Mục lục
Quân Lâm Thiên Hạ
Thiết lập
Thiết lập
Kích cỡ :
A-
18px
A+
Màu nền :
  • Màu nền:
  • Font chữ:
  • Chiều cao dòng:
  • Kích Cỡ Chữ:


Bên trong thời không thông đạo vẫn có vô số Hàn Anh Tinh Sa bắn tới.

Lần đầu tiên Nhạc Vũ đi vào đây cũng chỉ có tu vi Nguyên Anh sơ kỳ, đối với vật này cực kỳ kiêng kỵ. Vào lúc này với tu vi Đại Thừa trung kỳ của hắn, cho dù chính diện đối chiến hắn cũng không hề sợ hãi.

Hiện tại hắn tế ra Tiểu Chư Thiên Hàn Tinh Tinh Sa, một đường va chạm, khiến trong thông đạo đều là linh lực cuồng phong bạo liệt, cùng những tiếng vang ầm ầm rền rĩ.

Nhạc Vũ mở ra Biểu Lý Càn Khôn Đồ cuốn về phía trước, mấy ngàn viên Hàn Anh Tinh Sa liền bị hút vào bên trong. Nhìn thấy tinh sa phong bạo bị hắn hút nhiếp bỗng nhiên càng thêm cuồng liệt, trong hư không lại xuất hiện mấy ngàn viên Hàn Anh Tinh Sa, phảng phất như vô cùng vô tận bay đến. Lúc này vẻ mặt Nhạc Vũ chợt ngưng đọng lại, không hề do dự một đường bay qua.

Theo sát phía sau chính là hấp lực kéo hắn đi vào Quy Khu Cung mật cảnh. Không có phúc duyên của Hư Nhược Nguyệt, thời không loạn lưu lần này vô cùng cuồng bạo.

Lục diệp hồng liên dưới chân Chiến Tuyết đều mở ra, liền vững vàng ngăn trở thời không phong bạo ngay bên ngoài. Bất quá đoạn đường này cũng dùng thật nhiều thời gian mới tìm tới lối vào trước kia. Bạn đang đọc truyện được lấy tại Truyenyy chấm cơm.

- Nhớ được lần trước đến đây, Ngũ Hành tinh khí đã bị ta thu gần hết, nhưng vì sao hiện tại vẫn còn nhiều Ngũ Hành tinh khí đến như vậy?

Nhìn thấy ngay trước lối vào có vô số ngũ sắc quang đoàn chẳng khác gì trước khi thế giới sơ khai hỗn độn nổ tung, Nhạc Vũ có chút nhướng mày khó hiểu.

Hàn Anh Tinh Sa cũng là như thế, cơ hồ khôi phục ngay tại chỗ. Ngoài ra linh thức của hắn cũng có thể cảm giác được linh trận cấm chế đã bị hắn phá hỏng lần trước hiện tại đã hoàn toàn hồi phục như cũ.

Tựa hồ thông đạo không gian này có được khả năng tự mình chữa trị. Bất quá Ngũ Hành tinh khí quý giá như vậy rốt cục từ nơi nào đến? Vốn không thể nào trống rỗng tạo ra!

- Có chút cổ quái!

Nhạc Vũ khẽ cau mày, đang định cẩn thận quan sát liền cảm giác được đoàn năng lượng ngũ sắc bên trong cơ thể kể cả đoàn tử khí toàn bộ đều bạo động lên.

Nhạc Vũ thầm cảm thấy thật bất đắc dĩ, chỉ đành tạm thời thu liễm tâm thần, chuyên tâm hấp thu Ngũ Hành tinh khí.

Hỗn độn bạo tạc bộc phát ra năng lượng thật lớn, dù là Linh Tiên Thiên Tiên cũng không thể làm được gì.

Nhạc Vũ không dám nhích tới gần, vẫn giống như trước kia không ngừng vẩy ra Ngũ Sắc Thần Quang, làm Ngũ Hành tinh khí không cách nào tụ tập bạo liệt, sau đó nhân cơ hội hấp thu.

Đoàn Tiên Thiên Hỗn Nguyên Khí trong cơ thể hắn cực kỳ khao khát đối với Ngũ Hành tinh khí, giờ phút này tham lam hấp thu không hề có chút tiết chế.

