Đỗ Hoằng Nghị đẩy một phần văn kiện đến trước mặt Đỗ Trạch Thần: "Đây là tất cả cổ phần của Anh Hoàng."
Lần này Đỗ Trạch Thần thật sự hơi kinh ngạc, đây chính là chút giá trị còn sót lại cuối cùng của bản thân ông ta, vì muốn bù đắp cho mẹ con bọn họ mà Đỗ Hoằng Nghị đúng thật là bỏ hết cả vốn liếng ra rồi.
Chẳng qua sau khi trải qua nhiều chuyện như vậy, Đỗ Trạch Thần đã không còn là người làm việc theo cảm tính nữa, Đỗ Hoằng Nghị đã sớm đồng ý muốn cho, nhưng lúc này mới lấy ra chẳng qua là thấy được giá trị của tập đoàn nhà họ Thẩm sau lưng anh.
Nếu như ông ta nhận được sự tha thứ của mẹ với mình, thì cho dù không thể vui vẻ hòa thuận như lúc trước được, nhưng sự nghiệp của ông ta tái khởi cũng không phải việc gì khó, còn tốt hơn so với hiện tại.
Đáng tiếc, Đỗ Hoằng Nghị vẫn tưởng rằng Đỗ Trạch Thần vẫn là một người dễ bị lừa, chỉ cần chút tình cảm là có thể làm anh cảm động: "Ba đã sớm muốn đưa cho con, gần đây tập đoàn nhà họ Đường rối ren, ba sợ chuyển cổ phần lại mang đến phiền phức cho con, nghĩ đến lỡ như tập đoàn nhà họ Đường không tiếp tục chờ được nữa, thì ít ra ba còn có cái để lại cho con một đường lui, bây giờ nếu con đã bình an vượt qua nguy cơ, ba cũng có thể yên tâm giao nó cho con."
Đỗ Trạch Thần không nhịn được châm chọc ông ta: "Được rồi, tôi cũng không thèm, vẫn nên để lại cho con trai tốt của ông đi, anh ta ưu tú như vậy, là người thừa kế mà ông đặc biệt bồi dưỡng đấy."
Đỗ Hoằng Nghị tùy ý cho anh châm chọc cũng không nói lại, chỉ thành khẩn nói: " Ba thừa nhận Đỗ Niệm Dương cũng là con của ba, nhưng nó đã theo Dương Hiểu Viện học cái xấu, ba sẽ cho nó một miếng cơm ăn, nuôi nó, nhưng con mới là người thừa kế duy nhất mà ba thừa nhận, chỉ có con thôi."
Đỗ Trạch Thần cười nhạo.
Đỗ Hoằng Nghị tiếp tục nói: "Con kết hôn ba cũng không có gì tặng cho con, dù sao gia nghiệp của tập đoàn nhà họ Thẩm to lớn, tài sản của chúng ta so ra còn kém người ta, chỉ có thể so tâm ý, mẹ con có nói chuẩn bị hôn lễ cho con thế nào chưa?"
Đỗ Trạch Thần nghĩ nghĩ, không muốn tiếp tục dây dưa với ông ta, cầm lấy hai phần văn kiện quơ quơ nói: "Tôi sẽ chuyển cho mẹ, về phần mẹ có đồng ý gặp ông hay không thì tôi không quản được."
Đỗ Hoằng Nghị vui mừng: "Bà ấy vẫn khỏe chứ? Hiện tại đang chuyển mùa, bà ấy có ho khan không?"
Đỗ Trạch Thần lười nhìn ông ta làm bộ làm tịch, nếu không phải mẹ sớm đoán được ông ta sẽ nhân dịp này bám lấy, lo không chịu gặp ông ta thì ông ta sẽ trực tiếp tìm vợ chồng nhà họ Thẩm giở trò khiến mọi người khó xử, không thì còn lâu mới để ý đến ông ta.
"Mẹ tôi chắc sẽ gặp ông. " Đỗ Trạch Thần sợ ông ta lại nghĩ ra chủ ý ngu ngốc gì nên nói trước: "Trước đó cũng từng nói trong hôn lễ không có mặt ba thì không tốt lắm, dù sao chuyện xấu trong nhà cũng không nên truyền ra ngoài, bây giờ là gia thế của tôi kém hơn Ấu Dao, nếu lại thêm mấy chuyện râu ria không ra đâu vào đâu, sợ lại khiến người ta càng buồn nôn chướng mắt tôi hơn."
