Mục lục
Truyện Tổng Giám Đốc Bạc Tỷ Không Dễ Chọc Thẩm Cửu Dạ Âu Thần Full
Thiết lập
Thiết lập
Kích cỡ :
A-
18px
A+
Màu nền :
  • Màu nền:
  • Font chữ:
  • Chiều cao dòng:
  • Kích Cỡ Chữ:

CHƯƠNG 770: NGƯỜI PHỤ NỮ CỦA CẬU ĐANG Ở TRÊN XE CỦA TÔI

Thì có phải sẽ gặp được Dạ Âu Thần không?

Nghĩ đến đây, cô vô thức đưa tay xoa bụng mình. Cô đang cảm thấy rất đói, rõ ràng cô biết là mình nên lập tức về nhà, ăn một chút đồ ăn, rồi đi tắm và đi ngủ. Vì dù sao thức khuya cũng không tốt cho sản phụ.

Nhưng… so ra thì hình như Dạ Âu Thần có sức hút lớn hơn.

Cô đúng là trọng sắc khinh con.

Nhìn thấy cô có vẻ dao động, Kiều Trị biết mình đã nói trúng, anh ta cong môi, nở một nụ cười đắc ý.

“Cơ hội nghìn năm có một đấy, cô thật sự không đi sao?”

Hàn Minh Thư nhìn sang Kiều Trị, vẻ mặt hơi khó hiểu, mà cũng hơi nghi ngờ.

Kiều Trị sợ cô không tin nên lấy điện thoại ra đưa cho cô xem: “Vừa nãy tôi vừa gọi điện thoại cho Uất Trì Thần, mời cậu ấy đi ăn khuya, cậu ấy cũng đã đồng ý rồi. Buổi tối hôm nay không phải mọi người phải tăng ca sao? Đến giờ này rồi mà cô không đói sao? Đi thôi, đi ăn khuya rồi tôi đưa cô về.”

Kiều Trị nói chuyện rất thẳng thắn, hơn nữa lại hiểu rất rõ tình hình công ty và hình như còn có quan hệ rất tốt với Dạ Âu Thần.

Hàn Minh Thư phải thừa nhận là mình đã dao động.

Đúng là cô muốn có thêm tương tác với Dạ Âu Thần, vì như thế sẽ kích thích anh nhiều hơn, biết đâu có thể khiến quá trình phục hồi trí nhớ của anh cũng diễn ra nhanh chóng hơn?

“Nhưng…” Mặc dù đã động lòng nhưng Hàn Minh Thư vẫn còn do dự, dù sao thì cô cũng chỉ là một nhân viên của công ty, bây giờ cô mà đi ăn khuya thì không phải hơi kỳ lạ sao?

Thật ra, những cảnh tượng rực đèn này không khác gì so với trong nước.

Chỉ có người bên cạnh cô là không giống.

Kiều Trị vừa lái xe, vừa nhìn qua kính chiếu hậu, đánh giá Hàn Minh Thư một lượt. Cuối cùng anh ta mới phát hiện ra hình như cô đẹp hơn so với tưởng tượng của anh ta rất nhiều.

Sắc đẹp của cô không thuộc kiểu khiến cho người khác phải thốt lên kinh ngạc, mà là kiểu khiến người khác bất ngờ hết lần này đến lần khác.

Nhất là đôi mắt bình tĩnh đến mức dường như không có cảm xúc gì đó của cô, đúng là không khác gì một dòng suối băng lạnh ngắt.

Mặc dù lạnh lùng, nhưng lại trong vắt không một gợn sóng khiến người khác luôn muốn nhìn về phía đó.

Là cảm giác kích động người ta, muốn khuấy đảo mặt nước tĩnh lặng ấy lên, nhưng rồi lại là cảm giác tiếc rẻ không nỡ.

Ồ!

Trong lòng Kiều Trị cảm thán một câu, đúng là người phụ nữ mà Uất Trì Thần thích, quả nhiên là không đơn giản.

Lúc đầu anh ta chỉ tưởng Hàn Minh Thư là một cô gái có vẻ ngoài ưa nhìn, thân hình đẹp, nhưng bây giờ nhìn lại hình như cô cũng là một cô gái có nội hàm.

Cô bình tĩnh, điềm đạm, không vội vàng hấp tấp.

Nghĩ đến đây, Kiều Trị không khỏi cảm thấy tò mò về Hàn Minh Thư.

“Cô quen Uất Trì Thần bao lâu rồi?”

Từ lúc cô lên xe đến giờ, không khí trên xe vẫn rất tĩnh lặng. Cô hoàn toàn không có ý muốn nói chuyện với đối phương nên cô cứ nhìn ra ngoài cửa sổ. Cô đang nghĩ không biết lát nữa cô gặp Dạ Âu Thần thì cô sẽ nói gì và làm gì.

Có những chuyện khiến cô phải suy nghĩ đến mức mất hồn.

Đột nhiên, giọng nói của người đàn ông trong xe khiến cô hoàn hồn lại. Cô “a” một câu rồi nhìn sang đối phương.

Kiều Trị thấy ánh mắt mông lung của cô, hình như bây giờ cô mới nhận ra sự tồn tại của anh ta.

