Hai người trực tiếp đi đến ga ra ngầm, Đỗ Trạch Thần hiển nhiên là người rất có kinh nghiệm trong việc bị phóng viên bao vây, anh lái chiếc xe Toyota dự phòng ra khỏi công ty một cách thuận lợi.
Lúc đi ngang qua kí túc xá, Thẩm Ấu Dao nói: “Tôi phải đi kí túc xá lấy chút đồ, anh đợi tôi một lát.”
“Cần giúp không?” Phụ nữ trong ấn tượng của Đỗ Trạch Thần có rất nhiều thứ cần mang, việc thu dọn đồ đạc đúng là vô cùng vô tận, anh cũng không thích phải chờ đợi người khác.
“Không cần, anh mà ra ngoài thì sợ là chúng ta lại không đi được nữa đấy.” Thẩm Ấu Dao nói: “Sẽ nhanh thôi, chỉ mười phút thôi.”
Đỗ Trạch Thần cũng biết rằng nếu anh xuống xe, anh sẽ lại gây náo loạn, đành phải để Thẩm Ấu Dao đi một mình.
Đợi cô xuống xe rồi, anh lấy điện thoại di động ra định cùng bạn chơi một ván game, kết quả trò chơi vừa mới bắt đầu, Thẩm Ấu Dao cầm một cái túi đi xuống, anh liếc nhìn thời gian, đúng là mười phút thật…
Nhưng trận đấu đã bắt đầu, anh không thể bỏ chạy giữa chừng được, chỉ có thể đổi lại thành để Thẩm Ấu Dao chờ đợi.
Thẩm Ấu Dao: Cô cảm thấy cô nhất định phải nhanh chóng lấy được bằng lái xe.
Đỗ Trạch Thần đặt điện thoại di động xuống, nhìn Thẩm Ấu Dao ngoan ngoãn ngồi bên cạnh đọc kịch bản đột nhiên cảm thấy có chút xấu hổ, anh làm trễ nãi thời gian lại vẫn có thể ngồi nghịch điện thoại, cô ngồi với anh gần một tiếng đồng hồ rồi mà không phát ra một chút tiếng động gì.
“Sao đồ đạc ít thế?” Anh liếc nhìn cái túi trong lòng cô nói: “Có cần mua thêm gì không?” Cách đại thiếu gia bày tỏ lời xin lỗi chỉ có thể là tặng đồ thôi.
Thẩm Ấu Dao không hiểu ý của anh, lại nghĩ đến trong thẻ ngân hàng chỉ còn lại hơn 1000 tệ, cô phải tiết kiệm một chút mới được: “Không cần gì nữa đâu.”
Bây giờ Đỗ Trạch Thần mới hiểu được cô ngu ngốc nhường nào, thở dài và hỏi: “Cô sử dụng hãng sản phẩm chăm sóc da nào?” Tặng phụ nữ cái này chắc không sai đâu.
Thẩm Ấu Dao suy nghĩ một lúc lâu cũng không nghĩ ra được, cô đối với cái thế giới thương hiệu này cũng không hiểu biết lắm, cô đều dùng toàn bộ đồ của nguyên chủ, nên cũng không đặc biệt nhớ tới làm gì, dù sao cũng toàn là mấy nhãn hiệu linh tinh.
Đỗ Trạch Thần không nói nên lời: “Cô còn là phụ nữ không vậy?”
Thẩm Ấu Dao liếc anh một cái, biểu đạt rõ là cô không muốn trả lời vấn đề này.
“Tôi thua cô luôn rồi đấy.” Đỗ Trạch Thần gọi một cuộc điện thoại: “Alo, Nike? Lấy cho tôi một bộ sản phẩm chăm sóc da.” Liếc nhìn gương mặt mộc mạc của cô, anh nói thêm: “Mỹ phẩm cũng lấy một bộ.”
Người bên kia dường như nói rất nhiều, Đỗ Trạch Thần không nói được lời nào: “Chỉ là chăm sóc da với trang điểm hàng ngày thôi, có cần phức tạp vậy không?”
Một lúc lâu sau, anh cuối cùng giống như đã chịu thua đối phương, bèn quay đầu nhìn chằm chằm Thẩm Ấu Dao hỏi: “Da của cô là da khô hay da dầu?”
“Da thường.”
“Da thường, được, quả thực rất tốt đấy.” Trong khi Đỗ Trạch Thần đang trả lời người bên kia, anh cũng cẩn thận nhìn vào làn da của Thẩm Ấu Dao: “Không có nhiều lỗ chân lông, không có mụn đầu đen, giống như một quả trứng còn vỏ vậy… màu da?”
