• Màu nền:
  • Font chữ:
  • Chiều cao dòng:
  • Kích Cỡ Chữ:

Ngồi trên xe An Nhiên, trong lòng lại ẩn ẩn chút cảm giác bất an. Thiệt là càng ngày càng không hiểu nổi cái cảm giác càng muốn nhìn thấy chị nhưng bản thân lại không dám đơn độc ở riêng trong một không gian với người ta.

Tôi không hỏi chị muốn đi ăn ở đâu, tôi tin là nhất định chị đã sắp xếp xong hết rồi.

Lần này ngồi trên xe, chúng tôi có nói chuyện với nhau một ít, nhưng cũng chỉ là không mặn không nhạt nói vài câu khách sáo về chuyện mấy ngày tôi đi công tác.

Sau khi xe dừng đèn đỏ, tôi lấy món quà nhỏ mà mình mua ở Bắc Kinh đưa cho chị.

Chị nói với tôi một tiếng cảm ơn rồi sau đó để tôi giúp chị mang món quà đặt ở ghế sau.

Thật ra người Nhật đều có thói quen này, bạn bè cũng được, đồng nghiệp cũng vậy. Khi đi xa thường thường đều sẽ mang một ít đặc sản về cho những người bên cạnh mình.

Tôi nghĩ An Nhiên cũng cho là như vậy a! Nhưng mà món quà này là tôi đặc biệt dụng tâm chọn cho chị.

Chúng tôi đi ăn là một nhà hàng Italia đặc biệt yên tĩnh.

Đến khi có thể ngồi vào chổ, lúc này tôi mới có thể hảo hảo nhìn An Nhiên, chị không hỏi tôi cái gì, rất tự nhiên cầm thực đơn gọi món.

Nhìn kỹ chị tôi liền cảm thấy hai mắt của mình dường như không thể dời đi được.

Hôm nay tóc của An Nhiên thả dài, thả tán xuống hai bên sườn mặt vừa trắng nõn vừa tinh xảo.

Mắt An Nhiên không quá to, nhưng lông mi lại rất dài liên tục nháy động, khi nhìn qua đôi mắt ấy vô cùng đẹp và linh động.

Cổ của chị rất dài, cằm không có tí mỡ dư nào, làn da rất đẹp.

Còn cả hương nước hoa trên người chị là mùi hương mà trước kia tôi nhớ rất kĩ.

Tôi ngơ ngác nhìn chị như thế.

Chắc chắn chị biết rõ tôi đang chăm chú nhìn chị, sau khi gọi thức ăn xong, dùng khăn ướt lau lau tay sau đó mới từ từ ngẩng mặt nhìn về phía tôi

Có lẽ do ánh sáng phòng ăn tương đối mờ nên tôi mới có gan không né tránh mà đón lấy ánh mắt của chị.

Sau đó, An Nhiên vẫn đặt biệt ôn nhu nhìn tôi. Tôi thật hy vọng giây phút đó thời gian có thể ngừng quay.

Và thực tế là, phục vụ bàn phá vỡ đi thời khắc ám muội đẹp đẽ này.

Là thức uống của chúng tôi đến. Do An Nhiên còn lái xe, tôi lại không thích uống gì cho nên chị gọi hai ly soda.

Cũng không biết là do trùng hợp hay là trong lòng chị biết rõ thứ tôi yêu thích.

Sau đó món ăn được dọn lên, cùng đều là thứ mà tôi thích. Chúng tôi bắt đầu tìm chủ đề để trò chuyện.

Ăn trong chốc lát, điện thoại An Nhiên vang lên. Chị nhìn thoáng qua bằng một cái đánh mi rất nhỏ. Nhìn tôi nói tiếng xin lỗi liền nhận điện thoại.

"Tôi đang dùng cơm. Chậm một chút sẽ gọi lại cho anh." Thanh âm rất nhỏ, không thân mật nhưng cũng không phải một giọng nói quá xa cách.

Có thể là do tâm tình của tôi nhanh chóng chuyển xấu. Lúc này giác quan thứ sáu của tôi lại bắt đầu tác quái. Tôi chính là cảm giác nhất định đó là người rất thân thiết với chị gọi điện tới.

"Xin lỗi, là một người bạn." Chị để điện thoại xuống giải thích với tôi.

"Không sao. Em đoán chắc là bạn trai của An tổng a! Chúng ta nên ăn nhanh lên đi, ăn xong thì chị về sớm một chút." Tôi cũng dám nói bậy.

"Không vội. Chúng ta cứ từ từ ăn." Chị không hề giải thích, lúc đó trong lòng tôi đã chắc chắn rằng đây chính là bạn trai của An Nhiên.

Vì vậy, tôi cũng không biết dây thần kinh nào của mình bị đứt, liền nói với An Nhiên: "An tổng, em có thể uống chút rượu không?"

An Nhiên ý vị thâm trường đưa mắt nhìn tôi, không hỏi tôi muốn uống gì liền gọi phục vụ đến giúp tôi điểm một ly rượu đỏ.

Tiếp theo đó bầu không khí đột nhiên là lạ. Từ lúc rượu được mang vào An Nhiên đều không nói gì.

Tôi cũng nhịn khó chịu vào trong lòng, thật ra là không biết rõ trong lòng lại khó chịu vì điều gì. Vì vậy mà rượu vừa lên bàn tôi liền một hơi uống cạn.

"Em làm gì vậy?" An Nhiên vội vàng hỏi tôi.

