• Màu nền:
  • Font chữ:
  • Chiều cao dòng:
  • Kích Cỡ Chữ:



Chuyển ngữ: Hoa Linh Linh

Về phía Quý Minh Viễn bên này, thông qua việc điều tra từng ngã tư, cảnh sát đã tìm ra được nơi chiếc xe đó xuất hiện cuối cùng với tốc độ nhanh nhất. Dường như sợ bị cảnh sát giao thông điều tra rắc rối, sau khi lái đến một ngã tư, một nam thanh niên đã xuống xe tháo tấm vách che biển số xe ra, sau khi nhìn thấy rõ biển số xe, cảnh quan Tề lập tức cử người đi điều tra chủ sở hữu của chiếc xe.

Chiếc xe này dừng lại ở nơi giống như một ngôi làng trong thành phố, người đàn ông mặc đồ đen bị nghi là Tào Bân lôi một người ra khỏi xe, sau đó vác trên vai bước vào. Cảnh sát phóng to lên muốn xem rõ hành tung của anh ta, nhưng khu vực này đều là hộ dân chờ phá dỡ nhà, ngày thường lộn xộn, ban đêm không có đèn đường, xung quanh một mảnh đen kịt, camera giám sát vốn có độ nét hạn chế, trong môi trường như vậy càng không thể nhìn rõ thứ gì.

Quý Minh Viễn tập trung suy nghĩ một lúc lâu, hỏi cảnh quan Tề: “Làm thế nào bây giờ?”

Cảnh quan Tề trầm ngâm một lúc rồi nói: “Theo tình hình hiện tại, người chắc đang trốn ở khu vực này. Tập trung điều tra có lẽ có thể tìm ra.”

“Tôi nghe nói nhân viên khu vực này phức tạp, có phải độ khó của việc điều tra sẽ rất lớn?”

“Sẽ có một chút.” Cảnh quan Tề nói: “Hơn nữa cũng rất dễ trốn thoát, cho nên chúng ta không thể tạo ra động tĩnh quá lớn.”

Quý Minh Viễn vốn đã có chút bất an, vừa nghe vậy, lông mày anh càng nhíu chặt hơn. Thấy thế, cảnh quan Tề liền an ủi anh: “Không sao đâu, sẽ tìm được thôi.”

Quý Minh Viễn miễn cưỡng duy trì phép lịch sự mỉm cười đáp lại, vừa muốn quan sát lại camera giám sát, điện thoại của anh chợt đổ chuông.

Là một dãy số lạ, hơn nữa còn là từ một thành phố mà gần đây anh không đến, Quý Minh Viễn liếc nhìn một cái, trực giác muốn cúp máy. Cảnh quan Tề ngăn anh lại, bảo anh mau nghe máy. Quý Minh Viễn ấn nút nghe, sau một hồi nhiễu điện, một giọng nữ có phần yếu ớt truyền đến: “Mấy ngày nay anh trốn ở đây à?”

Nghe thấy giọng nói quen thuộc này, mắt Quý Minh Viễn chợt lạnh xuống, anh nhìn cảnh quan Tề.

“Hứa Giai Ninh!” Anh dùng khẩu hình nói.


*

Không sai, cuộc gọi này là do Hứa Giai Ninh dùng chiếc điện thoại giấu dưới chăn bông gọi. Để át đi tiếng tút tút, cô chủ động bắt chuyện với Tào Bân.

Tào Bân đang hí hoáy nghịch chiếc điện thoại khác, đầu mày của anh ta vẫn luôn cau chặt lại, nhìn có vài phần lo lắng. Nghe thấy câu hỏi của Hứa Gia Ninh, anh ta đầu cũng không thèm ngẩng lên, trả lời: “Nếu không thì sao? Tôi còn có thể đi đâu?”

