Tám tiếng thoắt cái trôi qua nhanh, khi máy bay vừa hạ cánh thì hai người cũng vừa mới tỉnh, hai người nghe thấy người đàn ông khoe khoang phía sau lại nói ba hoa, chỗ ngồi của anh ta hình như ở hàng ghế đầu, giọng nói cũng không nhỏ. Chỗ ngồi của bọn họ cũng có thể nghe bảy tám phần, bọn họ cũng hiểu vì sao với tính cách như vậy mà anh ta có thể sống lâu như vậy: Theo như anh ta nói, anh ta có chú ruột làm lãnh đạo.
Ngoài điều đó ra, còn có một điều mà anh ta rất tự hào đó là học vấn và sự nghiệp: Anh ta là sinh viên tốt nghiệp Đại học Yan và làm việc tại Viện Khoa học Vũ trụ.
Anh ta còn nói rằng anh ta rất nổi tiếng ở trường và trong đơn vị vì năng lực và gia thế của mình. Anh ta còn tiết lộ rằng vợ anh ta là một giáo viên trung học cơ sở nơi khác, cô ta có thể cưới anh ta đó là may mắn của cô ta, đưa cô ta đi hưởng tuần trăng mật cũng là vinh dự của cô ta, trên đời này chắc không có người vợ nào may mắn như cô ta.
Có người không khỏi châm chọc nói: "Thật không? Cô ấy cũng may mắn thật ha, thế thì anh cũng không cần đưa cô ấy đi hưởng tuần trăng mật cũng được mà."
Người đàn ông kia nói: "Kết hôn mà không có tuần trăng mật không phải sẽ bị người khác chê cười sao?"
Mọi người không nói gì nhưng cũng hiểu ra người đàn ông như vậy một chút tình cảm cũng không có, với vợ mình thì lại càng không có chút tình cảm, nếu không phải vì giữ thể diện cho anh ta tất nhiên sẽ không đi hưởng tuần trăng mật.
Chắc chắn trên đường cũng gây khó chịu cho không ít người, có người thấy anh ta không biết điều châm chọc, có người liền trực tiếp khiêu khích nói: "Anh đẹp trai như vậy, có bản lĩnh như vậy, sao không cưới vợ đẹp? Anh xem vợ người ta ở hàng ghê đầu kìa, vợ người ta vừa xinh đẹp, thân hình lại chuẩn, so với vợ anh còn có thể làm tốt hơn một chút, so với người khác thì anh còn kém xa."
Người đàn ông kia tất nhiên bị chọc đến tức điên, giọng sắc bén nói: "Hai hạng người kia úp úp mở mở thì làm sao mà biết có đẹp hay không? Che che giấu giấu thế kia thì chắc là bộ dạng xấu xí nên mới che rồi.”
Đỗ Trạch Thần và Thẩm Ấu Dao nhìn nhau bật cười, Đỗ Trạch Thần nói: "Du lịch như thế này nhiều một chút, như vậy diễn xuất của em mới có thể phong phú được. ”
Hai người phải mất một lúc mới thuê được xe vì dự định là sẽ tự mình lái xe đi một vòng, cũng thuận tiện ngắm cảnh nên Đỗ Trạch Thần thuê một chiếc xe mui trần.
Bọn họ lái xe đi ra, vừa đi qua sân bay lại thấy nhóm tuần trăng mật hình như đang đợi xe buýt.
Người đàn ông kia vẫn đang lải nhải nói gì đó, mọi người rõ ràng vẫn không thèm để ý tới anh ta, nhưng có vẻ anh ta không tinh ý lắm.
Xe vừa đến gần, Đỗ Trạch Thần và Thẩm Ấu Dao cũng vừa nghe thấy những gì anh ta nói: "... bây giờ con người quá hời hợt, chỉ thích nhìn bề ngoài mà đánh giá người khác, có người còn không biết có đẹp trai xinh gái không, che mặt kín mít, chỉ cần nhìn dáng người đẹp thì liền mê, làm gì mà tốt như vậy, sau này nhất định sẽ ngoại tình..."
Anh ta vừa nói dứt lời thì mọi người xung quanh sang nhìn anh ta, thật muốn cho anh ta một trận.
Đỗ Trạch Thần dừng xe trước mặt anh ta: "Này, hẹn gặp lại! ”
Lúc này hai người đã cởi bỏ hết tất cả ngụy trang, quần jeans áo phông trắng đơn giản, nhưng không thể nào che dấu được khí chất của hai người, hai người đi cùng nhau lại càng hút mắt gấp bội.