“Cũng trắng đấy chứ, trắng như thế nào á hả?” Anh suy nghĩ một chút, đưa tay lên mặt Thẩm Ấu Dao: “Trắng hơn so với tôi… Hồng phấn, không phải hồng nhạt, mà có chút đỏ…”
Nói đến đây, anh chợt nhận ra không phải là da cô ửng đỏ mà là cô gái trước mặt anh đang đỏ mặt vì bị anh nhìn chằm chằm….
Đỗ Trạch Thần nhìn dáng vẻ bình tĩnh đến vô tình của cô, thực sự muốn nhéo một cái.
Đỗ thiếu gia đúng là chưa bao giờ đè nén chính mình, liền nhéo một cái, cảm giác rất tốt, trong lòng đột nhiên ngứa ngáy một phen.
Thẩm Ấu Dao vốn tưởng rằng anh đang cùng người kia nói chuyện điện thoại, liền không phản ứng lại, ngoan ngoãn để anh sờ.
Đỗ Trạch Thần bỏ tay xuống, ho nhẹ một tiếng: “Dù sao tình huống cơ bản là như vậy đấy, cứ xem rồi đưa tới đi!”
Sau khi cúp điện thoại, anh giải thích: “Nike là chuyên gia trang điểm của tôi, cô ấy sẽ biết chọn cho cô một bộ dưỡng da và trang điểm phù hợp.”
“Cảm ơn.” Cô có thể cảm nhận được lòng tốt của anh.
Đỗ Trạch Thần khởi động xe: “Tôi còn tưởng rằng cô sẽ khách sáo hoặc là từ chối tôi luôn chứ, con gái mấy cô không phải cứ thích nói về lòng tự trọng hay gì đó sao.”
Thẩm Ấu Dao bị anh chọc cười: “Khi bị người ta sỉ nhục hoặc là kì thị tất nhiên phải giữ được lòng tự trọng của mình rồi. Chúng ta là bạn mà không phải sao? Dù thân phận của chúng ta khoảng cách có chút lớn, món quà này thì có vẻ khá đắt, nhưng thiện chí giữa bạn bè mà nói chính là được đo lường theo cách này, hơn nữa tôi nghĩ rằng trong tương lai tôi thực sự xứng đáng với tình bạn này.”
“Haha, sảng khoái.” Đỗ Trạch Thần cười lớn, dù anh không thể nói rõ được vì sao, nhưng anh cảm thấy ở hên Thẩm Ấu Dao rất thoải mái và dễ chịu.
Hai người trở lại ngôi nhà mà Thẩm Ấu Dao đã ở vào ngày đầu tiên cô đến đây, đây cũng là nơi Đỗ Trạch Thần thường ở.
Thẩm Ấu Dao cố ý chọn một căn phòng xa phòng ngủ chính nhất, đây cũng là căn phòng có hướng xấu và diện tích nhỏ nhất.
Đỗ Trạch Thần nhìn thấy liền nhướng mày nói: “Tôi đáng sợ như vậy hả? Vừa rồi cô còn nói chúng ta là bạn, mà cô lại cảnh giác với bạn bè vậy sao?”
Thẩm Ấu Dao có chút ngượng ngùng nói: “Không phải, tôi không có ý gì khác đâu.” Cô chỉ là không quen cùng một người đàn ông xa lạ sống chung một mái nhà mà thôi.
Đỗ Trạch Thần muốn giật lấy chiếc balo của cô để đặt trực tiếp vào phòng dành cho khách bên cạnh phòng ngủ chính, nhưng quên mất sức mạnh kì lạ của cô liền kéo nó, nhưng nó không hề di chuyển, anh cười tự giễu: “Được, vậy cô ngoan ngoãn ở trong phòng này đi! Cô là khách, tôi là chủ, cô phải nghe lời tôi.”
Thẩm Ấu Dao không còn lựa chọn nào khác ngoài việc đặt chiếc túi vào, nhưng cô nhanh chóng phát hiện ra rằng cuộc sống ở đây không hề khó chịu như trong tưởng tượng.
Đỗ Trạch Thần thật ra rất chu đáo, chắc là anh lo lắng cô sẽ không thoải mái, cơ bản là anh toàn ở trong phòng, rất ít khi ra ngoài. Thỉnh thoảng ra ngoài hoạt động, cũng ăn mặc rất chỉnh tề.
Thẩm Ấu Dao cũng là người có qua có lại, dùng những thứ trong tủ lạnh nấu một bữa tối thịnh soạn, lúc này hai người mới cùng nhau ngồi vào bàn ăn.
“Sản phẩm chăm sóc da và đồ mỹ phẩm đều đã được đưa đến rồi, cô có thể sử dụng xem có phù hợp không.” Đỗ Trạch Thần nói: “Cô nấu ăn cũng không tồi đâu.”
