Mục lục
Y Thống Giang Sơn
Thiết lập
Thiết lập
Kích cỡ :
A-
18px
A+
Màu nền :
  • Màu nền:
  • Font chữ:
  • Chiều cao dòng:
  • Kích Cỡ Chữ:

Đàn sói kia đã vây khốn được nửa ngày nhưng vẫn không cách nào trèo lên tảng đá to. Lang tính xảo trá, lại nghĩ ra một biện pháp, vài con sói tới gần tảng đá lập tức lại có vài con sói leo lên trên lưng của bọn nó. Chúng xếp chồng lên nhau như La Hán trận, bám chặt lấy tảng đá, đắp cao dần lên, cố gắng bò lên trên đỉnh tảng đá to bằng cách này.

Tiểu cô nương kia phát hiện ra chuyện này đầu tiên, liền vội vàng kéo vạt áo Hồ Tiểu Thiên. Hồ Tiểu Thiên nâng gậy công sai trong tay lên, nhắm vào đầu con sói cao nhất kia đập xuống thật mạnh. Máu bắn tung tóe khắp nơi, con sói kia bị Hồ Tiểu Thiêm đập cho choáng váng đầu óc. Nó rơi từ trên lưng đồng bọn xuống, nhưng vừa mới đánh lui một con thì con khác đã tiếp tục leo lên.

Hồ Tiểu Thiên không dám buông lỏng, vung gậy công sai trong tay đập loạn xuống, phòng đám ác lang này leo lên được tảng đá to.

Tiểu cô nương cũng sáp đến, giơ cái hộp đen trong tay nhắm về lũ sói phía dưới, bắn ra một lượt. Bạo Vũ Lê Hoa Châm cũng không phải vật trang trí, một lượt bắn ra, lập tức có bảy tám con sói trúng châm. Đám sói kêu thảm ngã xuống, trận hình lập tức tan vỡ. Lang tính cực kỳ tàn nhẫn, thấy đồng bọn đang hấp hối chẳng những không có biểu hiện gì mà ngược lại còn xông lên tranh nhau xé xác ăn. Lại một cảnh huyết nhục văng tung tóe, tiếng sói tru từng trận, cảnh máu tanh này làm cho bất cứ ai thấy cũng phải buồn nôn.

Tiểu cô nương kia bịt chặt miệng mũi lại, khuôn mặt nhăn nhó tái mét quay sang bên cạnh nôn mửa liên tục.

Hồ Tiểu Thiên tuy rằng cũng cảm thấy hơi buồn nôn, nhưng hắn không dám xem thường, giơ cái gậy công sai lên chuẩn bị sẵn, chỉ sợ có con sói nào thừa cơ mà trèo lên.

Lúc này trên trời truyền đến nhiều tiếng chim kêu, vài chục con hắc ưng giương cánh bay tới, xoay quanh trên đỉnh đầu bọn họ. Hồ Tiểu Thiên ngẩng đầu nhìn lên, vẻ mặt hắn trầm xuống. Cái cảnh này chính là lục không liên hợp tác chiến, vừa rồi là trận địa chiến, lúc này đã đổi thành không tập rồi.

Vài chục đầu hắc ưng gần như đồng thời lao xuống phía hắn, Hồ Tiểu Thiên cảm thấy rất buồn bực a. Ngự Thú Sư, thì ra cái thế giới này còn tồn tại chức nghiệp kinh khủng và phong cách như vậy. Người còn chưa thấy đâu, đã phát động ra quân đoàn cầm thú quy mô khổng lồ, hôm nay nếu hắn bại trận, chẳng phải là so với cầm thú cũng không bằng hay sao? Nghĩ đến mấy chữ này, không khỏi nhớ đến lúc trước hắn đã từng trêu đùa nói qua, nhưng vào lúc này đúng là không cười nổi. Hắn nhìn tiểu cô nương kia, thấy trên mặt cô toát ra sự sợ hãi, Bạo Vũ Lê Hoa Châm trong tay cô bắn thẳng lên trời. Nhưng kim châm bên trong dù sao cũng có hạn, sau ba lượt bắn ra cũng đã biến thành một cái hộp vứt đi.

