• Màu nền:
  • Font chữ:
  • Chiều cao dòng:
  • Kích Cỡ Chữ:

Thẩm Ấu Dao trợn to mắt nhìn đạo diễn, ngượng ngùng ôm mặt nói: ''Làm sao mà có thể hỏi như vậy, này cũng quá là không khiêm tốn rồi.''

Mọi người đều phá lên cười, đạo diễn lại hỏi: ''Cô có muốn nói gì với Đỗ Trạch Thần hay không?''

Thẩm Ấu Dao vô thức cắn môi dưới, mọi người lại thấy mặt cô dần đỏ lên, lúc mọi người tưởng rằng cô sẽ nói gì đó, thì cô đột nhiên nhíu mày, bất đắc dĩ ôm mặt thẹn thùng nói: ''Không nói nên lời.''

Trông nhẹ nhàng, mềm mại, khiến người ta không nỡ làm khó.

【Haha, cái biểu cảm bất lực này, thật đáng yêu.】

【Em gái này thật là quá dễ thương rồi.】

【Làm thế nào mà có thể dễ thương như vậy? Muốn tha cho cổ, nhưng lại không nhịn được mà muốn trêu cổ.】

Đạo diễn học theo một chiêu của Đỗ Trạch Thần, nói với cô: ''Cô cứ xem như là đang diễn đi, cuộc đời này là một vở kịch của hai người, anh ấy là nam chính của cô, bây giờ đến lượt cô tỏ tình với anh ấy, cô sẽ nói cái gì?''

【Hahaha, đạo diễn, ông đúng là một đứa trẻ nhỏ lanh lợi nha, học được rất nhanh, tôi còn cho rằng đây là kỹ năng độc quyền của cậu Đỗ.】

【Dao Dao của chúng tôi bắt buộc phải làm nha.】

Thẩm Ấu Dao nghe đạo diễn nói xong, thực sự điều chỉnh sắc mặt lại, nghĩ rồi lại nghĩ, cuối cùng ngẩng đầu nhìn ống kính, đôi mắt cô trong veo thuần khiết, lúc nhìn người ta như vậy khiến người ta có cảm giác được yêu thương tha thiết, rõ ràng là ngượng ngùng như thế nhưng vẫn thẳng thắn nói: ''Gặp được anh, là may mắn của em, anh chính là kho báu mà vận mệnh đã ban tặng cho em.''

Sau khi nói xong, cô nhanh chóng ôm mặt xoay người bỏ chạy ra phía sau...

【Aaaaaa! Chí mạng! (1) Đăng xuất trực tuyến!】

【Đây thực sự là đôi mắt đẹp nhất tôi từng thấy, tôi chịu hết nổi rồiiiii.】

【Tôi có linh cảm, cô ấy là một kẻ sát nhân, khụ khụ, thanh máu của tôi...】

【Thẩm Ấu Dao! Cô là phụ nữ đã có chồng rồi, an phận chút đi, đừng có mà thả thính tôi, năng lực tự kiềm chế mà tôi luôn tự hào không có tốt như trong tưởng tượng đâu.】

【Hahaha, đằng trước còn bày đặt giả bộ bá đạo, coi chừng cậu Đỗ tới đánh ông đó.】

【Bỗng nhiên mong cậu Đỗ không tìm ra kho báu, vậy thì sẽ xảy ra chuyện gì đây ta?】

【Đúng, chúng ta cùng nhau tẩy chay cái chương trình này đi, người đẹp như vậy phải là của mọi người.】

Tiếc là kết quả lại không như ý nguyện, Đỗ Trạch Thần lấy được nhiều thẻ nhất, tiến triển của anh ở bên này vô cùng thuận lợi, đã lấy được hộp kho báu đầu tiên. Sau khi mở ra, ống kính cho một góc quay cận cảnh, là một chiếc nhẫn kim cương tạo hình độc đáo.

Đỗ Trạch Thần bỗng cười một tiếng, hướng vào ống kính dùng tay ra hiệu 'Suỵt'.

Nhìn từ dáng vẻ không chút ngạc nhiên của anh, giống như anh luôn biết bản thân sẽ lấy được cái gì.

Nghĩ đến hóa trang long trọng kia của Thẩm Ấu Dao, mọi người bỗng nhiên có vài suy nghĩ.

