Mục lục
Dưới Bóng Cây Sồi
Thiết lập
Thiết lập
Kích cỡ :
A-
18px
A+
Màu nền :
  • Màu nền:
  • Font chữ:
  • Chiều cao dòng:
  • Kích Cỡ Chữ:

Aderon nói đúng. Ông khuyên Max hãy suy nghĩ kỹ và rời khỏi phòng tiệc, xem xét dọc hành lang cùng các phòng khác. Sau đó, ông liệt kê trôi chảy những vật dụng mà mỗi phòng cần. Nghe có vẻ hơi quá, nhưng Max cũng đồng ý với người thương nhân về việc thay đổi tay vịn cầu thang và khung cửa sổ. Cái này là vì vấn đề an toàn, cô nghĩ. Sau một hồi, người thương nhân rời lâu đài còn Max thì quay lại phòng mình để xem nốt cuốn sổ. Có một trang ghi số tiền mà Riftan đã đưa cho cô để tân trang lại lâu đài, nhưng Max không biết giá trị của nó là bao nhiêu. Tuy bị cha đối xử không khác gì loài sâu bọ, nhưng dù gì cô cũng thuộc dòng dõi nhà Công tước. Cô thậm chí còn chưa bao giờ cầm một đồng xu nào trong tay. Mình nên nhờ giúp đỡ… Nhưng cô biết hỏi ai đây? Riftan có thể sẽ biết vợ mình là một kẻ ngốc và bắt đầu đối xử với cô như cha từng làm.Còn những người hầu? Có thể họ sẽ nói xấu sau lưng cô, rằng phu nhân nhà mình lắp bắp đến nỗi chẳng nói được 1 câu bình thường. Max bắt đầu suy diễn. Nghe lời người thương nhân có lẽ là điều đúng đắn nhất. Max bắt đầu đưa ra giả thiết đơn giản nhất. Người thương nhân đó chắc hẳn đã từng đến rất nhiều lâu đài, nên sẽ biết rõ cần phải trang trí như thế nào. Có thể cô sẽ bị lỗ, nhưng lời Aderon nói quá thuyết phục, với cả ông ấy cũng biết mình cần phải làm gì. Riftan cũng đã nói tiền không là vấn đề rồi mà. Sau một hồi đắn đo, cô đã bĩnh tĩnh bước ra khỏi phòng với những bước chân kiên quyết hơn. Mưa đã dịu đi đôi chút, chỉ còn lất phất trên nền đất. Sau nhiều ngày chỉ ru rú trong nhà, cô lại thấy nhớ lúc trời quang mây tạnh. Max đi đến sân lớn hướng ra vườn và nhìn ngắm bầu trời xám xịt cùng khu vườn ẩm ướt. Những cành cây trơ trụi bên vọng lâu bị ngâm trong mưa, chuyển sang màu đen, càng làm tăng thêm vẻ ma quái. Mùi cỏ ướt xộc thẳng vào mũi cô. Max vươn tay ra khỏi sân thượng và cảm nhận những giọt nước lạnh đang rơi xuống. Mưa phùn sớm đã thấm ướt tay áo cô. “Sao cô lại ra ngoài?” Max nhìn ra ngoài. Riftan đang đi ngang qua mảnh vườn trống. Anh sải bước, nhanh chóng đi lên bậc thang. “Em ăn mặc phong phanh quá đấy.” “E-em chỉ muốn ra ng-ngoài h-hít th-thở c-chút k-không khí thôi…” Đôi mắt ẩn dưới mũ áo choàng bỗng nheo lại. Bàn tay lạnh lẽo của anh khẽ vén những lọn tóc ẩm ướt trước mắt cô. Max không biết cô có nên làm như thế hay không; hất mái tóc ướt đang lòa xòa trước mặt anh ra. Anh vẫn tự nhiên chạm vào cô, nhưng Max cứ cảm thấy phải được Riftan cho phép thì mới được chạm lên anh. “Ít nhất cũng phải khoác áo choàng trước khi ra ngoài chứ? Nhỡ bị cảm lạnh thì sao?