Mục lục
Toàn Chức Pháp Sư Dị Bản
Thiết lập
Thiết lập
Kích cỡ :
A-
18px
A+
Màu nền :
  • Màu nền:
  • Font chữ:
  • Chiều cao dòng:
  • Kích Cỡ Chữ:

Những ngày này Thiên Quốc khá xô bồ tấp nập, dân cư địa phương thường thường sẽ đình chỉ một số công việc sinh hoạt hằng ngày, bọn hắn tại phần thì tiếp tục sơ tán, phần thì phụ trách sửa sang lại đường xá, kiến trúc cơ sở hạ tầng, phần thì xếp hàng thật dài trước thánh đường đền thờ hai vị đứng đầu tín ngưỡng Henry và Veldora Tempest.

Hôm nay là quốc tang của 10 000 Kim Quang Tử thánh pháp, toàn bộ Thiên Quốc hoàng triều cùng giáo tài, giáo vụ đều được huy động để rà soát đại lễ. Những vị phụ trách thủ tọa tòa thành như Welbeck, James, William, Fred so với mấy ngày trước có xu hướng càng thêm tiều tụy.

Một cái trừng phạt đại ma đầu, rốt cuộc trở thành Thiên Quốc quốc tang nhiều như vậy nhân lực, cứ việc sự tình không muốn nhắc lại kia đã kết thúc, nhưng đúng là ảnh hưởng chẳng dễ dàng gì phai nhòa, đương nhiên, hiện tại Thiên Quốc lãnh đạo cũng có phi thường lý do hợp lý hoài nghi mấy cái sự kiện quốc tế cực tốn giấy mực những năm năm gần đây như hải dương thần tộc rút đi ở Ma Đô, Thánh Thành đại chiến, Ai Cập bạo loạn cũng là có ít nhiều khả năng liên quan đến Mạc Phàm tới chấm dứt.

Dù cách ly với thế giới, song Thiên Quốc vẫn như cũ thường xuyên phân phối rất nhiều thánh chức viên đi tuần du ra ngoài, nhiệm vụ thu thập đầy đủ tình hình văn minh bên trong nhân loại thời điểm. Cho dù không cần quá tường tận tin tức, nhưng hẳn sẽ biết đại khái quy mô; mà chỉ cần căn cứ vào cái phần đại khái quy mô này, kết hợp với nhìn xem thực lực Mạc Phàm bày biện, Thiên Quốc cao tầng tạm thời cũng có thể phán đoán không nhỏ xác suất.

Quốc tang lễ, nhóm người Mạc Phàm cũng đến dự, không thiếu một ai.

“Ngươi đến đây làm gì, cười trên thắng lợi, hay là cảm thấy chính mình chỗ này đã được hoan nghênh như ở nhà rồi?” Đại thánh tể James thấy Mạc Phàm, nói gì chăng nữa, một lòng khó chịu không vơi bớt đi.

Giết chết Tiên Hải Sa Vương, tiếp tục hạ sát tàn nhẫn bốn vị quyền hạn vô thượng đại thánh tể, giết chết cổ long thủ tịch, giết chết phượng hoàng giáo chủ, phượng hoàng tông các hỏa pháp sư, mẫn diệt các lãnh tụ thế lực một trong, gây ra trận thảm sát vạn quân ở Thiên Nhai, hết thảy chỗ này tội danh cộng lại, đủ chết một vạn lần đi.

Các vị thủ tọa thế lực hẳn đã phải kìm nén rât nhiều rất nhiều mới nhẫn nhịn nhắm mắt cho qua, mới không đối với Mạc Phàm có nửa điểm tiếp tục khiêu khích chiến ý.

"Thế giới pháp luật do người mạnh nhất xây dựng, cường giả vi tôn, đây là các ngươi đã từng mục tiêu phải không? Mỗi người đều có điểm mấu chốt của mình, một khi giới hạn bị chạm đến, cho dù đối thủ có bao nhiêu mạnh hơn mình, đều sẽ trực tiếp tới liều mạng, bao quát phá đi cái quy tắc này cho kẻ thống trị đặt ra". Mạc Phàm cười cười đáp lại.

Nụ cười của hắn kết thúc bằng một cái vỗ vai đại thánh tể James, kèm theo ngữ khí bông đùa: “Huống chi ta so với các ngươi càng mạnh...”

