Mục lục
Y Thống Giang Sơn
Thiết lập
Thiết lập
Kích cỡ :
A-
18px
A+
Màu nền :
  • Màu nền:
  • Font chữ:
  • Chiều cao dòng:
  • Kích Cỡ Chữ:

Nghe lão nói vậy, Hồ Tiểu Thiên chợt sinh ra cảm động, khẽ gật đầu, sau đó đưa mắt nhìn sang Liễu Khoát Hải nói: "Liễu chưởng quỹ, tôi mới tới Thanh Vân, vẫn còn lạ nước lạ cái. Lần này bọn chúng đề cử tôi phụ trách sửa chữa Thanh Vân Kiều, có lẽ nên tìm một người dân bản xứ sinh ra và lớn lên ở nơi này giúp đỡ mình là tốt nhất. Thứ nhất, người đó quen thuộc đường đi lối lại; Thứ hai, nhờ vậy sẽ rất dễ tiếp xúc quan hệ với dân bản xứ. Bởi vậy, tôi định nhờ Khoát Hải hỗ trợ."

Nghe thấy thì ra yêu cầu của Hồ Tiểu Thiên là như vậy, Liễu Đương Quy lập tức mừng rỡ. Đứa con trai này của lão trước nay thuộc thành phần bất hảo, tính tình bộp chộp, suốt ngày gây rối ở bên ngoài. Lần trước, nếu không phải Hồ Tiểu Thiên ra tay tương trợ, chỉ sợ gã đã phải chịu hình phạt lao tù. Hồ Tiểu Thiên chỉ định hỗ trợ, gã có khác gì đã bước một chân vào cửa quan. Cho dù sau này không thể trụ lại trong quan trường, ít nhất cũng có thêm người quản giáo. Liễu Đương Quy gật đầu như bổ củi, nói: "Được, được! Có đại nhân dạy bảo nó, tôi mong còn không được, mong còn không được!"

Liễu Khoát Hải trợn tròn cả hai mắt, há hốc miệng rộng ngoác đến gần mang tai, khỏi cần phải nói gã cao hứng tới mức nào. Trước giờ, ông già lúc nào cũng muốn bồi dưỡng mình trở thành người nối nghiệp Hồi Xuân Đường. Nhưng Liễu Khoát Hải đối với học y một chút hứng thú đều không có. Vì chuyện này, hai cha con đã cãi nhau không ít lần. Giờ Hồ Tiểu Thiên muốn đưa gã vào quan phủ, Liễu Khoát Hải nằm mộng cũng muốn làm một bộ khoái phong lẫm liệt. Gã bước lên, bịch một tiếng quỳ xuống: "Khoát Hải ra mắt đại nhân!"

Hồ Tiểu Thiên cười ha hả, vỗ bồm bộp lên bờ vai nổi vồng của Liễu Khoát Hải, nói: "Sau này anh cứ ở bên cạnh tôi. Khởi đầu, bổng lộc sẽ không quá nhiều, chờ đến khi anh đã lập công kiến nghiệp, tôi tất nhiên sẽ có phần thưởng."

"Cảm ơn đại nhân!"

Đôi mắt đẹp của Mộ Dung Phi Yên không rời khỏi Hồ Tiểu Thiên. Cái tên này không phải tay mơ đâu, biết tận dụng thời cơ mời chào đội ngũ. Phải nói Liễu Khoát Hải đích thật là một mãnh tướng hiếm có, có thể đánh nhau có thể liều, hơn nữa còn là dân bản xứ, khẳng định sau này sẽ trợ giúp không ít cho họ.

Đêm đó hứng thú của mọi người dâng lên tương đối cao, nói chuyện một mạch cho tới tận khuya. Mãi đến khi bầu trời lác đác có hạt mưa rơi, nhóm người Tô Quảng Tụ mới nhớ đến còn phải chào ra về. Hồ Tiểu Thiên tiễn chân họ ra ngoài cửa, lúc trở lại, mưa đã nặng hạt hơn, hắn bước thấp bước cao chạy thẳng về phòng của mình. Nhìn thấy trên giường đã đặt sẵn quần áo đã sửa lại, hắn bèn cởi trường bào đổi thành áo lót cổ tròn quần cộc, xỏ chân vào đôi giày vải. Lúc này ngoài trời sấm sét ầm ầm, mưa to như trút nước. Hồ Tiểu Thiên kéo cửa phòng, đi ra ngoài.

Mộ Dung Phi Yên đang đứng ngoài hành lang, nhìn thấy Hồ Tiểu Thiên ăn mặc một bộ quần áo không giống ai như vậy đi ra, không kìm được hét lên một tiếng.