【Cho nên không phải là Thẩm Ấu Dao muốn cho Đỗ Trạch Thần bất ngờ, mà là Đỗ Trạch Thần muốn cho Thẩm Ấu Dao bất ngờ hả? 】

【Tôi dám cá, phân đoạn này là do cậu Đỗ sắp đặt đó! Anh ấy là bên phía nhà đầu tư mà!】

【Sự lãng mạn của phú hào, F*ck!】

【Như vậy sẽ không phải như tôi nghĩ rồi? Aaaa, trái tim thiếu nữ của tôi nổ tan tành rồi! 】

【Hiện tại tôi còn đang lung lay, không muốn ngăn cản anh ấy nữa, hai người siêu cấp dễ thương nên ở cùng nhau.】

【Thật là đòn tâm linh chí mạng!】

【Chương trình này là phô bày sự lãng mạn của phú hào với màn cầu hôn của phú hào hả? Bên kia Bành Khả hình như cũng đang chuẩn bị.】

Trong lúc Đỗ Trạch Thần đang tìm kiếm hộp kho báu, màn hình chính của phòng Live lại đổi qua một hộp quà lớn khác bên cạnh. Đứng ở đó là Hạ Tuấn Trì đang chuyên tâm chải chuốt lại, trong tay còn ôm một bó hoa lớn. Kết hợp với biểu hiện của Đỗ Trạch Thần, mọi người cũng đã đoán được anh ấy muốn làm gì.

Đạo diễn phỏng vấn anh ấy: ''Cậu muốn nói gì với Bành Khả?''

Hạ Tuấn Trì cười nói: ''Chút nữa tôi sẽ chính miệng nói với cô ấy.''

【Cho nên người trong cuộc bên này là Hạ Tuấn Trì?】

''Có muốn biết cô ấy có thích món quà của cậu hay không?'' Đạo diễn nói rồi liền nối ống kính chuyển cảnh đến Bành Khả bên kia.

Bành Khả đúng lúc tìm được một bộ trang sức, sau khi mở ra nhìn vào liền cười: ''Tổ chương trình các người cũng thật chu đáo nha, hiểu rất rõ sở thích của tôi á.''

Hạ Tuấn Trì vô thức cười rộ lên, trong ánh mắt ngập vẻ cưng chiều.

【Cho nên, món đồ mà cô Bành tìm được suốt dọc dường này đều là món quà mà Hạ Tuấn Trì chuẩn bị?】

【Sự lãng mạn chết tiệt của những kẻ có tiền, thật là ngọt chết người mà.】

【Lo lắng một tháng, không nghĩ đến, cuối cùng vậy mà lại là ngọt ngào chí mạng.】

Với tư cách là người trong cuộc, tốc độ của Đỗ Trạch Thần bên này nhanh hơn Bành Khả bên kia rất nhiều, sau chiếc nhẫn, hoa tươi và một cái điều khiển từ xa là một bộ lễ phục tinh xảo.

Đội hóa trang đã chờ đợi rất lâu, kéo anh đi, rất nhanh đã hoàn thành tạo hình.

Lúc anh ôm bó hoa từ biệt thư đi ra mọi người đều không khỏi nín thở, biểu cảm của anh rất trịnh trọng, khiến người ta vô thức cảm thấy điều anh làm tiếp theo sẽ là một việc thiêng liêng.

Đỗ Trạch Thần rõ ràng rất hồi hộp, anh hít sâu hai hơi, rồi cúi đầu sửa sang lại quần áo của mình một chút, sau khi xác nhận không có bất kỳ vấn đề nào, mới đi bước lớn về hướng phía sau vườn hoa.

Ngay trung tâm vườn hoa, có một ngôi nhà nhỏ màu trắng, nơi đó là địa điểm đặt kho báu cuối cùng trong thẻ manh mối của Đỗ Trạch Thần.

Trong căn nhà, Thẩm Ấu Dao nghe theo sự sắp đặt của đạo diễn, đã chui vào bên trong hộp quà.

Màn hình chính cũng đổi theo góc nhìn của cô.

Nghe thấy tiếng mở cửa, giọng nói của Đỗ Trạch Thần truyền tới: ''Chuyện gì thế này? Cái hộp lớn như thế để đựng cái gì vậy?''

【Giả bộ, giả bộ! Giả bộ còn rất giống nha!】

Lại thấy Thẩm Ấu Dao lộ ra nụ cười thầm, đáy mắt đầy vẻ giảo hoạt, dễ nhận thấy lại nảy ra ý tưởng xấu.

Kết quả là kéo đến (2) nụ cười tà răm toàn màn hình.

