Mục lục
Truyện Con Rể Quyền Quý Trương Thác Lâm Ngữ Lam Full
Thiết lập
Thiết lập
Kích cỡ :
A-
18px
A+
Màu nền :
  • Màu nền:
  • Font chữ:
  • Chiều cao dòng:
  • Kích Cỡ Chữ:

Trên một chiếc BMW X5 từ Ngân Châu
lái về phía Lạc Hà, Vương Vỹ ngồi trên
ghế lái, ngồi vị trí bên cạnh tài xế là một
thanh niên tuổi tác xấp xỉ với Vương Vỹ.

“Cậu Trình, chuyện lần này phải làm
phiền cậu rồi.” Vương Vỹ vừa lái xe, vừa
đưa một túi tài liệu bằng giấy dày cho
thanh niên.

Thanh niên nhận túi tài liệu, mở ra nhìn,
tự châm một điếu thuốc lá cho mình:
“5% cổ phần của Lâm Thị, cậu Vương,
lần này cậu ra tay hào phóng nhỉ?”

“Cậu Trình, đây chỉ là tiền đặt cọc thôi,
nếu chuyện lần này thật sự hoàn thành,
còn có một nửa nữa, họ Vương tôi nhất
định sẽ dâng cả hai tay.’ Vương Vỹ thấy
cậu Trình nhận túi giấy kia, trong lòng
cũng thở phào nhẹ nhõm.

“Yên tâm đi, tôi thích giao dịch với người
tham lam như cậu.” Trong ánh mắt Trình

Quảng tràn đầy tham lam, là cháu trai
của Trình Khuông, Trình Quảng có cả
địa vị và quan hệ, nhưng về mặt tiền bạc
vẫn kém xa những kẻ con nhà giàu cùng
lứa, bởi vì Trình Khuông đã từng đã ra
quy định, người nhà họ Trình, trong vòng
ba đời không được kinh doanh, không
được tham gia chính trị.

Quy tắc này của Trình Khuông khiến cho
rất nhiều người nhà họ Trình đều tỏ ra
không thể nào hiểu nổi, rõ ràng có mối
quan hệ rất rộng rãi, tại sao không tham
gia kinh doanh chính trị, bọn họ khẳng
định, dựa vào mối quan hệ của Trình
Khuông, chắc chắn có thể làm cho mình
thuận nước xuôi dòng thăng tiến trong
lĩnh vực kinh doanh và chính trị.

Nhưng mà chỉ có người tinh tường mới
biết, Trình Khuông đặt ra quy tắc này là
Vì sợ ba học trò của ông ta đã bao trùm
ba lĩnh vực chính trị quân sự kinh doanh
của tỉnh Ninh, nếu người nhà họ Trình

còn dám làm kinh doanh tham gia chính
trị, như vậy thứ chờ đợi nhà họ Trình, chỉ
có thể là kết cục bị hủy diệt.

Trước cửa trang viên nhà họ Trình, một
thanh niên mặc quần áo thoải mái đứng
ở đó, ở một nơi ai nấy đều mặc vest đến
thăm hỏi như thế này, một bộ quần áo
thoải mái đủ để lộ ra thân phận của
thanh niên này, anh ta là con trai của
học trò Trình Khuông, Ninh Nhất Chu,
cha anh ta là Ninh Trường Hà, tay nắm
quyền lực quân sự của tỉnh Ninh; địa vị
cực kỳ cao.

“Cậu Ninh, trông mòn con mắt như vậy
là đang đợi ai thế?” Một cô gái có gương
mặt xinh đẹp đi đến bên cạnh Ninh Nhất
Chu, nũng nịu hỏi, khi nói chuyện còn
liếc mắt đưa tình.

“Lâm Ngữ Lam.” Ninh Nhất Chu nói ra
ba chữ, trong lời nói lộ ra sự tự tin mạnh
mẽ, ánh mắt anh ta cũng không thèm

liếc cô gái đứng bên cạnh một cái.