Bất quá một khi những tinh khí này bị hấp thu vào trong cơ thể hắn, Diễn Thiên Châu trong đầu Nhạc Vũ lại mạnh mẽ cướp đoạt một ít cho mình.

Nói tới thật sự kỳ quái, Hỗn Nguyên Khí bình thường cực kỳ bá đạo, dù Nguyên Dương Đao Luân muốn chọn Nhạc Vũ làm chủ cũng không cho phép. Giờ phút này đối với Diễn Thiên Châu lại không hề có ý bài xích, cứ tùy ý cho nó đoạt đi hai thành không hề phản ứng.

Đợi đến khi đem Ngũ Hành tinh khí nơi này hấp thu hoàn toàn, kích thước ngũ sắc quang đoàn bên trong đan điền tăng thêm một vòng nhỏ, mà đoàn tử khí trung ương cũng càng thêm mượt mà.

Lúc này Nhạc Vũ mới rút được thời gian quan sát bốn phía. Hắn nhìn thấy bên trong Quy Khư Cung mật cảnh có tia ngũ sắc quang hoa đang thẩm thấu ra ngoài. Tuy số lượng cực ít, nhưng nếu như tích lũy thêm mười mấy hai mươi năm cũng đủ lấp kín toàn bộ thông đạo nơi này.

- Là pháp bảo? Linh trận? Hay là bản thân Quy Khư Cung mật cảnh có khả năng sản xuất đại lượng Ngũ Hành tinh khí?

Nhạc Vũ chỉ suy ngẫm chốc lát, nhưng vẫn không sao nắm được trọng điểm. Cuối cùng hắn không thèm suy nghĩ, vẩy ra Ngũ Sắc Thần Quang tầng mười lăm, trực tiếp phá mở linh trận cấm chế xông vào bên trong Quy Khư Cung mật cảnh.

Vừa nhìn qua vẫn là một mảnh phế tích. Chẳng qua khác với lần trước, nơi này không biết do nguyên nhân nào càng thêm suy sụp hơn trước, ngay cả trên ngọn núi lớn cũng hiện ra nhiều phòng ốc bị tàn phá.

- Chẳng lẽ đã có người đột phá vào trong núi?

Nhạc Vũ có tâm muốn đi xem xét một phen, nhưng sau khi nghĩ lại đành thôi, hắn cùng Chiến Tuyết tìm kiếm những lối vào, sau đó bay tới.

Quả nhiên ở những thông đạo này cũng có rất nhiều Ngũ Hành tinh khí, số lượng không ít, nhưng vô cùng tinh thuần. Đoàn Hỗn Nguyên Khí vẫn tiếp tục hấp thu ước chừng số lượng bốn mươi bình ngọc bên trong Tử Vân tiên phủ, sau đó co rụt lại, giống như đã quá no nê, ngưng tụ thành một đoàn không tiếp tục hấp thu thêm được nữa.

Nhạc Vũ âm thầm cảm thấy kinh ngạc, thầm nghĩ không ngờ gia hỏa này cũng có thời điểm ăn no sao!

Trong lúc mơ hồ hắn cảm giác được bên trong Hỗn Nguyên Khí tựa hồ đang phát sinh sự lột xác. Bất quá đoàn năng lượng này có đẳng cấp quá cao, vượt qua khả năng phân tích của hắn, mặc dù có thay đổi hắn cũng không hiểu được rõ ràng.

Tiếp theo Nhạc Vũ thầm cười một tiếng, vẫn dùng Càn Khôn Hồ Lô đem toàn bộ Ngũ Hành tinh khí còn lại thu vào.

Cho tới khi hắn phát hiện trong các thông đạo đều bị hấp thu sạch sẽ, lúc này mới nhìn về phương hướng ngọn núi chính bên trong Quy Khư Cung mật cảnh.

- Rốt cục nơi này đã xảy ra chuyện gì? Trên núi lại cất giấu thứ gì? Ngũ Hành tinh khí, Hàn Anh Tinh Sa, còn có bạch quang từng tru diệt hơn ngàn Linh Tiên. Nơi này mặc dù không Lang Loa Thiên Cảnh của Thính Vân Cung, nhưng vẫn có thể gia tốc được thời gian!