Đỗ Hoằng Nghị âm thầm thở phào một hơi, chỉ cần bọn họ có cố kỵ, thì luôn có biện pháp dần thay đổi tình trạng bây giờ.
Sau khi Đường Huyên nhận điện thoại của Đỗ Trạch Thần thì luôn nghĩ cách làm sao có thể xử lý Đỗ Hoằng Nghị một cách gọn gàng linh hoạt mà không để vợ chồng nhà họ Thẩm biết. Bên phía Thẩm Vĩnh Ninh nhận điện thoại của gia đình đang ở nước Mỹ, nói cần trở về một chuyến.
" Sao vậy ạ?" Thẩm Ấu Dao nhìn vẻ mặt kì lạ của ba hỏi.
Thẩm Vĩnh Ninh nhìn xung quanh một cái, mấy ngày gần đây Đường Huyên hơi ho khan, lúc này đang giờ nghỉ trưa, đám người hầu cũng mỗi người làm việc của mình, không ở trước mặt, thế là ông nhỏ giọng nói với Nhạc Nhã Ninh và Thẩm Ấu Dao: "Lão tứ nhà họ Thẩm nói, muốn gặp con gái của chúng ta."
Nhạc Nhã Ninh giật mình: "Làm sao ông ấy lại biết chúng ta có con gái?"
"Không phải không phải."Thẩm Vĩnh Ninh nói: " Là con gái của hai thân thể này của chúng ta."
Nhạc Nhã Ninh sững sờ: "Con gái của ai cơ?"
Trên thế giới này thân thể Nhạc Nhã Ninh này đã không còn người thân, ngược lại là gia tộc nhà họ Thẩm khổng lồ, nhân viên phức tạp, mặc dù Thẩm Vĩnh Ninh là người chất phác, nhưng cũng không ngốc, sau khi sử dụng thân thể này thì cũng học theo không khác lắm: "Trước đó bọn họ có một đứa con gái, lúc tám tuổi thì bị bắt cóc, về sau nghe nói không thỏa thuận được về vấn đề tiền chuộc nên con tin bị giết, thế nhưng vẫn luôn không tìm được thi thể, bọn họ vẫn luôn không tin con gái mình đã chết, cho nên luôn tìm kiếm, mà ông lão nhà họ Thẩm bởi vì báo cảnh sát làm kinh động bọn cướp dẫn đến cô bé con tin bị giết cho nên trong lòng luôn áy náy với bọn họ, vẫn luôn giúp bọn họ tìm kiếm."
"Vừa rồi là lão tứ gọi điện thoại tới, nói tìm được con gái, lúc trước cô bé quả thực thiếu chút là chết rồi, xác cũng đã bị vứt, nhưng lại được người cứu giúp."
Nhạc Nhã Ninh nhíu mày, gọi điện tới như thế này, sợ là đã xác nhận rồi, chuẩn bị có một đứa con gái xa lạ đến, bà có chút không muốn nhận.
"Cho dù như thế nào, vẫn phải trở về xem một chút." Thẩm Vĩnh Ninh nói: " Chiếm thân thể của người ta, thì ít nhất phải thay người ta làm hết nghĩa vụ."
Thẩm Vĩnh Ninh gật đầu, nói với Thẩm Ấu Dao: "Con cứ đợi ở đây trước, chờ chúng ta trở về xem tình huống thế nào, tình hình bên tập đoàn nhà họ Thẩm càng rối ren phức tạp hơn, bây giờ ông lão đã về hưu, mấy anh em tranh quyền đoạt lợi khốc liệt ở bên nước Mỹ, địa vị của tập đoàn ngang cơ với ZF(Chính phủ), còn có gia tộc khác nhìn chằm chằm, bên ngoài nhìn vào thì sáng sủa đẹp đẽ, bên trong đều là đao quang kiếm ảnh, con đừng để bị cuốn vào."
Thẩm Ấu Dao gật đầu, sau khi tự mình trải qua, cô cũng có ít hiểu biết về mấy chuyện tranh đấu hào môn, tập đoàn nhà họ Thẩm có thể đứng vững một chân ở tập đoàn Morma thì mặc kệ là ngoại bộ hay là nội bộ trình độ cạnh tranh đều vô cùng kịch liệt, chút khả năng của bọn họ chỉ sợ là không đủ nhìn.
Mặc dù bên nước Mỹ không thúc giục, nhưng làm ba mẹ, khi tìm được con gái ruột thì đương nhiên không thể chậm trễ, cho nên cùng ngày bọn họ liền bay trở về Mỹ.
