Mục lục
Hợp Đồng Hôn Nhân 100 Ngày
Thiết lập
Thiết lập
Kích cỡ :
A-
18px
A+
Màu nền :
  • Màu nền:
  • Font chữ:
  • Chiều cao dòng:
  • Kích Cỡ Chữ:

Chương 7 : Đêm Tân Hôn (1)

Những vấn đề liên quan đến đêm tân hôn của bản thân, Uất Noãn Tâm cũng đãtừng tưởng tượng qua. Du lịch vòng quanh thế giới, đến biển Caribbean, thiênđường của hoa oải hương… Nhưng hiện tại lại chẳng giống những gì cô đã mơ tưởngđến mà lại là cảnh tượng trốn chui trốn nhũi trong nhà vệ sinh gần hai giờliền!

Nước trong bồn tắm vẫn cứ “róc rách” chảy xuống, thực ra cô đã tắm xong nãygiờ rồi, nhưng lại không dám bước ra đối diện với chính… chồng mình! Anh nhấtđịnh cũng biết được cô đang cố ý trốn tránh đây mà!

Đột nhiên cô nhớ đến sau khi kết thúc hôn lễ Lâm Khiết Hồng nhét vào tronggiỏ xách của cô một cái túi, bí mật dặn dò cô, trước khi ngủ nhất định phải mởra. Cô lấy cái túi ra xem, thì nó là một chiếc váy ngủ gợi cảm. Vải ren màu đen,thiếu vải đến mức đáng thương, ngay cả nơi quan trọng nhất cũng che khônghết.

Điều này chứng tỏ rằng…

Uất Noãn Tâm tưởng như mình đang cầm củ khoai lang nóng vậy, xấu hổ đến đỏmặt tía tai. Cô có cảm giác mình giống như một người kỷ nữ thấp kém, không từbất cứ thủ đoạn nào để làm vừa lòng khách của mình. Dĩ nhiên trên thực tế LâmKhiết Hồng rất ghét việc cô bước chân vào cuộc sống của bà, nhưng vì vấn đề kếtthông gia giữa hai nhà, bà vẫn cố gắng nghĩ đủ mọi cách để cô ở trên giường làmvui lòng Nam Cung Nghiêu.

Cái gọi là kết thông gia chẳng qua chỉ là một cuộc giao dịch thân thể thôi,cũng giống như nửa tháng trước cô lấy đêm đầu tiên của mình để đổi lấy một triệuvậy.

Một đêm nhục nhã đó, đã tạo nên một vết dơ trong lòng của Uất Noãn Tâm, làmcho mỗi đêm cô đều gặp ác mộng, cứ mỗi lần nghĩ đến sự việc kia đều khiến cô đauđớn đến mức không muốn sống tiếp nữa. Cô tuyệt vọng lắc đầu, cố gắng để bản thânđem hình dáng, hơi thở của anh ta ra khỏi đầu, tự lừa dối chính mình rằng tất cảđều chưa từng xảy ra.

“Đã tắm xong chưa?” Ở bên ngoài tiếng nói của Nam Cung Nghiêu vọng vào.

Uất Noãn Tâm nhanh chóng khóa vòi nước lại: “Xong, xong rồi… tôi sẽ ra ngay!”Cô lấy hơi hít sâu, đem cái váy xếp lại, lấy hết can đảm bước ra ngoài. Nếu nhưanh ta để ý đến việc cô không còn là xữ nữ, vậy thì cô sẽ chịu đựng mọi sự trừngphạt của anh đối với mình.

Nam Cung Nghiêu bắt chéo hai chân ngồi trên sofa uống rượu đỏ, trên eo chỉquấn một chiếc khăn. Vóc dáng vạm vỡ, những đường cong cùng với những múi cơhiện đầy đủ trên người anh. Anh mắt của anh nhìn về phía cô nâng ly lên. Mái tócđen mềm mại mọc ở trên da đầu, nhẹ nhàng và sạch sẽ. Mọi góc cạnh tựa như đượcngười họa sĩ tỉ mỉ chạm khắc ra vậy, thừa hưởng sự kết hợp hoàn mỹ giữa phươngđông và phương tây, đôi mắt xanh thâm sâu đó làm cho người khác khó có thể nhìnra được rốt cuộc thì nó sâu đến mức độ nào.

Anh ta dường như đã quen với việc kiểm soát tất cả, nhất là ánh mắt, ngay cảđến nụ cười, dù chỉ là một cái nhếch môi gợi cảm, đôi môi đẹp và vô cùng có sứchấp dẫn, nhưng cũng rất bí hiểm.

Tim của Uất Noãn Tâm đập chậm đi vài nhịp, chỉ cảm thấy người đàn ông này quáđẹp nhưng cũng quá nguy hiểm, bản thân chẳng qua giống như một con cừu nhỏ đểmặc anh ta chém giết, không có một chút sức lực nào chống trả lại.

“Qua đây!” Anh vỗ vỗ vào chỗ ngồi kế bên mình.

Uất Noãn Tâm cảm thấy hai chữ này rất quen thuộc, trong chớp mắt tựa như cómột cây kim đâm vào tim cô, đau đến nghẹt thở. Cô lại nghĩ đến buổi tối đáng sợkia… sắc mặt bỗng nhiên trở nên trắng bệch.

“Vẫn là câu nói lúc nãy, tôi không muốn lặp lại lần thứ hai.” Ánh mắt của anhlạnh đi vài phần.

“Thật xin lỗi…” Uất Noãn Tâm chỉ có thể bước đến ngồi xuống chỗ ngồi kế bênanh, hai người ngồi khá gần nhau, trong mũi cô đều tràn ngập mùi hương mạnh mẽtỏa ra từ người anh. Hô hấp của cô trở nên khó khăn, bàn tay nắm chặt lấy váyngủ, không biết phải làm như thế nào mới đúng.

“Đây là cách làm vui lòng ông chủ mà ba cô đã dạy cho cô sao?”

Danh Sách Chương:

Bạn đang đọc truyện trên website TruyenOnl.COM
BÌNH LUẬN THÀNH VIÊN
BÌNH LUẬN FACEBOOK