Mục lục
Hợp Đồng Hôn Nhân 100 Ngày
Thiết lập
Thiết lập
Kích cỡ :
A-
18px
A+
Màu nền :
  • Màu nền:
  • Font chữ:
  • Chiều cao dòng:
  • Kích Cỡ Chữ:

Chương 2

 

Trong phòng yên tĩnh không một tiếng động.

Nam Cung Nghiêu ngồi trên giường, nhìn về phía người con gái vẫn còn đang runrẩy ngồi cuộn tròn ở bên ngoài, cô khiến anh cảm thấy thật buồn cười, dáng vẻcủa chính mình đáng sợ đến vậy sao?

“Lại đây!” Rất ít khi anh lặp lại một câu nói hai lần. Âm điệu xuất phát từgiọng nói của anh tuy không có nửa điểm gì gọi là ép buộc nhưng lại khiến ngườikhác không cách nào phản kháng lại.

Cơ thể của Uất Noãn Tâm không hề động đậy, từ đầu đến cuối vẫn không dám :“Tôi…”

“Nếu như cô không tình nguyện vậy cô có thể bước ra khỏi nơi này, tôi khôngbao giờ ép buộc bất kỳ người phụ nữ nào!” Nhìn thấy cô vẫn không nhúc nhích,muốn cùng anh chơi trò mèo vờn chuột sao, Nam Cung Nghiêu lấy điện thoại ra :“Tôi không ngại tự mình nói với ông chủ của cô, tôi đối với cô rất vừa ý…”

“Không cần!!!” trong lòng Uất Noãn Tâm hoảng hốt, kích động chạy về trướcgiật lấy điện thoại, do gấp gáp nên bước chân của cô lảo đảo, làm cho cả ngườicô trực tiếp ngã nhào vào lòng của anh, trong lúc hoảng loạn cô muốn nắm lấy mộtcái gì đó đó để giữ thăng bằng, nhưng như thế nào lại khiến cô nắm trúng…tiểu đệđệ của anh, khiến nó đột nhiên căng cứng lên, trêu chọc làm cho cô hoảng hốt mộtphen.

Cô xấu hổ đến mức mặt đỏ đến tận mang tai!

Nam Cung Nghiêu từ từ dời tầm nhìn xuống, đối mặt với việc đã xảy ra anh chỉcòn cách là nắm lấy bàn tay đang giữ tiểu đệ đệ của mình, khóe miệng gợi lênmột nụ cười mỉa mai: “Tôi thích cách thức chủ động này của em!”

“Không, không phải….Tôi, tôi….” Uất Noãn Tâm bối rối đến mức líu lưỡi, vộivàng rút tay lại nhưng anh lại nắm lấy chiếc cằm của cô, buộc cô phải nhìn thằngvào đôi mắt tựa như sói của anh, một nỗi sợ hãi dấy lên trong trái tim cô, sauđó nhanh chóng lan ra khắp người.

“Trò chơi mèo vờn chuột này, em chơi vui không?”

“……”

Anh không để cho cô có cơ hội giải thích, thấp giọng hỏi: “Đi, hay ở lại?”

====

 

Uất Noãn Tâm căng thẳng nuốt nước bọt, cố gắng mở miệng trả lời: “Tôi, tôikhông thể đi… Tôi cần tiền! Rất cần…xin anh đấy…”

Lại là một người đàn bà vì tiền mà đem bán chính mình! Sự chế giễu trong lòngcủa Nam Cung Nghiêu ngày càng sâu. Tiền, bất cứ ai cũng muốn! Có rất nhiều cáchđể kiếm tiền, nhưng cô lại cố tình lựa chọn cách thức kiếm tiền thấp hèn nhất! Chết tiệt, nếu không phải tiểu đệđệ của anh bị tay cô nắm trúng thì làm sao lại có phản ứng đối với mùi hương nhẹnhàng toát ra trên người cô chứ!

Mặc dù anh không phải là một người chính nhân quân tử, nhưngtuyệt đối không cưỡng ép bất kỳ người con gái nào. Nhưng đối với cô, bản chấtthật  trong con người anh cứ như thế mà trỗi dậy. Anh muốn biết rõ, thân thể của cô liệu có ngây ngôgiống biểu hiện bên ngoài của cô không. Nếu như cô cả gan dám lừa anh, anh tuyệtđối sẽ khiến cô trả giá đắt.

