Mục lục
Nam Phụ Độc Ác Gả Cho Nhân Vật Phản Diện Tàn Tật
Thiết lập
Thiết lập
Kích cỡ :
A-
18px
A+
Màu nền :
  • Màu nền:
  • Font chữ:
  • Chiều cao dòng:
  • Kích Cỡ Chữ:

Ngón tay của Lệ Phần gõ nhẹ lên tay vịn xe lăn.

Cái gì thế này?

Sở Trần không hôn mình, cũng không làm bất cứ điều gì, chỉ đơn giản đi lướt qua như vậy thôi?

Còn không thèm nói một câu nào?

Không giống với tác phong ngày thường của Sở Trần.

Hơn nữa lúc trước Sở Trần còn biểu hiện vừa thân mật vừa làm nũng với mình. Tại sao lại đột nhiên trở mặt nhanh như thế?

Cậu ta có đối xử với Lệ Nhiên như thế không?

"Sếp, thông tin mà anh cung cấp đã được chúng tôi tung ra bên ngoài rồi. Bây giờ Hoắc Lăng của nhà họ Hoắc đã nhận được tất cả thông tin về Sư Hạo Ngôn và những bức ảnh mà anh yêu cầu gửi luôn."

Tiếng báo tin nhắn đột ngột vang lên.

Lệ Phần nhìn lướt qua tin tức, cười lạnh một tiếng: "Được rồi. Đi làm việc khác đi."

Sau khi nhận được tin nhắn trả lời của sếp, đám đàn em không khỏi lẩm bẩm: "Không phải nói chỉ cưới đại một người để đối phó với nhà họ Lệ thôi sao... Tại sao lại có cảm giác sếp rất quan tâm chuyện này thế nhỉ, không giống như những gì tôi nghĩ..."

"Nói cái gì đấy?" Em gái tóc ngắn lên tiếng.

Tên đàn em kia nhìn thấy em gái tóc ngắn lập tức cười nói: "Đang nhắc đến anh dâu. Tôi đang nghĩ có phải sếp cũng có tình cảm anh dâu hay không?"

Em gái tóc ngắn chế nhạo: "Vậy thì anh không hiểu sếp rồi. Một người lạnh lùng vô tình như sếp sao có thể thích một người trong khoảng thời gian ngắn như thế được? Hơn nữa đối phương còn là Sở Trần... cũng không phải các anh chưa từng đọc tư liệu của Sở Trần. Tôi nghĩ sếp làm như vậy cũng bởi vì tính chiếm hữu và lòng tự trọng của đàn ông trỗi dậy thôi."

Có lý.

Mấy người ngồi xung quanh gật đầu lia lịa.

Có người hãm hại Sở Trần thì khác nào tát một cái vào mặt của sếp.

Dĩ nhiên sếp phải để ý đến chuyện này rồi!

Tuy người tên Sở Trần kia nhìn cũng rất đẹp nhưng sếp bọn họ có phải chưa từng thấy hoa thơm cỏ lạ đâu. Lúc trước có người vì muốn lấy lòng quân đội của bọn họ mà tặng cho sếp mười mấy người đẹp, cuối cùng tất cả đều bị sếp giết sạch, buổi sáng tỉnh dậy chỉ nhìn thấy toàn là máu.

Kiểu người tàn bạo không biết thương hoa tiếc ngọc như sếp không phải là loại người sẽ tùy tiện phải lòng một người nào đó.

Người anh dâu này...

Đoán chừng cũng chỉ có tiếng không có miếng thôi.

"Có điều dù sao cậu ta cũng được sếp cưới hỏi đàng hoàng. Cứ tiếp tục quan sát trong mấy năm sếp còn sống xem cậu ta có ngoan ngoãn hay không, nếu không lăng nhăng giống như tin đồn thì tốt. Sau khi sếp đi chúng ta sẽ quan tâm cậu ta nhiều hơn một chút, không để cậu ta phải chịu thiệt thòi gì. Nếu cậu ta không nghe lời..."

Em gái tóc ngắn nheo mắt lại.

Mặc dù cô ta không nói hết câu nhưng những người xung quanh đều hiểu ý.

"Được."

"Chắc chắn rồi!"

Mấy người xung quanh cũng đồng thanh phụ họa.

...

Sở Trần đang vui vẻ xem phim truyền hình thì nhận được tin nhắn của Hoắc Lăng.

Vừa mở ra xem đã thấy lời chất vấn của Hoắc Lăng: "Cậu đã kể cho Sở Nguy Vân biết chuyện của tôi và Văn Gia Ngọc rồi hả?"

Sở Trần: "???"

Sở Trần không hiểu đang xảy ra chuyện gì.

