Mục lục
Hồng Bàng Lập Quốc Ký Rewrite
Thiết lập
Thiết lập
Kích cỡ :
A-
18px
A+
Màu nền :
  • Màu nền:
  • Font chữ:
  • Chiều cao dòng:
  • Kích Cỡ Chữ:

Quyển II: Học Phủ Phong Vân

C 102: Trấn Nam Bàn biến loạn (5)

Vương Vĩnh đang cùng vợ kiểm tra thu chi trong tháng này. Hiện tại Nam Bàn đang cận kề nạn đói, việc buôn bán lương thực thành ra một vốn mà lời hai, ba chục lần. Nhưng phàm đã là bán lương thực vào lúc đói kém, kiếm lời trên sự khổ sở của người ta, tất nhiên là sẽ bị ghét. Đã thế ở đây, kẻ bán hàng chỉ là số ít, không có vũ trang, kẻ mua hàng đông đảo hơn hàng ngàn lần, có đao có kiếm, nếu chúng điên lên, có thể vung dao chặt người cướp hàng. Vì thế, mấy tay bán hàng của làng Hồng Bàng khôn ngoan nhất tới tìm quân canh phòng, nhờ họ che chắn, dâng chút tiền để mà được bảo hộ, từ đó tạo nên làn sóng nhờ bảo hộ của thương nhân với quân canh phòng, giúp họ kiếm bộn, dù trong tay không có lương thực mà bán.

- Vợ à, anh đang nghĩ, có khi ta nên thử đi buôn lương thực xem sao?

- Thấy người ta ăn khoai thì vác mai đi đào à? Anh có nguồn mua chưa, có xe chở lương không, có nhà kho không,…- Dương Ánh Hồng thấy chồng bàn việc này thì can ngay. Chưa bắt tay vào làm thấy nó dễ, chứ làm rồi lắm khi là nản vì khó khăn mà mình không lường được trước.

- Em cứ nghĩ quá, em thấy mấy lần mình làm kinh doanh, đâu lần nào gặp chuyện.

- Đó là vì mình kinh doanh cái mới, không có đối thủ cạnh tranh, còn nghề buôn gạo này, đối thủ cạnh tranh nhiều lắm.

Dương Ánh Hồng can ngăn một hồi, Vương Vĩnh mới thôi. Nhưng sóng gió này chưa qua, sóng gió khác ập tới. Hai Thái Học Sinh là Quí và Ngọ đã chạy tới xin cứu viện. Họ tuy chỉ là người đọc sách, nhưng thời gian sống trên Trấn Nam Bàn, được rèn luyện trong quá trình xây dựng lại Học Phủ, sức khỏe được cải thiện mà khả năng chịu khổ tăng thêm đáng kể, có thể chạy bộ 5 ngày trời đi tìm cứu binh.

Nghe bảo tới xin cứu viện cho Học Phủ, Dương Anh Hồng thì ngạc nhiên, trong khi Vương Vĩnh tự nhủ cuối cùng cũng tới lúc. Thời gian đã gần một tháng kể từ ngày hắn tới ra giá với Học Phủ, thấy họ không động tĩnh gì, hắn lại cũng bận rộn quá, không có thời gian cho người đi tìm hiểu, cứ nghĩ mối làm ăn coi như mất rồi.

- Hai người có gì từ từ nói.

- Không thể từ từ được!- Cả hai mồm năm miệng mười kể lại mọi việc.

Càng nghe Vương Vĩnh và Dương Ánh Hồng càng nhíu mày, trong khi Dương Ánh Hồng nhíu mày vì nghiền ngẫm những điều Minh bố trí để hiểu được nó cho tốt, hòng sau này phụ giúp cha nếu ông có công việc trị dân, thì Vương Vĩnh lại bực mình vì những việc làm của Minh. Minh ổn định dân chúng ở đó, tự bảo vệ được Học Phủ, mối làm ăn coi như mất. Nhưng nghe tới đoạn một đám nô lệ bỏ trốn mang hung khí hoành hoành ở đó, Học Phủ lo sợ, Vương Vĩnh tuy chưa có vẻ vui, nhưng khuôn mặt đã giãn ra.