【Không biết một lát nữa cô ấy sẽ lộ ra biểu cảm gì.】

【Tôi đã không chịu được kích động nữa rồi, tưởng tượng một chút thôi cũng đã cảm thấy rất đẹp rồi.】

Âm thanh của đạo diễn từ bên ngoài truyền tới, rõ ràng là đang hỏi Đỗ Trạch Thần: ''Cậu cảm thấy trên thế giới này, đối với cậu mà nói thứ tốt đẹp nhất là gì?''

Đỗ Trạch Thần không chút do dự cười nói: ''Đương nhiên là Thẩm Ấu Dao rồi.''

Thẩm Ấu Dao lộ ra biểu cảm ngượng ngùng, trong mắt tràn đầy vẻ vui sướng.

Đạo diễn nói: ''Tốt, vậy mời cậu mở hộp ra xem kho báu cuối cùng của cậu.''

Thẩm Ấu Dao liền bày tư thế chuẩn bị thật tốt để dọa anh một phen, khi đối mặt với Đỗ Trạch Thần rõ ràng cô hoạt bát hơn rất nhiều.

Lại không biết tất cả mọi người đều đang nhìn cô cười hì hì.

Cái nắp trên đỉnh đầu bị chạm vào, Thẩm Ấu Dao đột nhiên đứng lên: ''Oà!''

''Ohhhhh...''

Âm thanh ồn ào còn to hơn so với cô. Trên mặt Thẩm Ấu Dao vẫn còn mang theo nụ cười có chút tinh quái, nhưng lại bị cảnh tượng trước mắt làm cho kinh ngạc.

Chỉ thấy Đỗ Trạch Thần mặc một bộ lễ phục thêu chỉ màu xám bạc, trong tay ôm một bó hoa hồng lớn tươi tắn, đang nhìn cô cười dịu dàng, dáng vẻ cũng không có chút nào là bất ngờ.

Thẩm Ấu Dao nghi ngờ nhìn về phía anh, cặp mắt mở to cứ chớp chớp, lông mi dài tựa như đang vuốt qua lòng người.

【Trời ơi, đối mặt với một cô vợ như vậy, cậu Đỗ có phải là mỗi ngày đều muốn truyền máu hay không? Bằng không thì với thanh máu như vậy làm sao mà chịu nổi?】

Đỗ Trạch Thần thực sự không chịu nổi nữa, anh cố kìm chế sự kích động, tiến lên ôm lấy cô, cười rồi đưa cho cô một cái điều khiển.

Thẩm Ấu Dao nhận lấy, nghi hoặc nói: ''Làm gì vậy? Không phải là em bị lừa rồi đấy chứ?''

Đỗ Trạch Thần không trả lời câu hỏi của cô, mà chỉ cười nói: ''Ấn nó đi.''

Thẩm Ấu Dao do dự một chút, còn cẩn thận từng li từng tí mà ấn xuống. Xung quanh đột nhiên vang lên tiếng ken két, Thẩm Ấu Dao có hơi hoảng sợ, theo bản năng nhìn về phía Đỗ Trạch Thần, lại thấy anh nhìn cô trấn an.

Hộp quà đựng cô giống như cánh hoa mà tản ra, mái nhà thì lại giống như đỉnh xe mui trần dần dần được thu lại. Bên ngoài đột nhiên truyền đến tiếng reo hò cực lớn, trong tiếng ồn ào náo động, bốn bức tường của căn nhà đều đổ xuống...

Thẩm Ấu Dao theo bản năng tiến một bước về phía Đỗ Trạch Thần, dường như là muốn bảo vệ anh.

Đỗ Trạch Thần tiến lên trước đỡ lấy cánh tay cô.

Tiếng huýt sáo, tiếng vỗ tay và tiếng hú hét truyền đến rất rõ ràng. Không có sự ngăn cách của tường che, Thẩm Ấu Dao mới phát hiện có đầy người đang đứng xung quanh, Kỳ Cao Nghị, Phàn Hiểu Phong, Hạ Tuấn Trì, còn có công nhân viên của Lãng Huệ, đám Quý Minh Thành và Mạc Duyệt, đều là người thân và bạn bè của họ.

Trong tay bọn họ đều giơ một tấm biểu ngữ lớn, ánh mắt của Thẩm Ấu Dao dừng lại trên đó, không khỏi trợn to hai mắt.

Đỗ Trạch Thần đột nhiên lấy nhẫn ra, quỳ một gối xuống đất: ''Ấu Dao.''