Đúng là cậu từng nói cho Sở Nguy Vân biết chuyện Hoắc Lăng và Văn Gia Ngọc đã từng có quan hệ tình cảm và yêu cầu ông ta điều tra về Văn Gia Ngọc, nhưng cậu cũng đã nhắc nhở Sở Nguy Vân không được động đến Văn Gia Ngọc.

Cho dù chuyện này có truyền đến tai của Hoắc Lăng thì cũng không phải vấn đề lớn.

Sở Trần thầm nghĩ, chẳng lẽ Sở Nguy Vân đã điều tra ra cái gì sau đó đi chất vấn Hoắc Lăng?

Ông ta sẽ không ngu ngốc đến mức đấy chứ?!

Sở Trần đang định đáp lại thì Hoắc Lăng đột nhiên gửi đến một bức ảnh chụp màn hình, là tin nhắn của Sở Nguy Vân gửi cho anh ta.

Sở Trần nhìn thấy Sở Nguy Vân mặc một thân màu xanh lá, còn hỏi Hoắc Lăng mình mặc như vậy có đẹp không, cộng thêm câu hỏi trước đó của Hoắc Lăng, cậu ngẫm nghĩ một lát rồi cười nghiêng cười ngả xém tí nữa lăn xuống giường.

Sao có thể trùng hợp tới mức này?

Trước đó cậu nói với Sở Nguy Vân bộ vest này do Hoắc Lăng tặng, vốn dĩ chỉ muốn thuyết phục Sở Nguy Vân đồng ý mặc thôi. Không ngờ Sở Nguy Vân lại chụp ảnh gửi cho Hoắc Lăng.

Lại còn đúng lúc Hoắc Lăng vừa điều tra được một chút thông tin!

Sở Trần cười híp cả mắt, nhắn cho Hoắc Lăng: "Xem ra anh đã biết bé yêu của anh đã làm chuyện gì sau lưng anh nên mới chất vấn tôi như vậy. Chúc mừng anh!"

Sau khi nhận được tin nhắn của Sở Trần, gương mặt Hoắc Lăng đanh lại.

Khi vừa mới nhận được thông tin của đàn em báo lại, Hoắc Lăng cũng vô thức cảm thấy chuyện này nhất định có liên quan tới Văn Gia Ngọc.

Nhưng sau khi suy nghĩ kỹ càng thì anh ta lại cảm thấy có gì đó không ổn.

Hoắc Lăng đã quen biết Văn Gia Ngọc nhiều năm, anh ta tin tưởng Gia Ngọc không phải là loại người như vậy.

Hơn nữa mặc dù Văn Gia Ngọc sinh sống ở hệ tinh hà H-310 nhưng suốt ngày chỉ biết làm thí nghiệm với người hướng dẫn, chắc chắn không chú ý đến những chuyện xảy ra bên ngoài. Thậm chí Văn Gia Ngọc còn không thường xuyên liên lạc với mình, cách đối nhân xử thế cũng tương đối đơn giản.

Văn Gia Ngọc cũng chỉ biết chuyện mình đính hôn với Sở Trần sau vụ Sở Trần qua đêm ở khách sạn.

Lúc ấy Gia Ngọc đã lập tức gọi điện chất vấn.

Văn Gia Ngọc thiếu kiên nhẫn như thế, nếu đã sớm biết chuyện thì em ấy nhất định đã gọi điện ngay cho mình, cho nên nhất định không phải là em ấy làm.

Còn chuyện của Sư Hạo Ngôn, người này quả thật có quen biết Văn Gia Ngọc, nhưng chắc chắn không phải Văn Gia Ngọc giật dây Sư Hạo Ngôn.

Hoắc Lăng suy đoán, nhất định là Sư Hạo Ngôn tự ý hành động.

Còn về lý do tại sao...

Nhất định là Sư Hạo Ngôn đang để ý đến Văn Gia Ngọc.

Hoắc Lăng liếc nhìn tin nhắn của Sở Trần, nhíu mày.

Chuyện này thì có gì đáng để chúc mừng...

Quả nhiên là Sở Trần không giỏi nói ăn nói cho lắm.

Anh ta cảm thấy khó chịu trong lòng, nhập mấy lượt tin nhắn, nhưng cuối cùng lại xóa hết.

Thôi được rồi, bất luận như thế nào thì chuyện này đúng là do anh ta làm liên lụy đến Sở Trần.

Hoắc Lăng gõ ba chữ "Tôi xin lỗi" nhưng lại tránh né theo bản năng, anh ta không muốn xin lỗi Sở Trần, càng không muốn nói chuyện này với Sở Trần. Hoắc Lăng do dự rất lâu, cuối cùng dứt khoát xóa ba chữ kia, nói sang chuyện khác: "Ba cậu hỏi tại sao ngày mai tôi không thể đến nhà họ Sở? Rốt cuộc cậu đã nói gì với ba cậu thế?"