Đứng giữa ranh giới sinh tử, hai người đã hoàn toàn bỏ qua sự phòng bị lẫn nhau, Hồ Tiểu Thiên móc ra Bạo Vũ Lê Hoa Châm mà An Đức Toàn đưa cho hắn, đưa tới. Tiểu cô nương kia nhận lấy hộp kim châm, đang chuẩn bị bắn tiếp, Hồ Tiểu Thiên chợt nói: "Chừa lại một lượt, thời điểm sống còn hãy dùng đến!" Hai tay của hắn giơ gậy công sai lên, nhắm vào một con hắc ưng đang bay nhào xuống mà đập. Một gậy nện trúng cánh hắc ưng, lông vũ bay loạn, hắc ưng gào thét rơi xuống. Còn chưa rơi xuống đất nó đã bị một con sói xanh nhảy lên ngoạm lấy, lập tức có thêm vài con sói nữa xúm lại tranh mồi, sau vài giây tranh cướp hắc ưng đã bị mấy con ác lang xé thành mảnh nhỏ.

Hồ Tiểu Thiên vung vẩy gậy công sai che chở cho tiểu cô nương kia, tạm thời ngăn cản hắc ưng từ trên trời lao xuống. Thế nhưng theo thời gian trôi qua, thể lực hắn đang không ngừng suy yếu, hai tay trở nên nhức mỏi, cái gậy công sai này cũng trở nên nặng hơn nhiều. Hồ Tiểu Thiên đẩy lui hai con hắc ưng tiến công, ánh mắt hắn nhìn núi rừng phía xa, trong lòng lại lo lắng. Không biết tình hình Mộ Dung Phi Yên lúc này như thế nào?

Lúc trước Mộ Dung Phi Yên tiến vào rừng rậm, vai phải đã bị vuốt sói làm tổn thương, vất vả lắm mới thoát khỏi vòng vây của ác lang, tiến vào trong rừng. Nhìn qua vai phải của mình, nàng đã thấy đầu vai bị vuốt sói cào trúng, lưu lại bốn vết máu, nhìn thấy mà giật mình. Nàng cắn cắn môi anh đào, vung tay điểm trúng huyệt đạo ở ngực mình, không cho vết thương chảy máu. Lại thử nhúc nhích cánh tay, cảm thấy không có thương tổn đến gân mạch cùng xương cốt. Nàng quay đầu nhìn lại, thấy dưới ánh trăng, trong bầu trời đêm, trên tảng đá lớn mấy chục đầu phi ưng đang bay vòng vòng, tuy rằng cách rất xa, nhưng nàng cũng có thể đoán được tình huống hai người Hồ Tiểu Thiên lúc này hung hiểm cỡ nào.

Mộ Dung Phi Yên kiềm chế cảm xúc muốn giết người, ngưng thần tĩnh khí, nghiêng tai nghe ngóng. Trong rừng rậm bên phải phía trước nàng vẫn đang truyền đến tiếng tru đứt quãng, mới nghe thì thanh âm này giống như thuộc loại dã thú nào đó, nhưng cẩn thận phân biệt, thanh âm này hẳn là con người phát ra.

Mộ Dung Phi Yên phân biệt vị trí, bay lên ngọn cây, nhảy qua những nhánh cây, yên lặng tiếp cận nơi phát ra thanh âm.

Thanh âm trở nên càng ngày càng rõ ràng, Mộ Dung Phi Yên dùng tán cây yểm hộ, tiến lại gần. Thấy phía trước tầm hai mươi trượng, chỗ đó có một gã đàn ông mặc áo xám ngồi khoanh chân, tóc dài xõa vai, trên mặt đeo một cái mặt nạ bằng đồng xanh, dưới ánh trăng phản xạ ánh kim loại thâm trầm. Mặt nạ xấu xí mà dữ tợn, trong tay gã cầm một thanh gậy trúc, đập lên mặt đất theo nhịp, miệng lẩm bẩm, phát ra đủ loại thanh âm kỳ quái, khi thì như dã thú gào rú, khi thì như cầm điểu gào thét, bắt chước giống như đúc.

Mộ Dung Phi Yên liền khẳng định, người này nhất định là Ngự Thú Sư điều khiển đàn dã thú kia. Nàng trèo dọc theo tán cây, lặng lẽ tới gần Ngự Thú Sư kia. Chỉ còn cách chưa đến mười trượng nhưng đối phương vẫn không cảm thấy gì. Mộ Dung Phi Yên hít sâu một hơi, nhảy khỏi nhánh cây, tay phải cầm trường kiếm đâm thẳng về phía trước, thân thể mềm dẻo bay trên không, xoáy tròn như đinh ốc, tốc độ kinh người, trong giây lát chỉ còn cách đối phương một trượng.

Lúc Mộ Dung Phi Yên lao ra khỏi tán cây thì Ngự Thú Sư kia cũng đã phát hiện ra, gã ngẩng đầu lên, đằng sau lỗ thủng trên mặt nạ là một cặp mắt lạnh như băng, tràn ngập sát khí, cổ họng phát ra thanh âm cổ quái.

