Mục lục
Dưới Bóng Cây Sồi
Thiết lập
Thiết lập
Kích cỡ :
A-
18px
A+
Màu nền :
  • Màu nền:
  • Font chữ:
  • Chiều cao dòng:
  • Kích Cỡ Chữ:

Hai hầu gái rời đi mà không khuyên nhủ gì thêm, để những lại những món đồ họ đưa đến trên bàn. Max ngồi đó chờ họ đi xa, rồi mới đứng dậy đóng cửa lại. Sau đó, cô bắt đầu nhúng khăn vào nước ấm và lau lên toàn bộ cơ thể vốn đã phải làm việc miệt mài vào đêm qua.

Da cô vẫn còn dính nhớp nháp mồ hôi, cho dù lau khăn ướt qua cũng không được thoải mái hơn là bao. Cô cố lau sạch những dấu vết còn lại của đêm qua,những dấu vết xanh đỏ trên vai, cẳng tay, đùi, chân và ngực cô.

Giờ phải làm gì đây? Kí ức về đêm qua lại hiện về trong tâm trí, khiến đôi má cô ửng hồng. Dù không xóa đi được những vết đỏ ấy, nhưng cô vẫn thấm khăn và chà thật mạnh lên đó.

Đêm qua, khi ở cùng anh, cô chỉ thấy ngượng ngùng, không có kinh khủng như đêm đầu tiên. Không những thế, cô còn thấy hạnh phúc khi được anh ôm hôn dịu dàng, và nhìn anh mỉm cười. Chưa từng có ai làm vậy với cô bao giờ.

Nhưng chồng cô, người mà cô cho là không thích cô – thực ra không chỉ coi cô như vợ mình, mà có thể anh còn thích cô ở vài khía cạnh khác nữa. Cô nhớ anh đã nói rằng mình không muốn rời đi vào đêm tân hôn.

“Ba năm trước, ta đã muốn ở bên em, không hề muốn rời đi. Cô không biết ta đã khó khăn thế nào để rời khỏi chiếc giường đó đâu.”

Cô ngâm mặt xuống chậu nước để dịu đi khuôn mặt đang dần nóng bừng lên. Mọi thứ cứ như một giấc mơ vậy.

Max tỉ mỉ xoa xà phòng lên mái tóc rối như tơ vò của mình, rồi vắt khăn. Đang thoa đều nước hoa lên và chải tóc cẩn thận, cô bỗng nghe thấy tiếng gõ cửa lần nữa.

“Phu nhân, chồng của người có mang đến ít quần áo để thay ạ.”

Lúc này, Max mới mở cửa ra nhận y phục. Đó là một chiếc váy màu hồng có thêu hoa văn vàng. Khi cô mở ra, bên trong có thắt lưng*, dây đeo ngực, và một thứ mỏng manh nhìn kĩ là quần lót rơi xuống sàn.Max nhìn cái quần, gương mặt thoáng chốc đỏ lên.

Không khác với cái của nhũ mẫu cho lắm. Mặt Max nóng như bị thiêu đốt vậy. Cô tự hỏi sao anh có thể mua được thứ này ở một thị trấn đơn sơ như vậy. anh đâu rành chuyện này. Hay là anh...?

Cô xấu hổ che mặt, nhưng cô lại nghe thấy tiếng gõ cửa lần nữa. Lần này là Riftan.

“Maxi, em nhận được quần áo chứ? Mặc xong chưa?”

“Ô, chưa xong ạ….”

“Nhanh lên nhé, chúng ta phải rời đi ngay.”

“Chờ, chờ chút ạ..”

Giọng nói thúc giục của anh khiến cô mặc vội quần lót dường như chẳng có gì khác thường kia vào. Cô nhanh chóng mặc chiếc quần âu màu trắng rồi kéo bộ váy áo lộng lẫy qua đầu. Cô chưa bao giờ tự mặc trang phục cả, chuyện này gây cho cô không ít khó khăn. cô kéo chiếc váy dài còn phủ xuống mắt cá chân lên, rồi mới buộc chặt thắt lưng. Nhưng phần dây lưng là khó nhất, khiến cô đánh lộn với nó lâu đến mức tê cả hai vai luôn. Đúng lúc này Riftan lần nữa gõ cửa.

“Vẫn chưa xong à?”

“Dạ, ở đây…”

“Gì vậy?”

“Ai, ai cũng được… một người, chỉ một người, đi gọi người hầu đến với ạ..”

“…”

“Ôi, lưng, phía sau quần áo của em…”

“Mở cửa đi.”

“Dạ?”

“Mở cửa ra đi.”

Anh thúc giục. Max mở cửa, tay còn lại giữ váy không cho nó tụt. Riftan bước qua, anh đóng cửa lại sau lưng và nhìn lướt sang bên cô. Max đuối lý, vội vàng xin lỗi.

“Em xin lỗi vì đã ra trễ, em thực sự xin lỗi – ừm, tại cái váy nó…”

“Ta không giận, nên không cần phải xin lỗi đâu. Ta không biết nhiều về váy áo của phụ nữ, không ngờ là nó lại khó mặc thế.”

Anh vừa nói, vừa nhìn xuống cái váy và phần tay áo dài. Tay cô siết lại, im lặng khó xử. Cô mặc cái váy lộng lẫy như thế này có hợp không? Chắc trông lố bịch lắm. Trong khi cô còn do dự, anh xoay vai cô lại.

“Để ta giúp cô.”

“Ừm, dạ, cáy này…”

Rồi anh bắt đầu cẩn thận buộc từng sợi một. Tiếng sột soạt khiến Max ngượng nghịu. anh dò dẫm một lúc rồi mới xoa người cô lại.

“Xong rồi.”

“Được rồi ạ. Cảm ơn anh...”

“Ta mua nó từ một thương buôn gần đây, nên ta lo nó không hợp với vẻ đẹp của cô. Nhưng bây giờ, cô phải mặc tạm thôi. Ta sẽ mua cho cô những bộ váy đẹp tốt hơn khi nào đến được dinh thự của ta”

Cô chớp mắt. Cô nghĩ bộ trang phục này đã quá xa xỉ rồi, vậy mà anh lại không nghĩ thế ư?

Buồn quá. Max không sống trong cuộc sống nhung lụa như anh tưởng. Tất cả tài sản của Công tước Croix đều được đưa cho Rosetta hết. Toàn bộ quần áo của Max đều là của người hầu hoặc được may từ vải thừa. Cô chưa bao giờ được mặc chiếc váy có họa tiết tuyệt đẹp nào. Tuy nhiên, có vẻ Riftan cho là cô chưa hài lòng.

Có thể anh nghĩ cô quen với những trang phục còn đẹp hơn thế. Cô nuốt nước bọt,cảm thấy cổ họng mình khô khốc. Cô thấy may vì đã không mang theo hành lý của mình đi, nếu để lộ ra tủ đồ nghèo nàn của mình, mình sẽ bị chê cười mất. Cô giả vờ vuốt thẳng y phục, u sầu nói.

“Em...em thấy cái váy này cũng không tệ lắm đâu ạ.”

Cô nhìn vào mắt anh, cố tỏ ra như thể cô kiêu kỳ, nhưng anh không thấy khó chịu chút nào chỉ choàng áo khoác lên vai cô. cô nhìn vào chiếc áo choàng màu be.

Thật lạ khi một hiệp sĩ như anh lại đối xử dịu dàng như thế với cô.

Danh Sách Chương:

Bạn đang đọc truyện trên website TruyenOnl.COM
BÌNH LUẬN THÀNH VIÊN
BÌNH LUẬN FACEBOOK