Uất Noãn Tâm cố cắn răng chịu đựng nhục nhã, một triệu, cô cần một triệunày…Nhưng khi anh bắt đầu tiến vào khai phá tấm màn xữ nữ của cô, cô sợ hãi đếnnước mắt tuông ra dữ dội, thất thanh hét lên: ” Không cần…buông tôi ra….cầu xinanh….”

“Bây giờ cô mới cầu xin, e rằng đã quá trễ rồi!” Trong mắt của Nam CungNghiêu bây giờ hoàn toàn che mờ, từng đợt tiến vào cơ thể của cô, phá vỡ tấm màng ngăn cách mỏng manh.

Cô là lần đầu tiên!

Điều này càng làm cho anh mãnh liệt dâng lên.

Tuy rằng anh không hề có hứng thú với xữ nữ, nhưng bộ dạng ngây ngô của ngườicon gái này làm anh vô cùng hài lòng.

Cơ thể khô khốc của cô bị xé rách một cáchtàn nhẫn, Uất Noãn Tâm đau lòng đến nỗi muốn khóc thét lên nhưng không còn đủsức, nước mắt cứ men theo hai bên má từ từ chảy xuống.

Còn Nam Cung Nghiêu tinh lực rất dồi dào, trong cơ thể dường như đang có mộtngọn lửa đang bùng cháy, tiểu đệ đệ bắt đầu kêu gào, anh chưa bao giờ một cảmgiác to lớn đến vậy, mạnh mẽ đến đáng sợ, do đó lòng thương xót củaanh đối với cô hoàn toàn bị dẹp bỏ, chỉ có thể dựa vào bản năng bên trong cơ thể, không ngừng nghỉ mà chiếm lấy cô. Từng đợt lại từng đợt, đến nơi sâu thẳmnhất.

…………….

Một màn diễn ra không không dứt cho đến khi trời sáng. Trải qua nămlần vận động, Nam Cung Nghiêu mới hoàn toàn thoa man. Người phụ nữ đang chìm vào giấc ngủ, trên mặt vẫn đọng lại những giọt nước mắt cònchưa khô. Làn da  trắng trong như ngọc, tựa như khôngthể chịu được sự tàn phá của bão táp mưa sa, nhưng lại giống một đóa hoa kiêungạo. Tỏa ra một mùi hương hấp dẫn đến mê người.

Anh bắt đầu bình tĩnh suy nghĩ, ngườiđàn bà này ngay cả khuôn mặt trông như thế nào anh cũng chưa từng nhìn qua, dựavào cái gì lại có thể khiến  con người anh trỗi dậy mãnh liệtđến vậy, khiến anh điên cuồng mất khống chế – năm lần!

Sự ngây ngô của cô, hay là mùi hương trên cơ thể cô? Cứ như vậy Nam CungNghiêu thật không ngờ mình lại bị chính bản thân chi phối.

Anh đột nhiên cảm thấy rất hiếu kỳ về dung mạo của cô, thậm chí trong đầu cònhiện lên một ý nghĩ kinh khủng…muốn cô ở lại bên anh, làm tình nhân của anh.Nhưng ý nghĩ đó chỉ là chợt thoáng qua, rất nhanh bị anh gạt bỏ.

Anh yêu sâu đậm một người con gái khác! Ngoại trừ cô ấy tuyệt đối không chophép bất kỳ người phụ nữ nào khác bước vào cuộc đời của anh.

Đúng lúc định nhìn rõ cô, thì điện thoạt bỗng nhiên đổ chuông, khiến lông màycô chau lại.

Nam Cung Nghiêu bước xuống giường, đi đến bên cửa sổ, một giọng nói lạnh lùngvang lên: “Lão già kia cuối cùng cũng bắt đầu hành động rồi, tôi bây giờ sẽ quađó! Đợi đã….” Anh quay đầu đảo mắt về phía cơ thể đang nằm cuộn tròn ngủ trêngiường, ánh mắt trầm lại: “Gọi Hướng Vi đến khách sạch một chuyến, có việc cầnphải giải quyết!”

Anh mặc âu phục, thắt caravat, chỉnh lại ống tay cũng không thèm nhìn đến cô,một mạch đi thẳng ra khỏi phòng.

Ngay lúc đó Nam Cung Nghiêu không hề biết rằng, người phụ nữ mà anh chưa kịpxữ lý ổn thỏa này, lại chính là người sau này làm tổn thương anh sâu đậm nhất!

Danh Sách Chương:

Bạn đang đọc truyện trên website TruyenOnl.COM
BÌNH LUẬN THÀNH VIÊN
BÌNH LUẬN FACEBOOK