Mục lục
Doctor
Thiết lập
Thiết lập
Kích cỡ :
A-
18px
A+
Màu nền :
  • Màu nền:
  • Font chữ:
  • Chiều cao dòng:
  • Kích Cỡ Chữ:

Lã Hứa Lệ nhấp môi tách trà do Trần Di mang vào. Vừa thưởng thức vừa nhìn xung quanh phòng làm việc của Tiểu Chu.

Tiểu Chu hiển nhiên mang một bụng khó hiểu. Cô tựa cằm, ngao ngán nhìn nàng: "Giám đốc, không phải mới gặp sao? Hay là cô đã nhớ tôi rồi?"

Giọng cợt nhả thiếu thiện cảm của Tiểu Chu khiến Lã Hứa Lệ cũng phải chậm rãi thừa nhận tình cảnh của mình: nang bây giờ là chỉ muốn hất cả tách trà vào mặt người đối diện mà thôi.

Mà... nuốt lại.

Một nụ cười điềm đạm hiện lên.

Ban nãy đắc tội với Giáo sư, Lã Hứa Lệ tôi thật không đúng!"

Con người đúng là mang nhiều bộ mặt... Tiểu Chu mỉa mai trong đầu, rồi cũng gật gù, đổi sang tay kia tựa cằm như cũ: "Chuyện chính đi!"

Lã Hứa Lệ chậm rãi chớp mi mắt, quan sát gương mặt Tiểu Chu chừng ba giây mới mở lời: "Giáo sư cũng biết Bệnh ta sẽ chuyển thành Bệnh viện nhi, không sớm thì muộn! Trong cuộc biểu quyết nội bộ sắp tới, hi vọng Giáo sư sẽ bỏ phiếu chấp nhận việc đổi mới này vì dẫu sao Giáo sư cũng thuộc bộ phận khoa ngoại - nhi, việc biến bệnh viện Lã Kiện thành bệnh viện nhi đồng lớn nhất cả nước hoàn toàn có lợi cho Giáo sư và khoa của cô. Giáo sư, cô có thể suy nghĩ về việc này!"

Lã Hứa Lệ đương nhiên trình bày cụ thể rõ ràng nhưng chính là, Tiểu Chu lại chẳng có phản ứng.

Đúng là lý lẽ hợp lý, nhưng suy cho cùng cũng chẳng có gì to tát. Khoa ngoại - nhi trước giờ vốn đâu tồn tại trong bệnh viện Lã Kiện kia chứ, nó mới được thêm vào khoảng chừng hai năm, đội ngũ bác sĩ y tá cũng là do được tách ra từ các bộ phận khoa khác, trừ vài bác sĩ mới của hai năm này.

Ý tứ Lã Hứa Lệ tức là: việc thay đổi này không làm mất "miếng cơm" của khoa ngoại - nhi, hơn nữa "miếng cơm" sau này lại còn rất lớn, vô cùng "nhiều chất dinh dưỡng".

Vì là hai ý nghĩ đó, nên đập vào bộ óc của Tiểu Chu, hoàn toàn không hề gì. Tiểu Chu là muốn nói rằng, kể cả không tồn tại khoa ngoại - nhi thì cũng thiếu gì khoa khác cho bên đây chọn lựa. Bác sĩ thì đâu có kén bệnh nhân kia chứ!?

"Tôi nhắm mắt cũng biết có năm vị ủng hộ Giám đốc, năm vị phản đối kịch liệt. Là còn chừa ra mình tôi, nên Giám đốc mới phải lặn lội tới tận đây để kêu tôi bỏ phiếu trong đợt họp tiếp theo!?"

Tiểu Chu chẳng phải Trưởng khoa, chẳng phải Phó khoa. Viện trưởng hay viện phó càng không phải. Nhưng một Giáo sư hết thảy các bệnh viện đều ngỏ lời mời về thì hoàn toàn cho thấy khả năng tuyệt vời của cô. Nếu là bỏ phiếu, một phiếu của Tiểu Chu có giá trị tuyệt đối, cũng được coi như phiếu của các trưởng khoa trong bệnh viện.

