Mục lục
Vợ Cũ Tôi Không Muốn Làm Người Thay Thế
Thiết lập
Thiết lập
Kích cỡ :
A-
18px
A+
Màu nền :
  • Màu nền:
  • Font chữ:
  • Chiều cao dòng:
  • Kích Cỡ Chữ:


Trác Huyên dựa vào ngực Dụ Lâm Hải, khuyên anh một cách thấu tình đạt lý: “Anh Hải, anh đừng vì em mà mâu thuẫn với mẹ, vậy thì tội của em lớn lắm.

Thật ra thì không phải bà ấy không thích em, chỉ là vì cô em, cho nên mới sinh ra lòng thù địch mà thôi, nhưng cô em là cô em, em là em, em tin rằng nếu thành tâm thành ý thì những thứ cứng như kim loại và đá cũng có thể nứt ra.

Chỉ cần chúng ta yêu nhau thật lòng, một ngày nào đó bà ấy sẽ chấp nhận chúng ta thôi…”
Còn hai ngày nữa là hôn lễ của bọn họ rồi, tuyệt đối không thể có một chút sai sót!
Còn về Dụ Phượng Kiều, bà muốn chết, vậy thì sẽ để bà chết.

Dụ Lâm Hải nhàn nhạt “ừ” một tiếng, thái độ của mẹ đoạn tuyệt như vậy, trực giác nói cho anh biết hôn lễ sắp tới e rằng sẽ không thuận lợi như trong tưởng tượng.

Anh nhẹ nhàng đẩy Trác Huyên ra: “Sức khỏe của em có ổn không?”
Trác Huyên ngẩn ra, sau đó cô ta ho khan hai tiếng yếu đuối rồi cười nói: “Không sao, bây giờ công nghệ y học phát triển như vậy, nói không chừng sau khi gả cho anh, ung thư dạ dày của em có thể không chữa cũng tự khỏi bệnh đó”.


“Lại nói lời ngốc nghếch rồi, bị bệnh sao lại không chữa chứ”.

Dụ Lâm Hải nói: “Anh đã đi mời bác sĩ giỏi nhất rồi, không lâu nữa có thể đến thành phố Bắc, đến lúc đó sẽ bảo ông ta xem cho em”.

Ánh mắt Trác Huyên lóe sáng, cô ta nũng nịu nói: “Aiz ya không gấp, anh biết em sợ nhất là đi bệnh viện, nghe đến bác sĩ cũng thấy sợ rồi.

Chúng ta không nói cái này nữa, bao giờ chúng ra đi lĩnh giấy chứng nhận kết hôn đây”.

Vẻ mặt Dụ Lâm Hải ngưng lại: “Anh và Lộ Nam Mẫn còn có một vài lưu trình chưa đi hết, chờ sau khi chúng ta làm xong hôn lễ thì đi lĩnh chứng nhận cũng không muộn”.

“Ồ, vậy cũng được”.


Trác Huyên không muốn biểu hiện quá nôn nóng, cô ta lại hóa thân thành cô gái nhỏ thẹn thùng ôm cổ Dụ Lâm Hải, ung dung thổi một hơi trên mặt anh: “Anh Hải, tối nay anh muốn ở lại không?”
“Tối nay không được, còn có một chút chuyện cần xử lý”.

Dụ Lâm Hải nhàn nhạt kéo cánh tay cô ta ra, giọng nói bình thản hỏi: “Sáng nay dòng thông báo tập đoàn Dụ Thị phát ra là em bảo bộ phận vận hành đăng?”
“Đúng vậy, anh đồng ý với em mà, thông báo chuyện kết hôn của chúng ta cho tất cả mọi người biết”.

Con ngươi Dụ Lâm Hải lạnh lùng: “Trác Huyên, anh chưa từng đồng ý với em”.

Nghe ra ý lạnh trong lời nói của anh, còn gọi thẳng tên họ cô ta, trong lòng Trác Huyên hồi hộp, cô ta nhìn sắc mặt của người đàn ông, cảm nhận thấy vẻ lạnh lùng tản ra trên người anh, cô ta cũng không dám nũng nịu, cô vội vàng rời ra và quỳ xuống trước mặt anh.

“Anh, anh không từ chối, em tưởng anh đồng ý… xin lỗi anh Hải, có phải em gây phiền phức cho anh rồi không?”
Nhìn vẻ sợ hãi trên mặt người phụ nữ, con ngươi đen láy của Dụ Lâm Hải dần mềm xuống, anh dịu dàng nói: “Phiền toái nhỏ thôi, có thể xử lý được.

Nhưng sau này cố gắng đừng nhúng tay vào việc làm ăn của anh, biết chưa?”
“Vâng vâng, em đảm bảo không có lần sau đâu!”
Trác Huyên đưa ra ba ngón tay thề, mặt mang vẻ đáng yêu của cô gái nhỏ..

Danh Sách Chương:

Bạn đang đọc truyện trên website TruyenOnl.COM
BÌNH LUẬN THÀNH VIÊN
BÌNH LUẬN FACEBOOK