Thẩm Ấu Dao ôm miệng kinh ngạc nhìn anh.

Đỗ Trạch Thần thâm tình ngước nhìn cô: ''Anh đã từng nói, em là món quà mà ông trời đã ban cho anh. Nhưng ngay từ lúc đầu là do anh ngu dốt, không thể bảo vệ em cũng như không thể quý trọng em thật tốt, khiến em vì sự bướng bỉnh và kém cỏi của anh mà đã gánh chịu rất nhiều sự công kích và vu khống không đáng có.''

''Nhưng em chưa từng có nửa lời oán trách, vẫn kiên định ở bên cạnh anh, là em đã dạy anh biết chăm chỉ, bao dung và nỗ lực. Khiến bản thân anh trở nên tốt hơn.''

''Tuy chúng ta đã là vợ chồng hợp pháp, nhưng anh vẫn muốn bù đắp tiếc nuối của mình. Bây giờ anh đã trở nên tốt hơn, cũng đã vì em mà loại bỏ tất cả các trở ngại, có thể cam đoan với em, sau này cũng sẽ không để bất kì người nào tổn thương em, không để em phải chịu tủi thân dù chỉ một chút.''

''Gả cho anh nhé, được không?''

Tiếng hoan hô vang lên đinh tai nhức óc, pháo chào mừng bắn ra những dải màu rơi đầy trời, khắp nơi đều là đám bong bóng nhiều màu, khinh khí cầu to lớn chầm chậm bay lên. Ngước mắt lên nhìn, toàn là những dòng chữ tỏ tình.

Ấu Dao, em hãy gả cho anh.

Ấu Dao, anh yêu em.

Hoa tươi, dải màu, khí cầu, bong bóng, Thẩm Ấu Dao cảm thấy bản thân dường như đang lạc vào một thế giới cổ tích.

Xung quanh mọi người đều reo hò: ''Gả cho anh ấy!'', ''Gả cho anh ấy!''

Thẩm Ấu Dao đẫm lệ đến mơ hồ, hướng về phía Đỗ Trạch Thần kiên định gật đầu: Vào khoảnh khắc này, cô hoàn toàn vững tin đây chính là người mà cô sẽ phó thác cả đời.

Vào khoảnh khắc cô gật đầu, hai mắt của Đỗ Trạch Thần cũng đã đỏ hoe. Anh gần như thành kính đem chiếc nhẫn đeo vào ngón giữa của cô, tiếp đó trong tiếng reo hò của mọi người, đứng dậy ôm cô vào lòng.

Thẩm Ấu Dao nghe thấy anh ở bên tai nói lời thâm tình: ''Ấu Dao, cảm ơn em, anh yêu em.''

Nước mắt của Thẩm Ấu Dao cuối cùng cũng không nhịn được mà rơi xuống, lần đầu tiên cô biết được hóa ra vui sướng đến tột độ thì thực sự sẽ muốn khóc.

【Chao ôi, tôi cũng khóc rồi, thật lãng mạn quá!】

【Thật là cảm động!】

【Trước đó là bởi vì cậu Đỗ không cầu hôn, không tổ chức hôn lễ. Thực sự khiến cho Thẩm Ấu Dao bị chỉ trích rất nhiều, nhiều người đều nói cậu Đỗ không coi trọng cô ấy. Bây giờ xem ra không phải là không coi trọng mà là cảm thấy bản thân vẫn chưa có tư cách.】

【Cho nên nỗ lực của cậu Đỗ trong một tháng này, chính là vì để dọn sạch trở ngại, để Thẩm Ấu Dao không phải chịu oan nữa.】

【Vì em mà trở nên tốt hơn, cũng vì em mà trở nên mạnh mẽ hơn. Đây thực sự là tình yêu đẹp nhất mà tôi từng thấy.】

【Đạo diễn nói đúng, đây thực sự là thứ khiến cả thế giới đều phải ghen tị.】

【Đúng nha, tôi ghen tị đến phát khóc rồi đây này.】

【Rõ ràng là cảnh tượng ngọt ngào như vậy, mà mũi tôi lại cứ thấy cay cay, chẳng phải là có hơi không bình thường sao?】

【Vậy thì tôi cũng không bình thường.】

Đỗ Trạch Thần nhẹ nhàng lau đi những giọi nước mắt ở khóe mắt Thẩm Ấu Dao, hôn lên trán cô: ''Xin lỗi, đã khiến em phải chịu tủi thân rồi.''

