• Màu nền:
  • Font chữ:
  • Chiều cao dòng:
  • Kích Cỡ Chữ:

“A Di tới, mau tới đây.” Lão phu nhân thấy Ân Ly thì rất vui vẻ, gọi người tới ngay trước mặt.Ân Ly vội tiến lên hành lễ, lão phu nhân kéo nàng chỉ chỉ một vị phu nhân ngồi ở hạ đường cười nói: “Vị này chính là Phạm phu nhân, A Di nhanh nhanh vấn an Phạm phu nhân.”Ân Ly vội vã hướng vị phu nhân kia vấn an: “Phạm phu nhân vạn phúc.”

Vị quý phu nhân kia nhìn thấy Ân Ly rất là vui vẻ, vội đứng dậy đến đỡ nàng lên, một mặt ngắm kĩ nàng một mặt quay đầu cười nói với lão phu nhân: “Nhiều năm không gặp, A Di đã lớn như vậy rồi! Năm đó khi còn nhỏ, ta đã cảm thấy đây là cây tốt hạt giống tốt, hiện giờ vừa thấy quả nhiên không nhìn lầm! Bộ dáng này tính tình thật không lời gì để nói. Lão phu nhân quả nhiên quá có phúc!”

Lão phu nhân ngồi ở bên trên cười cười nói: “Quá khen, tôn nữ (cháu gái) này của ta ấy à cái gì cũng tốt, chính là tính tình có hơi chất phác, không biết ăn nói cho lắm, Anh nha đầu ngươi nhất định đừng để ý.”

Phạm phu nhân kia cười vỗ nhẹ tay Ân Ly, cười nói: “Tính tình an tĩnh chút mới tốt, không giống hai đứa nha đầu kia nhà ta, cả ngày đều phá phách ồn ào cái không dứt, vẫn là nên đáng yêu* giống A Di vậy.”*Nguyên văn 招人疼: ý nói người dễ thương, đáng yêu, ngoan ngoãn, biết nghe lời (ST)Ân Ly tiến vào bị người bắt lấy tán thưởng ngập trời, khiến cho đầu óc nàng rối tinh rối mù, không biết là đang làm gì, ngây người đứng ở kia, không biết trả lời như nào. Lão phu nhân thấy thế vội cùng Phạm phu nhân nói: “Hai nha đầu kia nhà ngươi còn nhỏ, tiểu hài tử lúc nào cũng có hơi ồn ào, lớn lên là ngoan ngay. Luôn là làm ầm ĩ chút, lớn lên liền thay đổi thôii. Nhìn xem nhà Tử Hàng các ngươi, khi còn nhỏ cũng rất cứng đầu nghịch ngợm, hiện tại lại vô cùng ổn trọng. Lần trước nhìn thấy, lão thân cũng sắp không nhận ra.”

Phạm phu nhân kia vừa nghe thấy cười lại càng vui hơn: “Cũng không phải ạ, lúc trước khi tiểu tử kia tới phủ của người làm khách, còn chọc phá khiến A Di phải khóc, về nhà liền bị cha hắn dạy dỗ cho một trận, từ đó về sau người cũng thành thật nhiều hơn.”

Bà nói rồi lại quay đầu nói với Ân Ly: “Chuyện này khiến A Di thiệt thòi rồi, nếu không phải con. Tiểu tử kia hiện giờ chưa chắc kiên cường được như vậy, đời nào chịu thành thành thật thật ở nhà đọc sách.”Ân Ly lúc này đã rõ, thì ra vị này là thái thú phu nhân, là mẫu thân của vị Phạm công tử kia! Nàng thấy mấy ngày nay sóng yên biển lặng, còn tưởng rằng chuyện xem mắt coi như đã xong, không ngờ tới Phạm phu nhân đã đến nhà nàng xem mắt!Ân Ly mấp máy môi, rũ đầu nhìn đôi giày thêu của mình, thật là hận không thể chính mình có thể từ này đại sảnh biến mất.

Lão phu nhân thấy Ân Ly cả người cứng đờ, vội kêu hai người ngồi xuống, không để Ân Ly đứng im ngại ngùng như vậy.Ân Ly ngồi ở một bên, đầu cúi xuống, tâm tư sớm chạy xa. Nàng hiện tại đầu óc hỗn độn, hoảng loạn bất thường. Nàng nhớ tới lần gửi thư gần nhất của Tuân Du, là hai tháng trước, trong thư lần đầu tiên nhắc tới chiến sự với nàng, hắn nói bọn họ đang chuẩn bị một trận chiến, nếu trận chiến lần này đắc thắng hắn sẽ rất nhanh liền có thể hồi kinh, câu cuối cùng trong thư vẫn là câu kia: Muốn nàng nhất định phải chờ hắn trở về. Mà nàng hiện giờ lại ngồi ở chỗ này, bị người nhà ép buộc xem mắt với người khác!Đang lúc Ân Ly suy nghĩ lung tung, lão tổ tông ngồi ở bên trên bỗng nhiên kêu nàng, khiến nàng kinh ngạc nhảy dựng, giương mắt nhìn lên, hai người trong sảnh đều đang nhìn nàng, mặt nàng tức khắc đỏ bừng, cuống quýt đứng lên, còn chưa mở miệng, lão phu nhân cười nhắc nhở: “Phạm phu nhân gọi con đó.”

Nàng vội hướng Phạm phu nhân kia thỉnh tội: “Tiểu nữ thất lễ, xin Phạm phu nhân chớ trách.”

Phạm phu nhân kia híp mắt cười nói: “Không sao không sao. A Di, đây là di mẫu tặng con một ít đồ trang sức, nhìn xem có thích hay không.” Nói rồi lấy ra chiếc hộp mở ra, bên trong đặt chiếc vòng phỉ thúy, màu sắc xanh lục, sắc ngọc chói lọi, vừa nhìn đã biết đáng quý.Ân Ly nào dám nhận, vội từ chối không nhận lấy, Phạm phu nhân kia thấy thế nói: “Năm đó ta và mẫu thân con tình như tỷ muội, mẫu thân con khi còn sống ta vẫn thường tới làm khách, mấy năm không tới đã xem như xa lạ rồi. Chiếc vòng ngọc này cũng chỉ xem như một món trang sức không giá trị, xem như là hổ thẹn di mẫu đối với mẫu thân con.”

Lời nói đã đến mức này , Ân Ly không thể không nhận, chỉ có thể cảm tạ nhận lấy.

Danh Sách Chương:

Bạn đang đọc truyện trên website TruyenOnl.COM
BÌNH LUẬN THÀNH VIÊN
BÌNH LUẬN FACEBOOK