Mục lục
Vũ Cực Thiên Hạ
Thiết lập
Thiết lập
Kích cỡ :
A-
18px
A+
Màu nền :
  • Màu nền:
  • Font chữ:
  • Chiều cao dòng:
  • Kích Cỡ Chữ:

Rầm!

Chưởng phong của Âu Dương Địch Hoa đánh lên cột đá ven thao trường, cột đá vỡ tan tành.

Cùng lúc đó, Lâm Minh đã như thuấn di tới bên cạnh Trương Quan Ngọc, tay nâng lên chưởng hạ xuống, một chưởng không chút lưu tình ấn lên hậu tâm Trương Quan Ngọc.

Tuyệt Mạch thủ!

Chân nguyên của Lâm Minh đánh vào trong cơ thể Trương Quan Ngọc. Bởi vì lúc này Trương Quan Ngọc hoàn toàn mất sức chống cự, chân nguyên không hề trở ngại dọc theo kinh mạch quanh người Trương Quan Ngọc nhanh chóng khuếch tán, kinh mạch vốn phong bế bị chân nguyên cuồng mãnh xông vỡ nát, bao gồm phần đông khiếu huyệt trên kinh mạch cũng bị hoàn toàn phá hủy!

Trương Quan Ngọc kêu một tiếng đau đớn, trực tiếp chết ngất!

Biến cố bất thình lình khiến mọi người ở đây hít ngược một hơi khí lạnh, Lâm Minh rồi lại phớt lờ mệnh lệnh của Âu Dương Địch Hoa, hơn nữa còn mạnh mẽ đột phá ngăn chặn của Âu Dương Địch Hoa, một chưởng đánh lên người Trương Quan Ngọc.

Đây chẳng phải nghĩa là, tốc độ của Lâm Minh còn nhanh hơn cả Âu Dương Địch Hoa?

- Ngay cả Âu Dương Địch Hoa đều không ngăn được Lâm Minh, Lâm Minh quá khủng bố rồi hả!

- Âu Dương Địch Hoa nhưng là đệ tử thân truyền của trưởng lão, cũng không phải võ giả Ngưng Mạch kỳ bình thường. Mà Lâm Minh mới Dịch Cân kỳ...

Mọi người dùng chân nguyên truyền âm nhỏ giọng nghị luận, lại nhìn bóng dáng của Lâm Minh tràn ngập kính sợ thậm chí là sợ hãi.

Một chưởng chặt đứt hậu hoạn, Lâm Minh không chút hoang mang nhặt Phích Lịch Tà Hỏa châu bên cạnh Trương Quan Ngọc. Tuy là lần đầu tiên thấy thứ này, nhưng Lâm Minh cũng có thể đại khái đoán ra tác dụng của nó. Đây hẳn là một loại ám khí có tính sát thương.

Nhìn Phích Lịch Tà Hỏa châu, Lâm Minh có thể cảm nhận được sau lưng có một ánh mắt giống như tên bắn lên người mình. Hắn ung dung xoay người đối diện gương mặt trầm như nước của Âu Dương Địch Hoa.

Âu Dương Địch Hoa chưa từng tức giận như hôm nay. Lâm Minh phớt lờ mệnh lệnh của mình đã khiến hắn lửa giận thiêu đốt. Hắn không thể chấp nhận nhất chính là, một kích toàn lực của mình ngăn cản Lâm Minh, lại bị Lâm Minh thoáng cái bứt ra, kết quả công kích thất bại. Điều này khiến hắn mất hết mặt mũi.

Hắn nhưng là võ giả Ngưng Mạch kỳ, hiện giờ hai mươi tư tuổi, hơn nữa là đệ tử thân truyền của trưởng lão Thất Huyền cốc. Lâm Minh chỉ là một chuẩn đệ tử hạch tâm, mới mười lăm tuổi, tu vi chẳng qua là Dịch Cân sơ kỳ mà thôi. Hắn không ngờ chịu thiệt dưới tay Lâm Minh, một chưởng đánh hụt. Hơn nữa trơ mắt nhìn thằng nhãi ranh này dưới mí mắt hắn cho Trương Quan Ngọc một đòn nghiêm trọng. Chín tuổi lớn hơn Lâm Minh này, sống uổng rồi!

Điều này làm cho uy tín của hắn còn đâu nữa?

