• Màu nền:
  • Font chữ:
  • Chiều cao dòng:
  • Kích Cỡ Chữ:

Ân Ly nhớ lại sự việc ngày hôm đó, nàng ngoài việc từ chối lời cầu thân của hắn ra cũng không làm bất cứ chuyện gì ngỗ nghịch. Hơn nữa, ngày đó nàng cũng không có lời nặng tiếng nhẹ gì, nàng tự thấy bản thân cũng không có bản lĩnh có thể làm gì để khiến cho Vương Gia phải đòi sống đòi chết chứ: "

Hôm đó hồi phủ cũng không có gì đặc biệt, có lẽ do Vương Gia vướng bận chuyện khác, tiểu nữ cũng không rõ chuyện này thưa công chúa."

Tấn An công chúa nghe lời này liền biết Ân Ly không để Tuân Du ở trong lòng, thầm thở dài, nói: “Ân cô nương, có một vài lời đúng là bổn cung không nên nói ra. Ngươi có lẽ đã hiểu lầm đứa cháu này của ta rồi. Ta cũng không ngại nói thật với ngươi, bổn cung chứng kiến nó lớn lên từ nhỏ. Từ trước đến nay, ta chưa bao giờ thấy nó quan tâm đến một nữ tử nào như ngươi. Nửa năm trước, hắn đến cầu xin ta sai người đi Biện Châu mời ngươi tới Kinh Thành, tất cả những chi tiết trong hoa viên ngươi ở đều do hắn đích thân chuẩn bị, từ việc đáp đình tu vũ (*), cho tới việc ăn uống cơm nước. Không có chỗ nào mà không phải là tự tay nó cẩn trọng sắp xếp, nó sợ ngươi mới tới Kinh sống không quen. Còn có một chuyện ngươi không biết…”

“Đáp đình tu vũ”: xây dựng và tu sửa nhà cửaTấn An công chúa dừng một chút: “Lần trước khi lên núi cầu phúc, bệ hạ nhắc tới ta mới biết mấy tháng trước khi đánh bại Tề Quốc trở về, nó đã từ chối nhận ban thưởng của bệ hạ, thay vào đó hắn muốn xin bệ hạ một thỉnh cầu đó là cho phép hắn tự quyết định chuyện đại sự của mình.”

Những lời này của công chúa có tác động không nhỏ đến Ân Ly, khiến nàng khó mà có thể tin được, thậm chí có chút hoảng hốt. Theo như lời Tấn An công chúa nói, nàng quả thực không biết bất cứ chuyện gì. Đình đài lầu các nơi nàng ở trong phủ công chúa, loại huân hương mà nàng thường dùng, loại trà và đồ ăn mà nàng thích đều là những gì nàng tận mắt chứng kiến. Lúc trước, nàng đã nghĩ đó là do công chúa quan tâm chu đáo. Bây giờ nàng mới biết đó đều là công lao của Thất Vương Gia.

Tấn An công chúa nhìn Ân Ly đang ngây ngốc nói tiếp: “Bổn cung nghĩ chắc hẳn ngươi cũng đã hiểu, với thân phận của ngươi muốn vào Thất Vương phủ làm thiếp còn có khó khăn, huống chi làm chính phi. Hắn cầu xin Bệ Hạ chuyện này người khác không biết nhưng chẳng lẽ bổn cung lại không biết. Rõ ràng hắn vì ngươi nên mới làm vậy, hắn đã xác định lấy ngươi làm chính thất rồi!"

Lời này vừa nói ra, Ân Ly chấn động tại chỗ như bị sét đánh ngang tai. Nàng biết những gì Tấn An công chúa nói về nàng không phải là coi thường mà là sự thật. Phụ thân của nàng chỉ là một quan viên địa phương, lại không phải cha truyền con nối. Với thân phận của nàng làm sao có thể vào Vương phủ làm chính thất. Cũng chính vì nguyên nhân như vậy nên lúc trước khi Thất Vương Gia ở trên xe ngựa cầu thân, nàng cũng coi đó là lời nói đùa, không coi là thật. Nhưng hôm nay nghe những gì công chúa nói, người nọ lúc trước nói đều là thật, thì ra hắn đã sớm tính toán muốn cưới nàng làm thê tử.

Tấn An công chúa nắm tay Ân Ly, vỗ nhẹ lên mu bàn tay nàng nói: “Ân cô nương, bổn cung biết ngươi tuổi còn nhỏ, chưa hiểu về tình yêu nhưng bổn cung là người từng trải, ta nhìn ra được ngươi cũng không ghét bỏ Kính Thừa. Hắn dù sao cũng vì người mà làm đến mức đó rồi thì tại sao lại không cho hắn một cơ hội chứ, thử xem các ngươi có phù hợp với nhau không?”Ân Ly bỗng nhiên liền nhớ tới ánh mắt sâu thẳm mà trìu mến của người nọ ở Quốc Tử Giám lúc trêu đùa, chọc cái mũi của nàng, ánh mắt mong đợi của hắn khi cầu hôn nàng ở trên xe ngựa. Nghĩ đến đây, tim Ân Ly bất giác đập thình thịch, mặt bỗng đỏ bừng lên.

Tấn An công chúa vừa thấy khuôn mặt đỏ bừng của nàng liền hiểu ngay, trong lòng mừng thầm liền nói: “Nếu cô nương đã không phản đối thì bổn cung cũng yên tâm rồi. Nếu ngươi nguyện ý, ngày mai bổn cung sẽ sắp xếp cho ngươi đến Thất Vương Phủ, giúp ta khuyên nhủ tiểu hồ tôn kia. Bệnh tình cứ kéo dài mãi như vậy là không được. Cho dù thái y y thuật cao minh đến đâu nhưng người bệnh không chịu phối hợp thì cũng vô dụng. Nếu đứa cháu này của ta gặp được cô nương, nó nhất định sẽ nghe lời ngươi, như vậy bổn cung cũng không phải lo lắng nữa."

Thấy nàng không phản đối, Tấn An công chúa cũng yên tâm, gọi Xuân Oánh tới đưa nàng về phòng nghỉ ngơi.

Ban đêm, Ân Ly nằm ở trên giường, đôi mắt ngây ngốc nhìn chằm chằm lên đỉnh màn, cẩn thận nghĩ lại. Nàng từ nhỏ lớn lên ở Biện Châu, chưa từng đi qua địa phương khác, Kinh Thành cũng là lần trước công chúa mời tới là lần đầu tiên, ở Biện Châu cũng rất ít khi ra ngoài, ở phủ công chúa tổ chức hội ngắm hoa quả thực là lần đầu tiên gặp Thất Vương Gia. Nàng thật sự nghĩ không ra tại sao vị Thất Vương Gia này lại có tình ý sâu đậm với nàng, nửa năm trước đã nghĩ tới chuyện muốn cưới nàng làm thê tử.Ân Ly cứ như vậy trằn trọc suốt một đêm, không thể ngủ ngon, mãi cho đến khi gần sáng mới thiếp đi.

Ghi chú: Kính Thừa là tên tự của nam chính nha.

Danh Sách Chương:

Bạn đang đọc truyện trên website TruyenOnl.COM
BÌNH LUẬN THÀNH VIÊN
BÌNH LUẬN FACEBOOK