Vì để tránh phiền toái không cần thiết, ngoại trừ Thẩm Ấu Dao, bọn họ không nói cho bất kỳ ai nguyên nhân trở về, chỉ nói với Đường Huyên là có việc gấp, Đường Huyên cũng không hỏi nhiều, nhanh chóng sắp xếp người đưa bọn họ đi sân bay.
Trong lòng lại nhẹ nhàng thở ra, thật đúng là thời cơ tốt, chờ đến lúc bọn họ trở về, bà có thể đã xử lý Đỗ Hoằng Nghị sạch sẽ rồi.
Thật vất vả mới có được ngày tháng tốt lành, bà không cho phép bất luận kẻ nào phá hỏng!
Ban đêm Đỗ Trạch Thần tan tầm trở về mới biết vợ chồng Thẩm Vĩnh Ninh đã rời đi thì vui vẻ thiếu chút nhảy dựng lên, Thẩm Ấu Dao lườm anh một cái: "Anh vậy là sao, không chào đón ba mẹ em hả?"
Đỗ Trạch Thần từ phía sau ôm eo của cô, hôn lên gò má của cô: "Em không biết ba của em đáng sợ như thế nào đâu, anh ở trước mặt ông đều quy quy củ củ, ngay đến chạm cũng không dám chạm vào em một cái, sợ ông đánh anh."
Đường Huyên ở một bên bật cười: "Quả nhiên nên có một người ba nghiêm khắc quản giáo con một chút, không nên để con hư hỏng thế này."
Bà vừa nói dứt lời, mới ý thức được mình vừa nói cái gì, Đỗ Trạch Thần cũng trầm mặc, Đỗ Hoằng Nghị quả thực hoàn toàn chưa từng dạy bảo anh, ngược lại mặc dù Thẩm Vĩnh Ninh luôn có dáng vẻ nhìn anh không thuận mắt, nhưng kỳ thật rất giống một người ba, ghét bỏ anh dậy trễ, đốc thúc anh đi làm...
Thẩm Ấu Dao thấy bầu không khí không ổn, thì ôm lại anh nói: "Ba của em cũng là ba của anh mà."
Đỗ Trạch Thần bật cười: "Em nói đúng." Lại nói với Đường Huyên: "Mẹ, con đã hoàn toàn buông xuống rồi, lúc ông ta ngầm đồng ý để Dương Hiểu Viện hủy hoại con thì con đã không thèm quan tâm nữa rồi, hiện tại nghĩ đến ông ta con chỉ thấy chán ghét thôi." Cho nên không cần để ý đến cảm nhận của anh.
Đường Huyên thở dài, lại cười nói: "Mẹ thấy con quả nhiên là con ruột của ông trời, đưa Ấu Dao đến cho con là quá đúng ý con rồi."
Đỗ Trạch Thần cúi đầu hôn Thẩm Ấu Dao một cái: "Còn không phải sao? Em có phải con gái ruột của ông trời không vậy?"
Nói xong ý thức được mình nói cái gì, vội vàng "Phủi phui cái mồm! Anh với em sao có thể là anh em ruột được."
Thẩm Ấu Dao dở khóc dở cười: "Sao anh ấu trĩ thế?"
Đỗ Trạch Thần dựa đầu lên vai cô làm nũng: "Làm anh sợ muốn chết, phải hôn hôn một cái mới có thể tốt lên được."
Thẩm Ấu Dao chọc chọc đầu của anh.
Đỗ Trạch Thần buông Thẩm Ấu Dao ra, nhìn về phía Đường Huyên: "Mẹ, Đỗ Hoằng Nghị đưa mẹ cái gì vậy? Mẹ định làm sao?"
"Chứng cứ phạm tội của Dương Hiểu Viện thôi." Đường Huyên cũng không giấu diếm, cười nhạo nói: "Ông ta cũng quá coi thường mẹ rồi, sao mẹ có thể vì cái này mà thỏa hiệp chứ, bây giờ gặp ông ta là cho Ấu Dao mặt mũi, nhưng với tích cách của ông ta mà để ông ta tự làm theo ý mình thì không biết còn gây ra bao nhiêu rắc rối nữa." Bà nhìn về phía Thẩm Ấu Dao: "Hôn lễ của các con, không cần ông ta tham dự, Ấu Dao con thấy vậy được không?"