Lã Hứa Lệ hơi ngạc nhiên, không ngờ kẻ nàng nghĩ chỉ biết vô phép tắc, ăn nói lỗ mãng lại nắm được nhân sự của bệnh viện như vậy. Đúng là nàng đã thuyết phục, ra cái giá hợp lí cho vài kẻ "dễ bảo". Những người còn lại, như Tiểu Chu nói, phản đối kịch liệt, kiên quyết đến cùng.

"Giáo sư, khả năng quan sát của cô làm tôi khá bất ngờ!"

"Nếu tôi bỏ phiếu ngay bây giờ, trước mặt Giám đốc, thì đợt họp sắp tới tôi không phải đến nữa đúng không!?", Tiểu Chu phớt lờ lời khen ngợi xã giao kia, thẳng thắn vào trọng tâm.

Ai cũng hiểu sau câu hỏi đó, đáp án của người đặt ra câu hỏi sau sẽ là ra sao.

Lã Hứa Lệ thầm gật gù trong đầu: kẻ cứng đầu cứng cổ này không có chuyện dễ dàng.

"Vậy tùy ở Giáo sư! Dẫu sao việc phản đối trong nội bộ cũng chỉ khiến chậm trễ một vài tháng. Trong thời gian chờ đợi, chúng tôi sẽ có thêm thời gian chỉnh sửa kỹ lưỡng kế hoạch cải tạo. Vậy điều muốn bàn bạc tôi đã bàn bạc xong, Giáo sư, xin phép!"

Gật nhẹ đầu, Lã Hứa Lệ chậm rãi đứng lên.

Không có cái cản trở nào, nàng sau cùng đã bước được ra khỏi phòng làm việc của cô.

Lã Hứa Lệ vừa đi khỏi, ba kẻ nhiều chuyện nào đó lập tức ập vào phòng làm việc của cô khiến Tiểu Chu được một phen hoảng hốt.

"L-Lại muốn gì?", cô bắt chéo tay thành hình chữ X ở trước ngực, ép chặt lưng vào tựa, đẩy người càng thêm nép ra đằng sau.

"Đâu ai làm gì chị!?", Trần Di bĩu môi dè bỉu, sau đó cũng rất nhanh thanh tỉnh, lập tức hồ hởi hỏi han: "Sao rồi Giáo sư, Giám đốc gặp chị có việc gì vậy?"

"Phải phải đó, chuyện gì vậy Giáo sư!?", Đinh Khống và Dịch Minh chêm lời.

Tiểu Chu nghe mấy lời "hỏi thăm" nhàm chán này thì chẹp một tiếng chán nản, hơi bĩu môi: "Xem kìa xem kìa, đám người nhiều chuyện! Có muốn phạt trực thêm giờ không đây?"

"Kìa Giáo sư... bọn em cũng là tò mò mà...!"

Nếu là trực thêm giờ thì đúng là kinh hoàng. Ba kẻ nghe xong lời này cũng an phận, tự nhiên hết tò mò chuyện ban nãy luôn.

Biết thân biết phận, cấm có tò mò chuyện của "bổn cung", nghe rõ không!?", Tiểu Chu giả bộ nâng tông giọng, mày nhướn lên răn đe.

"Dạ, rất rõ ạ!!!"

Cả ba vị bác sĩ trẻ không hẹn mà đồng thanh như vậy, sau đó vừa cười vừa nói với nhau gì đó rồi bước ra khỏi phòng.

Tiểu Chu sau khi đám người kia đi khỏi, lập tức đặt tay lên sống mũi, mệt mỏi xoa bóp, kèm thêm cả nghĩ ngợi.

Có lẽ phải di chuyển một chuyến nữa vậy...!

Danh Sách Chương:

Bạn đang đọc truyện trên website TruyenOnl.COM
BÌNH LUẬN THÀNH VIÊN
BÌNH LUẬN FACEBOOK