Sở Trần lười biếng nói cho Hoắc Lăng biết chuyện của Sở Nguy Vân và Du Nhiễm: "Chắc anh cũng biết chuyện hai người họ muốn lấy nhau, nhưng có một chuyện anh không biết. Anh đừng nhạy cảm quá. Bộ vest màu xanh kia do tôi chuẩn bị cho Sở Nguy Vân. Chuyện này chỉ là trùng hợp thôi."

Hoắc Lăng nghi ngờ.

Ý của Sở Trần là... Sở Nguy Vân cũng bị cắm sừng?

Bị người tên Du Nhiễm kia cắm sừng hay sao?

Thật hay giả thế?

Hoắc Lăng có chút không dám tin.

Trên đời này thật sự có chuyện trùng hợp như vậy sao?

Hoắc Lăng cảm giác Sở Trần đang lừa mình.

Anh ta bèn nói luôn: "Nếu ngày mai là ngày vui của Sở Nguy Vân thì tôi cũng muốn đi xem thử thế nào."

Hoắc Lăng muốn xem thử lời Sở Trần nói rốt cuộc là thật hay giả.

Sở Trần hơi ngạc nhiên, nhướng mày: "Anh muốn đi thì cũng được thôi nhưng không được lỡ miệng nói cái gì hết. Nếu không tôi sẽ vạch trần chuyện của anh và Văn Gia Ngọc, đến lúc đó nhìn thử xem ai mới là người mất mặt."

Ha ha.

Sở Trần đang đe dọa mình sao?

Nhưng Hoắc Lăng lại đồng ý với điều kiện này.

Hoắc Lăng cười lạnh: "Yên tâm đi. Đến lúc đó tôi nhất định cố hết sức phối hợp với cậu."

Sau khi nói chuyện xong, Sở Trần nhún vai một cái.

Thực ra tâm tư của Hoắc Lăng vẫn luôn rất dễ đoán, đơn giản chính là không tin những gì Sở Trần nói, nhất định phải tận mắt chứng kiến. Đáng tiếc hiếm khi Sở Trần mới nói thật một lần với Hoắc Lăng nhưng anh ta lại không chịu tin.

Thôi được rồi.

Dù sao người phí thời gian cũng không phải là cậu.

Sở Trần lại gửi cho Sở Nguy Vân một tin rằng: "Con nghĩ kỹ rồi, con cảm thấy nếu không đưa Hoắc Lăng đến thì quả thực không thể ngăn chặn được miệng lưỡi của đám người nhà họ Sở. Ba chuyển cho con ít tiền đi, con đi thuyết phục Hoắc Lăng."

Sở Nguy Vân: "???"

Tại sao phải chuyển tiền?

Sở Nguy Vân hiểu đạo lý này nhưng...

Sở Nguy Vân hỏi: "Tại sao phải chuyển tiền?"

Sở Trần đương nhiên nói: "Con tính mua món quà gì đó dỗ dành Hoắc Lăng! Bằng không với tính khí của Hoắc Lăng, ba cho rằng anh ấy sẽ chịu đến sao?"

"... Được."

Sở Nguy Vân vừa nhận được quà nên rất mong đợi sự có mặt của Hoắc Lăng, tiêu chút tiền thì có đáng là gì, ông ta lập tức chuyển khoản cho Sở Trần.

Sở Trần cảm thấy mỹ mãn, tiếp tục vui vẻ xem phim truyền hình.

Ban đêm.

Sở Trần chỉ làm đại một chút đồ ăn, cố gắng sống hòa hợp với Lệ Phần.

Tới giờ đi ngủ, Sở Trần đứng dậy chuẩn bị đi lên lầu.

Lệ Phần đột nhiên lên tiếng: "Đợi một chút."

Sở Trần: "Ừm?"

Lệ Phần dời tầm mắt, nhìn chằm chằm bức tường bên cạnh: "Hôm nay anh còn một số công việc chưa xử lý xong nên anh sẽ làm việc trong phòng khách. Anh không ngủ đâu, em cứ đi ngủ trước đi."

Sở Trần đứng trên cầu thang, nhìn Lệ Phần cười như không cười.

"Vậy à?"

Lệ Phần nghe được câu hỏi này, lập tức không vui nói: "... Anh lừa em làm gì?"

Cảm nhận được ánh mắt của Lệ Phần nhìn mình, nụ cười trên mặt Sở Trần tắt ngúm, nói với giọng điệu oán trách: "Sao anh có thể đối xử với em như vậy?"