Thẩm Ấu Dao đương nhiên là đồng ý: "Con sẽ nói với ba mẹ con, mẹ con sợ nhất là phiền phức, sẽ không suy nghĩ nhiều đâu, dì yên tâm đi."
"Được, chuyện này đúng là khiến con chịu ấm ức rồi." Đường Huyên nói: "Cũng do Trạch Thần không có người ba tốt."
Thẩm Ấu Dao sợ bà khổ sở, cười nói: "Thế nhưng anh có một người mẹ tốt, chỉ riêng điều này thôi đã mạnh hơn người khác rất nhiều rồi."
Đỗ Trạch Thần khen cô: "Ôi chao, càng ngày càng biết nói chuyện."
Đường Huyên cười nói: "Cũng đúng, không có ba, mẹ cũng không thể gây cản trở các con, chuyện này giao cho dì, dì chắc chắn sẽ xử lý tốt trước khi ba mẹ con trở về, không cho ông ta có cơ hội làm loạn đâu."
"Mẹ, mẹ định làm thế nào?" Đỗ Trạch Thần hiếu kì.
Đường Huyên lật chứng cứ phạm tội của Dương Hiểu Viện mà Đỗ Hoằng Nghị đưa ra cẩn thận xem xét: "Mẹ đã từng nói, lần tiếp theo ông ta tới tìm mẹ chính là lúc ông ta xuống Địa ngục."
Bà xem một lúc sau đó cười lạnh nói: "Trong này căn bản là không có chứng cứ trí mạng, mẹ thấy tội nặng nhất là trốn thuế thì cùng lắm chỉ phán được một hai năm tù, xem ra trong tay Dương Hiểu Viện còn giữ đồ vật mà ông ta kiêng kị, thủ đoạn của bà ta ác độc như vậy, những năm nay làm biết bao nhiêu chuyện quá đáng, mẹ cũng đã tra được một ít, thế mà Đỗ Hoằng Nghị lại chỉ đưa ra mấy chứng cứ có cũng được không có cũng chẳng sao này."
"Chẳng qua là làm ra vẻ một chút, qua mặt mẹ con chúng ta thôi, đáng tiếc, ông ta không dám hủy hoại Dương Hiểu Viện, còn Dương Hiểu Viện thì nhất định sẽ hủy hoại ông ta." Đường Huyên nói, đem tất cả những chứng cứ phạm tội này, cùng với chứng cứ hình ảnh mình điều tra được gửi hết cho Dương Hiểu Viện...
"Ôi, mẹ, mẹ quả nhiên lợi hại." Đỗ Trạch Thần nói.
Khi Dương Hiểu Viện biết Đỗ Hoằng Nghị bán bà ta để đổi lấy lợi ích từ đối thủ, thì bà ta cũng sẽ không nhẫn nại được nữa.
Quả nhiên, sau khi Dương Hiểu Viện nhận được đồ Đường Huyên gửi thì ngay lập tức gọi bà ra gặp mặt.
Đường Huyên cũng không nói chỗ khác, trực tiếp hẹn địa điểm gặp mặt ở khu nhà cũ nhà họ Đường, đối với loại người mà lương tâm đã hư thối như Dương Hiểu Viện thì bà vẫn nên chú ý cẩn thận.
Dương Hiểu Viện tới rất nhanh, sáng sớm hôm sau liền xuất hiện ở cổng nhà cũ nhà họ Đường.
Có thể nhìn ra lâu nay bà ta sống không tốt lắm, Đỗ Hoằng Nghị cho rằng bà ta lưu lạc tới tình trạng này, toàn bộ đều là do bà ta làm việc vọng động yêu cầu vô lý, sau khi kế hoạch thất bại ông ta càng cẩn thận e dè hơn, căn bản không muốn thấy bà ta, cho dù nhìn thấy cũng không nhịn được muốn chào hỏi bằng quyền cước, nếu không phải trong tay bà ta nắm điểm yếu của Đỗ Hoằng Nghị thì chỉ sợ kết quả của bà ta thê thảm hơn nhiều.
Nhưng cho dù như thế, bà ta cũng cả ngày nơm nớp lo sợ, sợ Đỗ Hoằng Nghị vì lợi ích sẽ gây ra chuyện gì bất lợi với mẹ con bà ta.
Tra tấn tinh thần khiến cho vẻ tao nhã được nuôi dưỡng trong hai mươi mấy năm sống an nhàn sung sướng của bà ra không còn sót lại chút gì, ngược lại trở nên khổ sở và u ám.
