• Màu nền:
  • Font chữ:
  • Chiều cao dòng:
  • Kích Cỡ Chữ:

[24]

Trên máy bay trở về Tokyo, tôi nôn nóng muốn gặp An Nhiên.

Tâm tình tự nhiên được thả lỏng hơn rất nhiều, ngay cả phiền muộn mỗi lần ngồi máy bay cũng tiêu tán.

Tôi biết rõ trước kia bản thân không phải không biết tình cảm của An Nhiên, chỉ là khi đó không có dũng khí để bản thân làm rõ nó.

Có lẽ xã hội đã gieo rắc cho chúng ta thứ xiềng xích vô hình quá tàn khốc, khiến cho mọi người xung quanh, ai cũng có thể gây ra ảnh hưởng đối với cuộc sống riêng của chúng ta.

Mà chúng ta cũng đã quá để ý đến những điều đó. Cho nên không phải là một người dũng cảm thì không xứng đáng để có được một tình yêu tốt đẹp!  

Tôi vô cùng may mắn khi có được một khuê mật như Mia. Trong nhân sinh của tôi, cô ấy luôn bao dung tôi, luôn cổ vũ tôi mọi lúc một cách vô điều kiện.

Nói chung, tôi mang theo một tâm tình đầy kích động và cực kì hưng phấn trở về Tokyo.

Đến nhà, bỏ đồ đạc xuống liền xông ra ngoài, vội vã muốn đi tìm An Nhiên.  

Nhưng, đến khi tôi ngồi trên tàu điện, tôi phải trợn tròn mắt. Bởi vì, căn bản là tôi không biết An Nhiên ở đâu.

Tuy lần trước chị có lái xe mang tôi đi xem một lần, nhưng một người dân mù đường tiêu chuẩn như tôi thì giống chưa từng đi đến.

Làm sao đây? Trong lòng tôi giãy dụa không biết phải làm thế nào.

Đi hỏi Joe? Lỡ như Joe không biết thì sao? Lỡ như cậu ta nói cho… Tuệ Tử thì phải làm sao? Tuệ Tử bát quái này sẽ chạy tới làm phiền chết tôi.

Còn nữa, lỡ An Nhiên không muốn gặp tôi thì sao? Chắc là chị sẽ không muốn gặp tôi a!

Cứ như vậy nghĩ tới nghĩ lui, nghĩ mãi cũng không biết phải làm sao.  

Nhưng, khi tôi nghĩ đến những lời Mia nói với tôi, tôi biết là tôi phải dũng cảm một lần.  

Vì vậy, cầm điện thoại lên, do do dự dự nhắn tin cho An Nhiên.

“An tổng, chào buổi tối. Em muốn hỏi nhà địa chỉ nhà chị ở đâu, có được không?” Sau khi gửi xong, trong lòng tôi run sợ, một cảm giác mà trước giờ tôi chưa từng gặp.

Sau đó chính là không có hồi âm và sự lâu lắc chờ đợi.

Đại khái 5 phút trôi qua như vừa đi hết tận 5 thế kỷ, rốt cuộc cũng chờ được An Nhiên trả lời.  

“Em tìm tôi có chuyện gì?”  Trong mắt tôi nó không chứa một chút sắc thái tình cảm nào.

“Bây giờ tôi không ở nhà.” Không chờ tôi nói với chị là tôi muốn gặp chị, chị lại nhắn thêm một tin, trực tiếp ngăn chặn tôi.

Tôi nhìn hồi âm của chị, trong lòng có một loại ủy khuất và khổ sở không rõ.

Bởi vì tôi đã kết luận rằng: Chị không muốn gặp tôi!

Chị không nói cho tôi biết địa chỉ của nhà chị, như đã hung hăng nhốt tôi trước cửa nhà. Nhưng khi tin nhắn nói rằng chị không ở nhà truyền đến, chị đã thành công tặng cho tôi bình giấm chua.

Khi đó trong lòng tôi vô cùng mẫn cảm a, tôi lại bắt đầu hận nữ nhân này.  

Chỉ là, khi đó tôi lại quên rằng, trước kia tôi đã vô tâm khiến chị tổn thương như thế nào.  

Hiện tại, khi bản thân nghĩ rõ thì quay lại tìm chị, thì liền cho rằng An Nhiên luôn luôn chờ đợi tôi dù là ở bất cứ đâu hay bất cứ lúc nào.  

“Em không có chuyện gì. An tổng. Buổi tối tốt lành.” Tôi chịu đựng khó chịu và khổ sở trong lòng trả lời chị.

Vẫn không trả lời ngay lập tức. Tôi không nghĩ là chị sẽ trả lời tôi nữa.

Qua có một hồi thật lâu, chị lại trả lời tôi: “Về nhà sớm. Chú ý an toàn.”  

Nhìn hàng chữ mà chị nhắn đến và cái tên của chị hiện lên trên màn hình điện thoại, nước mắt tôi rơi xuống vì thất vọng.

Chị biết rất rõ là tôi đang đi tìm chị, chị biết rất rõ, nhưng chị lại không muốn gặp tôi.

Tôi không trả lời lại và cũng không trở về nhà. Cứ vậy ngồi trên tàu điện, đi rất xa.

Quả thật, ngày đó An Nhiên biết tôi muốn đi tìm chị, hơn nữa chị cũng đang ở nhà.

Chỉ là chị không dám gặp tôi, về phần tại sao lại không dám, chị nói là mình cũng không rõ.

Một lần nữa, tôi lại bị sự nhu nhược dồn vào ngõ cụt.

Trong lòng nhẫn nhịn không chỗ xả giận, mà dường như cũng chẳng có lý do gì để xả giận.

Về đến nhà đã muộn, lúc này tôi không để cho bản thân xung động, đơn giản dọn dẹp đồ một lát rồi đi tắm.  

Sau đó, tôi ném mình lên giường. Đương nhiên là tôi không ngủ được. Nằm trên giường, tôi lẳng lặng nhớ đến lần đầu gặp An Nhiên, từng chút từng chút nhớ lại.  

Mỗi một lần chị nói chuyện với tôi, chị mỉm cười với tôi, mỗi một ánh mắt chị nhìn tôi, còn cả lần đầu chị rơi nước mắt trước mặt tôi. Thật ra chúng đã sớm in sâu trong lòng tôi.  

Nếu như chị đã làm rối loạn sinh hoạt nguyên bản của tôi, tôi nhất định phải dũng cảm đối mặt với chị. Khiến cho chị nhìn thấu lòng tôi, cũng muốn làm chị tha thứ cho tôi vì đã làm tổn thương chị.

Trong lòng đã ra quyết định, tôi liền cảm thấy bản thân như tràn đầy động lực.

Nhắn một tin cho Mia: “Mình nhất định sẽ đoạt An Nhiên trở về!” Sau đó liền ngủ.

Sáng sớm hôm sau nhìn thấy tin nhắn của Mia: “Nhớ phải dùng não.” Nữ nhần chết bầm. Ha ha.

Danh Sách Chương:

Bạn đang đọc truyện trên website TruyenOnl.COM
BÌNH LUẬN THÀNH VIÊN
BÌNH LUẬN FACEBOOK