Mục lục
Hồng Bàng Lập Quốc Ký Rewrite
Thiết lập
Thiết lập
Kích cỡ :
A-
18px
A+
Màu nền :
  • Màu nền:
  • Font chữ:
  • Chiều cao dòng:
  • Kích Cỡ Chữ:

Quyển III: Cao Nguyên Sắc Máu

C 49: Hai tay chuẩn bị

Trương Văn So chủ trì việc các bên phối hợp, lại đứng ra đảm nhiệm kiểm tra, giám sát tất cả công việc bên Trấn Hoài Nhân, công việc thực sự vất vả. Dẫu thế, mỗi ngày khi đêm xuống, lão đều chong đèn tới sáng, đọc hết đống hồ sơ ghi chép lại công việc bấy lâu: hạng mục công trình nào, bao nhiêu người, vốn đầu tư bao nhiêu, hướng phát triển thế nào,... Đèn không quá sáng, mắt lão nheo lại thành một khe hẹp.

- Cái ông già này, giờ này còn đọc cái gì nữa thế?- Vợ của Trương Văn So thấy đêm rồi chồng còn đốt đèn đọc hồ sơ, liền bưng một chén nước chè tới cho ông uống, lại giục ông nên nghỉ ngơi.

- Bà cũng biết mà, công việc quá bận rộn!

- Hừ, thật đúng là khốn kiếp, tên Lữ Liêm đó, đã tống cổ ông ra khỏi chức vụ Tổng Trấn, giờ lại còn vắt sức ông thế này.

- Ôi trời, có đáng là gì, có đáng là gì!- Trương Văn So lắc đầu cười, bảo vợ hãy đi nghỉ, ông làm xong việc sẽ đi nghỉ sau.

Đuổi bà vợ đi ngủ xong, Trương Văn So tiếp tục công việc, ngoài đọc hồ sơ, lão còn đặc biệt lấy một tờ giấy, ghi chép vào đó những hạng mục làm ăn mà Hiên Giáo đề đạt và bản thân Trương Văn So có nghi hoặc. Lữ Liêm dù phải hợp tác, vẫn rất cẩn trọng trước Hiên Giáo, nên căn dặn Trương Văn So phải sát sao kiểm tra xem có nghề gì đáng nghi, như rèn đúc vũ khí hay không? Trương Văn So tất nhiên nhiệt tình nghe lệnh, bởi lão có thân phận khác, đang cần khuấy động nơi đây.



Qua thời gian dài kiểm tra, các công việc mới cơ bản không có vấn đề gì, mở xưởng rèn thì phải mở ở nơi bị kiểm soát bới quân đội của Phạm Thời Trực hoặc cha con họ Đặng, tàu thuyền chở hàng hóa ra vào bị khám xét gắt gao bởi bọn Ebisu, không có thuyền chiến nào có thể cải trang vào cảng Thị Lị Bị Nại, còn những xưởng mộc, xưởng chế máy nông nghiệp hay các nông trường thì bất kể, chúng càng xuất hiện nhiều thì các quan viên càng thấy thoải mái, vì sẽ giúp nền kinh tế đi lên. Trương Văn So nhìn đi nhìn lại một hồi, dụi dụi mắt cho đỡ mỏi, rồi quyết định đi nghỉ, lão cũng chưa thấy được vấn đề gì ở đây, chỉ thấy mỏi mắt khi phải nhìn đêm quá lâu mà thôi.

...................................

Trong khi Trương Văn So đi nghỉ, ở đại bản doanh của Hiên Giáo, một hội nghị bất thường được triệu tập, Giáo chủ Lijutoja và phu nhân Amusi, cha con Haquamani, Amira và một vài nhân vật quan trọng, thân tín của Hiên Giáo. Đây là những người được sàng lọc cẩn thận, đủ trung thành và tài trí để cùng làm những việc tày trời.

- Sumani, tình hình nơi ông thế nào rồi?

- Bẩm giáo chủ và phu nhân, đại bản doanh đã được xây dựng xong xuôi, nhờ có những nhà máy xẻ gỗ dùng sức nước đó mà tiện lợi hơn biết bao nhiêu.

Lợi dụng việc phát triển kinh tế, thúc đẩy công thương, Hiên Giáo mở một xưởng gỗ trên vùng đất phía tây, nơi Trấn Hoài Nhân khó kiểm soát. Bọn họ tụ tập dân địa phương đi chặt cây lấy gỗ, một phần chở về miền xuôi để bán, phần thì giữ lại để xây dựng công sự. Với máy cưa gỗ sức nước, những thân cây gỗ lớn được cưa rất nhanh, phẳng, giá trị thu được từ phần gỗ đem về cũng bằng việc bán toàn bộ lượng gỗ khi trước. Khoa học kỹ thuật nâng giá sản phẩm lên gấp đôi liền.

