Mục lục
Dưới Bóng Cây Sồi
Thiết lập
Thiết lập
Kích cỡ :
A-
18px
A+
Màu nền :
  • Màu nền:
  • Font chữ:
  • Chiều cao dòng:
  • Kích Cỡ Chữ:

“Chết tiệt! Làm sao?!”

“Hãy mở cửa đi ạ! Mặt trời lên cao lắm rồi! Hai người còn định ngây ngốc ở trên giường đến bao giờ nữa?”

Một giọng nói giận dữ truyền ra từ phía sau cánh cửa. Riftan liếc về người đàn ông đứng ngoài, như thể ánh mắt anh có thể xuyên qua được cả đồ vật.

“Còn quầy rầy ta thêm lần nữa, ta sẽ rút gân ngươi ra đấy! Và nếu còn dám phản kháng, ta sẽ xử ngươi luôn.”

“Chúng ta phải rời đi! Ngài quên sau khi trở về dinh thự, chúng ta còn phải vào kinh nữa à?”

“Chậm một ngày thì chết chắc, đừng có quấy rầy ta!”

“Chỉ huy”

“Đi đi! Cái thằng khốn này!”

Chàng trai lắc đầu, tức đến mặt đỏ bừng bừng. Max đứng hình; lần đầu tiên cô được nghe một cuộc nói chuyện có nhiều câu chửi thề đến thế. Nói đoạn, Riftan đứng dậy với vẻ mặt khó chịu và hét vọng ra cửa.

“Chuẩn bị xe ngựa đi! Ta thu xếp, rồi ra ngay.”

Kẻ đối địch với anh vẫn đập cửa dữ dội, không chịu rời đi. Riftan thở một tiếng dài, nhìn ra cửa.

“Lẽ ra ta không nên mang mấy thằng nhóc đó theo…”

“…”

“Chờ chút, ta sẽ ra ngoài lấy ít quần áo cho em.…” Chồng cô đứng nhặt quần áo, vừa quay ra nhìn khuôn mặt đẫm nước mắt của cô mà cau mày.

“Sao thế? Sao lại nhìn ta như vậy?”

“…”

“Nói thẳng ra đi. Em vẫn chưa nhận ra sao, ta đang vội lắm.”

Cô không muốn bỏ lỡ thời cơ này một chút nào. Chồng cô vừa gặp lại cô hôm qua, anh rất nóng tính. cô rụt rè lẩm bẩm.

“Thì, mấy, mấy người ngoài kia, họ… anh biết, biết …”

“Ta biết cái gì?”

“Biết, biết, biết, biết họ nghe thấy rồi…”

“…”

Mặt cô nóng đỏ như bị lửa hun. Nhìn thấy khuôn mặt ửng hồng của cô, khoé môi anh bất giác cong lên. Giây tiếp theo, không có gì bất ngờ, anh vứt đống y phục xuống và trùm chăn lên.

“Ri-riftan!”

“Ôi, em làm ta phát điên lên mất.”

Anh cười lớn đến mức khó thở, ôm cô ngồi lên đùi anh. Max xấu hổ khẽ nép vào người anh. Anh cười thật đơn thuần, khác hẳn người đàn ông hống hách trước đó, khiến cô không thể tin nổi.

“Em đúng là một nữ quý tộc ngây thơ. Tất nhiên lính của ta biết chúng ta đã làm gì. Làm gì có cặp vợ chồng nào sau 3 năm xa cách, lại chỉ chung phòng, rồi nắm tay chứ.”

“Hơ, nhưng...”

“Chẳng có gì phải xấu hổ cả. Chúng ta đã kết hôn, việc đấy là hiển nhiên thôi.”

Hiển nhiên? cô biết đó là nghĩa vụ của một người vợ, nhưng những gì anh chia sẻ với cô hình như không phải hiển nhiên. Max thấy trước kinh ngạc trước suy nghĩ của mình. Chia sẻ? Những việc họ làm đêm qua là ví dụ của sự cho và nhận sao? cô không hiểu nổi tại sao cô lại có suy nghĩđó. Sau cùng thì tất cả những việc dó đều là để sinh được em bé…

“Em lại đỏ mặt rồi. Chắc không chỉ vì họ đâu nhỉ?”

“…”

“Nhưng đừng lo. Ta cũng chẳng tự tin ta sẽ làm xong trước khi bọn họ vào đâu.”

anh vui vẻ hôn lên đầu mũi cô và đặt cô xuống giường. Cô ngồi giữa tấm khăn trải giường như 1 cai kén ở trong góc giuờng, xoa xoa vết hôn trên đầumũi. Riftan cúi người, nhặt lại chỗ quần áo anh vừa vứt xuống và chậm rãi mặc lên. Cô vội ngoảnh đi hướng khác, để tránh nhìn thấy anh không chút ngại ngùng mặc quần áo trước mặt. Anh nhanh chóng mặc lại giáp bào nói.

“Ta sẽ chờ ở bên ngoài.”

Cô khẽ gật đầu. Lúc đầu, chân cô run rẩy đến mức không thể nhúc nhích dù cố gắng thế nào đi nữa. Nhưng khi Riftan đi ra khỏi phòng với thanh kiếm dắt ngang lưng, cuối cùng cô cũng bò về phía giường của mình để mở cửa sổ.

Dưới sắc trời thu nhàn nhạt, một ngôi làng đông đúc dần hiện ra trước mắt cô. Một con đường đất rộng hằn vết bánh xe, năm sáu căn nhà gỗ, một đồng cỏ mênh mông và một khu vườn cây ăn quả lớn… Max ngắm nhìn khung cảnh mộc mạc một lượt, đột nhiên cảm nhận có ánh mắt sắc bén, cô nhìn xuống. Trước lữ quán, bên cạnh 1 chiếc xe ngựa có ba người thuộc đoàn hiệp sĩ đi cùng Riftan đang đứng đó và ngước lên nhìn cô. Cô vội vàng đóng cửa sổ. Dù đã cuộn tròn trong chăn, nhưng cô vẫn cảm thấy xấu hổ khi bị nhìn thấy trong tình trạng không chỉnh tề, như sắp ngủ.

“Vì mình mà chuyến đi bị trì hoàn sao?”

Cô lo lắng cắn môi. Một lúc lâu sau, cô mới nghe thấy: có ai đó gõ cửa. cô dè dặt hỏi.

“Ai, ai đó?”

“Tôi mang cho phu nhân nước rửa mặt.”

“V-vào đi.”

Cô trùm kín chăn, nép mình vào góc giường. Hai hầu gái đi vào, mang theo một chậu nước ấm, cùng một chiếc khăn trắng đang nhìn nhau ngượng ngùng.

“Chúng tôi được chồng của phu nhân thuê để phục vụ người, nhưng …”

“Ồ, không, chồng ta, ta có thể, ta có thể tự làm…”

“Ngài ấy nói phu phân sẽ cần có người giúp…”

Mặt cô đỏ lên như màu tóc của cô.

“À, thực ra, không sao đâu, ta- chồng. Chồng ta, nói ta có thể tự làm được.”

Danh Sách Chương:

Bạn đang đọc truyện trên website TruyenOnl.COM
BÌNH LUẬN THÀNH VIÊN
BÌNH LUẬN FACEBOOK