Ánh mắt của mọi người đều đổ dồn về phía hai người, người đàn ông khoe mẽ kia như vịt bị bóp cổ, anh ta không nói tiếng nào, ánh mắt nhìn thẳng vào Thẩm Ấu Dao.
Thẩm Ấu Dao nhíu mày, Đỗ Trạch Thần nghiêng người chắn ngang tầm nhìn của anh ta, lạnh lùng cười nói: "Không nhìn bề ngoài mà đánh giá người khác nữa sao? ”
"Lời anh nói tôi cũng không đồng ý, giống như tôi vừa đẹp trai lại vừa có tiền thì làm gì có người đàn ông nào khác lọt vào mắt xanh vợ tôi, mà vợ tôi cũng vừa xinh đẹp vừa có năng lực thì tôi cần gì để ý đến những người phụ nữ khác. Nhưng thật ra tôi cảm thấy anh không ngoại tình là thật, bởi vì sẽ không có ai vừa ý với anh đâu." Dứt lời, anh cũng không đợi người đàn ông kia lên tiếng trực tiếp khởi động xe, đáng tiếc hiệu suất của xe thân thiện với môi trường nên không thể phun khói vào anh ta được.
Người đàn ông kia một hồi sau mới cảm thấy bị xúc phạm, định nói gì đó thì thấy những người phụ nữ xung quanh hét lên vì phấn khích.
"A a a! ! ! Thật sự là Đỗ thiếu gia và Thẩm Ấu Dao! ”
"Ở ngoài còn đẹp hơn trên TV nữa!"
"Thật không thể tin được tôi ngồi cùng Đỗ thiếu gia trên một chuyến bay, tuần trăng mật này thật là siêu đáng giá!"
Người đàn ông kia tuy không nhìn rõ lắm nhưng với chỉ số thông minh vẫn còn chấp nhận được, lại thấy nhiều người biết như vậy khẳng định lai lịch bọn không hề nhỏ, bởi vậy không dám nói gì nữa.
Sau đó anh ta cũng làm rõ được sự nghi ngờ của mình, sự xuất hiện của Đỗ Trạch Thần và Thẩm Ấu Dao chính là lý do khiến mọi người có lý do để ghét anh ta hơn.
Cho dù anh ta muốn nói gì cũng có thể khiến anh ta im lặng ngay lập tức, anh ta có đẹp trai hơn Đỗ Trạch Thần không? Anh ta có giàu có hơn Đỗ Trạch Thần không? Vợ anh ta có năng lực hơn Thẩm Ấu Dao không?
Nhóm tuần trăng mật cuối cùng cũng đã bình tĩnh lại.
Tất nhiên, Thẩm Ấu Dao không hề biết về chuyện này. Khi họ đến khách sạn đã gần mười giờ, nhưng vì hai người đã ngủ khá nhiều trên máy bay nên không cảm thấy mệt lắm.
Đặt hành lý xuống thì họ nghỉ ngơi một lát, Thẩm Ấu Dao tò mò đứng dậy đi dạo một vòng. Đây là một khách sạn kiểu biệt thự, tầng một đều là cửa sổ kính trong suốt từ trần đến sàn, kéo cửa thủy tinh bên cạnh qua là đến bể bơi, trước mặt là khoảng sân mang phong cách nhiệt đới.
Đứng trong nhà mà giống như được hòa mình vào thiên nhiên, cảm giác rất thoải mái.
Phía sau truyền đến hơi ấm quen thuộc, Thẩm Ấu Dao vùi mình vào lồng ng.ực anh, làn gió nhẹ hòa với tiếng sóng vỗ rì rào, thích đến nỗi lỗ chân lông trên người đều mở ra.
Hơi thở nóng bỏng phả vào cổ cô, vành tai cô bị anh ngậm lại, Thẩm Ấu Dao giật mình mở mắt: "Anh định làm gì?"
Đỗ Trạch Thần cười xấu xa: "Cả ngày dưỡng sức rồi, em nghĩ sao?" Nói xong, anh liền hôn cô, tay anh cũng không yên vị mà luồn vào áo cô: "Đây chính là tuần trăng mật."
Bởi vì bốn phía đều là cửa kính nên giống như đang lộ thiên vậy, Thẩm Ấu Dao nhanh chống từ chối anh: "Mình đi vào phòng ngủ nha?"