Được người khác khen ngợi lúc nào cũng vui hết, Thẩm Ấu Dao nói: “Nếu tôi ở nhà nấu ăn, anh thích ăn gì?”
“Có thích cũng không ăn được…” Đỗ Trạch Thần có chút sầu não: “Làm diễn viên đau khổ nhất chính là quản lý thân thể đó.”
Thẩm Ấu Dao có chút kinh ngạc.
Suy nghĩ của cô hiện rõ trên mặt, Đỗ Trạch Thần nhướng mày: “Cái gì? Không ngờ tới là tôi còn có tinh thần trách nhiệm à?”
“Không có.” Thẩm Ấu Dao cười nói: “Thì là cảm thấy anh rất tốt đấy.”
Đỗ Trạch Thần gần như lớn lên trong sự bao quanh của hào quang, nên khả năng miễn nhiễm với những lời khen rất cao, nhưng: “Anh rất tốt đấy.” Lời khen bốn chữ đơn giản lại khiến anh cảm thấy hài lòng vì được công nhận.
Bởi vì không khí bữa tối hài hoà, cộng thêm một buổi chiều thích ứng, Thẩm Ấu Dao cuối cùng mất đi sự kiềm chế, hiếm khi mở miệng yêu cầu: “Tôi mượn máy tính trong phòng sách dùng được không?”
“Có thể, cứ tuỳ ý dùng.” Đỗ Trạch Thần rất hào phóng: “Nếu muốn xem phim, cô có thể kết nối nó với rạp phim gia đình trong phòng khách, có thể xem rõ hơn. Cô có thể chọn bộ phim cô thích ở trong phòng sách.”
“Cảm ơn.” Thẩm Ấu Dao nói: “Cô giáo Tú Văn muốn tôi mô phỏng theo con mèo, vậy nên tôi muốn tìm một số thông tin liên quan.”
Thực tế thì, cô giáo Tú văn thấy rằng cô rất xấu hổ, lo lắng cô sẽ có gánh nặng, bèn để cô bắt chước sự quyến rũ mê hoặc của một con mèo.
Đỗ Trạch Thần đã tham gia lớp học của cô Tú Văn, đương nhiên anh cũng biết mánh khóe của cô, nói thật, anh không thể tưởng tượng được dáng vẻ quyến rũ mê hoặc của Thẩm Ấu Dao như nào. Vì thế anh vô cùng tích cực giúp kết nối với rạp chiếu phim cho cô.
Nhưng sau khi xem một vài video về mèo với cô, anh liền mất kiên nhẫn và quay trở về phòng chơi game. Chơi xong hai ván anh nghe thấy tiếng động từ bên ngoài, liền ra ngoài xem thử.
Thì thấy Thẩm Ấu Dao đang cầm điều khiển từ xa, mở tư liệu về mèo, anh còn nghĩ rằng bản thân đã sưu tầm loại phim này sao? Anh hình như không có ấn tượng gì lắm, còn ở bên kia video đã được mở ra.
Một người phụ nữ đeo tai mèo, đuôi mèo và chuông mèo ở cổ xuất hiện trên màn hình. Chỉ nhìn thấy cô ấy lăn vài vòng trên chiếc giường trắng như tuyết, rồi tiếp đất bằng bốn chân. Mông/ đùi được nâng cao, bày ra tư thế vô cùng mê hoặc của mèo, thậm chí còn kêu một tiếng “meo”.
Hình dáng vô cùng sống động, nếu là ngọc có tỳ vết thì chính là cô ấy không có chút ít/ dây….
Đỗ Trạch Thần cuối cùng cũng tỉnh táo lại, vội vàng chạy tới: “Chết tiệt, mau tắt đi! Cái này không được xem.”
Thẩm Ấu Dao cũng dần dần nhận ra đây là cái gì, vội vàng lấy điều khiển từ xa. Không ngờ tới, Đỗ Trạch Thần cũng đuổi tới, hai người đồng thời chộp lấy, nhưng không ai bắt được mà lại đẩy điều khiển văng xuống đất.
Hai người lại đồng thời ngồi xổm xuống, luống cuống tìm điều khiển, rạp phim gia đình đột nhiên được bao quanh bởi âm thanh, tiếng thở hổn hển nhè nhẹ của nam và nữ phát ra, Thẩm Ấu Dao rốt cuộc không nhịn được nữa, mới đứng dậy chạy về phòng.
Đỗ Trạch Thần cũng tắt đoạn phim được, đến khi nằm ập xuống sô pha, anh mới nghĩ, mẹ kiếp, sao lúc nãy không tắt màn hình ngay đi chứ?
Nghĩ đến bộ dạng bối rối của Thẩm Ấu Dao, anh không nhịn được mà nện một phát xuống sô pha, mẹ kiếp, cái này thực sự quá xấu hổ rồi!