• Màu nền:
  • Font chữ:
  • Chiều cao dòng:
  • Kích Cỡ Chữ:

Ân Ly ngồi ở bên giường, nhìn người nọ, lúc này trong đầu nàng là một mảnh hỗn loạn. Nàng có chút không rõ bản thân như thế nào trong thời gian ngắn ngủi hai ngày đã ngồi ở đây, ngồi cạnh giường của con người này.

Trên giường, hắn rên rỉ một tiếng làm Ân Ly giật mình. Nàng chăm chú nhìn hắn phát hiện mồ hôi lạnh toát ra trên trán, môi trắng bệch, toàn thân run rẩy. Ân Ly vội vàng ra cửa gọi người, Phúc bá bước vào thấy vậy cũng hoảng sợ, vội vàng sai người hầu đến biện vườn gọi thái ý đang ở trong phủ đến.

Không lâu sau, hạ nhân dẫn lão thái ý đầu tóc bạc phơ vội vàng chạy đến, Ân Ly vừa thấy liền nhận ra đây chính là vị thái y đã chữa trị cho nàng trong phủ công chúa, vội tiến lên hành lễ.

Lão thái ý tới nhìn thấy Ân Ly dừng một chút, nói: “Thì ra là cô nương tới, tới là tốt rồi.”

Dứt lời liền đi vào trong phòng, Ân Ly nghe có chút khó giải thích được nhưng hiện nay chữa trị cho Vương Gia mới quan trọng nên cũng đi theo vào trong.

Ngự y bắt mạch cho Tuân Du, yêu cầu hạ nhân cởi áo trên và tháo băng trên lưng hắn xuống, mọi người đều nghẹn ngào khi nhìn thấy vết thương trên lưng hắn.Ân Ly nhìn lên mới phát hiện vết thương lúc trước ở Túy Hà Lâu vì cứu nàng vẫn chưa khỏi hẳn! Không những vậy, bởi vì hắn lúc trước không phối hợp điều trị nên hiện tại miệng vết thương bị sưng đỏ và có một chút mưng mủ nữa, nhìn rất đáng sợ.

Cao lão thái y vừa thấy liền giận mắng: “Tiểu tử này có lẽ là không muốn sống nữa, lúc trước vết thương vừa mới được xử lý tốt rồi, vậy mà mới có mấy ngày lại bị hắn làm cho thành cái bộ dạng này! Nếu hắn còn không nghe lời khuyên bảo thì đừng nói là lão phu, dù là Hoa Đà tái thế cũng vô dụng.”Ân Ly và Phúc bá vội bước lên an ủi lão thái y, Cao lão thái y thở dài: “Còn nữa, bệ hạ đã hạ lệnh cho lão phu tới chữa trị, nếu ta không trị khỏi bệnh thì chẳng phải sẽ bị bệ hạ trách phạt sao. Cô nương, ngươi ở đây thật tốt, lão phu chỉ mong Vương Gia nhà ngươi có thể che chở lão thần, đừng khiến cho lão phu phải phá bỏ bảng hiệu Thái Y Viện là tốt rồi.”

Dứt lời lão thái y liền ngồi xuống bắt đầu chữa trị miệng vết thương cho Tuân Du. Lão thái y đào bỏ hết phần thịt đã thối rữa ra, bôi thuốc và băng bó lại. Sau khi kê thuốc xong, Phúc bá sai hạ nhân đi bốc thuốc, sắc thuốc. Chẳng mấy chốc, thuốc đã được sắc xong, đưa tới nhưng miệng lưỡi Tuân Du lại nhắm chặt, mọi người lại phải bận rộn một hồi mới đưa được thuốc vào trong miệng hắn.

Lúc này, ngoài cửa trăng đã treo trên cao, Ân Ly và mọi người đã bận rộn cả ngày, Phúc bá thấy nàng vừa tới đã phải vất vả như vậy nên bảo nàng về phòng nghỉ ngơi rồi hôm sau lại đến.

Quả thực, Ân Ly cũng mới đến Kinh Thành, chưa kịp nghỉ ngơi. Đêm qua ngủ không ngon, hôm nay lại vất vả như vậy nên cũng có chút mệt mỏi. Vì vậy, nàng liền nghe lời Phúc bá, trở về phòng nghỉ ngơi.

Phúc bá sắp xếp phòng của Ân Ly nằm ngày trong tẩm viện của Tuân Du, cách phòng ngủ của hắn không quá hai ba mươi bước. Ân Ly dùng cơm tối, rửa mặt xong, liền lên giường.

Nhưng không biết tại sao, khi nhắm mắt lại, nàng lại nhớ đến bộ dáng nằm nghiêng người của hắn ở trên giường. Ân Ly trằn trọc không ngủ được, vì vậy liền dứt khoát đứng dậy xuống giường, búi tóc đơn giản, mặc quần áo xong liền đi về phía phòng ngủ của Tuân Du.

Trong phòng có một hạ nhân đang gác đêm, hắn thấy Ân Ly tiến vào liền vội đứng dậy hành lễ, Ân Ly vội kêu đứng dậy nói: “Tối nay có ta ở đây là được rồi, ngươi lui đi."Ân Ly ngồi xuống chiếc ghế nhỏ cạnh giường, cúi đầu nhìn người trên giường dưới ánh nến. Sắc mặt đã khá hơn một chút, nàng đưa tay sờ lên trán hắn thấy vẫn còn hơi nóng.Ân Ly thở dài, người này bình thường nhân mô cẩu dạng, vậy mà lúc sinh bệnh lại không nói đạo lý như vậy, so với đứa trẻ hương dã cũng không bằng. Nghĩ đến đây, Ân Ly cảm thấy hơi buồn cười.

Nhân mô cẩu dạng (人模狗样): Bên ngoài mang hình dáng con người nhưng bên trong tư cách/ tính tình/phẩm chất thấp kém.Đúng lúc này, Tuân Du đang ở trên giường rên rỉ một tiếng, môi mấp máy, dường như muốn nói cái gì đó."

Vương Gia?" Ân Ly tưởng hắn đã tỉnh lại, nhẹ nhàng gọi.

Hai mắt Tuân Du nhắm chặt, đôi môi khô khốc mấp máy: "...

Mễ..."

Mễ? Ân Ly thầm nghĩ: "

Chẳng lẽ là Vương Gia đói bụng? muốn ăn cơm? Nàng đang muốn đứng dậy gọi người thì nghe thấy giọng nói khàn khàn từ đằng sau truyền đến: "...

A Di.."

Danh Sách Chương:

Bạn đang đọc truyện trên website TruyenOnl.COM
BÌNH LUẬN THÀNH VIÊN
BÌNH LUẬN FACEBOOK