Mục lục
Hợp Đồng Hôn Nhân 100 Ngày
Thiết lập
Thiết lập
Kích cỡ :
A-
18px
A+
Màu nền :
  • Màu nền:
  • Font chữ:
  • Chiều cao dòng:
  • Kích Cỡ Chữ:

Chương 50: Ở bên tôi được không?

Trên bức tranh vẽ người con gái đang ngủ say trên chiếc giường lớn, khóe miệng khẽ chếch lên, giống như đang mơ một giấc mộng đẹp vậy. Làn tóc đen óng mềm mại giống như tảo biển xõa tung ra, một vài sợi lộn xộn ở trước ngực. Chiếc cổ thon dài, đẹp tựa thiên nga, làn da trơn bóng trắng mịn.

Vẻ đẹp của cô ấy vô cùng thuần khiết, khung xương tinh tế linh hoạt. Chỉ lẳng lặng nằm yên ở đó, cũng đủ gợi lên lòng thương tiếc của người khác, muốn đem cô che chở ở trong chính thế giới của mình, không cho cô chịu bất cứ tác động gì ở bên ngoài, lo sợ phải bị tổn thương.

“Đây…là anh vẽ sao?”

“Ưm! Thích không?”

“Thích lắm! Nhưng mà…có chút quá đẹp mất rồi, không giống bản thân!” Cô tự nhận bản thân mình không xấu, nhưng cũng không đẹp đến mức đó!

“Là không giống…” Nam Cung Thiếu Khiêm nhìn chằm chằm vào bức tranh, ánh mắt có chút si mê, nhẹ nhàng mỉm cười. “Vẫn không thể diễn tả hết vẻ đẹp của cô!”

Uất Noãn Tâm ngại ngùng đỏ mặt. Bị một người đàn ông đẹp tựa thiên sứ khen ngợi, cảm giác lâng lâng. Trong mắt của anh, bản thân thật sự đẹp đến vậy sao?

“Bức tranh này, có thể cho tôi làm kỷ niệm được không?”

“Ưm! Tất nhiên có thể! Đây là vẽ cô mà!”

“Sau này tôi có thể tiếp tục vẽ cô được không? Còn có thể tạc khắc tượng của cô nữa.”

“Nếu như anh không cảm thấy mệt mỏi!” Uất Noãn Tâm nuốt nước bọt.

“Sẽ không, trong mắt của tôi, cô rất xinh đẹp!” ánh mắt trong sáng nhìn cô, chăm chú, kiên trì, nhìn đến nỗi khiến Uất Noãn Tâm ngượng ngùng, gãi đầu: “Này! Không cần nhìn tôi bằng ánh mắt đó đâu! Rất dẽ bị hiểu lầm đó!”

Cô vốn dĩ chỉ muốn nói đùa để điều chỉnh lại không khí, nhưng ai ngờ Nam Cung Thiếu Khiêm rất tự nhiên thuận theo lời cô nói: “Đây không phải là hiểu lầm, tôi chính là rất thích cô!”

Uất Noãn Tâm tự động đem từ thích quy kết vào loại thích giữa bạn bè với nhau, hoặc đứa trẻ nhỏ dựa vào người thân, nên cũng đáp lại: “Tôi cũng rất thích anh!”

“Thật chứ?” hai mắt của Nam Cung Thiếu Khiêm sáng lên, khóe miệng nở ra một nụ cười vui vẻ: “Vậy sau này cô sẽ thưởng xuyên đến thăm tôi chứ?”

“Tôi cũng rất muốn…nhưng hình như không tiện cho lắm!”

“Cô lo lắng về anh trai tôi sao?”

“Cũng có chút nguyên nhân đó!”

“Cô yên tâm! Anh trai rất thương tôi, chỉ cần tôi nói, anh ấy nhất định không làm khó cô! Hơn nữa, tôi và anh ấy không giống nhau. Ở cùng với tôi, cô sẽ rất thoải mái, không cảm thấy một chút áp lực nào hết đó!”

“Ở bên tôi, có được không?”

Khi khuôn mặt tựa như thiên sứ của người đàn ông này, dùng ánh mắt chờ mong của một đứa trẻ nhìn mình, giống như mình là cả thế giới của anh, tin rằng sẽ không có một người nào có thể từ chối được, Uất Noãn Tâm lại càng không ngoại lệ. Không tiếp tục do dự, gầt đầu mạnh một cái.

“Được! Tôi đồng ý với anh!”

Danh Sách Chương:

Bạn đang đọc truyện trên website TruyenOnl.COM
BÌNH LUẬN THÀNH VIÊN
BÌNH LUẬN FACEBOOK