Quí và Ngọ không để ý vì mải xin cứu trợ, chỉ có Hồng là thấy được. Cô ngẫm ra ngay việc chồng mình định làm, nâng giá. Quả nhiên, Vương Vĩnh bắt đầu cò kè về việc lương thực. Lần này, quân của họ phải tới và tấn công một đám người có vũ trang, có thể nguy hiểm chết người, chứ không còn là một vài người dân đói đang thèm thuồng thức ăn nữa.

Quí và Ngọ mặt nhăn như khỉ, họ nhìn nhau một hồi, rồi cắn răng gật đầu. Ngộ biến tòng quyền, chắc chắn ai trong Học PHủ cũng sẽ làm điều tương tự như vậy. Khi hai người đã đi rồi, Hồng mới hỏi chồng lý do của việc bắt chẹt người ta như vậy. Vương Vĩnh viện cớ rằng, Trấn Nam Bàn sắp loạn vì thiếu lương, vì thế lương thực sẽ có giá. Khi đó, bán ra kiếm lời một chút.

- Anh nên nghĩ lại, dù gì bác Tín cũng ở đó, nhà mình với nhà bác Tín là chỗ quen biết mà.

- Tiền bạc phân minh, ái tình dứt khoát!- Vương Vĩnh nói vậy, rồi lại giải thích cho vợ mình rằng, số lương thực kia đâu phải của Vi Công Tín, đó là của đám học trò người Thượng. Lấy của chúng đi cũng chả có chuyện gì hết.

Vương Vĩnh là giáo úy, là người cầm quân, chứ không phải Hồng, nên cuối cùng Hồng cũng không thể khuyên nhiều hơn, chỉ xin Vương Vĩnh sớm đi tới cứu người. Cô khéo léo bảo chồng rằng nếu không sớm cứu người, chẳng máy bọn cướp xông vào, chúng cướp hết lương thực hoặc là đốt phá kho lương thì thành xôi hỏng bỏng không hết. Vương Vĩnh biết rằng vợ có ý thúc dục cứu người, nhưng lời cô nói không phải không có lý, liền chọn 100 tinh binh, gấp rút lên đường.

Trước khi đi, Vương Vĩnh đã thông báo rằng lần này đi sẽ được chia phần trông số lương thực Học Phủ tích trữ, thành ra tuy hơn trăm người cùng đi, cũng chỉ mất khoảng 7 ngày đường. Nhưng vừa tới nơi, chưa thấy được Học Phủ, một tiếng tù và vang lên, rồi liên tiếp là những tiếng tù và khác, như một dạng truyền tin.

- Chuyện gì vậy?

- Vương giáo úy, cái này chúng tôi cũng chưa thấy bao giờ?

- Tù và thì bọn mọi hay dùng, nhưng âm thanh bọn tôi nghe thấy không phải kiểu này.

Cả bọn còn đang vừa đi vừa bàn tán, thì có một đoàn người đi tới chỗ họ. Người dẫn đầu là Hoàng Anh Minh, cậu ta ăn mặc gọn nhẹ, người ngợm tuy có chút bụi bặm, mặt gầy đi nhiều, có chút râu ria, quầng mắt, nhưng phong thái vẫn còn rất đĩnh đạc, đi sau lưng Minh là mười mấy người, có cả các Thái Học Sinh, mấy học trò người Thượng lẫn vài người Thượng không quen mặt. Họ tay cầm mấy cây gậy dài, vót nhọn, lưng đeo dao quắm.

- Xin chào, Giáo úy Vương Vĩnh, các vị quân nhân, chúng tôi chờ các vị như đất hạn chờ mưa rào!- Minh đi tới chào hỏi Vương Vĩnh cùng binh lính, giọng điệu như người được trút gánh nặng.