Đường Huyên để bà ta vào cửa, cũng không nói nhảm, trực tiếp ném tài liệu mà Đỗ Hoằng Nghị đưa cho bà đến trước mặt bà ta: "Tôi cảm thấy có lẽ bà đã sớm biết sẽ có một ngày này."
Đương nhiên Dương Hiểu Viện biết sẽ có một ngày này, chỉ là vẫn luôn ôm may mắn thôi, bây giờ ngày này cuối cùng cũng đến, bà ta lại thở phào một hơi, đáy mắt cũng hiện ra vẻ điên cuồng.
Bà ta cẩn thận liếc nhìn những tài liệu kia, chuyện bà ta làm mười mấy năm qua gần như đều ở trên đó, sợ Đường Huyên không có cách nào trút giận, có những này, Đường Huyên thật sự có thể từ từ tra tấn bà ta.
Khi thấy chứng cứ bà ta hãm hại người khác vào tù, cuối cùng Dương Hiểu Viện nhịn không được cười lạnh thành tiếng: "Ông ta cũng thật là giỏi tính toán, mượn tay bà diệt trừ tôi, không chỉ có thể giải quyết mầm họa lớn là tôi, còn có thể để bày tỏ thành ý với bà..." Nói đến đây, bà ta nhìn về phía Đường Huyên đang thờ ơ, lộ ra một cái nụ cười giễu cợt: "Đáng tiếc, ông ta cũng không biết bà căn bản không hề cảm kích."
Đường Huyên tao nhã nhấp một ngụm trà, cũng không kiêng kỵ nói: "Tôi không muốn dây dưa với ông ta, cũng không muốn đấu đi đấu lại với loại người bẩn thỉu lòng tràn đầy mưu kế như các người, dù sao tình cảnh của bà đang ở ngay trước mắt, tôi lại không phải người ngu, cho nên tôi sẽ không cho ông ta bất cứ một cơ hội nào."
Dương Hiểu Viện đầu tiên là sững sờ, lập tức nghĩ đến kế hoạch của Đỗ Hoằng Nghị thất bại, lại cười trên nỗi đau của người khác: "Bà muốn tôi làm cái gì?"
"Chuyện này không liên quan tới tôi." Đường Huyên nói: "Chỉ là những tư liệu này liên quan tới bà nên tôi liền giao cho bà thôi, về phần bà muốn làm cái gì thì liên quan gì đến tôi chứ?"
"Hoặc là bà cũng có thể lựa chọn tiếp tục tin tưởng ông ta, bà yên tâm những tư liệu này tôi tuyệt đối sẽ không dùng." Đường Huyên nói: "Nhưng nếu như ông ta thấy đưa trực tiếp cho tôi cũng không có hiệu quả, có thể tự mình ra tay luôn hay không thì tôi cũng không dám đảm bảo."
Dương Hiểu Viện giận đến tái mặt, Đường Huyên không dám hứa chắc, bà lại dám cam đoan, vì trở lại nhà họ Đường mà Đỗ Hoằng Nghị nhất định sẽ diệt trừ tai họa ngầm là bà ta, Đường Huyên không ra tay, ông ta nhất định sẽ tự mình ra tay.
Bỗng nhiên Dương Hiểu Viện nói: "Tôi có thể xử lý ông ta, nhưng bà phải đồng ý một yêu cầu của tôi."
"Bà đang nói đùa à?" Đường Huyên bật cười: "Vậy mà lại dám nói yêu cầu với tôi?"
Dương Hiểu Viện sững sờ: "Bà nghe cũng không muốn nghe sao? Tôi đây chính là đang giúp bà giải quyết một phiền toái lớn đấy."
Đường Huyên nhìn bà ta nói: "Tôi thấy bà hiểu sai rồi, tôi chỉ là không muốn liên quan gì đến loại người buồn nôn như các người thôi, bây giờ Tiểu Thần đã đứng vững gót chân ở tập đoàn nhà họ Đường, lại có nhà thông gia là nhà họ Thẩm, cho dù Đỗ Hoằng Nghị lại nhảy nhót làm gì thì chẳng qua cũng như con ruồi con muỗi quấy nhiễu người mà thôi, căn bản là không thể tạo nên bất cứ uy hiếp nào đối với chúng tôi, nếu như bà cảm thấy mình chịu thiệt thòi, thì có thể không để ý tới, coi như hôm nay chưa từng tới đây."
"Được rồi, bây giờ đồ bà cũng cầm rồi, nên xử lý như thế nào tùy bà."
