Mục lục
Truyện Tổng Giám Đốc Bạc Tỷ Không Dễ Chọc Thẩm Cửu Dạ Âu Thần Full
Thiết lập
Thiết lập
Kích cỡ :
A-
18px
A+
Màu nền :
  • Màu nền:
  • Font chữ:
  • Chiều cao dòng:
  • Kích Cỡ Chữ:

Chương 1172:

 

Cô cũng chẳng thể nào chỉ tay vào mặt Hàn Thanh, màng anh ấy tại sao không thích Tiểu Nhân bởi chuyện tình cảm là chuyện chẳng thể cưỡng cầu Khi Hàn Minh Thư đang tìm cách để an ủi Tiểu Nhan, Tiểu Nhan lại đột nhiên đẩy Hàn Minh Thư ra, sau đó bước vào phòng.

 

Hàn Minh Thư thấy vậy định đuổi theo, nhưng lại bị Da Âu Thần kéo cổ tay lại.

 

“Dung di.”

 

“Nhưng mà…”

 

“Một mình yên tĩnh là điều tốt nhất cho Tiểu Nhan lúc này. Cũng có lẽ chỉ sau tối nay, Tiểu Nhn sẽ suy nghĩ rõ ràng nhiều chuyện “

 

Nghe thấy vậy, Hàn Minh Thư vô thức nhìn Dạ Âu Thần: “Làm sao anh biết được…”

 

Dạ Âu Thần cười, lại đưa tay ra nhẹ nhàng xoa đầu cô: “ỷ tử của anh trai em đã rất rõ ràng rồi, nếu như cô ấy còn không nghĩ ra vậy thì là tự chuốc lấy rắc rối cho mình rồi Nói xong, Da Âu Thần lại đưa tay xoa đầu cỏ, Hàn Minh Thư cảm thấy vô cùng khó hiểu. Hàn Minh Thư bóng nhiên nhớ đến chỗ này như thế anh có đã chạm vào.

 

“Rốt cuộc là anh đang làm cái gì vậy?”

 

Hàn Minh Thư muốn bắt tay anh ra, cô đã lớn như thế này rồi, anh vẫn còn sở đầu có như vậy, làm cứ giống như bậc đàn anh với hậu bối vậy.

 

“Đóng dấu “

 

Quả nhiên đúng như cô nghĩ, Hàn Minh Thư có chút tức giận nắm lấy tay anh: “Anh thế mà còn đi ghen với anh trai em! Có hợp đạo lí gì không vậy?”

 

Dạ Âu Thần cười, ánh mắt màu mực đầy vẻ nuông chiều.

 

Giây tiếp theo sắc mặt anh thay đổi, biểu cảm trên gương mặt cũng trở nên có giật.

 

“Sao vậy?”

 

Hàn Minh Thư nhận thấy sắc mặt anh trong chốc lát bỗng trở nên kém đi, tim cũng đập thình thịch.

 

Da Âu Thần đưa tay ra nắm lấy tay của Hàn Minh Thư, mím chặt môi gắng gương để duy trì biểu cảm trên gương mặt.

 

“Không sao….

 

Vừa dứt lời, cơn đau đầu đột nhiên đau hơn, giống như có hàng ngàng mũi kim châm trên đầu, lại như có thứ gì đó xẹt qua trong đấu, Da Mạc Thầm đầu đến mức gần như không đứng vững được nữa.

 

Hàn Minh Thư chưa bao giờ nhìn thấy anh trong bộ dạng này trước đây, khuôn mặt xinh đẹp của cô tái đi vì sợ hãi, “Rốt cuộc là anh bị làm sao vậy? Đừng có mà dọa em, em, em đi gọi điện thoại cho xe cấp cứu tới đây.”

 

Hàn Minh Thư nhớ tới dáng vẻ lần trước Dạ Âu Thần cũng ngất đi, lại cộng thêm việc Dạ Âu Thần lần này, ngộ nhớ anh hôm nay suy nhược thần kinh thì làm thế nào? Đầu của Dạ Âu Thần đau đến mức không nói được lời nào, nhưng anh vẫn nắm chặt lấy tay của Hàn Minh Thư, giống như chỉ có như vậy là đã nắm được nhành rơm cứu mạng rồi.

 

Hàn Minh Thư bị nắm chặt tay, không dám bước đi, chỉ có thể cố tìm điện thoại di động trong túi, định gọi điện thoại gọi xe cấp cứu.

 

“U…”

 

Dạ Âu Thần có lẽ không chịu nổi được cơn đau nữa, anh rên lên một tiếng, cả người ngã sang bên canh Sắc mặt Hàn Minh Thư thay đổi, không còn quan tâm đến cái gì nữa, chóng vươn tay ra đỡ lấy anh.

 

Cach Điện thoại rơi xuống đất phát ra tiếng động, cũng chẳng biết có phải đã hỏng rồi không, nhưng lúc này Hàn Minh Thư chẳng có thời gian để suy nghĩ đến chuyện gì nữa, cô đỡ Dạ Mạc Thầm ngồi xuống ghế số pha, nhìn thấy sắc mặt của anh tái đi vì đau, cô hoàng sợ đến nỗi nước mắt cứ rơi xuống.

 

“Anh có phải là nhớ ra được điều gì không? Nếu như thật sự đau quả, vậy thì đừng nhớ lại nữa, được không? Em không bắt anh phải khôi phục trí nhớ, em chỉ muốn anh bình an là đủ rồi.”

 

Nếu như anh chỉ vì muốn khôi phục trí nhớ, tinh thần lại có bất cứ vấn đề nào, vậy thì Hàn Mộc Từ cảm thấy rằng chỉ bằng cả đời này anh cứ quên đi vậy. Đầu của Dạ Âu Thần đau vô cùng, cả người lúc này giống như rơi xuống vết nứt trên tảng băng, đột nhiên cảm giác được có một đôi tay ấm áp đỡ lấy mình, đôi tay tuy nhỏ nhưng hơi ẩm trong lòng bàn tay vẫn không ngừng truyền đến Đây…

 

đây là “Anh đã mất đi em một lần rồi, anh không thể lại một lần nữa mất đi em.”

 

Chất lỏng nóng rơi vào trán của Dạ Âu Thần, Dạ Âu Thần dần dần tỉnh táo lại, khi ngước mặt lên thì đúng lúc bị một giọt nước mắt rơi trúng, một cảm xúc xa lạ khiến anh vô thức nhắm mắt lại.

 

Một lúc sau, Dạ Âu Thần nắm lấy tay của Hàn Minh Thư.

 

“Đừng khóc.”

 

Hàn Mộc Từ kinh ngạc một chút, đẩy anh ra.

Danh Sách Chương:

Bạn đang đọc truyện trên website TruyenOnl.COM
BÌNH LUẬN THÀNH VIÊN
BÌNH LUẬN FACEBOOK