- Cậu lại nói quá rồi, tôi thật không dám nhận đâu!- Vương Vĩnh cười cười, như kiểu khiên tốn, thực ra tâm trạng hết sức thoải mái. Trước nay, từ ngày gặp Minh, Vương Vĩnh luôn ở thế kém. Hắn thấy Minh làm được biết bao công tích, kiếm được tiền tài nhiều vô số kể, lại còn thanh cao, trong khi bản thân chỉ có thể giở thói khôn vặt, nhặt nhạnh chút ít từ những điều Minh làm ra. Tâm lý ghen ghét ấp ủ trong lòng. Giờ đây, hắn thấy Minh không thể không trông cậy vào mình, bản thân lại thành người nắm quyền chủ đạo, người ban phát ơn huệ thì vô cùng thoải mái.

Minh cùng những người xung quanh nhanh chóng dẫn đường cho đoàn quân tiến nhanh về phía Học Phủ. Lúc tiến vào, tất cả để ý thấy một phần Học Phủ đã bị cháy mất, giờ vẫn đang tu sửa lại. Những người tham gia tu sửa Học Phủ ngoại trừ thầy trò Học Phủ, còn có cả những người dân Thượng. Ai nấy đều làm việc rất hăng hái.

- Không ngờ bọn người Thượng này cũng chăm chỉ vậy! Mà đám cướp cũng quá điên rồ rồi. Không ngờ chúng dám đốt cả Học Phủ. Nhưng mọi người cứ an tâm, từ giờ an ninh ở đây sẽ được đảm bảo, các anh em binh sĩ sẽ bảo hộ mọi người chu toàn.- Vương Vĩnh nói với vẻ hơi vênh váo, song chẳng một ai để ý điều này.

- Các vị quân nhân đã tới thì may cho chúng tôi quá!- Một Thái Học Sinh từ trong Học Phủ đi ra, thấy đám người Vương Vĩnh thì tay bắt mặt mừng.

- Không có gì, chỉ thẹn là tới quá muộn, để mọi người chịu khổ rồi!

- Vâng, cũng thật sự là không nói lên lời!- Người Thái Học Sinh lắc đầu, thở dài. – Các vị, xin hãy áp giải bọn cướp này ra ngay khỏi đây thôi, thời gian qua chúng làm bọn tôi mệt không tả nổi.



- Các người đã giải quyết xong bọn chúng rồi ư?- Vĩnh tròn mắt nhìn cả bọn

- Không dễ chút nào!- Người Thái Học Sinh chán chường nói

Số là ngay sau khi Quí và Ngọ chạy đi tìm viện trợ, bọn cướp đã phát hiện ra. Ban đầu chúng không để ý lắm, không hiểu sao về sau tay thủ lĩnh lại nghĩ ra được việc hai người họ sẽ chạy đi tìm quan quân tới vây bắt chúng. Lúc này đuổi theo chưa chắc đã kịp, bọn chúng nhất định phải gấp rút thoát khỏi đây. Nhưng trước khi đi, chúng quyết định làm cú chót.

Theo đó, bọn chúng sẽ đánh thẳng vào Học Phủ, cướp một số lương thực đem làm lương ăn dọc đường, tiện thể giết vài người và đốt Học Phủ một trận cho bõ tức. Vốn dĩ chúng vừa chạy thoát khỏi khổ nạn chưa bao lâu, thấy đất ở đây chưa có người của các tộc lớn tìm tới, cho rằng có thể ở lại dưỡng sức, giờ thì không ở được mấy ngày đã phải chạy.

- Nhưng trong Học Phủ cũng phải gần trăm người cùng là tộc ta, họ không như đám thư sinh kia, có thể đánh nhau với ta. Tuy không có kiếm, giáo như ta, nhưng mà quắm, rìu bổ vào người cũng chưa chắc sống nổi.

- Chúng đông hơn ta, thì ta gọi người tới giúp.- Tên thủ lĩnh ngẫm một hồi liền có ngay đối sách.

Sáng hôm sau, hắn đứng ra, kêu gọi thanh niên trai tráng, đàn ông người Thượng hãy cùng hắn đi cướp kho lương của Học Phủ.

- Hỡi những tên đàn ông, bọn mi có sức khỏe, sao lại phải đi tìm từng chút rau dại, củ rừng, hay dùng sức đó mà đi cướp của lũ người sống trong kia. Bọn chúng có thừa mứa thóc gạo để cho bọn đàn bà, lũ nhóc vô dụng ăn mà lại không chia cho chúng ta đó.