Hồ Tiểu Thiên vẫn nghênh ngang đi thẳng tới chỗ cô. Một tia sét nhoáng lên, chiếu sáng gương mặt tái nhợt như tuyết của Mộ Dung Phi Yên. Cô chỉ tay vào Hồ Tiểu Thiên nói: "Cậu đứng yên đó cho tôi, không được tới đây!"

Trong lúc nhất thời, Hồ Tiểu Thiên không kịp nghĩ ra mình có chỗ nào không đúng: "Làm sao vậy?"

Mộ Dung Phi Yên nói: "Con người cậu còn biết xấu hổ hay không, làm sao ăn mặc như vậy mà dám chạy ra ngoài?"

Giờ Hồ Tiểu Thiên mới hiểu ra, tại sao cô nàng lại hoảng sợ như thế. Hắn cười hi hí, nói: "Có gì đáng ngạc nhiên đâu, có phải tôi không mặc quần áo đâu. Ở quê tôi, vào mùa hè mọi người đều ăn mặc như vậy."

Mộ Dung Phi Yên bán tín bán nghi: "Thật sự?"

Hồ Tiểu Thiên khẽ gật đầu.

Mộ Dung Phi Yên lắc đầu quầy quậy: "Còn lâu tôi mới tinh cậu. Cậu chính là là một kẻ lừa đảo! Mở miệng ra không có lấy một câu nói thật!"

Hồ Tiểu Thiên nhơn nhơn kéo ghế, ngồi ngay ngoài hành lang, ngắm nhìn cơn mưa tầm tã bên ngoài. Kiếp trước, hắn có nằm mơ cũng không dám nghĩ tới, có một ngày bản thân sẽ ngồi trong một căn viện lịch sự tao nhã cổ kính thưởng thức mưa đêm, bên cạnh còn có một cô gái xinh đẹp có cá tính mạnh mẽ thích độc hành tính bồi tiếp nói chuyện phiếm như thế này.

Mộ Dung Phi Yên hỏi: "Quê quán cậu ở đâu?"

Hồ Tiểu Thiên khoanh tay, rơi vào trầm tư, một lúc lâu sau mới trả lời: "Nước cộng hòa nhân dân Trung Hoa."

"Chưa từng nghe nói!"

Hồ Tiểu Thiên quay sang Mộ Dung Phi Yên: "Kiến thức nông cạn!"

Mộ Dung Phi Yên còn lâu mới chịu thừa nhận mình kiến thức nông cạn, chẳng qua là chưa nghe thấy bao giờ mà thôi. Cô khẽ cắn đôi môi anh đào, nói: "Nhất định là cậu đã bịa bừa ra một cái tên để gạt tôi. Nhìn hình thể cậu, nghe cách cậụ nói chuyện chẳng có gì khác với tôi cả, vậy mà dám lừa tôi, nói nước cộng hòa nhân dân Trung Hoa gì đó."

Hồ Tiểu Thiên nói: "Thế giới này kỳ diệu vượt quá mức tưởng tượng của cô rất xa."

Mộ Dung Phi Yên nổi hứng thú, cũng kéo ghế ngồi xuống bên cạnh, nhìn hắn hỏi: "Ở quê các cậu, mọi người mặc quần áo như thế thật hả?"

Hồ Tiểu Thiên nói: "Mùa hè mới mặc như vậy."

"Phụ nữ cũng mặc thế sao?"

Hồ Tiểu Thiên quay sang, đưa mắt ngắm Mộ Dung Phi Yên từ đầu đến chân một lượt, soi mói đến mức Mộ Dung Phi Yên loạn nhịp cả trái tim. Cô chỉ muốn nói ra mồm, tại sao đôi mắt một người lại có thể hèn mọn bỉ ổi đến thế, háo sắc đến thế, mang đầy ý xấu đến thế. Nếu không phải còn nhớ tới ngươi là cấp trên trực tiếp của ta, không phải còn nhớ chúng ta đã từng một đường đồng cam cộng khổ tới đây, bổn cô nương sẽ chọc mù mắt ngươi.

Hồ Tiểu Thiên nói: "Phụ nữ ăn mặc ít hơn!"

Mộ Dung Phi Yên đỏ bừng cả gương mặt xinh đẹp: "Cậu gạt người, thật vô sỉ!"