Người đàn ông tên Sumani lấy ra một tấm bản đồ, trên có vẽ một khu căn cứ, có hệ thống cảnh giới là những phong hỏa đài, hệ thống hào, hầm chông ở vài nơi hiểm yếu để ngăn địch, rồi các bức tường kết hợp xen kẽ gỗ, đất với những vách đá tự nhiên. Và không chỉ có một trại chính, mà còn nhiều trại nhỏ nằm cạnh để tạo cái thế ý giốc, phân tán binh lực địch có thể dùng để đánh vào trại chính. Cách thức đóng quân này chính là do Amira học từ cách Hoàng Anh Minh bố trí hệ thống phòng ngự trước liên quân Chiêm- Thượng, khiến chúng phải phân tán binh lực, không thể đánh trực diện dễ dàng.

- Vẫn chưa đủ!- Amira cau mày, trên tấm bản đồ này những chỗ nào đã hoàn thành sẽ được gạch chân, và mới chỉ một phần ba các công trình được gạch chân mà thôi, hệ thống phong hỏa đài chưa được xây dựng, các hầm chông, hào đều chưa được đào.

- Amira, có phải con đã quá lo lắng hay không?

- Lữ Liêm không đáng tin, con lo lão ta rồi sẽ nổi lòng tham mà lại phá hoại mọi sự mất. Khi ấy, Trấn Hoài Nhân nhất định đại loạn, ta không chuẩn bị trước một chỗ để tránh nạn, e là không kịp.

- Con cho rằng Lữ Liêm có thể gây sự gì nữa sao? Hắn đầu đất vậy ư?



- Con không biết, nhưng chẳng thà chuẩn bị cho điều không tới, còn hơn để nó tới mà ta chưa chuẩn bị gì cả?

Amira nói vậy, mọi người cũng chỉ biết nhìn nhau, phu nhân Amusi thì nheo mắt nhìn Amira, đoán rằng cô nàng có thông tin bí mật gì không chịu chia sẻ hoặc có mưu đồ riêng nào đó. Vị phu nhân liền quay qua người khác, hỏi việc canh tác. Một tòa công sự muốn vững chãi, không thể chỉ có tường, có hào mà phải còn có lương thực để nuôi người ở trong công sự.

- Phu nhân yên tâm, vụ mùa này đã bắt đầu thu hoạch, dù phải chia đôi, cũng gấp mấy lần vụ trước. Hơn nữa sau vụ này, đám người mọi rợ đó làm sao chống nổi cám dỗ, sẽ ầm ầm kéo tới.

- Phải đối đãi họ cẩn thận, nhưng cũng đừng để đảo chủ thành khách!- Amusi nghiêm mặt nhắc nhở cấp dưới

Lần này bắt tay làm ăn, Hiên Giáo điều động nhân công, giáo chúng của Hiên Giáo đi tới các xưởng và ruộng ở quanh thành Đại Định để làm việc cho tiện, dù sao nơi đây là đồng bằng ven biển, tiện xây dựng nhà xưởng cũng như có nhiều đất làm ruộng hơn. Các giáo đồ của Hiên Giáo đi hết về quanh thành Đại ĐỊnh, tự nhiên những vùng đất cũ thiếu nhân lực, đặc biệt là đàn ông trai tráng.

Amira đề nghị chủ động sử dụng những mảnh đất này để chiêu mộ thêm người. Ngoài các tín đồ Hiên Giáo sống ở vùng cao này, còn có các dân tộc ít người của hai quốc gia Pơtao Lia và Pơtao Anui. Hai bên cũng từng có va chạm với nhau vì vấn đề đất đai, Hiên Giáo khi đó có tổ chức tốt hơn, lại có thể tác động tới quan quân Trấn Hoài Nhân, nên đánh đuổi người hai tiểu quốc này về vùng cao nguyên đất đỏ, giữ đất cho tín đồ. Cùng là đất đồi đất núi, nhưng so với vùng cao nguyên đất đỏ, đất ở vùng mà Hiên Giáo quản lý hợp trồng lúa hơn, dân Pơtao Anui hay Pơtao Lia cứ luôn thèm thuồng.

