Mục lục
Doctor
Thiết lập
Thiết lập
Kích cỡ :
A-
18px
A+
Màu nền :
  • Màu nền:
  • Font chữ:
  • Chiều cao dòng:
  • Kích Cỡ Chữ:

Tấm vé xem phim

Lã Hứa Lệ gấp gáp di chuyển sau khi nhận được cuộc gọi của tài xế riêng. Nàng vốn đang rất đau đầu, nhưng nghĩ đến việc Dương Dương chạy tới chạy lui ở khoa ngoại - nhi sẽ làm phiền mọi người nơi đó mà từ đau đầu trở thành trống rỗng đầu óc.

Sau một hồi hỏi han, nàng đã định vị được vị trí của Dương Dương - khuôn viên bệnh viện.

Không ngoài dự đoán, Dương Dương đang ở chung với Giáo sư Trương.

"A! Mẹ!!!"

Sau khi cả hai phát hiện ra có Lã Hứa Lệ ở đây thì Dương Dương được Tiểu Chu nhẹ nhàng đặt xuống mặt đất. Cô bé tiếp đất liền chạy ngay tới chỗ mẹ, ôm lấy bàn tay.

Lã Hứa Lệ nhìn Tiểu Chu, hơi cúi chào rồi chuyển hướng sang con gái: "Dương Dương, đã dặn là không được làm phiền các bác sĩ trong bệnh viện kia mà!?"

Dương Dương trùng xuống, gương mặt ăn năn: "T-Tại Dương Dương muốn gặp Tiểu Chu... Với cả Tiểu Chu nói không có bận gì nên Dương Dương mới đòi Tiểu Chu đưa đi thăm quan bệnh viện."

Ánh mắt Lã Hứa Lệ đổ lên Tiểu Chu. Cô gật nhẹ xác nhận, nhờ vậy mà nàng cũng yên tâm phần nào, dịu bớt phần áy náy.

"Được rồi! Chúng ta đi thôi!", Lã Hứa Lệ ôn nhu hướng con gái bé bỏng.

"Vân-"

"Giám đốc Lã!"

Lã Hứa Lệ giật mình nhìn về phía người mới gọi mình. Ngơ ngẩn một chút rồi nàng mới mở lời đáp lại: "Sao vậy Giáo sư Trương!?"

"Không có gì, tôi muốn mời cô cùng Dương Dương dùng bữa trưa thôi! Tiểu công chúa, cháu đồng ý không?", Tiểu Chu tươi cười nhìn Dương Dương.

Dương Dương tròn xoe mắt, lập tức reo lên ngay sau đó: "VÂNG!!!! Dương Dương đồng ý!!!", rồi cô bé quay sang mẹ Lệ Lệ: "Mẹ ơi, Tiểu Chu sẽ dùng bữa trưa cùng chúng ta đó!!!"

Không lọt tai mấy lời Dương Dương reo hò lúc này. Lã Hứa Lệ giờ đây ngây ngốc, cũng chẳng biết phải phản ứng sao cho hợp hoàn cảnh.

Tai nàng ù ù nhiền thanh âm, mà rõ ràng nhất chính là nhịp đập con tim của nàng.

"Nếu là vì-..."

"Không, chẳng vì lí do nào cả!"

Tiểu Chu ngắt lời dang dở của Lã Hứa Lệ. Cô nghiêm túc, đến chính bản thân cũng bàng hoàng bởi sự nghiêm túc quá đỗi lúc này.

"S-Sao?", Lã Hứa Lệ run run khoé môi.

"Không vì lí do nào ngoại trừ chính bản thân tôi muốn như vậy. Nếu hôm nay tôi không thể mời cô dùng bữa, những ngày sau tôi cũng không thể, vậy sẽ rất khó chịu. Tôi đang làm điều này là vì tôi, chỉ vì tôi ích kỉ mà thôi."

Lã Hứa Lệ khẽ nghiến răng, cổ họng cũng nghẹn lại.

C-Cô ấy... muốn nói gì...?

Ngẫm lại cuộc trò chuyện gần nhất cùng với Trần Di, Tiểu Chu cười nhợt nhạt, nhẹ bước tiến đến gần Lã Hứa Lệ hơn nữa: "Chúng ta sẽ đi dùng bữa chứ!?"

"Chúng ta... Dùng bữa sao...?"

["Giáo sư, chị đúng là đang yêu rồi đấy!'']

[Trần Di thở dài, rõ ràng sự tình thì chẳng biết phải làm sao.]

[Tiểu Chu thì mệt mỏi, nặng đầu óc hơn bao giờ hết.]

["Tôi phải làm sao đây? Chết tiệt, không yêu thích gã đàn ông nào, giờ lại phải lòng một phụ nữ! T-Tôi..."]

["Chị cảm thấy Giám đốc Lã là người thế nào?", Trần Di nghiêm túc hỏi cặn kẽ.]

[Giáo sư Trương bá đạo ngày nào giờ không khác gì cún con, ánh mắt long lanh nhìn ra sao cũng rất tội nghiệp: "Trong mắt tôi cô ấy rất tuyệt. Kì lạ là tôi đã không nhận ra việc thích cô ấy từ lâu, còn ngộ nhận đó chỉ là tình bạn mặc dù ban đầu thấy khá kì quặc với suy nghĩ đó."]

["Bạn?"]

["Phải! Nếu không vì cô ấy cũng có suy nghĩ muốn làm bạn với tôi, có lẽ tôi không ngộ nhận lầm tưởng mối quan hệ mình muốn có với cô ấy!"]