Nửa câu sau Mạc Phàm lời nói ra, trong đám Thiên Quốc thủ tọa, cả ngày trời tiếp theo đều chìm vào u ám sắc mặt.

"Đừng trách bọn hắn, chúng ta đã từng ngàn năm nay cho rằng chính mình là cường đại vô địch, vì văn minh nhân loại đã làm vô số lần cống hiến, cứ việc thời đại này của thế hệ hoàng kim các ngươi, nhưng chúng ta đối với thế giới thề độc trung thành chưa bao giờ có cải biến, ngươi giết chúng ta nhiều người như vậy, khó trách bọn hắn đồng dạng sẽ hoài nghi ngươi, không dễ dàng vài ngày bỏ qua". Đại thánh tể Welbeck không để sự việc đi xa, khẩn trương đứng ở giữa giảng hòa.

“Ta cũng không cần bọn hắn bỏ qua, ta đến, trước viếng tang, sau có cái quan trọng việc cần bàn bạc với ngươi”. Mạc Phàm không nhiều lời, lập tức nói thẳng.

Đại thánh tể Welbeck nhìn đám người Mạc Phàm, tỏ ra hơi do dự một hồi, sau đó nhìn đến tình hình những người viếng thăm mỗi lúc một đông đúc, cuối cùng gật đầu đồng ý, giương ra một cánh tay mời đến gian phòng thiên triều bên trong bàn luận.

"Thẳng thắn liền nhanh giải quyết. Chuyện Khufu cái chết, chúng ta phán đoán có can dự của các ngươi các thủ tọa một trong, chẳng hạn một gia hỏa tương tự Jasper, theo tín ngưỡng Đọa Thánh Vương. Ngươi có thể cung cấp cái nào đáng nghi sao, liên quan đến một kẻ có khả năng sử dụng quang tác?" Mạc Phàm liếc Mục Bạch một ánh mắt, trực tiếp đi vào trọng tâm đề tài.

Mấy ngày trước, Mạc Phàm liền cùng Triệu Mãn Duyên, Mục Bạch đám người trao đổi chính xác thông tin Khufu cái chết.

Trên thực tế, Mục Bạch là chắc nịch quả quyết không có can dự đấy, hắn xác thực có ý muốn giết chết Khufu, nhưng vừa tìm tới được Khufu địa phương bị bắt giữ, phát hiện Khufu cũng đã sớm hồn cùng xác tịch liêu.

Mục Bạch tiết lộ cho Mạc Phàm, thời điểm đó trời mưa liên miên ở một góc dưới địa hầm Thiên Quốc, hắn thả ra trùng mẫu đi thám thính điều tra, phát hiện một cái tàng khô nặng nề quang chi di tích, bên dưới lớp bùn cát bị thánh quang tịnh hóa nặng nề này, trùng mẫu tìm được cái tín hiệu mùi thi thể của Khufu. Đây cũng là vì cái gì Mục Bạch trăm phần trăm khẳng định Khufu không có khả năng sống sót.

Ngoài cái đó ra, Mục Bạch còn cố ý cho trùng mẫu thử lại gần quang tác tình huống bên dưới điều tra, lúc này vô số trùng mẫu đến gần cự ly 2 mét, 3 mét, đột nhiên bị tịnh hóa chi lực cho thối rữa thành dịch. Này để Mục Bạch phát hiện cái kia quang tác lực lượng có nồng độ quang mang cực kỳ nồng nặc, pháp sư bình thường, căn bản sẽ không có bao nhiêu khả năng chạm vào quang tác.

Khufu chết do quang tác, nhưng rốt cuộc ai mới đủ trình độ cầm lấy chỗ này chưởng khống đâu??

Quang hệ cấm chú.

Thiên Quốc có bao nhiêu quang hệ cấm chú?

Điện chủ Hạ Băng, thiên triều thủ tọa Welbeck, đại thánh tể James, đại thánh tể William, hết thảy bốn người, nhưng bốn người này đều từ thảo phạt ác ma Mạc Phàm, không một ai có thời gian quay lại giết đi Khufu.