Hưu...u...u! Ẩn trong tán cây bên trái, một vệt ánh sáng màu bạc bắn về phía Mộ Dung Phi Yên.

Mộ Dung Phi Yên cẩn thận mấy cũng có sơ sót, nàng không phát hiện ra còn có một tiễn thủ ẩn nấp xung quanh. Mũi tên chứa đầy lực lượng, lao nhanh như bắn về phía Mộ Dung Phi Yên. Nàng đành bỏ qua nhất kích tất sát, thu trường kiếm trong tay lại, đánh vào mũi tên đang bắn tới. Mũi tên kia cũng không phải tên gỗ bình thường, mà là tinh cương rèn mà thành, tiễn kiếm đụng vào nhau, BA~! một tiếng giòn vang.

Mũi tên này lực lượng mạnh đến mức khiến Mộ Dung Phi Yên kinh ngạc, thân thể bởi vì va chạm nên cứ vậy mà rơi xuống đất.

Hai chân nàng còn chưa chạm đất, trong tán cây lại phóng tới một mũi tên, mũi tên này hướng thẳng cổ họng Mộ Dung Phi Yên mà bay đến. Đầu mũi tên hàn quang lấp lánh, thân tên màu bạc, lông đuôi màu trắng, trông như sao băng xẹt qua trong đêm tối, trong tích tắc đã bay tới trước mặt Mộ Dung Phi Yên.

Mộ Dung Phi Yên dùng hết toàn lực, vung trường kiếm ra, đâm về phía mũi tên, mũi tên cùng mũi kiếm chạm vào nhau với tốc độ cao mà bắn ra những đốm lửa chói mắt. Mũi tên đang bay nhanh bị đâm trúng, liền bay chệch sang một bên.

Cùng lúc đó, Ngự Thú Sư kia không nói một lời, thân thể bắn khỏi mặt đất, hay tay vung về phía hạ thân Mộ Dung Phi Yên. Một trảo này vô thanh vô sắc, cực kỳ ác độc.

Hai chân Mộ Dung Phi Yên chưa kịp chạm đất, chân phải đá ra nhanh như điện xẹt, phát sau mà đến trước, chớp mắt liền đá trúng cổ tay gã Ngự Thú Sư. Ngự Thú Sư cười lên dữ tợn, cổ tay trái xoay ngược lại áp lên mắt cá chân Mộ Dung Phi Yên.

Mộ Dung Phi Yên thu hai chân lại, cơ thể mềm dẻo lộn ngược ra sau, lùi về bãi cỏ sau lưng, hai tay Ngự Thú Sư như vuốt chim, ngón trỏ và ngón giữa tay phải xuyên thẳng đến hai con ngươi Mộ Dung Phi Yên, chân phải đá vào bụng dưới của nàng. Gã dùng đều là sát chiêu, chiêu nào cũng âm tàn ác độc. Tay phải móc mắt Mộ Dung Phi Yên chỉ là hư chiêu, ý đồ làm nhiễu lực chú ý của nàng, còn chân phải vô thanh vô tức đá ra mới là sát chiêu chí mạng.

Mộ Dung Phi Yên vẫn lộn về phía sau thoát khỏi bàn tay đang móc tới, Ngự Thú Sư mừng rỡ, nghĩ rằng chân phải chắc chắn sẽ đá trúng. Gã lại không ngờ tới, thanh kiếm trong tay Mộ Dung Phi Yên đâm xuống phía dưới, một kiếm này đâm trúng đùi phải Ngự Thú Sư. Một kiếm này lực lượng cũng không lớn, nhưng Ngự Thú Sư kia đ ra là dùng toàn lực, thế nên một kiếm này mạnh hơn không ít. Phốc! một tiếng, trường kiếm liền xuyên thủng bắp chân gã. Ngự Thú Sư phản ứng cũng nhanh, gã nhanh chóng rụt chân về, bắp chân máu tươi đầm đìa khiến gã phải kêu lên đau đớn.

Mộ Dung Phi Yên không bỏ lỡ cơ hội khó tìm này, trường kiếm thuận thế chém về phía đũng quần gã. Kiếm quang lóe lên, Ngự Thú Sư phản ứng chậm một nhịp, bị một kiếm chém từ háng chém lên, máu tươi phun ra điên cuồng, mất mạng tại chỗ.

Danh Sách Chương:

Bạn đang đọc truyện trên website TruyenOnl.COM
BÌNH LUẬN THÀNH VIÊN
BÌNH LUẬN FACEBOOK