/” “Em-em xin lỗi…” Riftan với tay lên vai cô, định ôm Max, nhưng anh sớm nhận ra mình cũng đang ướt nên lại hạ tay xuống. “Ta nên vào trong thôi.” Cô đi theo anh vào lâu đài. Anh để lại dấu chân dài đầy bùn trên nền gạch đá lạnh. Đang nghĩ đến việc đặt một chiếc chổi cạnh lối vào để lau bùn trên giày, cô bỗng thấy một bó hoa dại trên tay anh. cô bối rối nhìn lên bông hoa. Cảm nhận được ánh mắt của cô, anh nhanh chóng kéo áo xuống che đi cánh tay mình. “…Không có gì đâu.” Có lẽ cô không cố ý nhìn. Hoảng hốt trước lời nói nghiêm nghị của anh, Max vội quay đi. Giữa hai người tồn tại một sự im lặng ngượng ngùng. Cả hai tiếp tục bước đi trong im lặng thì Riftan khẽ chửi thầm. “Khỉ thật,” anh vừa nói vừa giơ thứ đang cầm trên tay ra. “Ta thấy ít hoa trong vườn.” Max tròn mắt ngạc nhiên. Đó là một bó hoa dại, còn ướt đẫm nước mưa. Nhìn xuống món quà của mình, Riftan cau mày như đang tức giận. “Lúc ở mảnh đất trống, trông nó đẹp lắm… mà giờ nhìn lại, thì thấy xấu hoắc. Anh đã tự hái bó hoa này ư? Max nhìn bó hoa, rồi lại ngước lên anh. Riftan, ngập ngừng trước phản ứng ngẩn người của cô, dúi bó hoa cho cô. “Nếu không thích thì vứt nó đi cũng được.” Mắt cô mở to. “E-em sẽ không vứt đi đ-đâu.” Vứt đi món quà đầu tiên trong đời cô nhận được đúng là một sai lầm. Max chậm rãi cầm những bông hoa còn đọng hạt mưa, như thể chúng thật mỏng manh và dễ vỡ, mùi hương của mưa phùn và cỏ dại xộc lên mũi cô. Max cẩn thận vuốt ve những cánh hoa nhỏ bé. “Hoa đ-đ-đẹp lắm.” Cô thật thà nói. Nhưng dù cô đã lầm bẩm nói ra với giọng điệu run rẩy, anh trông cũng chẳng có vẻ gì hạnh phúc. Anh hẳn là nghĩ cô chỉ đang tỏ ra thân thiện thôi. Max há miệng định nói gì đó nhưng rồi lại không nói lên lời. Cô không có cách nào để diễn tả cảm xúc hiện tại của mình cả. Thay vào đó, cô đưa những bông hoa ướt lên mặt và ngửi hương thơm của chúng.Những bông hoa ướt đẫm, héo úa trước mặt cô chưa bao giờ lại trông đáng yêu đến vậy. Chỉ nghĩ đến việc ai đó đã dầm mình trong mưa để hái hoa về cho cô đã khiến Max cảm động vô cùng. “C-cảm ơn anh.” cô nói một cách chân thành nhất có thể. Gò má Riftan hơi ửng hồng. anh quay người đi, che giấu điều này, và tiếp tục bước về phía trước. “Đến phòng thôi, ta muốn tắm rửa.” Max tinh tế ôm bó hoa vào lòng, nhanh chóng theo kịp bước chân của anh, một cảm giác ấm áp dần sinh sôi và lan tỏa trong lòng cô.



Danh Sách Chương:

Bạn đang đọc truyện trên website TruyenOnl.COM
BÌNH LUẬN THÀNH VIÊN
BÌNH LUẬN FACEBOOK