• Màu nền:
  • Font chữ:
  • Chiều cao dòng:
  • Kích Cỡ Chữ:

Lúc Tuân Du trở về vào buổi tối, Ân Ly đã đứng chờ hắn ở trong sân. Trên người hắn còn đang mặc áo giáp, trong tay cầm một cái roi ngựa, nhìn thấy Ân Ly liền nhếch miệng lên cười. Hắn bước nhanh chân tới trước mặt nàng, nắm tay nàng cùng nhau trở về phòng.

“Ở trong phòng chờ ta là được rồi, đứng bên ngoài làm gì cho mệt nhọc.” Hắn cầm tay nàng vuốt ve, những vết chai trên tay hắn cọ vào tay nàng có chút đau.Ân Ly cười cười, nhận lấy roi ngựa trong tay hắn đưa cho một hạ nhân đang đứng chờ, còn muốn cởi áo giáp trên người hắn cởi ra. Những mảnh thiết may thành áo giáp thật nặng, vóc người hắn lại rất cao, Ân Ly có nhón chân lên cũng không thể tháo được áo giáp xuống, ngược lại bản thân mình còn mệt đến thở hồng hộc. Tuân Du lại thích trêu chọc nàng, cố ý không thèm khom người xuống, trái lại cứ ôm lấy eo nàng không buông tay.Ân Ly cũng không giận, cứ kệ hắn đùa nghịch, nhẹ nhàng nũng nịu tựa lên người hắn. Tuân Du cũng cảm thấy khác thường. Trong phòng ma ma, nha hoàn vẫn còn ở đây, ngày trước nếu hắn mà làm như thế, nàng nhất định không chịu, sao hôm nay lại ngoan thế không biết.

Hắn ôm lấy eo nàng, nâng cằm nàng lại gần hỏi: “Hôm nay làm sao vậy? Sao lại ngoan ngoãn thế?”Ân Ly cười cười, giúp hắn cởi dây thắt trên áo giáp xuống: “Vương Gia vất vả rồi, mau ngồi xuống ăn cơm đi, đừng để bị đói bụng.”

Tuân Du rũ mắt nhìn nàng một lúc lâu, buông nàng ra, đem áo giáp trên người mình cởi xuống, ném xuống đất. ngay lập tức có ma ma đi lên thu dọn, Ân Ly xoay người lấy khăn từ trong chậu nước, vắt khô, đưa cho hắn.

Tuân Du nhìn nhìn nhưng không cầm lấy, hơi cúi người đến trước mặt nàng: “Nàng giúp bổn vương lau đi.” Đôi mắt đen như mực nhìn chằm chằm vào nàng, thấy nàng nghe lời cầm khăn giúp hắn lau mặt, Tuân Du hơi hơi nhíu mày, giật lấy khăn trong tay nàng, đứng thẳng người, qua loa lau lau vài cái lên mặt, rồi quăng lại về chậu từ rất xa, khiến cho nước trong chậu bắn đầy đất.

“Hôm nay ai đã tới?” Hắn im lặng một lúc rồi hỏi Xuân Oánh đang đứng cạnh bên.

“Là Thập Tam đệ tới.” Không chờ cho Xuân Oánh đáp lời, Ân Ly đã cướp lời đáp trước: “Hôm nay Thập Tam đệ đến chơi với thiếp một lúc, buổi trưa đã về cung rồi.”

Tuân Du nhìn chằm chằm vào vẻ mặt cẩn thận của nàng, cau mày thở dài, tiến lên nắm lấy tay nàng dắt vào nội thất. Xuân Oánh thấy thế liền liếc nhìn đám nha hoàn trong phòng một cái, một đám người nối đuôi nhau đi ra, chỉ để lại phu thê hai người ở phòng trong.Ân Ly ngoan ngoãn đi theo phía sau hắn. Tuân Du dẫn nàng tới giường nhỏ cạnh cửa sổ ngồi xuống, hắn thì ngồi xổm dưới đất ngẩng mặt lên nhìn nàng: “Nàng biết cả rồi?”Ân Ly nhìn vào mắt hắn, im lặng gật gật đầu, trong lòng nàng có chút chua xót, đôi mắt khống chế không được đỏ lên.

Tay chân Tuân Du liền trở lên luống cuống, hắn sợ nhất là thấy nàng khóc. Lúc trước không nói cho nàng là vì sợ nàng khổ sở. Mấy lần muốn nói nhưng lại không mở miệng được. Từ trước đến nay hắn làm việc đều rất quả cảm quyết đoán. Cũng chỉ có nàng mới khiến hắn do dự không thôi như thế.

“A Di…” Hắn không biết phải an ủi nàng thế nào. Nỗi khổ chia xa, mới thành thân chưa được một năm đã phải chia là, đừng nói nàng không nỡ, đến chính hắn càng không nỡ. Tuy nhiên, lần xuất binh này là do hắn dốc lòng thúc đẩy, lần này hắn chắc chắn hắn có thể đánh bại nước Tấn. Nhưng chắc chắn phải ở lại biên cảnh một khoảng thời gian. Suy tính thận trọng nhất cũng ít nhất phải mất hai đến ba năm mới có thể thu hồi hết ranh giới.

Một mình nàng ở lại kinh thành hắn cũng lo lắng nhưng điều kiện ở bên quan rất gian khổ, để nàng đi cùng, hắn lại không nỡ. Nhiều ngày này, trong lòng hắn vẫn mâu thuẫn vô cùng.Ân Ly ngồi trên giường nhìn hắn. Vẻ u sầu trên mặt hắn không ít hơn so với nàng, nàng lau nước mắt, cười nói: “Vương gia ngài đừng lo lắng cho ta, đây là lần cuối cùng A Di khóc, về sau ta sẽ luôn sống vui vẻ, ta sẽ ở kinh thành chờ Ngài trở về.”

Cái mũi, đôi mắt của nàng đều đỏ bừng, lại mỉm cười an ủi hắn, như thế lại càng khiến cho trong lòng Tuân Du thêm khó chịu.

Danh Sách Chương:

Bạn đang đọc truyện trên website TruyenOnl.COM
BÌNH LUẬN THÀNH VIÊN
BÌNH LUẬN FACEBOOK