Cô gái này vừa nghe thấy tên Lâm Ngữ
Lam, mắt lập tức tối xuống, tuy rằng bản
thân cô ta có gia thế rất tốt, tướng mạo
hạng nhất, nhưng đối với Lâm Ngữ Lam,
vẫn không thể nào so sánh được, xét gia
thế, Lâm Ngữ Lam là cháu gái ruột của
Lâm Chính Nam, xét tướng mạo, cô ta
vẫn tự hiểu mình tới đâu.

Hai tay Ninh Nhất Chu chấp sau lưng,
vân không nhúc nhích nhìn về phía xa:

Một chiếc Benz GT màu đỏ rực từ
phương xa lái đến, dần dần tiến vào tầm
mắt của Ninh Nhất Chu, Ninh Nhất Chu
vẫn luôn giữ vẻ mặt bình tĩnh, sau khi
nhìn thấy chiếc xe Benz này, nhếch
miệng lên mỉm cười, chiếc xe dừng lại,
cửa xe mở ra, có người bước xuống. Cô
gái trang sức nhẹ, khuôn mặt xinh đẹp
đến mức không thể soi mói được gì,
cảnh vật đất trời giống như dệt nên một

bức tranh cho cô, váy dài màu vàng nhạt
và bức tranh này hòa vào một thể, khiến
cho người ta sỉ dại.

Mái tóc dài màu đen của cô gái cuộn lại
sau gáy, cắm một cây trâm ngọc màu
trắng bạc, cây trâm giống như ánh sao,
tô điểm thêm cho bức tranh này.

Ninh Nhất Chu say đắm nhìn, khi anh ta
đang định bước lên đón tiếp, lại phát
hiện ra, cô gái mà mình chờ đợi lại đi
cùng một người đàn ông xa lạ, cùng
bước xuống từ một chiếc xe, hơn nữa cô
còn khoác tay lên tay người đàn ông kia.

Sắc mặt Ninh Nhất Chu thay đổi dữ dội,
mấy giây sau anh ta mới bình tĩnh lại,
sải bước đi về phía Lâm Ngữ Lam.

“Ngữ Lam, cuối cùng em cũng đã đến
rồi, anh đứng đây đợi lâu lắm rồi.” Ninh
Nhất Chu cất cao giọng nói, sau đó ánh
mắt hướng về phía Trương Thác, nhìn

kỹ: “Đây là?”

“Chồng tôi.” Lâm Ngữ Lam khoác tay
Trương Thác, cười nhẹ.

Chồng!

Trong lòng Ninh Nhất Chu giật thót, giờ
phút này, anh cảm thấy dường như thứ
quan trọng của mình đã bị người ta
cướp đi mất rồi, Ninh Nhất Chu nhìn về
phía Trương Thác, khí chất vượt trội của
người kia, và cả bộ tây trang sát người
đang mặc, đều khiến Ninh Nhất Chu
không cách nào coi thường được.

Trong khi Ninh Nhất Chu còn đang suy
nghĩ Trương Thác là cậu chủ của gia
đình nào, một giọng nói không hài hòa
chút nào vang lên.

“Chồng và ở rể, đó là hai việc khác nhau,
cậu Ninh, người này đang ở rể nhà họ
Lâm chúng tôi.’ Vương Vỹ và Trình

Quảng từ bên cạnh đi tới.

“Cậu Ninh, đã lâu không gặp.’ Trình
Quảng chào hỏi với Ninh Nhất Chu.

“Đúng vậy, đã lâu không gặp, hôm nay
nhất định phải uống thêm mấy ly đấy
nhé.” Ninh Nhất Chu lễ phép đáp lại
Trình Quảng, sau đó nôn nóng hỏi

Vương Vỹ: “Anh Vương, anh nói người
này đang ở rể tại nhà họ Lâm?”

“Đương nhiên, một thằng nghèo mạt,
bấu lên gốc cây lớn nhà họ Lâm chúng
†a.” Vương Vỹ khoanh hai tay trước
ngực, cười nhạo nói.

Hôm nay ở trang viên nhà họ Trình, anh
†a cũng không sợ Trương Thác, thậm chí
Vương Vỹ còn có chút mong đợi Trương
Thác sẽ ra tay với mình, bởi vì anh ta
biết rõ, một khi tên bụi đời này không
kiềm chế được ra tay ở nhà họ Trình,
như vậy anh ta cũng xong đời luôn.

