• Màu nền:
  • Font chữ:
  • Chiều cao dòng:
  • Kích Cỡ Chữ:

Mật dịch trong lối nhỏ chảy ra tràn ngập cả khu tư mật, bên trong hoa huyệt đạt cao trào không ngừng co rút, một vật áp vào miệng nhỏ tiết ra mật dịch, từ từ đâm vào bên trong. Vẫn còn một chút thô ráp anh ách, Ân Ly thì thào thấp giọng, cúi đầu nhìn ngón tay của hắn, liền nhìn thấy ngón tay của hắn đã từ chỗ nước tràn ra mà đi vào.

Vật này so với đầu lưỡi còn lợi hại hơn nhiều, ở bên trong lối đi mềm mại của nàng không ngừng moi móc, tựa hồ như đang tìm cái gì. Ân Ly duỗi tay bắt lấy tay lớn của hắn, muốn đem nó kéo ra ngoài nhưng mà giống sâu rung cây, không có chút tác dụng nào, ngược lại giống như đang nắm lấy tay hắn giúp làm chính mình.

“Ưm …” Ân Ly cắn nhẹ môi dưới, vẫn là nhịn không được thốt ra tiếng rên rỉ trong cổ họng, nàng giang rộng chân ra để đòi hỏi hắn. Hoa mật của nàng tiết ra càng lúc càng nhiều, động tác của hắn cũng càng lúc càng nhanh, ngón tay đâm vào trong huyệt nhỏ tăng lên từ một thành ba.

Ngoài cửa lúc này truyền đến tiếng gõ nhẹ, người đó nghe thấy trong phòng truyền đến rên rỉ như có như không, bèn không dám gõ nữa mà vội quay người đi ra tiền sảnh, bẩm báo cho Tấn An công chúa.

Tấn An công chúa nghe thấy giọng điệu người đến báo, bà vốn cảm thấy Tuân Du ở trong phòng quá lâu không thỏa đáng, liền sai người đi qua gọi. Người này đến chút thời gian chờ đợi cũng đợi không được, vậy thì phiền phức rồi! Thở dài, đứng lên đích thân đi đến phòng tiệc chiêu đãi khách.Ân Ly lúc này chỉ cảm thấy thân dưới nở to, vừa tê vừa dại, đâu còn có thể nghe thấy động tĩnh bên ngoài. Lực chú ý cả người đều tụ lại thân dưới của mình, khi ngón tay hắn cào nhẹ và cọ sát ở bên trong hoa huyệt nàng, Ân Ly một lần nữa co giật, lên đỉnh.

Lúc này hai chân mở rộng của nàng đã mềm nhũn trên giường, trên mặt kiều mị mơ hồ tràn đầy sắc dục.

Tuân Du rút ra ngón tay đã ướt nhẹp, ngồi dậy, lột sạch quần áo trên người của mình rồi ném xuống gầm giường, từ trên đầu giường lấy ra một loại thuốc cao, bôi lên chỗ sớm đã vừa sưng vừa đau của mình, sau đó lấy một ít bôi vào trên mật huyệt của Ân Ly.

Sau khi đã chuẩn bị xong, vật bị sưng cứng đặt tại mật huyệt vừa ấm áp vừa ẩm ướt nhẹ nhàng ma sát, sau đó theo mật dịch và thuốc cao đâm vào.

Lần này bởi vì ngón tay đã mở rộng cùng với tác dụng của thuốc cao nên thoải mái hơn một chút nhưng mà mật huyệt vẫn còn siết rất chặt, gân xanh trên đầu Tuân Du đều nổi cả lên, thế mà động tác vẫn là nhẫn nại từ từ.

Cuối cùng đụng đến một vách ngăn nhỏ, Ân Ly khép hờ mắt, nhẹ thở hổn hển. Trong lòng Tuân Du nghẹn lại, đẩy eo và bụng về phía trước, thoáng chốc xuyên thủng lớp màng mềm đó!

“A!” Ân Ly chỉ cảm thấy thân dưới đau đớn không ngừng, cơ thể tựa như bị chia làm hai nửa, lúc sau hồi phục tinh thần trở lại, trong mắt tràn đầy nước mắt. Nàng trước nay đều quen ăn kẹo ngọt hắn đút, làm gì từng chịu qua nỗi khổ như vậy.

“A a … đau …” Nàng vặn vẹo người muốn đẩy hắn ra nhưng mà như thế lại đem vật bên trong hoa huyệt ép càng chặt hơn, làm cho Tuân Du bật ra từng trận thở dốc.

Hắn cũng không dễ chịu, lúc này bị nàng ép chặt chẽ, hoa huyệt của nàng vừa mềm vừa chặt, hắn mới đi vào không đến một nửa, vẫn còn hơn một nửa đang lộ ra bên ngoài. Thật muốn điên cuồng đâm vào tận sâu bên trong mới được nhưng lại biết là không thể. Chỉ có thể nhẫn nại dỗ dành nàng.

Nửa thân hắn phủ phục lên người nàng, ngậm lấy vành tai của nàng mà gặm cắn, dỗ dành: “A Di ngoan, một lúc sẽ tốt thôi…”

Lúc này bất cứ động tác nào của hắn cũng làm nàng mẫn cảm không thôi, cơ thể hắn đẩy lên làm cho vật to lớn của hắn tiến vào càng sâu hơn, việc này chỉ làm cho nàng khóc càng lợi hại.

Danh Sách Chương:

Bạn đang đọc truyện trên website TruyenOnl.COM
BÌNH LUẬN THÀNH VIÊN
BÌNH LUẬN FACEBOOK