Rất nhiều kẻ tán thành, hàng ngày phải ăn những đồ khó ăn, tốn công sức, mệt nhọc, giờ chỉ cần dùng chút sức mạnh để cướp là có ngay, ai chẳng ham. Chẳng mấy chốc mà đã có hơn 100 người đồng thuận.

May mắn làm sao, Hoàng Anh Minh luôn biết đề phòng, nên đã để Xủ Lu ở ngoài thăm dò tình hình. Xủ Lu vừa nghe được bài diễn văn của tên thủ lĩnh thì liền cấp tốc chạy về báo động. Được báo động trước, Học Phủ nhanh chóng chuyển sang tư thế phòng ngự, cửa nẻo được đóng chặt, bẫy được giăng ra, mọi người đều sẵn sàng khí giới, kể cả Vi Thúy Liên cũng thế. Cô cầm một con dao nhỏ, đứng ở hậu phương. Nếu như tình hình tệ tới mức quá đáng, cô có thể tự quyết vận mệnh của mình.

Đám cướp hùng hổ tiến về Học Phủ, thấy cửa đóng then cài, chúng hô hào nhau trèo vào. Tường của Học Phủ không quá cao, dân Nam Bàn vốn giỏi leo trèo, thoắt cái đã thò đầu vào trong.

Lúc này, đón tiếp chúng là một tràng mưa đất đá. Vì hai tay còn đang mải ôm tường, không tên nào rảnh tay che đỡ, đánh trả, những người trong Học Phủ nhất tề ném đất đá vào người chúng, tên ngã ra ngoài, tên ngã vào trong. Kẻ ngã vào trong thì bị mọi người xúm lại, dùng gậy tẩm quất một trận, rồi trói nghiến lại.

Tuy Học Phủ phản công mạnh, đám người bên ngoài cũng chưa hề hất gì nhiều, chúng chuyển sang đánh nhiều mặt, kẻ trèo bờ phải, tên leo bờ trái. Quả nhiên thủ lâu tất thất, lắm tên thành công nhảy vào được trong Học Phủ. Lúc này, nhiều tên trong số bọn cướp tay có hung khí, múa tít, chém bị thương nhiều người, máu đổ đỏ sân, tiếng la hét thất thanh vang vọng khắp nơi, mọi người chạy tán loạn. Thậm chí chúng còn ném cả lửa vào mấy gian nhà của Học Phủ để tăng tính hỗn loạn, dọa người trong Học Phủ bỏ chạy.

Lâm nguy không loạn, Minh từ nãy tới giờ chỉ đứng ở sau chỉ huy, lúc này mới xông ra, dẫn đầu một toán nhỏ chỉ chừng 20 người, có Bất Thắng, Xủ Lu. Cậu ta lúc này không còn cầm gậy tông pha như mọi khi luyện võ, mà một cây dao quắm. Minh dẫn đầu đoàn người, nhìn chuẩn một tên hung hăn nhất, tay có vũ trang, cậu ta vung dao chém mạnh, tên này gục xuống như là cây chuối đổ. Theo sau Minh, đội ngũ của cậu cũng tham gia trận chiến, đánh gục nhiều tên. Những người này chính là những người tốt nhất, dũng cảm nhất, chiến đấu giỏi nhất mà mấy ngày qua Minh chọn lọc ra từ các học sinh trong Học Phủ.

Sự tham gia này làm cục diện trận chiến tạm đảo chiều, khi mà người trong Học Phủ thấy đội quân thiện chiến của Minh đánh bạt lũ cướp, những tên đàn ông người Thượng theo đóm ăn tàn thấy cảnh chém người của đội Minh thì cũng tái mặt, lũ cướp vừa mới leo vào, quân số còn ít, nên lại bị áp đảo. Nhân lúc này, Minh chia quân, cậu Bất Thắng, Xủ Lu mỗi người dẫn một phần trong đội đi tiếp ứng khắp nơi, chỉ huy mọi người chiến đấu. Ta có địa lợi, địch phải vào từng tên, cứ từng bước mà hạ. Dưới sự chỉ huy kịp thời của đội ngũ này, hai phe tạm giữ thế cân bằng.

