Mục lục
Doctor
Thiết lập
Thiết lập
Kích cỡ :
A-
18px
A+
Màu nền :
  • Màu nền:
  • Font chữ:
  • Chiều cao dòng:
  • Kích Cỡ Chữ:

Lã Hứa Lệ sau khi giáo sư Trương rời khỏi phòng làm việc lập tức có một trận thẹn đến đỏ bừng mặt mũi. Nàng không rõ vì sao lúc đó mình có thể thản nhiên đến vậy, cũng không rõ vì sao có thể nhanh chóng chấp nhận lời mời của người kia.

Giám đốc Lã trước mặt người khác luôn lãnh đạm khí chất nhưng hiện tại thì đâu có khác thỏ con hiền lành là bao!? Vẻ mặt điềm đạm vốn có như theo gió mà bay... tóm lại, chẳng còn gì thuộc về bản chất vốn có của nàng sau cuộc nói chuyện ban nãy với Giáo sư Trương nữa.

Nhận thức là thế, vậy mà hiện tại nàng vẫn hồn nhiên tủm tỉm cười.

Mời đi ăn sao!? Cũng đáng mong đợi lắm đấy chứ...!

Tống Mẫn nheo mắt nhìn bạn thân mình. Sau cái nài nỉ khó hiểu thì bác sĩ Tống bất lực, thở dài một tiếng ngầm ra ám hiệu đầu hàng: "Tôi nói trước, xe của tôi mà có vấn đề gì thì cậu đừng trách!"

Tiểu Chu cười vô hại, đưa tay ra ra dấu "cứ bình tĩnh".

"Tôi có bao giờ làm hỏng cái gì đâu, yên tâm đi bác sĩ Tống!"

Mau chóng nhận khóa xe ô tô kèm theo ánh mắt "thù địch" của bác sĩ Tống. Tiểu Chu vẫn cười toe toét cho bằng được.

"Xe cậu đâu!?"

Giọng bác sĩ Tống là đang nén giận. Nghĩ đến chuyện mới tháng trước Giáo sư Trương bá đạo làm nên ba vết xước thật dài ở xe mình, kèm thêm chuyện năm ngoái gây lộn gì đó với người ta để rồi chiếc xe vô tội của mình trở thành "nạn nhân' bất đắc dĩ thì càng muốn bốc hỏa.



Cứ "hoài niệm" thì sẽ giận. Vốn tưởng cô bạn thân mua ô tô là sự giải thoát cho chính mình nhưng không phải, vô duyên vô cớ, người này lại dùng cái vẻ mặt vô hại để nài nỉ mượn xe nàng thêm một lần nữa. Nếu chỉ vô hại nài nỉ thì bác sĩ Tống tuyệt đối cương quyết với quyết định "đừng hòng động đến chiếc xe thân yêu của tôi". Song, có thêm một yếu tố phát sinh quen thuộc - dai dẳng. Dai dẳng đến nhức đầu nên Tống Mẫn bất đắc dĩ chịu thua.

"Có phải xe tôi đâu, cậu quên à, đó là xe anh Tân mà!", cô hí hửng nhìn chiếc chìa khóa ô tô hiện đại kèm thêm giọng thản nhiên nhẹ bẫng.

Mà Tống Mẫn nghe thấy Tiểu Chu nhắc tới anh Tân thì giật mình, đột nhiên cũng quên luôn là đang giận đối phương.

Thậm chí chất giọng thay đổi chóng mặt, từ khó chịu trở nên hồ hởi: "Anh Tân về rồi sao?"

"Phải! Sớm nay về rồi!", Tiểu Chu gật gù.

Mặt bác sĩ Tống rạng rỡ lắm, theo thói quen đưa tay lên chỉnh lại đầu tóc, e thẹn hướng Tiểu Chu: "Này, mẹ Lương có đang đặc biệt thèm ăn món gì không? Bò kho!? Mẹ Lương hẳn thèm bò kho. Được rồi, tối nay tôi sẽ qua nhà cậu!"

Tống Mẫn vỗ lưng Tiểu Chu, rõ ràng nàng ta đang rất vui.

Ngược lại với Tống Mẫn, nhắc đến mẹ Lương, trong đầu Tiểu Chu lại hiện ra não nề.

Tiểu Chu và bác sĩ Tống bằng tuổi, cũng đều chưa có bạn trai hay kết hôn, thậm chí cả hai còn là bạn thân từ Đại học. Cô không hiểu, cớ gì lần nào mũi nhọn cũng chỉ hướng về phía mình!?