Thẩm Ấu Dao lắc đầu, nhỏ giọng nói: ''Không tủi thân, mà em rất may mắn.''

Đỗ Trạch Thần cười khẽ, ôm lấy cô thật chặt.

Kỳ Cao Nghị ở bên kia kêu lên: ''Này này này, đổi địa điểm đi! Trạch Thần, chị Dao, hai người có đi không?''

Thẩm Ấu Dao nghi hoặc nhìn sang Đỗ Trạch Thần.

Đỗ Trạch Thần cười nói: ''Hôm nay anh Trì cũng cầu hôn.''

Thẩm Ấu Dao trợn to hai mắt, đột nhiên nhớ lại cuộc điện thoại bị ẩn khi trước của anh cùng Hạ Tuấn Trì: ''Các anh lên kế hoạch trước bao lâu rồi?''

Đỗ Trạch Thần cười: ''Lâu lắm rồi, đã nợ em, thì phải trả cho em gấp bội.''

Thẩm Ấu Dao nhịn không được nhào vào lòng anh: ''Anh vì sao lại tốt như vậy?''

Đỗ Trạch Thần hôn lên đỉ.nh đầu cô: ''Vì em xứng đáng.''

Hai người nhìn nhau cười, trong ánh mắt đều là ngọt ngào và thâm tình. Đám bong bóng màu hồng kia, khiến tất cả mọi người khi thấy đều hiểu ý mà cười một tiếng, khi đi ngang qua không khỏi gửi đến họ nụ cười thiện chí và lời chúc phúc.

Mạc Duyệt nói: ''Bỗng nhiên tin vào tình yêu đích thực, trở về chắc tôi cũng phải tìm một người đàn ông để nói chuyện yêu đương thôi.''

Nguyễn Hồng Lãng cười nói: ''Chúc mừng!'' Nhìn thấy tình yêu như vậy, anh ta gần như đối với sự ra đi của Bàng Tuyết Oánh cũng đã cảm thấy nhẹ nhõm. Cũng sẽ có một ngày, anh ta cũng sẽ gặp được kho báu thuộc về mình.

Tống Dĩ Sam cười tinh nghịch nói: ''Hoàng tử sánh đôi với công chúa, thật là một câu chuyện cổ tích đẹp đẽ.''

Đỗ Trạch Thần cười: ''Đây không phải cổ tích, đây là hiện thực.''

Thẩm Ấu Dao hạnh phúc dựa vào vai anh.

Bọn họ nhìn thấy Hách Viên Thụy, trong tay anh ta xách một khẩu súng phun bong bóng.

Hách Viên Thụy trông thấy ánh mắt nghi ngờ của Thẩm Ấu Dao, cười lớn: ''Cậu Đỗ cũng thật là chơi không đẹp rồi, kho báu của anh thì là trang sức kim cương và vợ, còn kho báu của tôi lại là súng phun bong bóng.''

Tình cảnh này vô cùng thú vị, Thẩm Ấu Dao không nhịn được cười: ''Cảm ơn anh.''

Hách Viên Thụy giơ súng phun bong bóng lên cười nói: ''Đừng khách sáo, tôi rất vui.''

Sau khi Hách Viên Thụy rời đi, Thẩm Ấu Dao lén lút hỏi Đỗ Trạch Thần: ''Kho báu của Thành Nhụy là gì vậy?''

Đỗ Trạch Thần cười nói: ''Là một bộ lễ phục đó, một dịp trọng đại như thế này, đương nhiên cũng phải long trọng một chút.''

Thẩm Ấu Dao phì cười: ''Cô ta lâu nay luôn thích khoe mẽ, lần này có mà tức chết.''

Đỗ Trạch Thần nói: ''Đáng tiếc, bây giờ cô ta không có cách nào để ra oai kiểu cô cả nhà giàu nữa, còn tức giận gì đó, e là cũng không có tư cách.'' Anh cúi đầu nhìn Thẩm Ấu Dao. Thẩm Vĩnh Ninh và Nhạc Nhã Ninh đối với chuyện cô ta ức hiếp Thẩm Ấu Dao vẫn còn chưa quên đâu. Thành Nhụy lúc này còn tâm trạng đâu mà tức giận, cô ta e là đã bị dọa cho gần chết rồi.

Đỗ Trạch Thần dắt tay Thẩm Ấu Dao đi về phía trước, địa điểm mà Hạ Tuấn Trì lựa chọn là vườn hoa nhỏ đằng trước, cách bày trí tương tự với bên này.

