Mục lục
Truyện Tổng Giám Đốc Bạc Tỷ Không Dễ Chọc Thẩm Cửu Dạ Âu Thần Full
Thiết lập
Thiết lập
Kích cỡ :
A-
18px
A+
Màu nền :
  • Màu nền:
  • Font chữ:
  • Chiều cao dòng:
  • Kích Cỡ Chữ:

Chương 1958:

 

Hứa Yến Uyển không hề phản ứng gì trước sự theo đuổi điên cuồng của Hạ Liên Cảnh, anh ta vẫn tiếp tục liên tục theo đuổi mà không biết mệt, lúc đó người ngoài đều hâm mộ biểu hiện của anh ta với Hứa Yến Uyển..

 

Dù sao thì ai mà lại không muốn một người thích mình đến vậy chứ?

 

Sau khi nhà họ Hứa gặp chuyện không may, không ít người chế giễu, thậm chí còn đoán rằng Hứa Yến Uyển sẽ chấp nhận sự giúp đỡ và theo đuổi của Hạ Liên Cảnh. Nhưng tuy cô ta mất đi tất cả, lưng của cô vẫn thẳng, Hạ Liên Cảnh vẫn chạy theo phía sau cô ta.

 

Người ngoài tức giận cũng không thể làm gì khác, ai lại dám làm cho Hạ Liên Cảnh nổi giận thế này chứ?

 

Bây giờ, Hạ Liên Cảnh đã theo cô ta về nước, và muốn giúp cô ta đối phó với đám người Hàn Thanh.

 

Sau khi Hứa Yến Uyển phản ứng lại, cô ta liền dùng sức đẩy anh ta ra: “Anh đừng ảo tưởng, tôi sẽ không làm tổn thương Hàn Thanh, tôi thích anh ấy, mặc dù anh ấy không thích tôi, nhưng tôi sẽ không vì chuyện này mà làm hại anh ấy”

 

Nghe thấy thế, Hạ Liên Cảnh nở một nụ cười: “Ai nói anh sẽ làm tổn thương anh ta chứ? Bên cạnh anh ta không phải còn một người phụ nữ sao?”

 

Hứa Yến Uyển sững sờ, nhìn Hạ Liên Cảnh trước mặt, nghĩ đến người phụ nữ mà người ấy đã chăm sóc trước đây, môi cô ta hé mở không nói được lời nào.

 

“Nếu em làm tổn thương anh ta, anh ta cũng chỉ đau một chút, nhưng nếu làm gì đó với người phụ nữ của anh ta, thì anh ta sẽ đau đến thấu tim”

 

Vừa nói xong, Hạ Liên Cảnh tiến lên hai bước, ôm má Hứa Yến Uyển, đầu ngón tay nhẹ nhàng xoa lên đôi môi đỏ mọng của cô ta, thấp giọng nói: “Anh giúp em, đều sẽ giúp em, bọn họ làm em tổn thương, anh cũng sẽ để làm cho anh ta tổn thương, thế nào?”

 

Hứa Yến Uyển không biết là đang sợ hãi hay sao, cô ta vẫn ngây ngốc đứng đó, mưa càng lúc càng nặng hạt, mưa lớn khiến cô ta khó có thể mở mắt, Hạ Liên Cảnh đã ôm cô ta vào lòng, lồng ngực cô run lên. .

 

“Hưa Yến Uyển, anh sẽ cho em những gì em muốn, những gì em muốn nhưng mà không dám làm, anh sẽ làm thay cho em, hãy để anh chăm sóc cho em.”

 

Lúc này, Giang Tiểu Bạch nhìn mưa to bên ngoài, bất đắc dĩ đóng cửa sổ, sau đó thở dài.

 

“Sao đột nhiên trời đổ mưa to như vậy, con nhóc Phương Đường Đường kia tối còn muốn đến quán bar cổ vũ cho nam thần”

 

Quan trọng nhất là tối nay Tiêu Túc tăng ca, giờ anh ấy vẫn đang ở công ty, liệu khi về thì có bị mắc mưa không? Cô có nên chuẩn bị trước một bát canh gừng cho anh ấy không.

 

Nhưng sau khi nghĩ lại, Giang Tiểu Bạch lại cảm thấy mình đúng là tự đa tình, dù sao Tiêu Túc cũng lái xe về, nhất định sẽ mang theo ô, không bị mắc mưa, cô thực sự lo lắng nhiều rồi Cho nên cuối cùng, Giang Tiểu Bạch đơn giản không làm gì cả, trực tiếp ngả đầu đi ngủ.

 

Đúng như dự đoán của Giang Tiểu Bạch, sau khi tan làm về nhà, quần áo Tiêu Túc không hề bị ướt.

 

Đèn chính trong nhà đã tắt, chỉ còn một ngọn đèn nhỏ ảm đạm trong góc nhà, chiếu sáng toàn bộ vật dụng bên trong. Trước đây, sau khi tăng ca về nhà thì luôn là một căn phòng tối om chờ đợi cậu ta nhưng kể từ khi Giang Tiểu Bạch ở đây, dù cậu ta có làm thêm muộn tới giờ nào thì khi về nhà, đẩy cửa ra không còn là bóng tối mờ mịt nữa.

 

Dù ánh đèn ảm đạm, nhưng nó đã trở thành ngọn đèn dẫn lối Tiêu Túc trở về nhà trong màn đêm thăm thẳm.

 

Tiêu Túc tháo nút áo, cởi áo vest ra đặt lên ghế sô pha bên cạnh.

 

Cạch.

 

Cửa phòng đột nhiên mở ra, Giang Tiểu Bạch dụi dụi đôi mắt còn mơ màng, đi ra từ bên trong: “Anh tăng ca về rồi đấy à? Đã mấy giờ rồi?”

 

“Mười hai giờ rồi, sao lại thức dậy vậy?”

 

Tiêu Túc cau mày khi nhìn thấy quần áo cô ấy mặc trên người, có lẽ Giang Tiểu Bạch đột nhiên bò từ trong chăn ra nên chỉ mặc một bộ đồ ngủ.

 

Cô ấy có một tật xấu khi ngủ, đó là không thích mặc đồ quá dày, vậy nên dù là mùa đông, cô ấy cũng chỉ mặc một bộ đồ ngủ kiểu xuân thu mỏng manh.

 

Lúc này còn đi chân trần ra ngoài, đến tất cũng không mang.

 

“Về ngủ tiếp đi, đừng để nhiễm lạnh”

 

Thật ra thì đang ngủ dở chừng, Giang Tiểu Bạch thức dậy đi vào phòng vệ sinh, vừa hay nghe thấy bên ngoài có tiếng động nên cô chuẩn bị ra nhìn qua, chào hỏi một câu rồi về ngủ tiếp, giờ nghe Tiêu Túc nói một câu như vậy, cô vẫn thấy cảm động lạ kỳ.

Danh Sách Chương:

Bạn đang đọc truyện trên website TruyenOnl.COM
BÌNH LUẬN THÀNH VIÊN
BÌNH LUẬN FACEBOOK