Một đòn không giải quyết được Học Phủ, đám cướp cũng hơi chùn tay lại. Thương vong cũng lớn quá rồi, bọn nó quyết định chạy. Thôi thì coi như hôm nay gặp xui. Mất đi đám cầm đầu, hung hãn nhất, chẳng mấy những kẻ a dua cũng thôi, phần bị bắt, phần chạy đi đâu không biết, phần cố gắng trốn về chỗ cũ, giả như không tham gia.

- Giặc đã chạy, hãy mau cứu hỏa thôi!- Các Thái Học Sinh thấy tình hình đã ổn, cũng bỏ gạch đá trong tay xuống, hô hào cứu hỏa.



- Không! Nhân lúc chúng mất tinh thần, phải truy kích chúng ngay, nếu không bọn chúng sẽ còn tìm cơ hội quay lại quấy phá.- Minh kiên quyết đuổi theo, gọi những người học sinh, kén người nào trong trận vừa rồi biểu hiện dũng cảm để theo cậu truy kích

- Học Phủ vẫn đang cháy đó.

- Tình hình này các cậu thừa sức ứng phó mà, tự tin lên!- Minh động viên rồi dẫn người truy kích.

Đội ở lại dẫn người cứu hỏa, rồi vận động dân chúng cũng tới giúp cùng. Học Phủ trận này đánh rất ghê, dân chúng vừa sợ vừa nể. Hơn nữa, Học Phủ dù gì cũng có ơn, nên ai nấy đều góp sức, chẳng mấy mà cứu hỏa thành công.

Quay về phía Minh, dưới sự hướng dẫn truy đuổi của Xủ Lu, họ nhanh chóng tìm được tung tích của địch. Minh bảo tất cả chạy tốc độ vừa phải, từ từ hồi phục, không đuổi gấp quá, tránh tới lúc lâm trận thì mệt mỏi, nhưng cũng không được cách lũ cướp quá xa, phải làm sao để chúng nghỉ được một lúc thì ta bắt kịp chúng.

Kiệt từng nói với Minh rằng, con người ta nếu như đang mệt nhưng cứ cố, thì chưa sao. Nhưng hễ đã bắt đầu giãn cơ ra, ngồi xuống nghỉ ngơi, không nghỉ đủ tuyệt đối khó mà lấy lại sức hoàn toàn. Quân của Minh không đuổi gấp để bọn kia không phát hiện ra, thế nên chạy qua một quả núi, không thấy bị đuổi là đám cướp lăn ra nghỉ, đứa nằm đứa ngồi, thở như chó. Đang nghỉ một lúc, đột nhiên có thắng hét lên có truy binh, bọn nó nhìn ra, thấy Minh đang chạy từ dốc núi xuống.

- Bọn nó đuổi theo bọn mình tới cùng rồi!

- Đừng sợ, chúng nó đuổi thế này, nhất định đang mệt, anh em xông lên giải quyết bọn nó!

- Giết!

- Giết!

Hai bên lao vào nhau, do đang chạy mệt, vừa nghỉ ráo mồ hôi, cơ thể chưa hồi sức kịp, đám cướp tay chân mềm như bún, đánh không lại, chạy không xong, bị đánh bại nhanh chóng, chúng chạy tới đây còn khoảng 30 thằng, bị chém tại chỗ 20 đứa, 10 đứa quỳ xuống xin tha, bị bắt về.

- Số tù này, Học Phủ quản không nổi, xin giáo úy giúp đỡ, lôi bọn nó đi nơi nào xa xa hộ!- Người Thái Học Sinh nọ kể xong chuyện, thì mặt Vương Vĩnh đen như đít nồi. Con mẹ nó, thế này là chơi hắn à.

Danh Sách Chương:

Bạn đang đọc truyện trên website TruyenOnl.COM
BÌNH LUẬN THÀNH VIÊN
BÌNH LUẬN FACEBOOK