Đỗ Trạch Thần vừa đi vừa oán trách: ''Hôm nay rõ ràng chỉ có mình anh cầu hôn, anh ấy tới giúp đỡ, kết quả là mấy ngày trước đột nhiên đổi ý, nhất định phải đến góp vui, đáng ghét.''

Thẩm Ấu Dao bật cười: ''Trong cuộc đời còn có thể có một người bạn cùng anh cầu hôn chung một ngày như vậy, cũng rất thú vị mà, có phải không?''

Cô đến nơi rồi mới biết lúc đó khi cô ở trong vườn hoa có nhiều người như vậy, thế mà đều núp ở bên ngoài.

Lúc Bành Khả thay lễ phục rồi trang điểm so với Đỗ Trạch Thần mất nhiều thời gian hơn, cho nên vừa vặn không bị trùng thời gian với họ.

Mọi người núp phía sau tấm phông nền được đặc biệt dựng lên, Bành Khả hoàn toàn không phát hiện ra.

Đạo diễn đưa tay ra hiệu, tất cả mọi người đều im lặng ẩn nấp, chỉ thấy Bành Khả mặc một bộ lễ phục màu trắng ngà bước ra, cá tính phô trương, khí thế mạnh mẽ, làm nổi bật sức hấp dẫn đặc biệt của cô ấy.

Cô ấy rõ ràng rất hợp với kiểu quay hình này, hướng về ống kính không tiếc lời ca ngợi: ''Tổ chương trình này thực sự rất cừ nha, toàn bộ những kho báu này tôi đều thích cả, cuối cùng còn làm cho tôi cái tạo hình đẹp như này. Chắn chắn là vì tôi đã tìm được kho báu cuối cùng trước rồi nên mới phải thật cẩn thận, tràn đầy tôn kính đến sở hữu nó.''

Thẩm Ấu Dao cầm máy tính bảng xem Live, nhỏ giọng cười nói: ''Cái này thật là chó ngáp phải ruồi.''

Còn không phải hay sao, cộng đồng mạng cũng được một phen cười lăn lộn.

【Há há há, chị gái này thật là thú vị.】

【Kho báu của cô ấy thực sự phải được sở hữu một cách cẩn thận và tràn đầy tôn kính nha, nên là phải ăn mặc long trọng đến lãnh thưởng.】

Sau khi Bành Khả đi vào ngôi nhà, Thẩm Ấu Dao và Đỗ Trạch Thần cùng đi theo đám bạn bắt đầu nhẹ nhàng tiếp cận, đứng ở xung quanh ngôi nhà.

Thông qua Live trên máy tính bảng, bọn họ thấy được diễn biến xảy ra bên trong.

Bành Khả vừa đi vào liền bị cái hộp lớn như thế dọa cho một trận, kinh ngạc thốt lên: ''Tôi cứ tưởng lễ phục thôi đã đủ lớn rồi, cái này lại còn lớn hơn, đựng gì vậy?''

Đạo diễn nói: ''Ấn vào cái điều khiển từ xa mà cô đã tìm được trước đó để có thể giành được kho báu cuối cùng.''

Bành Khả dường như có chút linh cảm, cô ấy nhìn đạo diễn rồi nói: ''Bên trong có người phải không?''

Đạo diễn cười nhưng không nói, Bành Khả đã không thể chờ được mà ấn vào điều khiển.

Cô tưởng rằng chỉ có hộp quà mở ra, lại không nghĩ đến toàn bộ ngôi nhà đều bắt đầu vang lên tiếng ken két.

Lúc cô ấy hoang mang ngẩng đầu lên thì người đàn ông trong hộp quà đã xuất hiện trước mặt cô đầu tiên, Hạ Tuấn Trì mặc một bộ lễ phục chỉnh tề, tay đang ôm một bó hoa lớn mỉm cười nhìn cô.

Thẩm Ấu Dao reo hò cùng với mọi người, hạnh phúc thực sự là một thứ có sức lan truyền đến con người, cô cảm thấy vô cùng vui vẻ.

Đỗ Trạch Thần nhìn khuôn mặt tươi cười của cô, ôm cô rồi huýt sáo về phía đám Hạ Tuấn Trì.

Bành Khả lộ ra vẻ không thể tin, Hạ Tuấn Trì quỳ một gối xuống trước mặt cô ấy, so với Đỗ Trạch Thần thì anh ấy e dè và thận trọng hơn nhiều, nói năng cũng rất đơn giản: ''Chuyện theo đuổi ngay từ đầu là do em chủ động vậy thì chuyện cầu hôn hãy để anh làm người chủ động đi. Anh muốn có một thân phận để danh chính ngôn thuận yêu thương và bảo vệ em, gả cho anh nhé, được không?''