Hứa Giai Ninh cẩn thận chăm chú lắng nghe, sau khi nhận ra điện thoại đã được kết nối, cô lại hỏi Tào Bân: “Anh định làm thế nào với tôi?” Lời này đã thu hút được sự chú ý của Tào Bân, cuối cùng anh ta cũng ngẩng đầu lên, nhìn cô cười: “Không phải đã nói rồi sao?” Sau khi hỏi xong, anh ta dùng khẩu hình nói ra ba từ: “Ngủ với cô.”

Hứa Giai Ninh không hề tức giận: “Đừng nói những lời vô ích như vậy nữa, nhân lúc còn chưa muộn mau thả tôi đi đi.”

Tào Bân biết mình không thể doạ được cô, trong lòng anh ta tự giễu, nói: “Nếu bây giờ tôi thả cô đi, cô sẽ coi như không có chuyện gì xảy ra mà tha cho tôi sao?”

Kì thực lúc này Tào Bân đã hối hận rồi, hối hận vì bắt cóc cô về đây. Anh ta không có cách nào động đến cô, cả đời cũng không có khả năng này, thay vì ở lại đây chi bằng để cô đi. Nhưng thả thế nào mới là mấu chốt của vấn đề.

“Nếu tôi nói sẽ, anh có tin không?”

Hứa Giai Ninh nhàn nhạt hỏi, im lặng nhìn Tào Bân, cô cười: “Cho nên anh còn hỏi tôi câu này làm gì?”

“Anh biết rõ tôi không thể nào tha cho anh. Trước đây như vậy, bây giờ cũng như thế.”

Tào Bân lại một lần nữa bị cô làm chọc giận, anh ta tiến lên túm lấy cổ áo cô: “Cô biết rõ tôi sẽ không biết làm loại chuyện này! Tôi con mẹ nó bị người ta gài bẫy!”

“Vậy anh sợ cái gì?” Hứa Giai Ninh thu chặt người lại, che chiếc điện thoại sau lưng: “Anh nói rõ với cảnh sát không phải là được rồi sao? Pháp luật sẽ không tha cho người xấu, nhưng cũng sẽ không xử oan cho người tốt.”

“Cô bớt nói hươu nói vượn đi!” Tào Bân thô lỗ ngắt lời cô: “Nói trắng ra là, cô vẫn còn hận tôi đúng không, muốn đưa tôi vào đó rồi đúng không? Tôi con mẹ nó vì cô mà vào một lần rồi, lần này tôi không làm gì cả cũng không thể để tôi đi à?!”

“Là vì tôi sao?” Hứa Giai Ninh thở hổn hển, ngực lại bắt đầu đau: “Chuyện trước đây đều là do tôi sao?”

Tào Bân bị cô hỏi cứng họng, lồng ngực anh ta phập phồng kịch liệt, tựa như muốn làm gì đó. Nhưng đến cuối cùng, anh ta không làm gì cả, một lần nữa ném mạnh Hứa Giai Ninh về vị trí ban đầu.

Hứa Giai Ninh bị đập vào bức tường ở phía sau hoa mắt một hồi, nhưng cô cũng không thèm đếm xỉa đến những thứ này nữa, lập tức xoay người qua nhìn điện thoại. Vừa đúng lúc Tào Bân nghe thấy tiếng va đập vào tường cũng quay đầu lại nhìn và phát hiện ra ánh mắt của cô. Sau một hồi nghi ngờ, anh ta liền hiểu ra, muốn đi qua giật lấy điện thoại. Hứa Giai Ninh bị trói chân tay, tự nhiên không tranh được với anh ta, điện thoại đã bị Tào Bân cướp lấy.

Nhìn thấy điện thoại đang gọi, Tào Bân liền tức giận ấn tắt sau đó tát Hứa Giai Ninh một cái: “Đồ tiện nhân này! Cô dám gọi cảnh sát!”

Hứa Giai Ninh bị đánh tai ù đi nhưng không hề chùn bước, cô vô cùng trào phúng nhìn anh ta phát điên, điều này khiến tay Tào Bân lại giơ lên lần nữa, có điều làm thế nào cũng không thể đánh. Sau vài giây giằng co, anh ta cúi người xuống vác Hứa Giai Ninh lên, cầm một cái túi muốn đi ra ngoài.

