• Màu nền:
  • Font chữ:
  • Chiều cao dòng:
  • Kích Cỡ Chữ:

Ân Ly ngước mắt lên nhìn, không hiểu sao hắn lại có biểu cảm như thế nhưng nàng cũng không nói gì để mặc cho hắn lau. Loại chuyện như vậy cũng đã làm rồi nên lau tay thôi thì có gì không nhẫn nhịn được.

Bầu không khí vì động tác và biểu cảm của Tuân Du mà trở nên ấm áp. Tuy nhiên, nó không kéo dài được bao lâu thì bị hành động của hắn phá vỡ.

Thấy côn thịt thô dài một lần nữa dựng thẳng lên, khóe miệng Tuân Du cười khổ, lại ấn bàn tay vừa được lau sạch sẽ của nàng vào bụng dưới, vẻ mặt tội lỗi: “… A Di, ta xin lỗi…”Ân Ly cảm thấy vị Vương Gia này là người kỳ quái nhất mà nàng từng gặp. Trước đây, hắn vừa đe dọa vừa dụ dỗ, nghĩ mọi cách chiếm tiện nghi của nàng, da mặt dày như tường thành vậy nhưng hiện tại dường như lại ái ngại với nàng, vì tình huống trước mặt mà xin lỗi. Hắn bây giờ và trước đây như hai người khác nhau vậy. Chính vì biểu hiện đó khiến Ân Ly khó có thể bỏ mặc hắn không quản.

Nàng đành đưa cánh tay vốn đã đau nhức của mình đến gậy thịt, tiếp tục vuốt ve.

Tuy nhiên, lần này không thuận lợi như lần trước, nàng di chuyển gần một canh giờ mà vật kia ngoài việc cương cứng hơn thì vẫn không có dấu hiệu phản ứng gì. Hai cánh tay của nàng hiện giờ giống như hai khối chì buộc chặt, đau nhức khó chịu đến nỗi không nâng nổi lên nữa rồi.

Tuân Du càng khó chịu hơn, hắn cảm thấy hạ thân của mình bị luật động như bị tróc ra một lớp da nhưng không có cách nào phát tiết ra được, trướng đau khổ sở không nói lên được.

Hắn ghé sát vào tai Ân Ly rên rỉ: “A Di… A Di… Giúp ta…”Ân Ly bất đắc dĩ: “… Còn có thể giúp như thế nào nữa?” Bản thân nàng chẳng phải đang giúp sao nhưng không có hiệu quả nàng cũng không có cách nào khác.

Tuân Du nâng tay lên, ngón cái khẽ vuốt bờ môi hồng nhuận, thanh tú của nàng, đôi mắt thâm sâu đắm chìm trìu mến, ẩn ẩn thâm tình: "...

Liếm ta, A Di..."Ân Ly sững sờ tại chỗ, dùng miệng ư?! Nàng cúi đầu nhìn côn thịt nóng bỏng trong tay kia trông thật xấu xí, toàn thân đen tím, gân xanh nổi lên, lại còn to lớn như vậy, còn muốn nàng dùng miệng quả thực nàng rất khó làm được.

Tuân Du nhìn nàng cau mày, trên mặt nhăn nhó, rõ ràng viết lên ba chữ: “không cam lòng". Hắn nhắm mắt lại chịu đựng, cười khổ: "

Nàng không muốn làm cũng không sao, không có việc gì…”Ân Ly nhìn hắn một cái, sắc mặt hiện tại của hắn thật sự không tốt, trên người bị thương mà còn phải chịu đựng lâu như vậy, cự vật dưới tay dường như cũng không tốt hơn chút nào, có thể thấy đâu đó vài nơi vì luật động quá nhiều mà bị tróc da chảy ra chút tơ máu.

Nàng nuốt khan, nhắm mắt, cuối cùng hạ quyết tâm. Không quản nữa, ai bảo nàng cầm bình rượu đó rửa miệng vết thương cho Vương Gia chứ, đành tạ lỗi cho hắn vậy.

Nàng cúi người xuống, ghé sát hạ thân Tuân Du, chậm rãi tới gần hắn, vươn đầu lưỡi màu hồng nhạt liếm liếm đỉnh đầu nấm. Thực ra cũng không đáng sợ như nàng nghĩ. Gậy thịt của hắn tuy vừa to vừa dài nhưng không có mùi vị gì khác lạ. Quy đầu trơn bóng, tròn trịa dưới sự liếm láp của nàng khiến hắn run lên, xem ra vẫn có một chút dễ thương.

Tuân Du run rẩy, bụng nhỏ căng cứng, hắn khó có thể tin nhìn nàng đang phủ giữa hai chân mình, hạ thân truyền đến từng trận khoái cảm, làm hắn cơ hồ khống chế không được chính mình.

“…Ô… A Di, liếm cái lỗ nhỏ đó đi… Được không…” Mỗi lần đầu lưỡi nàng liếm qua đầu gậy đều cố ý như có như không tránh lỗ quy đầu. Điều này khiến hắn cảm thấy trống rỗng, không chịu đựng được.Ân Ly dừng lại một chút, ngoan ngoãn đưa đầu lưỡi vươn tới lỗ nhỏ mà khám phá khiến hắn không tự chủ mà gào rống lên. Nàng giật mình cho rằng bản thân đã làm đau hắn nên liền dừng lại ngẩng đầu lên nhìn hắn.

Gương mặt nàng đỏ bừng, đôi mắt to sáng ươn ướt mang nét xuân tình nhưng lại có vẻ ngây thơ, Tuân Du rũ mắt nhìn xuống, dục vọng càng tăng lên, trong lòng thầm mắng: Thật là cái đồ yêu tinh! Hắn hận không thể lập tức đè nàng dưới thân, trừng phạt nàng một trận.

Danh Sách Chương:

Bạn đang đọc truyện trên website TruyenOnl.COM
BÌNH LUẬN THÀNH VIÊN
BÌNH LUẬN FACEBOOK