Mục lục
Truyện Tổng Giám Đốc Bạc Tỷ Không Dễ Chọc Thẩm Cửu Dạ Âu Thần Full
Thiết lập
Thiết lập
Kích cỡ :
A-
18px
A+
Màu nền :
  • Màu nền:
  • Font chữ:
  • Chiều cao dòng:
  • Kích Cỡ Chữ:

CHƯƠNG 507: CHƯA TỪ BỎ Ý ĐỊNH

Vì sao còn trở về?

Trong ấn tượng thì cô ta không phải là người đầu tiên hỏi về vấn đề này.

Dường như sau khi rất nhiều người biết chuyện trước kia, đều sẽ hỏi cô một câu như vậy.

Vì sao lại trở về?

Nơi này là nơi cô lớn lên, năm năm trước cô đau lòng rời đi, sau đó đổi tên đổi họ.

Hiện tại cô cảm thấy có thể đối mặt với tất cả, cho nên cô muốn trở về, có lỗi sao?

Cô yên lặng ngước mắt nhìn Lâm Ân Ân ở phía đối diện: “Chuyện tôi trở về, có liên quan gì với cô không?”

Vì sao có nhiều người đều hỏi như vậy, cô muốn trở về, cho nên trở về thôi.

“Cô là vì anh ấy sao?” Lâm Ân Ân cắn môi dưới, có chút không cam lòng hỏi: “Rõ ràng thái độ của cô với anh ấy lạnh lùng như vậy, không phải là cô trở về vì anh ấy sao?”

Bờ môi của Hàn Minh Thư giật giật: “Điều này có liên quan gì với cô?”

“Đương nhiên là có.” Lâm Ân Ân vẫn rất không cam tâm: “Nếu như cô không thích anh ấy, vậy thì tôi có khả năng còn có cơ hội, nhưng nếu như cô trở về vì anh ấy, vậy thì tôi thực sự không còn cơ hội nữa.”

“…”

Hàn Minh Thư thật sự phục cô ta, sau khi làm ra những chuyện kia, hiện tại trong đầu cô ta vẫn còn nghĩ đến Dạ Âu Thần. Cô có chút buồn cười mở miệng nói: “Mẹ cô nói là cô đã hối hận, muốn chân thành xin lỗi tôi? Kết quả thì đây chính là sự hối hận của cô sao?”

“Chuyện tôi hối hận và chuyện tôi thích anh ấy là hai việc khác nhau. Tạt axit cho cô là tôi không đúng nhưng lúc ấy tôi nghĩ là cô cướp anh ấy, cho nên mới làm chuyện không thể tha thứ đó với cô. Tôi thành tâm ăn năn, tôi muốn nói xin lỗi với cô, nhưng…”

“Nhưng đối với anh ấy, cô vẫn chưa từ bỏ, cảm thấy chính mình vẫn còn cơ hội?”

Lâm Ân Ân bị nói trúng tim đen, cô ta cũng không có phủ nhận, chỉ là cụp mắt, cúi đầu.

“Tôi thực sự thích anh ấy, tôi biết cô là vợ cũ của anh ấy, nhưng nếu như cô không có tình cảm với anh ấy, thì dù sao cũng phải cho người khác một cơ hội, không phải sao? Chuyện lần này là lỗi của tôi, tôi thực sự rất hối hận, xin lỗi cô!

Nói đến đây, Lâm Ân Ân còn đứng dậy, nghiêm túc đưa mắt nhìn Hàn Minh Thư một chút, sau đó cong người tạ lỗi với cô.

Hàn Minh Thư rất kinh ngạc, cô còn tưởng rằng người này muốn xin lỗi hẳn là sẽ rất gian nan mới đúng, không nghĩ tới thái độ của cô ta lại tốt như vậy, bởi vì biết chân tướng, cho nên lập tức thay đổi?

Trái tim của người này đến cùng lớn lên như thế nào vậy?

Lúc đầu chuyện này chính là xem ở trên mặt mũi của dì Tống, hiện tại cô ta nguyện ý xin lỗi như vậy, thành tâm ăn năn, đối với Hàn Minh Thư cũng là một chuyện tốt.

Chí ít, cô sẽ không khó làm.

“Sau khi ra ngoài, cô sẽ không nhằm vào tôi nữa chứ?” Hàn Minh Thư hỏi một câu.

Nghe vậy, Lâm Ân Ân sửng sốt một chút, sau đó lắc đầu.

“Mặc dù tôi chán ghét cô, nhưng tôi không phải người không nói lý lẽ như vậy. Trước đó tôi cho là cô cố ý, cho nên muốn cho cô một bài học, nồng độ axit kia cũng không phải đặc biệt cao, là đã pha loãng. Bằng không…”

Nghe đến đó, Hàn Minh Thư nheo mắt lại: “Hóa ra cô còn cảm thấy cô đã pha loãng axit là chuyện tốt?”

Lâm Ân Ân bĩu môi: “Cũng không phải, tôi chỉ là đi tra cứu một chút, nói là axit đã pha loãng không khủng bố như vậy, cho nên liền…”

“…”

Hàn Minh Thư thật sự không biết phải nói cái gì với cô ta nữa, cô nhắm lại mắt: “Mặc dù tôi đã tha thứ cho cô, nhưng dù sao cô cũng đã hại Dạ Âu Thần bị thương, nhất định cô phải nhận được bài học.”

“Tôi biết.” Lâm Ân Ân cúi đầu xuống: “Chuyện lần này là lỗi của tôi, tôi thật sự biết sai, về sau nếu như tôi còn dám ra tay với các người, thì tôi sẽ bị sét đánh. Còn có, tôi sẽ tự mình ở đây một thời gian để hối lỗi.”