Lệ Phần hơi giật mình.

Sở Trần đưa một tay lên che mắt lại, khàn giọng nói: "Đêm qua mới làm xong chuyện thân mật với người ta vậy mà hôm nay đã không thèm ngủ chung với em nữa. Anh nói đi, có phải anh chê em đúng không?"

Lệ Phần: "???"

Lệ Phần cảm thấy tình cảnh này hơi phức tạp.

Anh thà thay thế đàn em của mình trở lại chiến hạm chiến đấu với kẻ địch cũng không muốn tiếp tục ở đây nghe Sở Trần chất vấn.

Sở Trần: "Anh nói đi! Nãy giờ anh không nói gì hết, có phải tính ngầm khẳng định điều này đúng không?"

Lệ Phần há hốc miệng, trong mắt tràn đầy vẻ tức giận nhưng lại không thể phát tiết ra ngoài, chỉ có thể nói: "...Không phải. Anh không chê em mà."

"Em không tin." Sở Trần đi đến trước mặt Lệ Phần, ấm ức nói: "Trừ khi bây giờ anh hôn em và đêm nay phải ngủ cùng em."

Lệ Phần: "..."

Lệ Phần rất muốn gào lên mắng Sở Trần không biết xấu hổ, nhưng bởi vì thân phận hiện tại của mình là "Lệ Nhiên", mà "Lệ Nhiên" là chồng của Sở Trần, cho dù có làm mấy chuyện này cũng rất bình thường.

Lệ Nhiên!

Lệ Nhiên đã nợ mình nhiều lắm rồi đấy!

Lệ Phần nghiến răng nghiến lợi, lạnh lùng nói: "Vậy bây giờ anh đi xử lý công việc, ban đêm sẽ ngủ với em."

"Không được." Sở Trần giữ chặt tay cánh tay của Lệ Phần: "Mới vừa nói phải hôn người ta mà? Hôn một cái mà anh cũng không có thời gian hả? Thế chúng ta sống với nhau còn có ý nghĩa gì? Vậy ly hôn luôn cho xong!"

Lệ Phần: "..."

Đây là kiểu tư duy gì thế???

Phong cách yêu đương bây giờ đều như thế hả???

Để tôi chết quách đi cho rồi!

Trên mặt Lệ Phần không có một chút biểu cảm.

Dù sao Lệ Nhiên cũng là nhân cách chính, bản thân Lệ Phần chỉ là nhân cách phụ, anh không thể để Lệ Nhiên vừa tỉnh dậy đã bị mất vợ được.

Lệ Phần cố nhẫn nhục nói: "Được... Thích thì hôn."

Nói xong lời này, trong đầu Lệ Phần bất chợt hiện lên khung cảnh chạm môi với Sở Trần lần trước, đôi môi của cậu rất mềm mại...

Lệ Phần mím môi, trong lòng trào dâng một thứ cảm xúc khó giải thích, một giây sau chợt nghe Sở Trần lạnh lùng nói: "Ồ, bây giờ anh muốn hôn rồi hả? Nhưng em không muốn hôn anh nữa, anh đi làm việc đi."

Lệ Phần: "???"

Sở Trần không chút lưu luyến xoay người rời đi.

Vào ban đêm.

Lệ Phần cố gắng kéo dài thời gian, cuối cùng đợi khi Sở Trần đã ngủ say mới trở về phòng ngủ.

Thận trọng nằm lên giường.

Mặc dù Lệ Phần đã cố gắng nằm gần mép giường nhưng anh vẫn có thể cảm giác được trên giường có thêm một người khác, trong căn phòng này có một luồng hơi thở khác.

Lệ Phần nhớ lại chuyện ban ngày, trong lòng chợt xuất hiện cảm giác khó tả.

Lệ Phần đang hối hận xanh ruột về hành vi bốc đồng của mình ngày hôm nay thì đột nhiên có một bàn chân lạnh như băng áp vào lưng.

Lệ Phần hơi giật mình, thầm nghĩ người này không phải muốn mình ủ ấm chân cho cậu ta đấy chứ?

Anh còn chưa kịp quay đầu lại nhìn Sở Trần thì đôi chân kia đã đạp mạnh một cái, nửa người Lệ Phần lơ lửng trên không trung, thân thể bị mất đi chỗ dựa ngã một cái "bịch" xuống đất.

Lệ Phần bị Sở Trần đạp xuống giường một cách không thương tiếc.

- -------------------

Danh Sách Chương:

Bạn đang đọc truyện trên website TruyenOnl.COM
BÌNH LUẬN THÀNH VIÊN
BÌNH LUẬN FACEBOOK