• Màu nền:
  • Font chữ:
  • Chiều cao dòng:
  • Kích Cỡ Chữ:

Ánh mắt Tuân Tề xẹt qua một tia dị sắc, hắn ngồi lại chỗ của mình, đích thân rót thêm trà cho Tuân Du, nói: "

Vi huynh biết đệ vẫn chưa hồi phục hoàn toàn nên không dám làm phiền đệ dưỡng bệnh. Chỉ là trên đường vừa vặn gặp được Ân cô nương, biết nàng là người Biện Châu nên bèn mời nàng đến xem vở côn khúc mới.”

Tuân Du đặt lại ly trà xuống bàn, dựa vào lưng ghế, dáng vẻ lười biếng, đưa mắt nhìn về phía sân khấu, nét mặt không biểu cảm, dường như đang rất chú tâm nghe kịch. Một lúc sau, hắn quay sang cười nói với Tuân Tề: "

Quả thực là một vở kịch hay."Đôi mắt Tuân Tề híp lại, cười nói: “Đương nhiên rồi, vừa rồi Ân cô nương cũng nói như vậy."Ân Ly ở bên cạnh nghe vậy kinh ngạc giương mắt nhìn Tuân Tề, vị Lục Vương Gia này tại sao trước mặt nàng lại có thể nói năng bừa bãi không chút hổ thẹn như vậy! Nàng nói như vậy khi nào cơ chứ.

Tuân Du nghe được lời này ngừng lại một chút, cười nói: “Ân cô nương là do Tấn An công chúa mời đến Thất Vương phủ, tuy nói trên danh nghĩa là chăm sóc thần đệ nhưng dù sao vẫn là khách trong phủ thần đệ. Hoàng huynh cứ như vậy liền mang người mang đi, tựa hồ không ổn?”

Tuân Tề không nghĩ tới Tuân Du lại nói thẳng ra như vậy, biểu cảm trên mặt cứng đờ: “Việc này đúng là do ta suy nghĩ không chu toàn, vừa rồi bổn vương và Ân cô nương trò chuyện với nhau rất vui nhưng lại quên phái người đi báo tin cho Thất đệ, ta thật là trách. Bổn vương lấy trà thay rượu tạ lỗi với đệ đệ, mong Thất đệ chớ trách.” Dứt lời, cầm lấy chén trà uống một hơi cạn sạch.Ân Ly ở bên cạnh nghe vậy thật là hận không thể xé rách miệng của vị Lục Vương Gia kia. Nàng và hắn vui vẻ nói chuyện khi nào chứ! "

Ta không có..."

Một giọng nói bỗng phát ra, hai người đều quay đầu nhìn nàng, thấy biểu tình trên gương mặt của Tuân Du, Ân Ly giống như bị ai đó giữ chặt ở cổ không thể nói tiếp được nữa, chỉ cảm thấy trong lòng vô cùng ủy khuất.

Còn Tuân Tề thì lại bật cười, nhẹ nhàng nói với nàng: “Ân cô nương không cần xấu hổ, thất đệ từ trước đến nay là người biết lý lẽ, nó sẽ không trách ngươi đâu. Hôm nay, quả thực là bổn vương suy nghĩ không thấu đáo, chi bằng lát nữa bổn vương đến Túy Hà Lâu đặt một bàn tiệc rượu tạ lỗi với hai vị?"

Tuân Du quay đầu, một tay gõ nhẹ mặt bàn, nhìn xuống sân khấu phía dưới. Trên sân khấu, con hát đang hát đoạn hồi kết, bắt đầu chào hạ màn, Tuân Du cầm thanh trường kiếm đứng dậy, sửa sang lại y phục nói vói Tuân Tề: “Đa tạ ý tốt của hoàng huynh, chỉ là thần đệ thân thể chưa khỏi hẳn, e là không thể uống rượu được. Hiện tại, sắc trời đã tối, thần đệ xin phép hẹn sang ngày khác thì hơn."

Không đợi Tuân Tề trả lời, Tuân Du liền đứng dậy đi ra ngoài. Hắn đi được hai bước thấy Ân Ly vẫn đứng đó bất động liền quay đầu liếc nàng một cái, lạnh lùng nói: "

Sao vậy? Còn không đi sao?"Ân Ly vội vàng đi theo, cả hai cùng ra khỏi căn phòng.

Ra ngoài Linh Lê Viên, ngoài cửa đã có xe ngựa đang chờ, Tuân Du cũng không đợi nàng, tự mình bước lên xe trước. Ân Ly đứng bên ngoài đang do dự không biết có nên lên xe không thì một giọng nói trong xe phát ra: "

Còn chưa lên xe ư?"

Suốt dọc đường về, Tuân Du đều nhắm mắt dựa người vào thành xe ngựa, sắc mặt thâm trầm. Mấy lần Ân Ly ngẩng đầu muốn nói gì đó nhưng nhìn thấy sắc mặt ấy của hắn lại chọn lựa im lặng.

Khi xe vừa tới vương phủ, Tuân Du cũng không đợi Ân Ly, đứng dậy lập tức xuống xe ngựa. Lúc Ân Ly xuống xe đã thấy hắn đi rất xa rồi.

Trở về phòng, trong lòng Ân Ly vô cùng khó chịu. Sự việc ngày hôm nay tuy là nàng sai nhưng nàng không phải cố ý. Thái độ cả buổi tối của Tuân Du khiến nàng rất khó chịu.

Danh Sách Chương:

Bạn đang đọc truyện trên website TruyenOnl.COM
BÌNH LUẬN THÀNH VIÊN
BÌNH LUẬN FACEBOOK