Hồ Tiểu Thiên thở dài, nói: "Tôi chỉ nói sự thực. Mùa hè, thời tiết nóng bức như vậy, ai như các ngươi Đại Khang giả bộ như vậy giả trang, ba tầng trong ba tầng ngoài đem mình bao bọc giống như bánh chưng tựa như, phong kiến cực độ! Quê hương của chúng ta, nêu cao khẩu hiệu nam nữ bình đẳng, coi trọng giải phóng phụ nữ. Cứ đến mùa hè, các thiếu nữ lại ăn mặc mát mẻ gợi cảm, thỏa thích phơi bày vóc dáng xinh đẹp của mình ra."

Mộ Dung Phi Yên cắn môi, yếu ớt hỏi: "Có phải các cô ấy ăn mặc rất ít?"

Hồ Tiểu Thiên gật đầu đáp: "Váy không thể ngắn hơn được nữa, cả đùi đều lộ ra hết, ngắn hơn chút nữa thì ngay cả hai bờ mông tròn trĩnh cũng lộ ra mất quá nửa. . ."

"Cái đồ dâm tặc nhà ngươi!" Đôi mày lá liễu nhướng cao, Mộ Dung Phi Yên cố làm ra vẻ tức giận, nhưng rốt cục trong lòng lại không có lấy một chút phẫn nộ nào.

Hồ Tiểu Thiên nói: "Tôi ăn ngay nói thật mà, cô mà còn phá ngang tôi sẽ không nói nữa."

Lần này, Mộ Dung Phi Yên rõ ràng chịu khuất phục hắn, lập tức yếu xìu ngồi im như thóc.

Hồ Tiểu Thiên nói tiếp: "Về phần nửa thân trên ấy à, lộ vai, lộ lưng, lộ hết phần rốn, chỉ cần lộ ra được là sẽ không kiêng nể gì phơi ra."

Mộ Dung Phi Yên ngạc nhiên đến mức miệng há hốc thành hình chữ O từ lúc nào, dù tự nhủ rằng Hồ Tiểu Thiên đang nói láo, nhưng trong lòng vẫn có phần nào tin tưởng.

Hồ Tiểu Thiên nói: "Thực ra, với dáng người đẹp như của cô, mặc bộ quần áo này thật sự là lãng phí."

Ngay thấy hắn chuyển chủ đề nói về mình, Mộ Dung Phi Yên lập tức trở nên nhạy cảm, hằm hằm nhìn Hồ Tiểu Thiên vặn hỏi: "Cậu muốn nói gì?"

Hồ Tiểu Thiên đáp: "Tôi muốn nói là cô đang làm lãng phí mất một vóc dáng đẹp như vậy. Nếu như cô mặc một chiếc váy ngắn, phối hợp với cái áo hở rốn, phơi ra đôi chân dài miên man và eo thon bé nhỏ, tuyệt đối có thể làm toàn thể đám đàn ông ngoài đường mất hết hồn vía. . ." Đang cao hứng thao thao bất tuyệt, Hồ Tiểu Thiên chợt bắt gặp ánh mắt lạnh như băng, sắc lẻm như dao cạo đang nhắm ngay vào cổ họng của hắn.

Hồ Tiểu Thiên vội vàng biết điều ngậm miệng lại.

Mộ Dung Phi Yên nghiến răng nghiến lợi chì chiết: "Cậu coi tôi là người thế nào? Sao lại có thể vô sỉ dâm đãng sỉ nhục tôi như thế!" Trong khi nói, cô giơ ngón tay lên, giả bộ muốn chọc vào mắt Hồ Tiểu Thiên.

Hồ Tiểu Thiên sợ tới mức ngã ngửa ra phía sau, không cẩn thận làm ghế đổ xuống, ngã phịch mông xuống đất. Nhìn thấy động tác chật vật của hắn, Mộ Dung Phi Yên không nhịn được phì cười, châm chọc: "Nhát như cáy!"

Hồ Tiểu Thiên phủi bụi bám trên đít quần: "Tôi trêu cô cho vui thôi mà, cô đừng có tưởng là thật chứ." Hắn dựng ghế dậy rồi lại ngồi xuống.

Mộ Dung Phi Yên bảo: "Khi nào có cơ hội, tôi muốn tới quê cậu thăm thú. Nếu cậu dám gạt tôi, tôi tuyệt sẽ không tha cho cậu."

Hồ Tiểu Thiên nói: "Tốt nhất cô đừng có tới, bởi nếu cô tới, nhất định sẽ bị chuyên gia hữu quan xếp vào hạng đồ cổ."

"Cắt, cậu mới là đồ cổ lỗ sĩ ấy!" Mộ Dung Phi Yên chợt nhớ lại lúc trước Hồ Tiểu Thiên có nói có việc đáng mừng, bèn dịu giọng hỏi: "Hôm nay cậu có vẻ rất hứng chí, rốt cục là có chuyện vui gì thế?"