Một sứ giả của Hiên Giáo được cử tới, gặp gỡ các trưởng làng trưởng bản người Pơtao Lia và Pơtao Anui, bàn việc hợp tác. Theo điều kiện của Amira, đất của Hiên Giáo giờ cho dân các nước này mượn, trên đó phải trồng cấy theo sự hướng dẫn của Hiên Giáo, tới cuối mùa vụ thu hoạch sẽ chia 5-5. Dân hai nước kia thèm muốn được mảnh đất cấy cày bên dưới, nên thuận ngay, nhưng khi tới, thấy hạng mục công trình phải làm quá nhiều- do làm theo phương pháp nông nghiệp mà làng Hồng Bàng nghiên cứu ra phải chuẩn bị đầy đủ các thứ máy móc, thủy lợi...., họ lại không chịu. Đơn giản vì đám người này không muốn thay đổi, phương pháp hàng ngàn năm tất nhiên là đáng tin hơn phương pháp mới gì đó rồi.

Amira không để đám người này bỏ đi, cô ta sử dụng một mặt hàng giá trị ra trao đổi với các trưởng làng trưởng bản, là muối. Vùng cao này dù sao cũng thiếu muối, người của Hiên Giáo còn may mắn được tiếp tế, chứ các dân thiểu số phải mua muối từ lái buôn với giá cắt cổ, thèm khát muối vô cùng. Amira hứa rằng họ làm theo sự chỉ đạo thì được trả công bằng muối, có muối thì mua lương thực hay gì chả được. Đang thay đổi chính sách để làm ăn, việc kiểm soát muối biển được nới lỏng, Hiên Giáo vung tiền là được, chứ ngày xưa còn khướt.

- Amira, con đã lên đó xem xét rồi, cảm thấy có thể biến chúng thành lính cho ta không?

- Con nghĩ là được, chúng không có liên hệ nào với Trấn Hoài Nhân, ta cứ thuyết phục thoải mái. Được phần nào thì hay phần đó. Nhưng như con đã nói từ đầu, đó không phải hạng lính tốt nhất. Những tín đồ trung thành của chúng ta mới là những người lính ta cần.



- Chỉ bằng mấy trò vớ vẩn kia ư?- Haquamani cười khẩy

- Cha, người có cách nào khác ư?

Amira được theo Kiệt đánh trận, Kiệt quán thâu cho cô ta việc binh sĩ không chỉ chọn kẻ khỏe mạnh, máu chiến mà quan trọng nhất là kỷ luật. Một đạo quân không có kỷ luật thì khó mà làm nên đại sự. Từng trận đánh từng trận đánh, từng bản chiến ký được ghi lại, không tâng bốc, không nói giảm nói tránh, đội quân mới được tạo lập từ những người nông dân của Kiệt, rồi cả của Minh nữa, đều gặp vô vàn gian khó trước những kẻ địch thiện chiến hơn, mưu mẹo hơn, quân số đông hơn,... nhưng họ đã dần vượt qua, và chiến thắng trước những đối thủ đó: bọn phỉ động Hổ Vằn, người Thượng, quân Chiêm. Châu ngọc bày ra trước mắt, tự nhiên cứ thế mà theo.

Giáo đồ Hiên Giáo cực kỳ trung thành, huấn luyện họ về kỷ luật sẽ dễ dàng. Nhưng vì việc hợp tác với Chiêm Thành để lấy tiền vực lại Trấn Hoài Nhân, Lữ Liêm rất cảnh giác, Amira phải dùng biện pháp khéo léo, cô ta sử dụng lý do rèn luyện kỷ luật và tác phong lao động để che dấu việc huấn luyện kỷ luật. Tất nhiên, những trò như bầu đội trưởng chịu trách nhiệm, tập đội hình đội ngũ hay là rèn luyện thân thể cũng làm người ta chú ý lắm, có điều, không luyện võ nghệ, gươm giáo, cung nỏ gì, thì dần cũng cho qua. Với những người thời này, quân đội luyện tập là phải tập chiến đấu luôn, chứ còn mấy việc này chả ai biết tới. Như vừa nãy, chính Haquamani được cho biết trước lý do cũng tỏ rõ sự nghi ngờ.

- Thưa phu nhân, còn việc mua vũ khí thì sao rồi ạ?- Amira đột nhiên hỏi

- Có việc gì sao? Ta đảm bảo làm đúng cách con nói, là mua một lượng nhỏ trong thời gian cách xa nhau, hoặc cho người mua tận ở Nam Dương rồi chuyển qua Chiêm Thành dưới danh nghĩa người khác, rồi tìm đường vận chuyển qua ngả hai nước Pơtao Lia và Pơtao Anui rồi.

- Dạ, vì vừa rồi con chưa thấy dân ở đó đòi hỏi tiền công vận chuyển, cho nên mới hỏi thôi ạ.

- Không sao, quan tâm thế là tốt.

Danh Sách Chương:

Bạn đang đọc truyện trên website TruyenOnl.COM
BÌNH LUẬN THÀNH VIÊN
BÌNH LUẬN FACEBOOK