Nhạc Vũ đi về phía trước, không bao lâu đã đi tới địa phương phát hiện được thi thể của mấy ngàn tu sĩ Đại Thừa cùng Linh Tiên.

Cũng không biết linh trận cấm chế nơi này đã hoàn toàn bị thanh trừ, hay do nguyên nhân tu vi trận đạo của hắn đã tăng mạnh mẽ, trên đoạn đường này không hề gặp trở ngại, lại không gặp chút nguy hiểm nào.

Song đi tới nơi này, hai người Nhạc Vũ cùng Chiến Tuyết đều co rụt con ngươi, trong mắt lộ vẻ kinh sợ.

Những thi hài nơi này vốn đã bị hắn thu hết toàn bộ để dành dùng phân tích, mà giờ khắc này trong phương viên hơn mười dặm rõ ràng xuất hiện thêm mấy trăm thi hài.

Phần lớn là tu sĩ Đại Thừa, nhưng cũng có hơn mười vị Linh Tiên. So sánh với những thi thể lần trước cơ hồ đều chết chung một kiểu như thế.

Nhạc Vũ hít sâu một hơi, cưỡng chế rung động trong nội tâm, bắt đầu kiểm tra những thi hài kia. Pháp khí không gian trên người họ đều đã bị lấy đi, còn lại cũng không có vật nào giá trị.

Ước chừng qua thêm chốc lát, chân mày Nhạc Vũ không khỏi cau chặt lại. Mấy chục Linh Tiên cũng chết chung một cách giống nhau, tuy làm người ta sợ hãi nhưng cũng không làm ảnh hưởng tới hành trình đến Quy Khư Cung mật cảnh lần này của hắn.

Phiền toái nhất chính là hiện tại cũng vẫn có người cùng ở bên trong mật cảnh giống như hắn.

Sau một khắc hắn liền nghe Chiến Tuyết trầm giọng nói:

- Thiếu gia! Vừa rồi ta mới có cảm ứng, ở phía trước còn có nhiều người. Thực lực không thua kém tu sĩ Đại Thừa, hơn nữa số lượng rất nhiều, phải vài chục người. Theo ta thấy, hay là nhanh chóng thối lui thì tốt hơn.

Trong lòng Nhạc Vũ chợt trầm xuống, thầm nghĩ đúng là sợ gì sẽ gặp đó. Chiến Tuyết có thần tính cấp năm, mặc dù không triển khai thần lữ nhưng cảm ứng đối với thần hồn của nhân loại vượt xa hắn. Theo tình hình trước mắt, đối với hắn mà nói chính là tệ hại nhất không thể nghi ngờ.

- Hơn mười tu sĩ Đại Thừa, thậm chí cả Linh Tiên Thiên Tiên sao?

Chỉ trong một thoáng, trong lòng Nhạc Vũ cũng sinh ra ý muốn rút lui. Hắn thầm nghĩ thêm vài ngày nữa quay lại có lẽ sẽ không chạm mặt với những người này.

Bất quá ý niệm này chỉ thoáng qua liền nhanh chóng biến mất. Tính cách Nhạc Vũ kiên nhẫn, lại có chút ý đánh cuộc, chuyện hắn quyết định xưa nay thật ít có việc lùi bước. Huống chi giờ phút này cũng không cho phép hắn tiếp tục kéo dài.

Khẽ nắm chặt tay, Nhạc Vũ quét mắt nhìn về phương xa nói:

- Ngươi có thể tìm được nơi ở của những người đó không?

Chiến Tuyết nhắm mắt lại, cắm kiếm xuống đất xa xa cảm ứng chốc lát, mở mắt ra trên mặt mang theo vài phần e thẹn:

- Ta chỉ cảm giác được đại đa số người đang ở bên trong núi. Nhưng cũng có vài người đang ở bên ngoài. Bất quá vị trí cụ thể ta phân biệt không rõ, chỉ biết tu vi những người này tựa hồ cau hơn chúng ta rất nhiều.