Đỗ Trạch Thần nghiêm túc nói: "Là một diễn viên em cần phải trải nghiệm nhiều điều mới mẻ hơn..."
Anh ngẩng đầu nhìn quanh một lượt, ánh mắt nhìn qua ghế sô pha phòng khách, đến hồ bơi bên ngoài và cả đá vuông ở ngoài sân, không cần nói qua cũng biết, anh thổi vào tai cô: "Anh sẽ phối hợp tốt với em. ”
Thẩm Ấu Dao tỏ vẻ từ chối, vội vàng nói: "Anh muốn em quay phim người lớn à? ”
Cô định để Đỗ Trạch Thần ăn ngon rồi sau đó buông cô ra, nhưng cô vẫn đánh giá thấp độ dày da mặt của Đỗ Trạch Thần: "Được, tên phim là "Đam mê và tốc độ", anh sẽ làm nam chính còn em là nữ chính, chúng ta hãy ghép cảnh trước ..."
Đây là một cặp đôi hay chơi hầu hết các đêm, địa điểm lựa chọn đa dạng, nội dung phong phú, rất thú vị, xứng đáng với cái tên "Đam mê và tốc độ".
Thế cho nên ngày hôm sau vừa tỉnh lại đã là giữa trưa, Thẩm Ấu Dao vốn là người thù dai, cô vừa mở mắt ra thì việc đầu tiên chính là vươn chân đá Đỗ Trạch Thần xuống đất.
Đỗ Trạch dụi mắt chậm rãi đứng dậy, cằm anh đặt trên mép giường nhìn Thẩm Ấu Dao cười nói: "Chào buổi sáng, vợ yêu."
Tư thế lười biếng, nụ cười quyến rũ, giọng nói trầm ấm, tất cả đều là rất gợi tình, rối tinh cả lên, Thẩm Ấu Dao hung dữ nói: "Không đươc dụ dỗ em!"
Đỗ Trạch Thần bật cười, anh đứng dậy lao tới cô, cả hai lăn qua lăn lại trên giường, làm loạn một hồi thì mới chịu rời khỏi giường.
Hai người tắm rửa sạch sẽ rồi ăn chút gì đơn giản cho no bụng, sau đó đợi trời bớt nắng thì hai người nắm tay nhau đi ra biển sau.
Không phải là trong khách sạn không có đồ ăn ngon mà là Thẩm Ấu Dao nghe nói buổi tối sẽ có BBQ, cho nên cô sẽ để dành bụng để tham gia.
Sau một thời gian sẽ phát hiện cô gái này thật ra là một cô gái nghiện ăn uống, chắc là kiếp trước làm vận động viên nên phải kiêng ăn, vì vậy kiếp này làm diễn viên cũng không khá hơn chút nào, nghĩ lại cũng thấy tội nghiệp.
Khách sạn cách bãi biển không xa, hai người cãi nhau náo loạn phải hơn nửa tiếng mới tới nơi. Vừa tới bãi biễn đã thấy một góc bãi biển đã bày đầy đồ nướng ngon lành lên, đồ ăn có thể tự mua là được.
Thẩm Ấu Dao kéo Đỗ Trạch Thần đi nhanh hơn, đã có không ít người bắt đầu bận rộn nướng đồ, không biết là dùng nguyên liệu gì mà mùi thơm hải sản xộc lên, thơm vô cùng.
Hai người đang định đi tới thì nghe ai đó gọi tên mình, còn tưởng bị nhận ra, nhưng nghe kỹ lại hóa ra chỉ là có người đang nói về hai người mà thôi.
Lại trùng hợp gặp lại đoàn du lịch tuần trăng mật đi đến.
“...Tôi đã nói Đỗ thiếu gia và Thẩm Ấu Dao rất yêu nhau mà, đúng không? Chồng tôi lại nói hai người họ đang đóng kịch.” Diệp Nhược Mai tức giận thở phì phò nói: " Anh ấy cái gì cũng giỏi chỉ mỗi chuyện liên quan đến Đỗ thiếu gia thì luôn chống lại tôi, bực mình ghê! Người ta đã đạt đến địa vị đó rồi thì cần gì phải đóng kịch?"