Hắn vốn thiên phú không tính rất xuất chúng, trở thành đệ tử thân truyền của trưởng lão là bởi vì có quan hệ chú cháu với tam trưởng lão ở trong đó. Hắn không muốn thấy nhất chính là có người nghị luận sau lưng: “Âu Dương Địch Hoa này chính là dựa vào quan hệ trở thành đệ tử hạch tâm, bản lĩnh gì đều không có!”.

- Tốt! Ngươi rất tốt! Ngươi lại không nghe mệnh lệnh của ta. Dưới tình huống Trương Quan Ngọc mất năng lực chống cự vẫn như cũ hạ nặng tay! Chỉ bằng điểm này, ta có thể phế ngươi!

Âu Dương Địch Hoa nắm chặt tay, ánh mắt hận không thể ăn tươi nuốt sống Lâm Minh.

Lâm Minh mặt không chút thay đổi, giơ Phích Lịch Tà Hỏa châu trong tay, đúng lý hợp tình nói:

- Thất Huyền sứ đại nhân, ta nghĩ ngươi hẳn là nhận ra cái này chứ. Trương Quan Ngọc muốn dùng nó để đối phó ta, ta không biết cái này có trong quy tắc quyết chiến cho phép hay không, tạm thời tính nó được phép đi. Thứ này hình như là đại tông môn luyện chế ra, uy lực ra sao có thể nghĩ mà biết. Đây chính là cái gọi là mất năng lực chống cự trong miệng ngươi sao?

- Ý tứ của Thất Huyền sứ đại nhân là bảo ta ngửa cổ chịu chặt? Đợi đến khi Trương Quan Ngọc làm ta trọng thương, mới ra tay đối phó hắn? Xin lỗi, ta không cao thượng như vậy. Hơn nữa, nơi này nhân vật trọng yếu nhiều như vậy, thứ này uy lực lại lớn như vậy, ném ra thương đến ai đều không tốt, đúng không?

- Ném loại đồ vật này lại không cần bao nhiêu chân nguyên, chỉ cần Trương Quan Ngọc còn có một hơi, tùy thời sẽ ném nó ra ngoài, cho nên ta phải đánh bất tỉnh hắn, chỉ là đánh bất tỉnh mà thôi. Ta vừa rồi một chưởng đó ra tay không nặng, về phần lúc trước không cẩn thận làm phế tay của Trương công tử, ta cảm thấy có lỗi sâu sắc, ta cũng bị ép bất đắc dĩ.

- Lùi một vạn bước mà nói, dù là ta ra tay quá nặng, ta cùng Trương công tử trước đó đã ký giấy sinh tử, vân tay đều ấn rồi, đánh thương đánh chết đều không truy cứu. Âu Dương đại nhân không phải là không nhớ được chứ?

Lâm Minh hùng hồn đầy lý lẽ nói một tràng, Âu Dương Địch Hoa gần như tức giận đến phát run.

Một chưởng vừa rồi ra tay không nặng?

Âu Dương Địch Hoa tuy không hiểu một chưởng kia của Lâm Minh có huyền cơ gì, nhưng hắn có thể khẳng định, với sự quả quyết và ác độc của kẻ trước mắt này, một chưởng đó tuyệt đối khiến Trương Quan Ngọc ăn đủ.

Cộng thêm lúc trước hắn đã phế tay phải của Trương Quan Ngọc, hơn nữa còn hoàn toàn đập thành thịt nát xương vụn, không có thiên tài địa bảo có thể làm chi đứt mọc lại, căn bản trị không khỏi, chỉ sợ con đường võ đạo của Trương Quan Ngọc đến đây chấm dứt.

Loại người như Trương Quan Ngọc ngạo tâm quá nặng, căn bản không chịu được thất bại, huống chi là thất bại trình độ này!

Võ đạo chi tâm của hắn sợ là sẽ hoàn toàn bị đánh tan, từ nay về sau không gượng dậy nổi!

Trương Quan Ngọc đời này xem như xong rồi.

Nhưng cố tình Lâm Minh hạ nặng tay như thế, lại không đuối lý. Trương Quan Ngọc trước khi ra tay, muốn đẩy Lâm Minh vào chỗ chết, Phích Lịch Tà Hỏa châu này chính là chứng cớ.

Dựa theo quy định so tài của Thất Huyền võ phủ, trong chiến đấu giết chết đối phương hoặc là cố ý thương tàn đối phương dưới tình huống đối phương mất năng lực chống cự, sẽ bị xử phạt.