Hứa Giai Ninh đương nhiên thà chết không theo, nhưng sức lực của cô không lớn bằng Tào Bân, chỉ có thể mặc anh ta đưa đi. Hai người cứ như vậy lao đi trên con đường rải sỏi bên ngoài, trong lúc đó Hứa Giai Ninh không hề từ bỏ vùng vẫy, tốc độ của Tào Bân cũng chậm hơn rất nhiều vì sự quấy rối của cô. Gần năm phút sau, Tào Bân thật sự không chịu nổi nữa, anh ta đặt Hứa Giai Ninh xuống, ánh mắt hung dữ nhìn cô.

Hứa Giai Ninh cứ tưởng anh ta lại muốn đánh mình, kết quả không nghĩ tới anh ta lại cúi xuống, dùng dao cắt đứt quần áo đang trói cô.

“Cút đi.”

Sau khi ném lại một câu như vậy, Tào Bân vội vàng rời đi.

Hứa Giai Ninh không ngờ mình sẽ được thả ra như thế này, nhất thời có chút sửng sốt.

Sau khi hồi thần lại, nhìn bóng lưng vội vàng chạy trốn của Tào Bân, phản ứng đầu tiên của cô là đuổi theo. May là sau khi chạy hai bước, lý trí đã trở lại. Hứa Giai Ninh nhanh chóng dừng lại, sau khi suy nghĩ một hồi, cô chạy về phía có một nguồn sáng cách đó không xa.


Gọi điện thoại! Đây là suy nghĩ duy nhất trong đầu Hứa Giai Ninh! Vừa rồi cúp điện thoại đột ngột, Quý Minh Viễn chắc chắn vô cùng lo lắng. Hơn nữa cô cũng phải báo cảnh sát về việc Tào Bân bỏ trốn càng sớm càng tốt!

*

Ôm suy nghĩ như vậy, Hứa Giai Ninh một khắc cũng không dừng lại mà đi trên con đường nhỏ tối tăm. Khi sắp đến gần căn nhà nhỏ sáng đèn phía trước, một chiếc xe từ góc đường lao tới. Hứa Giai Ninh né tránh trong tiềm thức, nhưng chiếc xe này lại không đi tiếp mà đột ngột dừng lại, bánh xe cọ xát với mặt đất tạo ra âm thanh rất lớn. Hứa Giai Ninh nhìn kỹ lại, lúc này mới thấy rõ người trong xe, là Quý Minh Viễn và cảnh quan Tề!

Quý Minh Viễn là người đầu tiên nhìn thấy Hứa Giai Ninh, chỉ dựa vào hình dáng anh liền nhận ra cô sau đó lập tức kêu dừng xe. Đợi đến khi xe dừng lại, anh vội vàng bước xuống.

“Hứa Giai Ninh?” Anh gọi tên cô, đi về phía cô.

Hứa Giai Ninh nhìn thấy Quý Minh Viễn cũng rất kích động: “Thầy Quý, thầy Quý, thầy đến rồi!”

Quý Minh Viễn túm lấy cô: “Em không sao chứ? Em chạy ra ngoài sao?”

“Em không sao, em không sao.” Hứa Giai Ninh nói: “Em chạy ra ngoài.”

Trong lúc ấy, ba vị cảnh sát trên xe, bao gồm cả cảnh quan Tề đều đã xuống xe, thấy Hứa Giai Ninh xuất hiện ở đây họ đều có chút bất ngờ.

“Tiểu Hứa, Tào Bân đâu?”

“Anh ta chạy rồi, chạy về hướng đó!”

Hứa Giai Ninh chỉ về một nơi, cảnh quan Tề lập tức gọi điện sắp xếp bố trí: “Đã sắp xếp xong rồi, xung quanh đều có người của chúng tôi, cô đừng lo, anh ta sẽ không chạy thoát được đâu.” Sau khi gọi điện xong, cảnh quan Tề nói.