Dương Hiểu Viện trầm mặc hồi lâu nói: "Chúng tôi đều quá coi thường bà rồi."
Đường Huyên cười cười, bưng trà lên.
Dù cho Đỗ Hoằng Nghị nổi giận, thì Dương Hiểu Viện vẫn có mấy phần tự tin khi đối mặt với ông ta, nhưng bây giờ Đường Huyên đã bắt đầu khiến bà ta e ngại.
Sau khi Dương Hiểu Viện rời khỏi nhà cũ nhà họ Đường, Đường Huyên cũng không quan tâm tiếp nữa, chỉ là thi thoảng nhận điện thoại của Đỗ Hoằng Nghị, để phòng ông ta chó cùng rứt giậu.
Đỗ Trạch Thần với Thẩm Ấu Dao cũng lu bù với công việc của riêng mình, tập đoàn nhà họ Đường dần bước vào quỹ đạo, bên phía Thẩm Ấu Dao cũng bắt đầu nhận một vài đại ngôn.
Mặc dù tác phẩm của cô còn chưa chiếu, nhưng nhờ vào « phẩm cách phú hào » coi như cô cũng hot lên một chút, lại thêm thân phận thiên kim nhà họ Thẩm, cũng bắt đầu có mấy nhãn hiệu cấp cao thương lượng bàn bạc với cô, lúc đầu Chu Ngạn Lâm tính chờ tác phẩm của cô chiếu thì sẽ suy nghĩ thêm.
Cái gọi là hiệu ứng nhãn hiệu làm tiêu hao sự nổi tiếng của diễn viên, có tác phẩm mới có thể càng nâng cao được giá trị của diễn viên, không có tác phẩm thì chỉ làm ảnh hưởng tới cô, điều này cũng không tốt cho sự nghiệp của cô.
Nhưng mà lúc nhận được lời mời của nhãn hiệu "TDO" thì anh lại do dự.
"TDO" là nhãn hiệu trang sức châu báu cao cấp xa xỉ nổi tiếng quốc tế, trước kia đều là minh tinh điện ảnh quốc tế làm đại ngôn, cơ hội này thực sự khó có được. Sở dĩ đối phương muốn tìm Thẩm Ấu Dao, vẫn là do xem trọng thân phận thiên kim nhà họ Thẩm.
Dù sao thân phận cao cấp, phối hợp với trang sức cao cấp, không có gì thích hợp bằng.
"Em có ngại khi lợi dụng gia thế của mình không?" Chu Ngạn Lâm trưng cầu ý kiến của cô: "Nếu như không ngại, thì đây đúng là một cơ hội tốt, nhưng nếu như em ngại thì chúng ta cứ đi từ từ cũng được."
Thẩm Ấu Dao chưa bao giờ nghĩ rằng mình là thiên kim nhà họ Thẩm, cô chỉ là con gái của ba mẹ mà thôi, hơn nữa... cô nghĩ tới lần này ba mẹ về Mỹ nhận người thân, cảm thấy vẫn không nên ham hố những đường tắt này. "Em thấy chúng ta cứ từ từ đi thôi, em chỉ muốn làm một diễn viên, danh tiếng cái gì, chỉ là giá trị kèm theo của một diễn viên mà thôi, so với người khác em đã đủ thuận lợi rồi, nếu như bọn họ chỉ là nhìn vào thân phận thiên kim nhà họ Thẩm thì từ chối đi."
Chu Ngạn Lâm tỉnh táo nghĩ lại thấy Thẩm Ấu Dao quả thực nói rất có lý, là do đầu óc anh mụ mị, chủ yếu là cái bánh có nhân này thực sự quá mức hấp dẫn người khác. Lúc này anh vô cùng khâm phục Thẩm Ấu Dao, dường như cô chưa từng bị vật ngoài thân mê hoặc, vẫn luôn hiểu rõ và đi đúng theo mục tiêu của mình.
Nói xong chuyện đại ngôn, Chu Ngạn Lâm lại nói đến chuyện chính: "Giai đoạn chuẩn bị ban đầu của « sở minh hoàng » đã hoàn thành rồi, những vai chính đều đã chọn xong, chậm nhất là ngày mốt em cũng vào đoàn phim đi."
Nói đến quay phim, Thẩm Ấu Dao hưng phấn hơn so với vừa rồi: "Thật sao? Nghe nói lần này rất nhiều người đều là người quen."