Nhạc Vũ khẽ lắc đầu, chỉ thoáng do dự chốc lát vẫn tiếp tục đi về phía trước. Chẳng qua hắn càng thêm cẩn thận hết sức che giấu pháp lực cùng thần hồn ba động của hai người, trong tâm thần cũng càng thêm vài phần cẩn thận.

Đoạn đường đi về phía trước chỉ nhìn thấy vài cấm chế trước kia từng gặp đều đã bị phá hư.

Trong đó mặc dù còn chút bộ phận tương đối bí mật không bị xúc động, nhưng trên đường tiến thẳng về ngọn núi lớn, chỉ cần không cố ý lâm vào cũng không còn gì chướng ngại.

Nhạc Vũ có Tiên Thiên Ngũ Sắc Thần Quang tầng mười lăm hộ thân, không cần cố kỵ nơi này. Chỉ cần dùng toàn bộ tinh thần đề phòng những tu sĩ mà Chiến Tuyết đã nói.

Đi tới phía trước hơn mười dặm, đi tới nơi này ánh mắt Nhạc Vũ lại lần nữa bị một thi hài đang nằm trong đống phế tích cách đó không xa hấp dẫn.

- Xem khí tức chính là di thể thiên tiên.

Trong nội tâm Nhạc Vũ hiện tại dâng lên sóng lớn ba đào, nếu chỉ là tu sĩ Linh Tiên hắn tự tin mặc dù đánh không lại nhưng vẫn có thể bỏ chạy. Nhưng đối mặt tu sĩ tiên cấp, hắn hoàn toàn không có nửa phần nắm chắc.

Trong mắt Chiến Tuyết cũng lộ vẻ kinh nghi bất định, bình tĩnh nhìn thi hài. Nàng vẫn chú ý người này rõ ràng chết rất nhanh, tựa hồ bị một kiếm phá vỡ nê hoàn tủy hải, sau đó nguyên thần của người này chẳng biết đã chạy đi đâu.

Một lút lâu sau Nhạc Vũ vung tay đem thi hài người kia thu vào bên trong giới chỉ. Hắn bắt đầu thận trọng suy tính rốt cục có nên vì hoàng hôn giới mạo hiểm tới như vậy hay không?

Ở bên trong Quy Khư Cung mật cảnh này rõ ràng sát cơ nặng nề, lại chưa chắc có thể xác định tìm được vật gì đó có thể chống đỡ được Li Thiên Tông tìm kiếm hoàng hôn giới.

Suy nghĩ một lúc, vẻ mặt Chiến Tuyết chợt cả kinh, trên mặt hiện lên vẻ kinh hãi nhìn về phía bầu trời.

Trên ngàn trượng thiên không, chẳng biết từ lúc nào lại xuất hiện một tu sĩ trung niên tuổi tác chưa đầy bốn mươi nhưng lưu trữ một chòm râu dài, giờ phút này đang chắp tay sau lưng cười cười đưa mắt nhìn xuống dưới.

- Dị giới tu sĩ, Linh Tiên cảnh giới.

Phản ứng đầu tiên của Nhạc Vũ chính là muốn lôi kéo Chiến Tuyết nhanh chóng bỏ chạy.

Song ngay khi hắn vừa đề tụ Hỗn Nguyên Ngũ Hành chân khí trong cơ thể, liền nhìn thấy trung niên tu sĩ phát ra một đạo pháp lực hướng hai người, khẽ cười nói:

- Hai Đại Thừa cảnh mà thôi, còn dám tới Quy Khư Cung mật cảnh, là tới tìm chết sao? Bọn ngươi làm sao có thể tiến vào?

Pháp lực ngưng tụ thành bàn tay khổng lồ có hơn trăm vạn thạch, thanh thế thật lớn. Mà giờ khắc này Nhạc Vũ bỗng dưng cau mày, ý niệm bỏ chạy nhanh chóng tiêu tán, chỉ trong nháy mắt liền chuyển thành sát niệm rừng rực.

Danh Sách Chương:

Bạn đang đọc truyện trên website TruyenOnl.COM
BÌNH LUẬN THÀNH VIÊN
BÌNH LUẬN FACEBOOK