• Màu nền:
  • Font chữ:
  • Chiều cao dòng:
  • Kích Cỡ Chữ:

Trên đường đến công ty, tôi nhắn cho An Nhiên: “An tổng, chào buổi sáng.”

Tôi biết chị nhất định sẽ trả lời, quả nhiên rất nhanh liền trả lời lại ba chữ: “Chào buổi sáng.”  

“Bây giờ có thể nói cho em biết địa chị nhà chị chưa?” Tôi hỏi chị.

“Em muốn làm gì?” Cảm giác vẫn là không muốn nói cho tôi biết.

“Không để làm gì. Chỉ là em muốn biết thôi." Tôi tiếp tục theo đuổi chủ đề.  

Tôi cho là chị vẫn sẽ như lúc trước, vẫn hữu cầu tất ứng đối với tôi, nhưng tôi sai rồi. Chị thật sự không nói cho tôi biết, cũng không trả lời tôi.   

Vô cùng thất vọng, không còn sức sống. Thế nhưng tôi sẽ không giống như trước nữa, đơn giản vì thế mà bỏ cuộc.

Vì vậy tiếp tục quấn lấy chị hỏi: “Tại sao chị không nói cho em biết địa chỉ?”

Qua thêm mấy phút, chị trả lời: “Làm việc cho giỏi.” Nghĩ thầm nữ nhân này đúng là ngạo kiều, hỏi cái này lại lảng sang chuyện khác.  

“Em vẫn còn trên đường đến.” Tôi không chịu yếu thế.  

“Vậy đi đường an toàn!” Đã nhìn ra, hỏi thế nào cũng không muốn nói cho tôi biết.  

Thế nhưng chị vẫn còn trả lời tin nhắn của tôi thế này có lẽ vẫn chưa triệt để buông bỏ tôi. Ngược lại trong lòng tôi tự an ủi mình.

Thật ra An Nhiên cố tình không nói cho tôi biết địa chỉ nhà chị, khi đó chị vẫn chưa nghĩ được có muốn gặp tôi hay không, bản thân đối với tình cảm này vẫn chưa chắc chắn, cũng nghĩ vừa lúc không phải gặp nhau, nếu như có thể để cảm giác trong lòng biến mất, vậy thì cả hai đều thả lỏng cho nhau là được rồi.

Còn cả, chị mang tôi đến nhà chị đã hai lần, một lần lái xe đưa tôi đến, lần khác là đón xe từ sân nay cùng nhau trở về.  

Kết quả là tôi một chút cũng không nhớ, cho nên chị cảm thấy bị mất hứng.

Aiz. Ai bảo tôi lại vô tâm không chịu nhớ.

Cứ như vậy, tôi vẫn luôn không gặp được An Nhiên. Chị lại không chủ động tìm tôi, thế nhưng thi thoảng vẫn trả lời tin nhắn của tôi.  

Mấy tuần lễ trôi qua, tôi không chịu được nữa. Tôi điên cuồng muốn gặp được chị.

Vì vậy, tôi mang theo một tâm tình vừa nôn nóng vừa lo sợ bấm vào dãy số, điện thoại cho chị, vẫn là hai tiếng vang lên thì chị đã nhận.    

“Tôi là An Nhiên.” Lần nữa được nghe thấy giọng của chị, tôi cảm động đến suýt nữa rơi nước mắt.    

“An tổng, chào chị. Cái kia, em muốn hẹn chị đi ăn, có được không?” Không biết dạo đầu như thế nào, tôi liền trược tiếp hẹn chị a!  

“Tại sao muốn hẹn tôi đi ăn?” Lần này chị hỏi một cách đặc biệt ôn nhu.

“Cũng không có gì đặc biệt, chỉ là đã lâu không có gặp chị, muốn gặp một lần.” Đối mặt với chị, tôi vẫn không thể nào sắp xếp được ngôn ngữ.  

“Vậy được, gọi Joe và Tuệ Tử đi cùng đi! Lâu rồi tôi cũng không gặp hai người họ.” Dĩ nhiên là chị không muốn gặp riêng tôi.

Tôi cảm thấy lấy trong lòng có chút ủy khuất, nhưng gặp được An Nhiên mới là chuyện quan trọng nên tôi cũng đồng ý với chị.  

Hết chương

_____________________________

Danh Sách Chương:

Bạn đang đọc truyện trên website TruyenOnl.COM
BÌNH LUẬN THÀNH VIÊN
BÌNH LUẬN FACEBOOK