Hứa Giai Ninh lúc này mới thở phào nhẹ nhõm, sau đó nhớ ra gì đó, cô lại nói: “Anh ta có dao, các ông cẩn thận!”

“Biết rồi, chúng tôi có chuẩn bị.” Cảnh quan Tề cười nói: “Những chuyện đó cô không cần lo nữa đâu, một đêm này hốt hoảng lo sợ cũng mệt rồi, lên xe nghỉ ngơi đi. Xem thầy giáo của cô kìa, cậu ấy sắp không vui rồi.”

Cảnh quan Tề chỉ Quý Minh Viễn.

Lúc này Hứa Giai Ninh mới lại chú ý đến Quý Minh Viễn và phát hiện ra khuôn mặt của anh không được tốt cho lắm. Nghĩ đến việc anh khổ cực chạy cả tối này, trong lòng cô cảm thấy hơi áy náy, liền nói: “Thầy Quý, tối nay, em xin lỗi…”

Quý Minh Viễn vốn dĩ rất tức giận, nghe thấy cô xin lỗi lại càng tức giận hơn. Nhưng nhẫn nhịn một hồi, anh vẫn kìm nén xuống.

“Làm thế nào chạy ra được?” Anh hỏi.

“Sau khi Tào Bân phát hiện em lén gọi cho thầy, anh ta liền muốn chạy trốn. Lúc đầu anh ta còn dẫn em theo, nhưng sau đó thấy thực sự không tiện nên đặt em xuống, em cũng nhân cơ hội đó bỏ chạy…”

Hứa Giai Ninh nói xong liền nở một nụ cười khổ, cảm thấy chuyện này hơi vô lý. Quý Minh Viễn cũng có ý nghĩ như vậy, nhưng trong lòng anh càng nhiều hơn là sự vui mừng. Vừa rồi lúc điện thoại bị ngắt, lòng anh lo lắng sốt ruột gần như sắp phát điên vì sợ cô xảy ra chuyện. Thật may, thật may.

“Có khó chịu không?” Anh lại hỏi: “Có phải Tào Bân làm em bị thương không?”

Hứa Giai Ninh lập tức lắc đầu muốn nói không sao cả, nhưng động tác của cô lại động đến lồng ngực, cô không nhịn được ho ra tiếng. Thấy vậy, lông mày Quý Minh Viễn quả nhiên nhíu lại: “Sao vậy? Bị thương ở đâu rồi?”

“Không, không sao…”

Hứa Giai Ninh ổn định lại hơi thở, xua tay an ủi anh. Nhưng đúng lúc này, cảnh quan Tề vừa gọi điện xong lại đi tới hỏi cô: “Lúc trước xem camera giám sát thấy Tào Bân vẫn luôn dùng cánh tay ghìm chặt trước ngực cô, không bị thương chứ?”


Hứa Giai Ninh: “…” Không giấu được rồi.

Quả nhiên, Quý Minh Viên nghe xong lập tức hiểu ra, anh dứt khoát nói: “Đi bệnh viện!”

*

Vì Quý Minh Viễn kiên quyết nên Hứa Giai Ninh không ở lại hiện trường nữa, cùng Quý Minh Viễn và một vị cảnh sát gọi xe đến bệnh viện gần đó.

May lúc này đã là rạng sáng, trong bệnh viện không có nhiều người. Sau khi vào phòng cấp cứu, Hứa Giai Ninh nhanh chóng được kiểm tra. May là không có vấn đề gì lớn, chỉ có chút bầm tím trên ngực, bình phục một thời gian là được. Mà cái tát kia vì dùng sức quá mạnh khiến má hơi sưng. Bác sĩ đã dùng một miếng gạc lạnh để giảm sưng cho cô.

Sau khi kiểm tra xong, Hứa Giai Ninh muốn xuất viện ngay lập tức, dù sao cũng không còn sớm nữa. Nhưng mà Quý Minh Viễn lại không cho phép, sau khi để vị cảnh sát đến cùng rời đi, anh đăng ký cho Hứa Giai Ninh một phòng bệnh để cô ở lại quan sát một đêm. Hứa Giai Ninh cảm thấy anh có chút chuyện bé xé ra to, nhưng Quý Minh Viễn vẫn rất kiên quyết.