“Hi vọng cô nói chuyện biết giữ lời.” Hàn Minh Thư mấp máy đôi môi đỏ, sau đó đứng dậy: “Nếu như cô không thành tâm ăn năn, vậy coi như đã uổng phí một phen khổ tâm của mẹ cô. Còn có, không phải là tôi tha thứ cho cô, mà là… Đau lòng cho một người mẹ. ”

Nói xong, Hàn Minh Thư quay người rời đi.

Lâm Ân Ân vẫn ngồi ở vị trí đó, tự hỏi câu nói kia của cô có ý gì, sau đó mới phản ứng được, chẳng lẽ là bởi vì mẹ của cô ta đi cầu xin Hàn Minh Thư, khiến cô cảm động rồi sao?

Sau khi Hàn Minh Thư rời đi, liền cùng Dạ Âu Thần trở về bệnh viện.

Đại khái là Tống Thiến có chuyện, cười bảo hai người bọn họ về trước đi, sau đó liền đi vào cùng Mẹ Lâm.

Hàn Minh Thư đưa Dạ Âu Thần về bệnh viện, liền hỏi thăm về miệng vết thương của anh.

“Đừng luôn nhớ đến miệng vết thương của tôi, nếu như em nguyện ý cho tôi thêm một chút quan tâm, thương thế của tôi có thể sẽ tốt hơn rất nhanh.”

Hàn Minh Thư: “…”

Cô yên lặng nhìn Dạ Âu Thần một chút, sau đó bắt đầu dọn dẹp đồ vật của mình, vừa nói: “Chuyện bên này đã xử lý xong, miệng vết thương của anh…”

“Tôi đã tốt hơn một chút rồi? Cho nên em muốn đi?” Dạ Âu Thần nhìn tay cô thu dọn đồ đạc: “Hay là nói, cảm thấy hiện tại người phụ nữ kia không có uy hiếp, cho nên em muốn rời xa tôi?”

Tay Hàn Minh Thư dọn dẹp đồ vật dừng lại, sau đó quay đầu nhìn anh.

“Không có, anh suy nghĩ nhiều rồi, chỉ là trước tiên tôi thu thập đồ đạc một chút mà thôi.”

“Ngay từ đầu, em đã tính toán là trong lúc tôi bị thương thì chăm sóc tôi, chờ đến khi tôi có thể hành động tự nhiên, em sẽ rời khỏi đúng không?”

Hàn Minh Thư mấp máy môi, ánh mắt sâu kín nhìn Dạ Âu Thần.

Quả thật ý nghĩ của cô là như vậy, thế nhưng rõ ràng Dạ Âu Thần càng thêm khó chơi so với trong tưởng tượng của cô, cho nên hiện tại cô cũng không biết có nên trực tiếp về công ty hay không.

Cô nghĩ nghĩ, vẫn là cố gắng nói uyển chuyển một chút.

“Không phải như vậy, chỉ là công ty của tôi còn có rất nhiều sự tình bận rộn. Anh cũng biết công ty của tôi làm gì, thời gian gần đây tôi luôn chăm sóc anh, đã tiêu tốn không ít tâm tư, công việc của công ty đã chồng chất như núi. Thương thế của anh có chuyển biến tốt đẹp, đương nhiên tôi phải về công ty để xử lý công việc.

“Xử lý xong thì sao?”

Cô tránh nặng tìm nhẹ, nhưng rất hiển nhiên, Dạ Âu Thần cũng không muốn bỏ qua cô, vẫn luôn hùng hổ dọa người hỏi.

Loại vấn đề sắc bén này, Hàn Minh Thư phải trả lời như thế nào.

Cô chỉ có thể cười cười: “Có rất nhiều việc, chỉ sợ nhất thời sẽ không xử lý được hết.”

Ánh mắt Dạ Âu Thần lăng lệ, như dao rơi vào trên người cô, Hàn Minh Thư nhịn không được lùi về sau một bước, ho nhẹ một tiếng: “Tôi sẽ định kì sang thăm anh.”

Tiếng nói của cô vừa dứt, Dạ Âu Thần nhân tiện nói: “Có phải là chỉ cần thương thế của tôi không tốt, em sẽ không rời khỏi tôi phải không?”

Hàn Minh Thư: “Cái gì?”

“Có phải như vậy hay không?” Dạ Âu Thần giống như là đang xác nhận, lặp đi lặp lại lại hỏi một câu: “Có phải là như vậy không?”

“…”

Hàn Minh Thư hít một hơi thật sâu, nghiêm túc nhìn Dạ Âu Thần: “Tôi đã nói rất rõ ràng, anh còn nghĩ thế nào? Anh chất vấn như vậy sẽ khiến tôi cảm thấy có phải là anh đang dùng cách tự ngược để uy hiếp tôi hay không! Dạ Âu Thần, nếu như anh dám làm như vậy, coi như anh có chết tôi cũng sẽ không nhìn anh nhiều hơn một chút!”

Cô nói trước lời ở trong lòng ra, để tránh đến lúc đó Dạ Âu Thần thật sự tự ngược, ánh mắt cùng biểu cảm của anh khiến cho cô có một loại dự cảm bất tường.

Dạ Âu Thần kỳ thật chỉ định hỏi cô, không nghĩ đến chuyện tự ngược, thế nhưng thấy cô khẩn trương nhìn mình chằm chằm nói những lời kia, môi mỏng của anh lại không nhịn được cong lên.

Danh Sách Chương:

Bạn đang đọc truyện trên website TruyenOnl.COM
BÌNH LUẬN THÀNH VIÊN
BÌNH LUẬN FACEBOOK