Chồng cô còn nói: "Địa vị càng cao thì càng phải giữ hình tượng, em thì biết gì chứ. ”
Diệp Nhược Mai nói: "Địa vị cao thì không thể có tình yêu à? Anh có biết họ không dễ dàng gì đến được với nhau không? ”
"Đúng, đúng " Tôn Đình Đình phụ họa theo: "Hai người bọn họ tuyệt đối chính là tình yêu đích thực. ”
Chồng Diệp Nhược Mai không phục, còn muốn nói gì nữa nhưng chợt nghe giọng nói từ bên cạnh nói: "Hừ, cùng lắm đầu thai lại thôi, tất nhiên vì lợi ích thì phải thể hiện tình yêu, chú tôi tiếp xúc toàn người giàu, tôi biết rõ nhất, người có tiền đều không có tình cảm, tất cả đều là vì tiền cả thôi. ”
Nghe thấy giọng nói này, mọi người đều đau đầu, người đàn ông kia im lặng suốt cả đoạn đường cuối cùng cũng tìm ra điểm yếu của Đỗ Trạch Thần.
Chồng của Diệp Nhược Mai lúc này lại im như hến, Diệp Nhược Mai nhìn anh ta cười lạnh: "Ngưu tầm ngưu, mã tầm mã*, anh như thế nào thì gặp người như thế đó, anh hiểu không? ”
*Ngưu tầm ngưu, mã tầm mã là một thành ngữ Hán Việt, muốn nói rằng “Vạn dĩ quần phân”, tức là trâu thì sẽ tìm đến với trâu, còn ngựa thì sẽ bị thu hút bởi ngựa. Hiểu sơ qua thì ý nghĩa của câu này giống mây tầng nào gặp mây tầng đó.
Chồng Diệp Nhược Mai trừng mắt nhìn cô: "Không phải em bị anh thu hút sao? ”
Diệp Nhược Mai nói: "Ừm, trước kia là do em bị mù mắt, sau này nhất định sẽ thay đổi. ”
Đỗ Trạch Thần nghe bọn họ tranh cãi cười trộm: "Thật tội lỗi, hại vợ chồng mới cưới người ta gay mâu thuẫn rồi. " Anh định kéo Thẩm Ấu Dao đi ra ngoài, nhưng Thẩm Ấu Dao đứng yên không đi.
Nhan sắc và khí chất của hai người vốn đã khiến người khác chú ý, không ít người đã quay lại nhìn họ, quả nhiên một lúc sau mấy người bên kia liền chú ý tới hai người.
“Đỗ thiếu gia! ” Tôn Đình Đình theo bản năng kêu lên.
Lúc này Thẩm Ấu Dao làm bộ như vừa nhìn thấy bọn họ, cô ngẩng đầu nhìn lại lộ ra nụ cười, cô kéo Đỗ Trạch Thần đi về phía bọn họ nói: "Thật trùng hợp. ”
Đỗ Trạch Thần dường như đã biết ý định của cô, anh vừa có chút kinh ngạc lại có chút ấm áp, cô gái này rõ ràng là không muốn anh phải chịu tủi thân mà.
Tôn Đình Đình chỉ là vô thức gọi tên thôi nhưng không ngờ người ta lại đi tới, cô ta liền kích động muốn ngất xỉu tại chỗ.
"Cái này rất thú vị, có phiền chúng tôi ngồi cùng không?"
Tôn Đình Đình còn chưa nói gì, Diệp Nhược Mai còn kích động hơn cô ta liền nói năng lộn xộn: "Để ý để ý! Đừng lịch sự... Ôi, ôi! Không, không phải, ý tôi là, chúng tôi không phiền không phiền! Hai người có thực sự muốn ngồi với chúng tôi không? ”
Đỗ Trạch Thần cùng Thẩm Ấu Dao cùng cười rộ lên, Thẩm Ấu Dao nói: "Cô thật đáng yêu. ”
Diệp Nhược Mai cảm thấy như mình sắp bay lên chín tầng mây: "A a, tôi được Đỗ thiếu phu nhân khen đáng yêu! ”
Thẩm Ấu Dao bật cười, Tôn Đình Đình vội vàng mời cô đến ngồi bên cạnh, Diệp Nhược Mai cầm mâm hải sản sang bên cạnh Thẩm Ấu Dao, sau đó liền luyến không muốn rời đi, quay sang nói với chồng cô ta: "Chúng ta ở đây nướng, anh mang đồ qua đây. ”
Thẩm Ấu Dao ngẩng đầu lên, nhìn chàng trai trẻ có chút thành kiến với hai người, anh ta có làn da lúa mì tràn đầy sức sống. Thấy Ấu Dao nhìn sang thì xấu hổ gãi đầu, anh ta cúi đầu bắt đầu di chuyển đồ đạc theo chỉ dẫn của vợ.