Chu Ngạn Lâm cười nói: "Đúng vậy, Mạc Duyệt, Tống Dĩ Sam, Diêm Khải Minh, Đỗ Trạch Thần sợ em chậm nhiệt, cho nên diễn xuất tốt ở đoàn làm phim « hạ diên truyện », để ưu tiên xem xét bọn họ."
Thẩm Ấu Dao cảm thấy ngọt ngào trong lòng, cúp điện thoại suy nghĩ một lát, tự mình đến phòng bếp làm một bữa cơm đưa đến tập đoàn nhà họ Đường.
Nhờ Đỗ Trạch Thần cầu hôn trên mạng, giờ tất cả mọi người trong tập đoàn nhà họ Đường đều biết Thẩm Ấu Dao, cô không chút trở ngại nào trực tiếp đến thằng tầng cao nhất của Thần Hi.
Cửa thang máy mở ra, Đỗ Trạch Thần mới từ phòng họp ra, đi theo phía sau là một đám nhân viên cao tầng, nhìn thấy Thẩm Ấu Dao thì mắt sáng lên: "Ấu Dao, sao em lại tới đây?"
Thẩm Ấu Dao giơ hộp cơm trong tay lên: "Đưa cơm cho anh, anh đang muốn ra ngoài à?"
Tiêu Minh Chính nói: "Vâng, trưa hôm nay Đỗ đổng mời chúng tôi ăn cơm."
Thẩm Ấu Dao còn chưa lên tiếng, Đỗ Trạch Thần đã móc ra một cái thẻ đưa cho Tiêu Minh Chính: "Đi đi, mời mọi người ăn một bữa ngon, thật đáng thương, ngay cả một miếng cơm nóng hổi cũng không được ăn."
Tiêu Minh Chính: ...
"Đỗ đổng, cơm trong tiệm vừa mới nấu xong đó!" Tiêu Minh Chính nhịn không được oán giận anh.
Tâm trạng Đỗ Trạch Thần tốt, không tính toán với anh ấy: "Ừm ừm, vừa ra khỏi nồi, nhanh đi đi, nhanh ăn nhân lúc còn nóng." Vừa nói vừa nhận lấy hộp cơm trong tay Thẩm Ấu Dao: "Bảo bối em làm cái gì cho anh vậy?"
Tiêu Minh Chính: ... Thật là đáng ghét.
Có người cười nói: "Trợ lý Tiêu đi theo thiếu gia lâu như vậy mà còn chưa quen sao?"
Vẻ mặt Tiêu Minh Chính không thay đổi nói: "Các người thấy quen không?"
Người kia cười: "Chúng tôi mới tiếp xúc không lâu, đoán chừng phải qua một khoản thời gian nữa mới được."
Tiêu Minh Chính cười lạnh: "Yên tâm đi, anh sẽ không ngừng thay đổi giới hạn cuối cùng của các người. " Nói đến đây, anh ấy lắc lắc thẻ trong tay nói: "Đi thôi, hôm nay chúng ta ăn tiệc hải sản!"
Đỗ Trạch Thần không biết Tiêu Minh Chính công báo tư thù, anh đang cùng Thẩm Ấu Dao vui vẻ trong phòng làm việc hưởng thụ bữa cơm trưa tình yêu, toàn bộ đều là món anh thích ăn.
"Hôm nay sao lại đột nhiên nhớ tới anh thế?" Đỗ Trạch Thần hỏi.
Từ sau khi anh cầu hôn trực tiếp trên mạng, Thẩm Ấu Dao cũng coi như là nổi tiếng, đi tới đâu cũng đều có thể nhận được một loạt ánh mắt hâm mộ, làm bà chủ của Đường thị lại càng như vậy, bản thân cô không quá thích bị nhiều ánh mắt chú ý, cho nên một lần cô tới thì lần sau không muốn quay trở lại nữa.
Thẩm Ấu Dao ngừng một chút rồi nói: "Ngày hôm sau em phải đi rồi."
Đỗ Trạch Thần hỏi: " Đi đâu?"
"« sở minh hoàng » chuẩn bị khai máy, hôm sau phải vào đoàn làm phim, ở thành phố Điện Ảnh." Thẩm Ấu Dao nói: " Vị đạo diễn Cao này cũng thật là thú vị, bộ phim này là một bộ đại nam chủ, vai nam chính còn chưa xác định đã bắt đầu quay rồi."