Mọi lần Tống Mẫn sang nhà cô đều hết sức được chào đón, thậm chí là "bình yên" đến bàng hoàng. Chỉ có Tiểu Chu cô đáng thương, cứ lâu lâu lại bị đem ra chỉ trích một cách... hơi oan uổng.

Mà không bận tâm nữa, mục đích chính lúc này đã đạt được.

"Tùy cậu, tôi đi đây!", Tiểu Chu vội vã rời khỏi phòng làm việc của Tống Mẫn.

"Ơ kìa... tối nay tôi qua nhà cậu đó! Nhớ tan ca về luôn đừng lang thang đấy!!!", Tống Mẫn hốt hoảng với giọng nhắc nhở Tiểu Chu.

"OK!!!"



Cầm chặt khóa ô tô của cô bạn thân bước đi, trên môi không thể tắt được nụ cười ngớ ngẩn.

Bò kho sao!? Có một quán khá ngon... Mình sẽ thay đổi dự định ban đầu vậy...!

Được rồi, bò kho....!

Hả!? Bò kho sao!?

Tiểu Chu khó hiểu ngừng bước, nhăn mày xoay người nhìn về phía cửa phòng làm việc của Phó giáo sư Tống Mẫn khoa ngoại lồng ngực.

"Kì lạ, đó đâu phải món mẹ thích!? Là món yêu thích của anh Tân mà!?"

Người đàn ông mặc tây phục bước vào trong bệnh viện với gương mặt rạng rỡ. Trên tay anh ta là một bó hồng lớn, rất đẹp đẽ, được gói với kiểu cách xu hướng hiện thời.

Điều khiến anh ta bị chú ý chính là hoa và người cầm quả thực là thượng cẩm thiêm hoa, vô cùng hài hoà ăn ý.

Đẹp đến ăn ý.

Gương mặt anh ta quá đỗi hoàn mỹ, không chút góc chết, nếu nói là diễn viên cũng không ngoa.

"Thưa cô, cho tôi hỏi khoa ngoại nhi đi hướng nào!?", tông giọng ấm áp, cử chỉ lịch sự lúc này của anh ta chính xác là thứ vũ khí giết người với các nữ y tá trong bệnh viện.

Mấy nữ y tá được hỏi tới lập tức bẽn lẽn cười đến đỏ mặt, tông giọng cố kìm lại để không reo lên, nâng tay run run hướng sang bên phải hướng đi: "D-Dạ, anh đi thẳng hướng đó rồi rẽ trái sẽ thấy chỉ dẫn ạ!"

"Cảm ơn cô!", một cái gật đầu lịch thiệp rồi cũng rời khỏi.

Anh chàng lãng tử đó vừa đi khuất, bệnh viện được một phen xôn xao.

"Này này, anh ta tìm khoa ngoại nhi đó! Cầm cả hoa hồng theo nữa, hay là bạn trai ai bên đó?"

"Không đúng, bên đó làm gì có ai là phụ nữ chưa lập gia đình đâu!?"

"Ể??? Không phải còn có Giáo sư Trương và bác sĩ Trần sao!?"

"Giáo sư Trương? Thôi miễn dùm, Giáo sư tuy đẹp thật nhưng nổi tiếng là "điên", chắc chắn không phải gu của anh đẹp trai kia đâu. À không đúng, chị ấy không phải là gu của bất kì đàn ông nào ấy chứ! Bác sĩ Trần!? Chứ không phải đang hẹn hò sao!? Không đúng, tôi đã nhìn thấy bạn trai bác sĩ Trần mấy bữa trước, tuyệt đối không phải anh đẹp trai này, chắc chắn!"

"Vậy... bạn trai của ai...?"

"Bạn trai gì chứ!? Là người nhà bệnh nhi thôi! Mà mau chóng đưa mẫu xét nghiệm này đến phòng xét nghiệm thôi, Trưởng khoa Lâm thúc giục đó, mau lên!"

"À... ừ!"

Cộc cộc

"Chào cô, cô cho tôi hỏi, phòng làm việc của Bác sĩ Trương La Chu ở đâu vậy!?"

"...."

Danh Sách Chương:

Bạn đang đọc truyện trên website TruyenOnl.COM
BÌNH LUẬN THÀNH VIÊN
BÌNH LUẬN FACEBOOK