Kiều Trị: “…”

Anh ta thật muốn nổi điên. Rõ ràng là anh ta mời cô lên xe, cuối cùng đến khi cô lên xe rồi lại coi anh ta như không tồn tại? Sao cái nết này y hệt như của Uất Trì Thần vậy?

Nhưng Hàn Minh Thư vẫn đỡ hơn Uất Trì Thần rất nhiều, sau khi cô hoàn hồn lại, cô mím môi nhìn anh ta và nở một nụ cười nhàn nhạt.

“Anh có ý gì?”

Kiều Trị thấy vậy thì cũng thầm cảm thán trong lòng, cô gái này cười lên đúng là rất đẹp.

Anh ta liếm môi hơi xấu xa: “Đừng giả vờ nữa, nếu cô mới quen Uất Trì Thần thì làm sao có thể như thế được?”

Hàn Minh Thư: “…”

“Mặc dù tôi và Uất Trì Thần quen biết chưa lâu nhưng tôi biết… trong lòng anh ta không tiếp nhận được một người phụ nữ nào cả, cô là người đầu tiên mà tôi nhìn thấy.”

Nghe đến đây, Hàn Minh Thư không biết nên vui hay nên buồn. Theo lý mà nói, nếu như tính cách của Dạ Âu Thần trở lại như lúc trước, cô muốn tiếp cận với anh sẽ càng khó hơn, nhưng cô cũng thấy vui vì Dạ Âu Thần là người như vậy.

Nếu không… Dạ Âu Thần không từ chối bất cứ cô gái nào đến với mình thì không biết bây giờ cô đã có bao nhiêu tình địch rồi?

“Tôi nói như vậy mà cô không có suy nghĩ gì sao?” Kiều Trị còn tưởng rằng mình nói như vậy Hàn Minh Thư sẽ kích động, hoặc cũng cảm thấy phấn khích hơn.

Nhưng không ngờ cô vẫn bình tĩnh ngồi yên ở đó, hai mắt rũ xuống, hàng lông mi dài che đi đôi mắt đẹp, cô giống như đang bận suy nghĩ chuyện gì đó.

Thấy Kiều Trị hỏi, cô mới ngẩng đầu lên nhìn: “Tôi có thể có suy nghĩ gì được, chuyện của tôi và anh ấy không giống như anh nghĩ đâu.”

Cô biết Kiều Trị đang nghĩ cô cũng là một cô gái đang thầm thương trộm nhớ Dạ Âu Thần, hoặc cảm thấy hai người đã quen biết nhau rất lâu rồi.

Cô phải thừa nhận là mình đang thầm thương trộm nhớ Dạ Âu Thần.

Nhưng cô và Dạ Âu Thần cùng yêu thương nhau, chỉ là Dạ Âu Thần đang bị mất trí nhớ mà thôi.

Mọi chuyện rất phức tạp nên đương nhiên cô cũng không nói ra cho Kiều Trị biết.

“Không phải như tôi nghĩ sao? Vậy thì quan hệ của hai người là thế nào?” Kiều Trị vô cùng tò mò: “Đây là lần đầu tiên tôi thấy Uất Trì Thần đối xử với một người phụ nữ như thế, cô đừng có lừa tôi, cô nói rõ xem hai người đang có quan hệ gì xem nào, thỏa mãn cơn tò mò của tôi một chút.”

Hàn Minh Thư chỉ tiếp tục mỉm cười, nếu như cô không trả lời nữa thì e rằng anh ta sẽ bám lấy chủ đề này mãi.

Suy nghĩ một lúc, Hàn Minh Thư đẩy quả bóng lại về phía anh ta.

“Nếu như anh thật sự muốn biết thì tôi thấy anh không nên hỏi tôi, việc này anh nên đến hỏi Uất Trì Thần thì hơn.”

Kiều Trị muốn độn thổ: “Bảo tôi đi hỏi cậu ta sao?”

Tha cho anh ta đi, chưa kể đến chuyện anh ta không có gan hỏi. Cho dù anh ta có gan hỏi thì liệu Uất Trì Thần có nói cho anh ta biết không?

E rằng đến lúc đó Uất Trì Thần chỉ lạnh lùng liếc anh ta một cái rồi lại bảo anh ta nhanh chóng cút ra ngoài.

Đúng là khiến người khác tức đến phát điên, căm hận đến ngứa ngáy trong lòng.

Nhưng tối nay, Kiều Trị thấy cơ hội của mình đã đến.

Anh ta cảm thấy như cuối cùng mình đã nắm được thóp của Uất Trì Thần.

Kiều Trị không trả lời lại Hàn Minh Thư nữa mà nhân lúc chờ đèn đỏ, anh ta lén gửi một tin nhắn cho Uất Trì Thần.

“Người phụ nữ của cậu đang ở trên xe của tôi.”

Gửi đi xong, Kiều Trị đắc ý vì vừa làm xong chuyện xấu rồi để điện thoại sang một bên, trong lòng anh ta không cần nói cũng biết đang cảm thấy sung sướng như thế nào.

Chỉ cần Uất Trì Thần nhìn thấy dòng tin nhắn này rồi xuẩt hiện, thì đến lúc đó anh ta có thể…. hí hí hí…

Danh Sách Chương:

Bạn đang đọc truyện trên website TruyenOnl.COM
BÌNH LUẬN THÀNH VIÊN
BÌNH LUẬN FACEBOOK