“Quang tác đúng là chỉ có giới hạn vài người chúng ta có thể đến gần chưởng khống. Khufu chết do quang tác, đây là ta ngoài ý muốn không có bất luận cái gì cơ sở điều tra”. Welbeck nói.

“Còn một cái vấn đề. Kẻ này vô cùng cẩn thận, hắn hành thích đều xóa sạch chứng cứ ma pháp. Tại hiện trường có rất nhiều xác chết, thi thể bên trong, ta cho trùng mẫu đến khám nghiệm tử thi, những kẻ này rõ ràng là trước Khufu có cái chết rất khác. Đáng tiếc, hắn đem quang tác cho phá hủy, quang tác nổ tung, để toàn bộ cái khác ma pháp đều không còn tồn tại. Ta không cách nào phán đoán những người khác chết là nguyên nhân gì, chỉ biết bọn hắn so với Khufu, càng đau đớn, càng bị dày vò, càng không có nửa điểm chống cự”. Mục Bạch nói hết những thông tin mình biết.

Truy tìm pháp sư thông tin, càng nhiều hệ của đối phương biết được, càng dễ nhận dạng người. Cái này, song, chỉ biết đối phương có một cái cấm chú quang hệ. Quá ít phương án kết luận.

“Cẩn thận, Jasper trước lúc chết nói với ta cái kia thái tử Dante. Tên này ngược lại ta có từng biết qua, hắn cũng là rất cẩn thận người, lại có can dự đến Đọa Thánh Vương. Chẳng lẽ cùng một người?” Mạc Phàm cân nhắc.

Mọi người rơi vào một trận đau đầu, từ đau đầu cho tới trầm tư, không cách nào tìm ra chính xác lời giải được. Khufu, Đọa Thánh Vương, Dante, người thần bí. Bốn ẩn số, bốn người là ai làm, hay bất kỳ ai trong bọn hắn cũng có thể khôi lỗi, hay Khufu cái chết đều đã được sắp đặt, thậm chí là bốn người hoàn toàn có khả năng tựu là một người, một người lên kế hoạch hóa thân thành bốn người. Trên thực tế, thiếu dữ kiện rất dễ khiến người ta bày biện ra vô số giả thuyết không thể bác bỏ được.

Asha Corea đồng dạng nói qua, Khufu cùng Đọa Thánh Vương là hai cái khác biệt thế lực ở giữa cùng muốn hồi sinh vị kia hắc ám vương cổ đại, nhưng nàng tuyệt đối không thể chứng minh nổi giả thuyết của mình.

“Đừng nghĩ như nhà chính trị, nhà thông thái, nhà thám tử giùm ta. Các ngươi có phải hay không tốn thời gian vô bổ. Khufu chết là tốt đi, nghĩ thoáng một chút. Đọa Thánh Vương kia là ai sự tình tạm thời không nhắc, thần bí kẻ giết Khufu là ai cũng khoan hãy tính. Nghĩ một cách có tiền ăn liền một chút, chúng ta bây giờ chỉ cần đơn giản không cho phép cái kia Hắc Ám Vương hồi sinh, dĩ nhiên thành công rồi phải không. Đây là bọn hắn kế hoạch cuối cùng, chúng ta chỉ cần chặn đứng kế hoạch là được, phiền phức về sau lại từ từ tính”. Triệu Mãn Duyên đi qua đi lại mấy hồi, cuối cùng không nhịn được, hằn học buông ra một câu.

Mạc Phàm chớp mắt mấy cái.

Lão Triệu ghê tởm.

Tư duy này chính là đổi mới nha, xài được!!!

“Hảo sáng suốt”. Asha Corea khen Triệu Mãn Duyên một câu.

“Welbeck, chuyện đến nước này, đừng giấu chúng ta, cái gì phong ấn bí mật, đến, ta giúp ngươi?” Mạc Phàm hỏi.

Welbeck tận lực hít sâu một hơi, gật đầu tán thành.

“Bắt đầu từ đâu?”

“Tên gọi, cho ta biết hắn cái tên” Mạc Phàm nói.

“Hắc ám vương cổ xưa... Hắn là Vĩnh Yên Vương”.

Danh Sách Chương:

Bạn đang đọc truyện trên website TruyenOnl.COM
BÌNH LUẬN THÀNH VIÊN
BÌNH LUẬN FACEBOOK