Bành Khả, người luôn cởi mở và hào phóng lúc này lại ngẩn người ra, Kỳ Cao Nghị và Phàn Hiểu Phong cùng những người khác đồng loạt hét lên: ''Gả cho anh ấy.''

Bành Khả lại làm một hành động vô cùng bất ngờ... Cô ấy ra sức véo mạnh cánh tay của mình.

''Này!'' Hạ Tuấn Trì vội vàng ngăn cản, dở khóc dở cười nói: ''Em làm gì vậy?''

Bành Khả nói: ''Em đang xem có phải là em đang nằm mơ hay không?''

Sau một hồi sửng sốt, mọi người phá lên cười.

Hạ Tuấn Trì nửa cười nửa mếu giúp cô ấy xoa xoa chỗ bị véo, sau đó kéo tay cô ấy, một lần nữa hỏi sự đồng ý của cô ấy: ''Có thể không?''

Bành Khả liền gật đầu.

Hạ Tuấn Trì giúp cô ấy đeo nhẫn.

Đáy mắt Bành Khả xuất hiện những giọt nước mắt lấp lánh: ''Bản thân em luôn là người không có tư cách có được thứ tốt đẹp, em thực sự không phải đang nằm mơ chứ?''

Một câu nói đã phơi bày hết sự đau khổ trong lòng cô ấy, có thể thấy hoàn cảnh của cô ấy ở nhà họ Bành không được tốt lắm. Ai lại có thể nghĩ đến đằng sau vẻ ngoài mạnh mẽ của cô ấy lại là cảm giác bất an đến vậy.

Hạ Tuấn Trì đau xót trong lòng, cúi đầu hôn lên môi cô.

Mọi người vỗ tay hoan hô.

Cộng đồng mạng cũng là lần đầu tiên nảy sinh sự thương cảm và đau lòng đối với cô gái ngang ngược này.

【Đúng là con không mẹ thì như rễ cây ngọn cỏ, hào môn cũng vậy.】

【Hào môn mới càng nguy hiểm hơn đó, nghĩ đến mấy cái tin đồn nhảm vài ngày trước, ngoại trừ người nhà thì còn ai truyền ra nữa?】

【Chị gái cuối cùng cũng được (3) khổ tận cam lai rồi, cậu Hạ thật đỉnh nha. 】

Hạ Tuấn Trì buông Bành Khả ra, giọng nói hổn hển: ''Còn bây giờ? Đã chắc chắn là không có nằm mơ chưa?''

Bành Khả duỗi tay ôm lấy cổ của anh ấy, đảo khách thành chủ mà hôn lên.

Nếu tất cả những bất hạnh và mất mát của trước đây chính là vì khoảnh khắc may mắn này, vậy thì cô ấy phải nghĩ lại thôi, cô ấy không nên oán trách số phận, mà là phải cảm ơn nó!

''Được rồi được rồi! Tôi xin tuyên bố, đại chiến cầu hôn của chúng ta thành công mỹ mãn! Tiệc mừng chính thức bắt đầu!'' Kỳ Cao Nghị hăng hái đưa mọi người đi về phía sảnh lớn.

Bành Khả nhìn thấy Thẩm Ấu Dao trong đám người, ánh mắt rơi vào ngón giữa của cô, cười nói: ''Lúc tôi đang trang điểm thì nghe thấy bên ngoài có chút ầm ĩ, còn hỏi chuyên gia trang điểm chuyện gì đang xảy ra. Họ nói có người tìm thấy kho báu rất buồn cười.''

''Vốn dĩ tôi muốn chạy ra ngoài xem, nhưng bị họ sống chết cản lại.''

Thẩm Ấu Dao cười nói: ''Đương nhiên phải cản lại rồi, bằng không còn gì là bất ngờ nữa.''

Bành Khả nhìn sang Hạ Tuấn Trì, cười đến không khép được miệng, sau đó không biết đã nghĩ đến cái gì, đột nhiên cô ấy phi người một cái, liền ngồi chồm hổm trên người đối phương.

Hạ Tuấn Trì theo bản năng ôm lấy cô ấy, bật cười: ''Đang mặc váy đấy, trông bộ dạng của em thì giống cái gì?''

