Mục lục
Truyện Tổng Giám Đốc Bạc Tỷ Không Dễ Chọc Thẩm Cửu Dạ Âu Thần Full
Thiết lập
Thiết lập
Kích cỡ :
A-
18px
A+
Màu nền :
  • Màu nền:
  • Font chữ:
  • Chiều cao dòng:
  • Kích Cỡ Chữ:

Chương 942:

 

Nói đến phần sau, Vụ Ba thở dài một hơi: “Tôi đi theo ông chủ nhiều năm như thế, có thể nhìn ra được không phải ông ấy nói đùa. Bất kể như thế nào, nếu như muốn phân cao thấp với ông ngoại của cậu, thì dù sao Cậu Thần vẫn là con cháu, một số lúc…

 

Vu Ba dừng một chút, không nói gì thêm nữa.

 

Ông ta đã nói đủ nhiều, người thông minh như Uất Trì Thần sao có thể nghe không hiểu.

 

Khỏe môi Dạ Âu Thần giật giật, cười lạnh: “Nếu như hôm nay tôi thỏa hiệp thì sau này chuyện giống như thế này có phải sẽ càng ngày càng nhiều hay không? Ông ngoại cảm thấy như thế này có thể uy hiếp được tôi?”

 

Vu Ba: “

 

Anh nói như vậy cũng không phải là không có lý.

 

“Đi thôi”

 

Ngay lúc Vu Ba định nói gì đó để khuyên nhủ Dạ Âu Thần, một giọng nữ nhẹ nhàng truyền đến từ phía sau,

 

Vu Ba nhìn về phía giọng nói. Da Mạc Thần cũng đồng thời nhíu mày không vui quay mặt nhìn sang: “Không phải bảo em vào phòng sao?” rồi

 

Hàn Minh Thư mặc áo khoác đứng đó, nghe vậy có chậm rãi bước lên, gật đầu với Vu Ba: “Chú Vu

 

Vu Ba cũng nhẹ gật đầu với cô.

 

“Anh trở về đi, nói thế nào anh cũng là con cháu, nếu như muốn phân rõ cao thấp với ông ngoại cũng không thể làm như thế được.”

 

Dạ Âu Thần đứng bất động ở đó, nhíu chặt lông mày mãi không ra. Mà câu nói này lại làm cho ánh mắt của Vu Ba nhìn Hàn Minh Thư nhiều hơn mấy phần tán thường, sau đó nói: “Ánh mắt của Cậu Thần đúng là tốt, suy nghĩ của cô Hàn là đúng. Cậu Thần, cậu nghĩ một chút, nếu như cậu đối xử như thế với ông chủ, ông chủ cũng sẽ càng thêm mâu thuẫn với cô Hàn.

 

Thật không dám giấu giếm, Tiểu Tuyết nhà Đoạn Mộc vẫn đang ở nhà họ Uất Trì, vừa rồi lúc tôi ở bên ngoài cũng nghe được một chút. Cô Đoan Mộc nói có thể không cùng cậu đính hôn nhưng muốn gặp mặt câu, nói với cậu mấy lời sau cùng”

 

Dạ Âu Thần cười lạnh: “Những chuyện này có quan hệ gì với tôi sao? Cô ta muốn đính hôn có thể đính hôn sao?”

 

Ông tay áo truyền đến lực kéo, Hàn Minh Thư giặt giật tay áo của anh: “Anh đi đi, như chủ nói đó, nếu như anh thật sự vì em mà đối đầu với ông ngoại thì anh chỉ làm cho ông ngoại càng ghét em hơn thôi.”

 

Hàn Minh Thư bước lên mấy bước, khỏe mỗi mim cười một chút: “Em chưa ngủ đâu, anh đi nhanh về nhanh, em chờ anh quay lại.”

 

Máy câu nói rất nhẹ nhàng như lại nhanh chóng đâm thẳng vào tim Dạ Âu Thần, anh có chút dừng lại, ánh mắt thâm trầm rơi vào mặt Hàn Minh Thư.

 

“Lo lắng anh không quay lại sao?”

 

Hàn Minh Thư lắc đầu: “Anh sẽ không.”

 

Ảnh mắt hay giọng nói của cô đều vô cùng kiên định, không hề có chút do dự nào, vô cùng tin tưởng Dạ Âu Thần.

 

Có được sự tin tưởng này của cô, Dạ Âu Thần vô thức đưa tay chạm lên mũi cô một cái.

 

“Chờ anh về”

 

“Vâng!

 

Trước khi đi, Vu Ba cảm ơn nhìn Hàn Minh Thư một chút: “Cảm ơn cô Hàn đã mở miệng nói giúp, lão quản gia già này cảm ơn cô Hàn Minh Thư ” Chủ Vụ quá lời rồi, tôi cũng là không muốn vì mình mà quan hệ của hai ông cháu anh dy xấu đi.

 

“Cô Hàn rất hiểu chuyện, mong là ông chủ có thể chấp nhận cô “Cảm ơn.”

 

Sau đó, Dạ Âu Thần để cô khóa kỹ cửa, bạn đêm nghe chuông cửa không được phép mở cửa, chờ anh vě.

 

Sau khi Hàn Minh Thư xác nhận cho anh yên tâm Dạ Âu Thần liền đi theo Vu Ba.

 

Sau khi hai người đi, Hàn Minh Thư quay về phòng minh, nằm trong chăn, lại nhớ đến những lời Vu Ba vừa mới nói.

 

Ông ta nói, Đoan Mộc Tuyết muốn gặp mặt Dạ Âu Thần lần cuối, sau đó không đính hôn với anh sao?

 

Hàn Minh Thư đột nhiên cảm giác được có một chút không đúng, mấy lần trước gặp mặt Đoan Mộc Tuyết, ánh mắt của cô ta không phải là bộ dạng của người cam tâm từ bỏ như thế.

Danh Sách Chương:

Bạn đang đọc truyện trên website TruyenOnl.COM
BÌNH LUẬN THÀNH VIÊN
BÌNH LUẬN FACEBOOK