[Trần Di chưa nói thêm gì, chỉ đơn giản là quan sát đối phương.]

[Giáo sư... chị ấy thực sự phải lòng Giám đốc...!]

["Giáo sư, với tư cách là một học trò, đồng nghiệp, người bạn, em có lời khuyên cho chị!"]

["Ừ!?"]

[Trần Di cười, nâng tay tựa cằm nhìn Tiểu Chu: "Hãy suy nghĩ về khả năng có thể khiến chị hối hận. Chị đã sống qua độ tuổi ngây ngô, không cần phải có những trải nghiệm hay lo lắng. Chị nên làm những thứ chị thực sự muốn vì nếu không, chị sẽ vĩnh viễn không biết mình cần gì!"]

["... T-Tôi...muốn gì sao?"]

Bữa ăn không phải quá căng thẳng, chỉ là Lã Hứa Lệ nhận ra Tiểu Chu thực sự rất thiếu thoải mái.

Sức ăn của Tiểu Chu khá tốt, vậy mà hiện tại cô chỉ đơn giản là "ăn hương ăn hoa", không có chút gì gọi là "lấp đầy dạ dày" – điều này khiến Lã Hứa Lệ vô cùng nhức nhối.

Nếu như không phải có Dương Dương, Lã Hứa Lệ khẳng định sẽ tức khắc đứng lên ra về trước mặc kệ cô ở đây.

Cô ủ dột cái gì đây Giáo sư Trương...?

Dương Dương lại ngồi ngoan ngoãn ở đây, thậm chí còn ăn ngon miệng như vậy nên nàng ngàn lần không thể hành xử cự tuyệt một Trương La Chu ủ rũ ở đây được. Huống hồ Dương Dương rất yêu thích Giáo sư Trương....

"Tiểu Chu, đồ ăn ngon lắm, sao Tiểu Chu không ăn?"

Con gái đã thay lời muốn nói mặc dù ý tứ có chút khác nhau nhưng nhìn chung đều là cùng mục đích. Lã Hứa Lệ nâng tầm mắt, đón đợi câu trả lời hợp lý của Giáo sư Trương.

Tiểu Chu giật mình nhìn Dương Dương, sau đó nhìn vào suất ăn gần như vẫn còn nguyên vẹn thì bối rối: "À... ăn ngay đây, ngay đây!"

Luống cuống, cô tức thì nắm chặt dao dĩa.

Lã Hứa Lệ khẽ thở dài khi thấy cảnh này: "Không ngon có thể chuyển món hoặc đổi quán, cô không cần gượng ép!"

Tiểu Chu ngẩng lên lần nữa. Nhìn ánh mắt không hài lòng của Lã Hứa Lệ thì càng thêm khốn khổ trong suy nghĩ: "K-Không phải, tại vì tôi..."

Tiểu Chu cuống càng thêm cuống, tay loay hoay đưa xuống túi áo khoác.

Cô đắn đo đến nắm muốn nát thứ gì đó trong túi áo. Sau cùng không chịu nổi áp lực nào nữa, Tiểu Chu quyết tâm, nghiến răng rút thứ đồ "ấp ủ" trong người, đưa đến trước mặt đối phương.

Lã Hứa Lệ nhướn mày nhìn hai đoạn giấy cứng nhỏ hơi nhăn nheo.

Nhìn kĩ hơn, chính là hai tấm vé xem phim

Nàng tròn mắt, phi thường kinh ngạc hướng đồng tử đến người đang đỏ bừng mặt mũi kia, cố giữ thái độ bình tĩnh hỏi cô lại một câu: "Sao đây?"

Tiểu Chu hít thở tựa hồ khó khăn. Nàng mới hỏi câu hợp lý, nhưng phải trả lời ra sao mới có lí đây...!?

"T-Tôi... tôi được tặng hai vé xem phim...."

"Ừ!?"

Lã Hứa Lệ giương khoé miệng khi phán đoán ra hoàn cảnh hiện tại. Trong lòng nàng dâng lên chờ đợi đỉnh điểm.

"T-Tôi... tôi thấy bộ phim khá hay..."

Ực

Tiểu Chu mặt nóng bừng, mình sắp không thở nổi nữa rồi.

Hoàn cảnh đưa đẩy tấm vé xem phim này đã vốn phức tạp, huống chi trong mắt cô hiện giờ Lã Hứa Lệ giống một khối áp lực lớn mà cô không thể vượt qua.

P-Phải mời cô ấy đi xem phim bằng được...

"Ừ!?", Lã Hứa Lệ khum chiếc miệng xinh đẹp nhịn cười. Trong lồng ngực căng tràn mong đợi.

Mồ hôi Tiểu Chu chảy thành dòng dài. Đồng tử đảo xung quanh, cảm giác như muốn chết tức thì: "T-T-Tôi....tôi...."

Ực

"T-t-tôi... TÔI MUỐN CÔ ĐƯA DƯƠNG DƯƠNG ĐI XEM PHIM!"

"....!????" S-Sao??? Lã Hữa Lệ ngây ngốc bất động.

Ể...ể....ể..........??????????? Gương mặt Tiểu Chu bỗng từ đỏ bừng hóa tái dại...

Lô....Lộn rồi... LỘN RỒI!!!!!!!!!!!!!!!

Danh Sách Chương:

Bạn đang đọc truyện trên website TruyenOnl.COM
BÌNH LUẬN THÀNH VIÊN
BÌNH LUẬN FACEBOOK