Trương Thác thờ ơ liếc mắt nhìn Vương
Vỹ, cũng không nói câu nào, Vương Vỹ
giống như một thằng hề, nếu anh muốn,
chỉ cần gật đầu một cái, Vương Vỹ này
sẽ chết không có chỗ chôn ngay.

Về phần nhà họ Trình có ra tay hay
không gì đó, Trương Thác hoàn toàn
không thèm quan tâm đến, trên thế giới
này vẫn chưa có ai có thể quản lý được
anh, cũng không có ai dám quản lý anh.

Vương Vỹ thấy Trương Thác không ñói
tiếng nào, còn tưởng rằng Trương Thác
sợ rồi, anh ta cười ha ha hai tiếng: “Họ
Trương kia, nếu anh biết điều thì cút xa
ra đi, đây là bữa tiệc của nhà họ Trình,
không phải nơi mà loại bụi đời như anh
có thể đến được!”

“Cũng không thể nói như vậy được.” Lại
một giọng nói nữa vang lên, Lâm Xuyên
mặc tây trang dạo bước đi tới: “Nếu
Trương Thác đã bước vào nhà họ Lâm

chúng ta, thì đó chính là người của nhà
họ Lâm, có lý nào lại để cho anh ấy đi
trong khi người nhà họ Lâm chúng ta ở
đây?”

Lâm Xuyên câu nào cũng bênh vực
Trương Thác, nhưng lại lộ ra một cảm
giác kỳ quái.

Lâm Ngữ Lam cảm thấy hơi bất ngờ liếc
mắt nhìn Lâm Xuyên, không biết trong
lòng anh ta đang có ý đồ gì.

Vương Vỹ không vui xoay người lại: “Tôi
nói này Lâm Xuyên, có phải đầu anh có
vấn đề gì không hả, nói đỡ cho một
người ngoài như thế sao?”

“Ha ha, Trương Thác là em rể của tôi,
sao có thể là người ngoài được chứ?”
Lâm Xuyên hỏi lại một câu.

“Anh!”

Vương Vỹ đang định mở miệng đã bị
Trình Quảng ngắt lời.

“Được rồi, đây là chuyện của nhà họ
Lâm các người, tôi không có hứng thú
nghe nhiều, nếu các người muốn nói cứ
đóng cửa lại, người một nhà từ từ nói
với nhau, đây là bữa tiệc của nhà họ
Trình chúng tôi, không phải nơi mấy
người nhà họ Lâm nói chuyện!” Trình
Quảng hừ lạnh một tiếng.

Trình Quảng vừa mở miệng, bất kể là
Vương Vỹ hay Lâm Xuyên đều không mở
miệng nữa.

“Cậu Ninh, lâu lắm rồi không gặp, vào
nhà ôn chuyện cũ nhé?” Trình Quảng
đưa tay ra hiệu mời với Ninh Nhất Chu.

Ninh Nhất Chu gật gật đầu, sau khi nhìn
Trương Thác một cái thật sâu, cũng cất
bước bỏ đi.

Ninh Nhất Chu và Trình Quảng đều đi
rồi, Vương Vỹ giống như bị rút đi dũng
khí, không dám kêu gào với Trương
Thác nữa, cũng bước nhanh đi.

Lâm Xuyên nhìn Trương Thác nở một nụ
cười thiện chí, sau đó cũng rời đi.

Từ đầu đến cuối, Trương Thác chẳng hé
một tiếng nào, cho dù anh vừa mới là
chủ đề của cuộc tranh cãi, giống như
chẳng có việc gì liên quan đến mình vậy,
anli đến đây, đơn giản chỉ vì Lâm Ngữ
Lam, nếu không có mối quan hệ của
Lâm Ngữ Lam, những người này thậm
chí còn chẳng có tư cách nói chuyện với
anh.

Danh Sách Chương:

Bạn đang đọc truyện trên website TruyenOnl.COM
BÌNH LUẬN THÀNH VIÊN
BÌNH LUẬN FACEBOOK