Đỗ Trạch Thần nói: "Mặc dù đạo diễn Cao không nổi tiếng, nhưng anh từng tìm hiểu, quả thật năng lực không tệ, ông ấy chắc có suy nghĩ của riêng mình."
Thẩm Ấu Dao gật đầu: "Em chỉ là có chút tò mò, rốt cuộc là bàn bạc với diễn viên nào mà thần thần bí bí như vậy." Cô vừa nói vừa dọn hộp cơm lại.
Con ngươi Đỗ Trạch Thần đảo quanh, bỗng nhiên giữ chặt tay của cô nói: "Vậy chẳng phải em lập tức phải đi rồi à?"
Nói đến cái này, Thẩm Ấu Dao cũng có chút không nỡ: "Ừm, còn có thể ở nhà ngốc hai ngày."
"Buổi chiều đừng trở về, ở chỗ này với anh đi." Đỗ Trạch Thần nói.
Thẩm Ấu Dao không do dự gật đầu, thời gian còn lại không nhiều, đương nhiên cô muốn tranh thủ thời gian ở cùng với anh.
Hai người súc miệng đơn giản xong, Đỗ Trạch Thần mang theo cô đi nghỉ ngơi, trong văn phòng chủ tịch có một phòng nghỉ ngơi nhỏ, chỉ có một cái giường đơn giản.
Hai người chen chúc thì có chút khó khăn, nhưng một nam một nữ chen chúc thì rất thích hợp...
Mặc dù gần đây Đỗ Trạch Thần vừa mới được ăn mặn, nên vừa dính giường anh đã muốn hóa thân thành sói, nhưng Thẩm Ấu Dao trăm triệu lần không ngờ tới giữa ban ngày ban mặt mà anh lại ở trong văn phòng chơi trò kí.ch thí.ch như thế.
Thẩm Ấu Dao kịch liệt phản kháng: "Buổi chiều anh còn phải làm việc mà, nghỉ ngơi thật tốt một chút."
Lúc này Đỗ Trạch Thần chính là lão già lưu manh không nói đạo lý, bàn tay hư hỏng luồn vào trong quần áo của cô: "Bảo bối, không phải nghỉ ngơi là thế này sao? Nếu không nghỉ ngơi, bên ngoài thường đều sẽ có người đứng ở đối diện bàn làm việc của anh, vừa ngẩng mặt lên là có thể nhìn thấy cửa gian phòng này, gian phòng này cũng không cách âm, em nhỏ giọng một chút, lỡ như có người đi vào..."
Anh miêu tả thực sự quá kỹ, trong đầu Thẩm Ấu Dao không khỏi hiện ra hình ảnh có người đứng ở bên ngoài, trái tim kí.ch thí.ch đều mức muốn nhảy ra ngoài, nhỏ giọng nói: "Trạch Thần, không muốn đâu, em sợ..."
"Không sợ. " Đỗ Trạch Thần đã vận sức chờ phát động: "Bảo bối, em đau lòng cho anh đi mà, em vào đoàn làm phim rồi, không biết bao giờ chúng ta mới gặp lại nhau đâu."
Nhìn ánh mắt thâm tình của anh, nghĩ đến mọi chuyện anh làm cho mình, Thẩm Ấu Dao mềm lòng, sau đó...
. . .
Đỗ Trạch Thần thoả mãn ôm Thẩm Ấu Dao mềm nhũn tinh thần còn chưa tỉnh táo vào lòng, đưa tay giúp cô lau đi nước mắt ở khóe mắt, khẽ cười nói: "Bảo bối, hôm nay thật sự là quá kí.ch th.ích."
Toàn thân Thẩm Ấu Dao nhũn ra, nghĩ đến anh biết rất rõ cô căng thẳng sợ hãi, còn cố ý miêu tả từng chi tiết cho cô, thì tức giận cắn lên bả vai anh một cái.
Đỗ Trạch Thần "A" một tiếng: "Bảo bối, lần sau không dám nữa."
Thẩm Ấu Dao trừng anh: "Còn có lần sau?"
Đỗ Trạch Thần hoảng sợ nói: "Sao có thể không có lần sau? Đây chính là nghĩa vụ vợ chồng!"
Thẩm Ấu Dao nói không lại anh, tức giận đến mức muốn đánh người. Đỗ Trạch Thần thấy không ổn, nhanh chóng mổ lên môi cô một cái, rồi đi ra ngoài làm việc.
Thẩm Ấu Dao ngây ngốc trong căn phòng nhỏ đến nửa buổi chiều mới ra ngoài.