Bành Khả cũng cảm thấy bản thân đã kích động quá mức, ngại ngùng sờ sờ mũi, từ trên người anh tụt xuống.

Hạ Tuấn Trì lại đột nhiên cúi người, ôm cô ấy kiểu công chúa: ''Từ hôm nay, em chính là công chúa của anh, phải được ôm như vầy.''

Bành Khả thấy anh đẹp chết mất, cô ấy ôm lấy cổ Hạ Tuấn Trì, kêu lên đầy phấn khích.

Đỗ Trạch Thần tạch lưỡi nói: ''Công chúa khỉ núi hả?''

Bành Khả trừng anh: ''Ấu Dao nhà anh trái lại là công chúa hào môn, anh ôm cô ấy đi.''

Đỗ Trạch Thần nghẹn lại, anh bây giờ vẫn đang trong giai đoạn phục hồi, muốn ôm Thẩm Ấu Dao theo kiểu công chúa vẫn còn có chút khó khăn.

Bành Khả nhảy từ trên người Hạ Tuấn Trì xuống, nhìn Thẩm Ấu Dao cười nói: ''Ai dô, bảo vệ liền kìa.''

Thẩm Ấu Dao khoác lấy cánh tay Đỗ Trạch Thần không nói chuyện, ý tứ không nói cũng rõ, đây là chồng cô, đương nhiên cô muốn bảo vệ.

Đỗ Trạch Thần lập tức vui vẻ trở lại, ôm lấy bả vai cô: ''Đi thôi, tiệc mừng bắt đầu rồi.''

Đỗ Trạch Thần với tư cách là chủ tiệc, hiển nhiên muốn bày tỏ lòng biết ơn và sự hoan nghênh đối với khách khứa. Anh dẫn Thẩm Ấu Dao lên sân khấu, lúc đi ngang qua xô đá thuận tay cầm lấy một chai Champagne đưa cho Thẩm Ấu Dao. Định lát nữa nói xong thì khui Champagne chúc mừng.

Kết quả là sau khi Thẩm Ấu Dao cầm lấy chai Champagne có thể là vì tâm trạng vẫn còn đang phấn khích, theo bản năng đem cái nút chai mở ra.

Đỗ Trạch Thần cũng đã chú ý đến vừa muốn nói cô mở sớm rồi, thì thấy Thẩm Ấu Dao dùng tốc độ nhanh nhất ấn cái nút trở lại.

Đỗ Trạch Thần: ...

Cô vốn đã khỏe, trong lúc căng thẳng càng không thể coi thường. Nút chai Champagne bị ấn thẳng vào hơn phân nửa, chỉ lộ ra một chút xíu ởđầu.

Đỗ Trạch Thần phì cười: ''Lát nữa không mở được nữa rồi.''

Thẩm Ấu Dao có hơi ngẩn ra, nhỏ giọng nói: ''Em hơi căng thẳng, lát nữa không mở được thì phải làm sao đây?''

Đỗ Trạch Thần còn chưa kịp nói, thì thấy cô đột nhiên đảo mắt, lúc đi ngang qua Hạ Tuấn Trì liền thuận thế đem chai Champagne nhét vào trong tay anh ấy.

Đỗ Trạch Thần kinh ngạc nhìn cô một cái, liền nhịn không được mà cười lớn, vỗ vai Thẩm Ấu Dao nói: ''Làm tốt lắm.'' anh nói giọng đắc ý.

Thẩm Ấu Dao nhếch miệng cười.

======

(1) Đăng xuất ở đây là chết á, như Việt Nam mình có kiểu ''Đã đăng xuất khỏi server trái đất''

(2) Dì cười: Ngôn ngữ mạng phổ biến, được dùng để mô tả nụ cười nhân hậu, chiều chuộng, yêu thương và an ủi của một cô gái khi nhìn thấy những thứ cô ấy thích. Cách dùng từ này phổ biến nhất là khi chỉ cô ấy nhìn thấy một nam thần tượng nhỏ tuổi hơn mình. Mà ở đây tui dùng nụ cười tà răm cho nó Việt Nam xíu với dễ mường tượng =))))

(3) Khổ tận cam lai: có nghĩa là hết khổ đến sướng, thời kỳ gian khổ đã qua, giờ đã đến lúc hưởng sung sướng

Danh Sách Chương:

Bạn đang đọc truyện trên website TruyenOnl.COM
BÌNH LUẬN THÀNH VIÊN
BÌNH LUẬN FACEBOOK