Mà Lâm Minh hiện tại, vừa không giết chết đối phương cũng không thương tàn đối phương dưới tình huống đối phương mất năng lực chống cự, thuộc loại phòng vệ chính đáng, căn bản không trái với quy tắc. Điều này khiến Âu Dương Địch Hoa gần như phát điên.

Không chỉ như thế, bọn họ trước khi chiến đấu còn ký giấy sinh tử, Âu Dương Địch Hoa căn bản không khêu ra điểm yếu của Lâm Minh.

Bởi vậy, hắn không thể ra tay đối phó Lâm Minh. Huống chi hắn đã là người hai mươi tư tuổi, Lâm Minh mới mười lăm, nếu làcậy vào tu vi, ỷ lớn hiếp nhỏ, vô duyên vô cớ ra tay với Lâm Minh, căn bản là không nói nổi. Hơn nữa nghĩ đến tốc độ xuất quỷ nhập thần kia của Lâm Minh, Âu Dương Địch Hoa cũng trong lòng không nắm chắc. Nếu là với thực lực tuyệt đối áp chế đối phương còn đỡ, nếu là ra tay trong mấy chiêu không thể chế ngự đối phương, như vậy hắn thật sự có thể đâm đầu đậu hũ mà chết, chênh lệch chín tuổi sống lên thân chó mất rồi!

Nhưng là, hôm nay hắn lại không thể cứ như vậy quên đi, nếu không hắn mất hết uy nghiêm!

Không khí trong lúc nhất thời hết sức ngưng trọng, bất cứ người nào đều nhìn ra được giữa Âu Dương Địch Hoa và Lâm Minh tóe ra lửa. Hai vị Thất Huyền sứ tương lai và Thất Huyền sứ hiện tại, đối đầu nhau!

Đương nhiên bất kể thấy thế nào, Lâm Minh hiện giờ đều là phe yếu thế.

- Lâm Minh bị nguy hiểm rồi... Âu Dương Địch Hoa nhưng không dễ chọc, ngay cả phủ chủ của Thất Huyền võ phủ đều phải kính sợ ba phần.

- Người trẻ tuổi chính là có gan, Lâm Minh hiện tại còn chưa trưởng thành đã chọc vào Âu Dương Địch Hoa, chỉ sợ sau này không dễ lăn lộn.

- Đừng coi thường Lâm Minh, xem xem những kẻ thù của Lâm Minh. Trương Thương, Chu Viêm, Trương Quan Ngọc... Không phải đều bị Lâm Minh xử lý sao. Trương Thương, Chu Viêm quá yếu, tạm thời không nói. Trương Quan Ngọc bất kể nền tảng hay là thực lực cá nhân, loại nào không phải đỉnh cấp.

Kỳ thật còn có một kẻ thù mà người này không dám nói, đó chính là thập hoàng tử Dương Chấn.

Dương Chấn cũng bị Lâm Minh áp chế gắt gao, hiện tại chỉ có thể cười ha ha trước mặt Lâm Minh, không dám trở mặt. Nhìn những người trở mặt kia, tỷ như Trương Thương, Chu Viêm, Trương Quan Ngọc, đều xong đời rồi. Vẫn là thập hoàng tử Dương Chấn sáng suốt, trước cùng Lâm Minh đưa đẩy, có thể đánh ngày nào hay ngày đó.

Người tại chỗ tâm tính không đồng nhất. Có một số người lo lắng cho Lâm Minh, mà có một số người thì ôm tâm lý vui sướng khi người gặp họa, ước gì nhìn thấy Lâm Minh bị Âu Dương Địch Hoa đùa chết.

Lâm Minh tuy lợi hại nhưng dù sao sau lưng Âu Dương Địch Hoa là trưởng lão chính quy của Thất Huyền cốc. Đó nhưng là nhân vật trong truyền thuyết, nhân vật bậc này, một đạo Thất Huyền lệnh truyền xuống, thậm chí có thể khiến xã tắc đổi chủ, giang sơn đổi họ. Lâm Minh dù về sau trưởng thành đến Ngưng Mạch kỳ, hắn cũng không dám động Âu Dương Địch Hoa, nếu không chính là tìm chết.

Khi mọi người nhao nhao nghị luận, Bạch Tĩnh Vân lại cắn môi yên lặng nhìn Lâm Minh, trong mắt đầy vẻ phức tạp.

Còn có nửa năm... Cách ngày giữ đạo hiếu ba năm ch phụ thân kết thúc chỉ còn có nửa năm.

Sau khi giữ đạo hiếu chấm dứt, cũng là ngày Âu Dương Địch Hoa cầu hôn.