"Em uống rượu a." Tôi cũng không hề nghiêm túc.

"Em uống rượu là như vậy sao?" Chị hơi tức giận hỏi tôi. Đây cũng là lần đầu tiên từ khi chúng tôi quen biết đến nay chị ấy nói chuyện với tôi bằng giọng điệu nóng nảy như thế. Tôi lập tức mềm nhũn ra.

"Em, em, em chỉ là đột nhiên muốn uống..."

Aiz! Tôi nghe An Nhiên thở dài thật dài, không nói gì. Kết quả ngược lại là trong lòng tôi càng thấy tức.

"Em no rồi. Em phải về nhà." Tôi liền mượn rượu nói lời bậy bạ.

"Thật là no rồi, không ăn nữa?" An Nhiên khôi phục lại giọng điệu trước sau như một của chị ấy.

"Không ăn. Không muốn ăn nữa." Tôi tùy hứng nói.

"Được. Chị tính tiền rồi đưa em về." Chị nói xong thì vẫy vẫy tay gọi phục vụ đi qua tính tiền.

Tôi cũng không biết ngày đó nổi điên làm gì, vừa giận dỗi chút thì đã nói: "Không cần đâu An tổng. Tự tôi ngồi tàu điện về là được. Bây giờ vẫn còn sớm."

"Đừng làm loạn. Đợi chút chị đưa về."

Lúc này, phục vụ vừa cầm hóa đơn đem đến, chị lấy thẻ đưa cho phục vụ chuẩn bị dọn đồ đi.

Cũng trùng hợp là ngay lúc này điện thoại của chị lại vang lên. Tôi vừa thấy điện thoại reo vang là không biết lửa nóng từ đâu bóc lên, xách lấy túi chạy một mạch ra khỏi nhà hàng

Nghe thấy chị ở phía sau nhẹ nhàng gọi tôi hai tiếng, tôi cũng không thèm quay đầu lại.

Ra khỏi nhà hàng, thấy chị không đuổi theo tôi, tôi liền nhanh chóng chạy như bay tìm nhà ga, xoay vòng vòng không biết bao lâu mới tìm được.

Ngồi trên tàu điện mới bật điện thoại lên xem, phát hiện An Nhiên gọi cho tôi mấy cuộc điện thoại, nhưng lại không có nhắn tin.

Đoạn đường về nhà này An Nhiên cũng không gọi cho tôi. Tôi vừa vào nhà liền nhào lên gường, một khắc đó đột nhiên lại thanh tỉnh.

Lúc này mới ý thức tới bản thân vừa làm ra một chuyện bốc đồng đến mức nào.

Tôi ngại phải gọi cho An Nhiên. Vì vậy chỉ nhắn tin đến cho chị: "An tổng, em về nhà rồi. Vừa nãy xin lỗi."

Tin nhắn vừa gửi đi thì An Nhien liền gọi đến cho tôi. Tôi chần chừ một lát liền nhận.

"An tổng, em đã về đến nơi. Hôm nay cảm ơn chị mời em." Tôi hơi ngượng ngùng nói.

"Em sao vậy?" Trong giọng nói, dường như chị ấy đang rất lo lắng hỏi tôi.

"Em không sao, An tổng. Có lẽ do vừa rồi uống rượu quá gấp."

"Em uống rượu lại một mình đi ra ngoài, còn không cho chị đưa về, chị rất lo cho em."

"Đừng lo đừng lo. Một mình em ở ngoài lâu rồi không sợ. Còn nữa không phải em đã về đến nhà rồi sao." Ngược lại tôi rất ung dung nói.

"Aiz..." Bên kia là một tiếng thở dài.

"Em không sao đâu An tổng. Vậy chị nghỉ ngơi sớm chút ha. Chúng ta hẹn gặp lần sau." Tôi vờ như không nghe được tiếng thở dài kia của chị.

"Ừ. Được. Buổi tối tốt lành." Nói xong liền cúp điện thoại

Thật ra khi chị gọi cho tôi là chị đang ở gần nhà tôi. Xe của chị dừng ở công viên đối diện của hàng tiện lợi. Nói điện thoại xong, chị một mình ngồi ở đó thật lâu với trở về.

Sau này, khi nghe chị nói lại lòng tôi tràn đầy không nỡ. Tôi ôm chị, nhẹ nhàng nói với chị hai tiếng: Xin lỗi.

Chị nói: Nếu như một tình yêu đích thực mà không có do dự, bối rối, giày vò và đau khổ thì sao có thể minh chứng đó chính là yêu.

Hết chương 17

_

____________

Lâu 79: Tố cáo

Lâu chủ: An Nhiên mà đến Lv10: (2017- 09- 03 19: 52: 40)

Một đoạn này rất dài nha!. Viết mà lâu chủ cũng thấy giận bản thân ah. Haha

Vừa nãy An tổng nhắn tin hỏi tui đang làm gì?

Tui không hề nghĩ ngợi trả lời: Đang giận.

Kết quả An tổng liền gọi điện tới nói: Em ở nhà lăn lộn cái gì nữa vậy?

Sợ tới mức tui phải nhanh chóng lừa gạt. Xíu nữa lộ tẩy. Xíu nữa à.

Danh Sách Chương:

Bạn đang đọc truyện trên website TruyenOnl.COM
BÌNH LUẬN THÀNH VIÊN
BÌNH LUẬN FACEBOOK