“Hứa Giai Ninh, em phải có trách nhiệm với cơ thể của mình. Nếu bác sĩ đã đồng ý cho em nhập viện thì chứng tỏ điều đó là cần thiết, vậy chúng ta phải nghe lời bác sĩ, tôn trọng tính chuyên nghiệp của ông ấy mà không phải tự cho là đúng.”

Lúc Quý Minh Viễn nói lời này, vẻ mặt anh khá nghiêm túc. Hứa Giai Ninh vốn còn muốn nói đùa với anh để không khí bớt căng thẳng, nhưng sau khi nghe xong, trông cô có chút bị làm khó. Sau đó, trong lòng lại cảm thấy hơi ủy khuất.

Từ khi tới bệnh viện đến lúc cô kiểm tra xong ngồi ở đây, Quý Minh Viễn đều không nói nhiều, trông như thể đang tức giận ai đó vậy. Điều này khiến cô không khỏi nhớ đến thái độ của anh khi cô bị ông Tống bắt cóc lần trước, quả thực giống hệt nhau. Tại sao lần nào cũng như thế này, rõ ràng cô đã đủ ủy khuất rồi mà còn phải nhìn sắc mặt anh!

“Sao thầy lại như vậy rồi!” Không nhịn được nữa, Hứa Giai Ninh thấp giọng khàn khàn nói.

Quý Minh Viễn đang giúp cô điều chỉnh tốc độ truyền dịch, nghe thấy lời oán giận này còn tưởng là ảo giác. Đợi đến khi nhìn thấy vành mắt cô hơi đỏ lên anh mới nhận ra mình đã phạm sai lầm. Rõ ràng là đang tự tức giận bản thân, cảm thấy mình không bảo vệ được cô. Nhưng thấy cô không quan tâm đến cơ thể của mình như vậy, giọng điệu của anh bất giác trở nên nặng nề hơn, mang theo chút quở mắng. Nói trắng ra, vẫn là anh quá lo lắng rồi.

“Không phải tôi tức giận em, nhưng nếu đã đến bệnh viện rồi thì chúng ta hãy ở lại quan sát một chút, cũng để cảm thấy nhẹ nhõm yên tâm hoàn toàn đúng không nào?”

Quý Minh Viễn dịu giọng lại một chút, dùng giọng điệu bình tĩnh nhất có thể để nói. Nhưng vì thay đổi quá nhanh nên hơi mất tự nhiên.

Hứa Giai Ninh như không nghe thấy, cô không ngẩng đầu lên, cũng không lên tiếng. Chỉ ngồi đó im lìm cuộn ngón tay. Thấy vẻ mặt vô cùng ủy khuất của cô, trong lòng Quý Minh Viễn mềm nhũn, anh sát lại gần, khuôn mặt mang theo ý nụ cười nhẹ.

“Giai Ninh, em cũng biết đôi khi trong lòng tôi rất yếu đuối mà. Em hãy thông cảm cho bạn trai em một chút đi, được không?”

Hứa Gia Ninh: “…”

Chiêu này vừa tung ra, Hứa Giai Ninh cuối cùng cũng ngẩng đầu lên, vẻ mặt cô ngây ngốc nhìn anh. Trong ánh mắt có chút vụng về của cô, Quý Minh Viễn lộ ra một nụ cười từ đáy lòng.

“Hứa Giai Ninh.” Anh nói, đưa tay lên xoa đầu cô: “Chúng ta ở bên nhau đi.”

Pé Hoa Linh: May thầy Quý không làm theo trực giác, làm theo là mất vợ rồi, lấy đâu ra màn tỏ tình này nữa:))))) mọi người chờ ngày này lâu chưa nè? Hahahaha




Danh Sách Chương:

Bạn đang đọc truyện trên website TruyenOnl.COM
BÌNH LUẬN THÀNH VIÊN
BÌNH LUẬN FACEBOOK