Bạch Tĩnh Vân không chút trông cậy vào gia gia hết thảy lấy lợi ích của gia tộc làm trọng có lá gan cự tuyệt mối hôn nhân này, càng không trông cậy Âu Dương Địch Hoa sẽ quên nàng.

Tuy rằng Âu Dương Địch Hoa trong yến hội hôm nay không cùng mình nói qua một lời, nhưng đây chỉ là vì thời cơ không thích hợp mà thôi. Bạch Tĩnh Vân rõ ràng bắt giữ được một tia tham lam và dâm tà trong mắt Âu Dương Địch Hoa khi hắn nhìn mình.

Bạch Tĩnh Vân vốn đã nhận mệnh rồi, nhưng hiện tại nàng lại nhìn thấy Lâm Minh cùng Âu Dương Địch Hoa là địch.

Điều này làm cho trái tim nàng trong nháy mắt bóp chặt.

Có phải...

Có phải có một phần trăm khả năng Lâm Minh có thể cứu nàng ra khỏi hố lửa...

***

Ở trên thao trường, Âu Dương Địch Hoa từng bước đi tới Lâm Minh. Hắn cứ đi một bước, khí thế lại mạnh thêm một phần, dường như bước chân hắn giẫm trên nhịp trống tim đập của mọi người, gây nên sự cộng hưởng nhịp tim của mọi người. Loại cảm giác này hết sức khó chịu.

- Nếu không thể ra tay, ta liền ép ngươi khuất phục!

Âu Dương Địch Hoa dữ tợn nghĩ, khí thế toàn thân chợt bột phát ra, muốn bằng vào khí thế áp bách Lâm Minh, khiến hắn không duy trì được, không thể không khuất phục!

Hợp Hoan thần công của Âu Dương Địch Hoa đã luyện đến tầng thứ ba đỉnh phong, chỉ kém một bước là có thể đột phá tầng thứ tư. Khí thế của hắn cường đại hơn Trương Quan Ngọc rất nhiều, một bước bước ra, các loại ảo giác hỗn loạn giống như thủy triều ập về phía Lâm Minh.

Người đứng chung quanh Âu Dương Địch Hoa không kìm nổi đều lùi ra phía sau, luồng khí thế này cực kỳ quỷ dị. Chỉ là bị lan đến, bọn họ liền cảm thấy trước mắt đều là ảo giác, gần như tâm thần thất thủ.

- Đại nhân, cẩn thận!

Một tên hộ vệ nhìn thấy chủ nhân của mình đã mặt đầy vẻ si ngốc, nước miếng đều muốn chảy ra ngoài, lập tức muốn lắc tỉnh hắn, nhưng là lắc thế nào đều vô dụng, đành phải cõng hắn lên, rời khỏi phạm vi khí thế của Âu Dương Địch Hoa bao phủ.

Rất nhiều giai cấp quyền quý võ đạo tu vi rất thấp thậm chí không có, tự nhiên không chống được khí thế của Âu Dương Địch Hoa. Nhưng mà dù là một ít võ giả Luyện Nhục kỳ, Luyện Tạng kỳ cũng không dễ chịu. Bọn họ không thể không vận chân nguyên toàn thân để chống lại khí thế của Âu Dương Địch Hoa. Một số người tu vi kém, cũng bất chấp mặt mũi, dứt khoát thi triển thân pháp chạy ra ngoài.

Võ giả Ngưng Mạch kỳ ra từ Thất Huyền cốc, quả nhiên cường đại!

Bọn họ còn chỉ là bị lan đến mà thôi cũng đã không chịu nổi như vậy, mà Lâm Minh ở giữa sân lại là đứng mũi chịu sào, áp lực phải đối mặt có thể nghĩ mà biết.

Nhưng mà khi mọi người thật không dễ dàng ổn định tâm tính và ý thức của mình trong ảo giác hỗn loạn, ném ánh mắt về phía Lâm Minh ở giữa sân, lại trợn mắt há hốc mồm.

Chỉ thấy Lâm Minh giống như không có việc gì, hai tay ôm ngực, tùy ý đứng đó, Trọng Huyền Nhuyễn Ngân thương bị hắn ôm vào trong ngực. Nhìn vẻ mặt hắn dường như đang nhìn Âu Dương Địch Hoa như khỉ làm trò.

Danh Sách Chương:

Bạn đang đọc truyện trên website TruyenOnl.COM
BÌNH LUẬN THÀNH VIÊN
BÌNH LUẬN FACEBOOK