngày.

Thời gian khởi hành được ấn định vào thứ bảy, sáng sớm Hứa Giai Ninh đã dậy thu dọn đồ đạc và gọi đồ ăn sáng, cô không chỉ phải làm việc của mình mà còn phải kiêm luôn cả việc chăm sóc Lâm Lạc. May là đồng chí công chúa nhỏ biết nặng nhẹ, trong suốt quá trình đều rất phối hợp. Nhưng mà ngay khi hai người chuẩn bị xuống lầu, Lâm Lạc liền phát hiện ra mình đến kỳ, điều này khiến cô ấy và Hứa Giai Ninh không khỏi ngơ ngác nhìn nhau.

“Này phải làm sao đây?” Lâm Lạc ngơ ngác hỏi.

“Cậu có khó chịu không, còn có thể đi không?” Hứa Giai Ninh quan tâm hỏi.

Bây giờ ngược lại không quá khó chịu, nhưng sợ sau khi vào núi sẽ không kiểm soát được… Lâm Lạc nghĩ đến cảnh tượng đó liền có chút đau đầu nói: “Hay là tớ xin cô Kha nghỉ phép?” Dù sao thì cô ấy cũng không hứng thú với việc leo núi lắm.

Hứa Giai Ninh suy nghĩ một chút, cảm thấy với tính khí yếu ớt mỏng manh của Lâm Lạc thì tốt nhất là nên ở lại khách sạn. Nhưng chỉ có một mình cô ấy…

“Hay là tớ cũng ở lại với cậu?” Hứa Giai Ninh nói.

“Không cần! Nếu cậu không đi thì thầy Quý phải làm sao?”

Trong lòng Lâm Lạc biết rất rõ, thầy Quý là người địa phương, không biết đã đến núi Tước Linh bao nhiêu lần rồi. Lần này vẫn đồng ý đi chắc chắn là vì tiểu Giai Ninh. Cô ấy không thể làm chiếc bóng đèn này được.


“Cậu đi đi, tớ không sao, đừng lo cho tớ!” Lâm Lạc đẩy cô ra ngoài.

Hứa Giai Ninh cũng có chút do dự, nhưng cuối cùng vẫn không muốn bỏ Quý Minh Viễn, bèn dặn dò rồi lại dặn dò, pha một ấm nước đường đỏ cho Lâm Lạc rồi mới vội vàng cầm đồ của mình đi xuống tầng.

*

Lúc đến vẫn còn sớm, trên xe chỉ có vài người. Hứa Giai Ninh tìm một vị trí ở giữa, vừa ngồi xuống liền thấy Quý Minh Viễn lên xe.

Bởi vì phải lên núi nên anh mặc một bộ quần áo thể thao thoải mái màu xám nhạt, chân đi một đôi giày màu trắng, trông vô cùng trẻ trung. Hứa Giai Ninh chỉ liếc nhìn anh một cái, mặt liền có chút đỏ.

Quý Minh Viễn cũng vừa nhìn thoáng qua liền thấy Hứa Giai Ninh. Cô gái mặc một chiếc áo polo màu trắng hồng, trên đầu đội chiếc mũ tai bèo màu xám nhạt, môi thoa một lớp son nhẹ, dáng vẻ ôm balo nhìn xung quanh vô cùng ngoan ngoãn đáng yêu. Không do dự nhiều, Quý Minh Viễn bước thẳng đến chỗ cô.

“Lâm Lạc đâu, sao không xuống cùng em?”

“Cậu ấy không được khỏe nên đã xin cô Kha không đi rồi, ở khách sạn nghỉ ngơi.”

“Ồ?” Quý Minh Viễn nhướng mày, ngồi xuống bên cạnh cô: “Vậy anh ngồi đây không vấn đề gì đúng không?

Hứa Giai Ninh: “… Anh đều đã làm rồi.”

Cô nhìn anh với vẻ mặt cạn lời và hết cách. Quý Minh Viễn mỉm cười, đặt túi sang một bên rồi vững vàng ngồi sánh vai với Hứa Giai Ninh.

Một lúc sau Kha Cảnh lên xe, lúc thấy Quý Minh Viễn liền tươi cười chào hỏi anh. Đợi đến khi nhìn thấy rõ người ngồi bên trong là Hứa Giai Ninh, vẻ mặt của cô ấy hơi kinh ngạc, nhưng rất nhanh đã khôi phục sự bình tĩnh, mỉm cười rồi ngồi xuống vị trí cách hai người ba hàng ghế.

*

Sau khi người đến đủ, đúng tám giờ xe khởi hành. Là một thí sinh say tàu xe quanh năm, Hứa Giai Ninh đã chuẩn bị thuốc say xe trước. Nhưng mà có lẽ tâm trạng tốt cộng thêm xe rộng rãi, cô không hề cảm thấy khó chịu. Từ khi lên xe tinh thần đã sảng khoái, vừa ngắm nhìn cảnh vật ngoài cửa sổ vừa nghe những người trong xe trò chuyện, ngược lại cũng vô cùng dễ chịu.

Mặc dù ngồi cùng Quý Minh Viễn nhưng suốt đường đi hai người không nói chuyện nhiều. Đây chính là sự ăn ý hiểu ngầm thuộc về riêng hai người, khi không có ai có thể tùy ý thân mật, nhưng khi cần giữ khoảng cách thì không cảm thấy quá đắn đo, như gần như xa, như thân mật lại như xa cách, trong một số trường hợp lại là một chuyện khá hưởng thụ.

Bởi vì ngồi gần nên cũng cho Hứa Giai Ninh cơ hội thầm quan sát Quý Minh Viễn. Cô phát hiện ra người này thực sự có thể được gọi là hai mặt: Một mặt khi đối diện với cô, đối diện với những người khác lại là một mặt khác. Khi đối diện với cô, là trong nghiêm túc mang theo chút hoạt bát sinh động, trong sự đứng đắn kèm theo vài phần thú vị. Nhưng mà khi đối diện với những người khác thì đó lại là giáo sư Quý mà cô quen thuộc: Lịch sự lại xa lánh, tự tin lại ung dung. Sự khác biệt như vậy khiến trong lòng Hứa Giai Ninh có một loại vui sướng thầm kín.

*

Gần mười giờ, mọi người thuận lợi đến núi Tước Linh. Sau khi xuống xe theo thứ tự liền đến phòng vé để mua vé.

Là một trong số ít nữ giới, Hứa Giai Ninh và Kha Cảnh được chiếu cố, có thể đợi trong bóng râm trông hành lý cho mọi người.

Khi mọi người trong nhóm đề tài đang mua vé, một chiếc xe bus khác chạy tới đỗ sang một bên, trên đó có in tên công ty, hình như là một đoàn đội công ty. Hứa Giai Ninh không nhìn nhiều, vừa trả lời tin nhắn của Lâm Lạc, vừa đợi mọi người mua vé trở về. Chính vào lúc này, cô nghe thấy một người đàn ông đi qua trước mặt cô gọi một tiếng. Hai từ rất rõ ràng, bất cứ lúc nào cũng không thể nghe nhầm.

“Trang Ngạn!”

Hứa Giai Ninh sửng sốt, ngẩng đầu lên nhìn về phía trước.




Danh Sách Chương:

Bạn đang đọc truyện trên website TruyenOnl.COM
BÌNH LUẬN THÀNH VIÊN
BÌNH LUẬN FACEBOOK