Hồ Tiểu Thiên cười tủm tỉm đáp: "Chẳng phải cô cứng miệng nói không muốn chia sẻ với tôi hay sao?"

Mộ Dung Phi Yên nói: "Tôi chướng mắt với cái bộ dạng tiểu nhân đắc chí của cậu. Nói nghe một chút, xem rốt cục cậu nông cạn tới mức nào." Mặc dù Mộ Dung Phi Yên mồm năm miệng mời bao biện, nhưng thực ra đích xác đã bị Hồ Tiểu Thiên khơi dậy lòng hiếu kỳ. Nói đến đấu trí, Mộ Dung Phi Yên làm sao có thể là đối thủ của một nhân vật cấp độ yêu quái như Hồ Tiểu Thiên?

Hồ Tiểu Thiên cười phá lên, vạch trần: "Nói chung là cô vẫn muốn nghe!"

"Tôi đấm thèm vào!"

"Muốn chia sẻ với tôi!"

"Nói thì nói luôn, không nói coi như xong, tôi về phòng nghỉ ngơi!"

Hồ Tiểu Thiên nói: "Nói, đương nhiên phải nói, việc đau khổ tự chính mình gánh chịu, việc vui sướng tôi nhất định phải chia sẻ cùng cô." Sau đó, con hàng này kể lại đầu đuôi câu chuyện Vạn Bá Bình đồng ý ra mặt tổ chức bán hàng từ thiện, kể cả hành động vĩ đại hôm nay mình dùng chín cái lư hương mua mất có một lượng bạc để ép Vạn Bá Bình phải xì ra ba trăm lượng vàng cho Mộ Dung Phi Yên nghe. Nghe kể lại, Mộ Dung Phi Yên nghẹn họng trố cả mắt ra, than thở quá đến thế là cùng. Cái tên Hồ Tiểu Thiên này thật sự là gian trá đến cực điểm. Nhưng nếu nghĩ cho kỹ, Vạn Bá Bình dù sao cũng là một tên cường hào làm giàu bất chấp thủ đoạn không có nhân đức. Lừa bịp hạng người này cũng coi như là thay trời hành đạo.

Mộ Dung Phi Yên thắc mắc: "Bán hàng từ thiện thật sự có thể giải quyết vấn đề tiền bạc sửa chữa Thanh Vân Kiều?"

Hồ Tiểu Thiên đáp: "Sửa chữa Thanh Vân Kiều không phải là việc ngày một ngày hai. Cái lão già Hứa Thanh Liêm kia rõ ràng đưa ra vấn đề khó giải quyết, định bắt bí tôi. Hiện giờ, tôi lần lựa không chịu dán đám thông cáo, nguyên nhân chính là muốn cho dân chúng tiếp tục hiểu lầm mình."

Mộ Dung Phi Yên nói: "Muốn giải quyết việc này thực ra lại rất đơn giản."

Hồ Tiểu Thiên trợn mắt. Hắn không cho rằng Mộ Dung Phi Yên có thể nghĩ ra kế sách gì hay hơn của mình.

Mộ Dung Phi Yên nói tiếp: "Cậu chỉ cần báo danh hiệu của phụ thân mình ra, đến lúc ấy đám quan viên Thanh Vân nịnh bợ cậu còn không kịp, đâu còn dám hợp sức đối phó cậu nữa đây."

Hồ Tiểu Thiên nói: "Phi Yên à Phi Yên, cha tôi giành được oai phong đó là bản lĩnh của ông ấy. Nếu chuyện gì tôi cũng dựa vào danh tiếng của ông ấy thì có phải là quá muối mặt hay không? Xem ra, cô vẫn chưa hiểu hết về tôi. Tôi là người từ nhỏ đến lớn luôn dựa vào chính mình, không bao giờ chịu nhờ vả người khác. Tôi có phải là người đặc biệt không chịu thua kém, đặc biệt không ngừng vươn lên? Có phải là thanh niên mẫu mực và điển hình của đương đại không?"

Nhưng câu nói sau đó của Mộ Dung Phi Yên đã làm Hồ Tiểu Thiên tức muốn chết: "Trước khi mười sáu tuổi, chẳng phải cậu chỉ là một kẻ ngốc hay sao? Nếu không có người coi sóc, cậu có thể nào còn sống đến bây giờ để khoác lác không?"

"Tôi làm vậy được gọi là đại trí giả ngu. Tôi ngốc hay không, trong lòng tôi tự hiểu!"

Danh Sách Chương:

Bạn đang đọc truyện trên website TruyenOnl.COM
BÌNH LUẬN THÀNH VIÊN
BÌNH LUẬN FACEBOOK