Đỗ Trạch Thần cười nói: "Cô ấy vôn ít nói, mọi người giúp đỡ cố cô ấy một chút, tôi đi lấy đồ. ”
"Yên tâm đi, Đỗ thiếu gia, chúng tôi nhất định sẽ đặc biệt giúp đỡ cô ấy! " Tôn Đình Đình hào hứng nói.
Nói như vậy thôi nhưng sau khi Đỗ Trạch Thần rời đi, cô ta lại có chút e ngại, cô ta không biết nên bắt chuyện như thế nào cho lịch sự.
Thẩm Ấu Dao thấy thế liền chủ động nói: "Các cô nướng cái gì vậy? ”
“Tôm hùm lửa, là một loại tôm hùm chỉ có trong vùng, nghe nói rất ngon.” Tôn Đinh Đình hào hứng nói: "Cô có muốn thử không?" Nói xong cô liền đem con tôm hùm mà chồng mình vừa mới nướng cho Thẩm Âu Dao.
Thẩm Ấu Dao vội vàng từ chối: "Mọi người cứ ăn trước đi, lát nữa Đỗ Trạch Thần sẽ mang tới cho tôi ngay" Đương nhiên cô thấy trong đống hải sản này chỉ có con tôm hùm này là lớn nhất, thật ra tôm hùm lửa giá không hề rẻ, chỉ có thể mua về nếm thử.
Ai ngờ Tôn Đình Đình lại không khách khí, gắp toàn bộ qua cho cô. Thẩm Ấu Dao nhìn Trịnh Hân Vinh đang yên lặng nướng tôm, chỉ thấy anh ta có chút bất đắc dĩ nhìn Tôn Đình Đình, nhưng có gì bất mãn, Tôn Đình Đình có chút bất đắc dĩ, cười nói: "Cô cứ ăn trước đi, chờ Đỗ thiếu gia trở về chúng ta lại nướng một con nữa là được. ”
Thẩm Ấu Dao rất thích cô gái hào sảng này, cũng không khách khí nữa, cô đeo găng tay vào rồi nói: "Chúng ta cùng ăn đi. ”
"Được." Tôn Đình Đình đeo găng tay vào rồi lột một con tôm ăn.
"Bên em hàu cũng ngon!"Diệp Nhược Mai không chịu thua kém, cười gắp cho Thẩm Ấu Dao một miếng: "Chị ăn thử đi."
Khi Đỗ Trạch Thần trở lại, anh thấy hai cô gái đang nhìn Thẩm Ấu Dao cười, Thẩm Ấu Dao không biết cô đang ăn gì, đôi mắt hơi híp lại, hai má phồng lên, cô thậm chí còn không biết mình được cho ăn cái gì.
Đỗ Trạch Thần tiến lên sờ đầu cô: "Ngon không? ”
Thẩm Ấu Dao hài lòng gật đầu, sau đó nhìn về phía sau: "Anh mua cái gì thế? Tôm hùm lửa siêu ngon. ”
Đỗ Trạch Thần lau nước sốt trên khóe miệng cô nói: "Anh biết, anh đã mua rất nhiều đây, đầy ắp. ”
Ánh mắt Thẩm Ấu Dao cong lên như trăng lưỡi liềm, đứng lên thu dọn vỉ nướng.
Đỗ Trạch Thần khẽ hỏi Tôn Đình Đình và Diệp Nhược Mai: "Có phải cô ấy rất đáng yêu không? ”
Hai người gật đầu như gà mổ thóc, sau khi tiếp xúc gần, bọn họ phát hiện ra Thẩm Ấu Dao có một sức hút rất đặc biệt, tính cách ôn hòa lại rất đáng yêu nữa, nhưng… Tôn Đình Đình thấy bọn họ không có gì liền mạnh dạn nói: "Hai người còn đáng yêu hơn."
Đỗ Trạch Thần cười nói với cô ta: "Cám ơn đã khen ngợi. ”
Tôn Đình Đình trong lòng phấn khích vô cùng.
Trong lúc này, những người khác trong đoàn cũng thử đến gần, tuy không phải là fan của hai người như Tôn Đình Đình và Diệp Nhược Mai, nhưng dù gì cũng là ngôi sao cùng với giới siêu giàu, thậm chí vì tò mò nên cũng muốn lại gần xem một chút.
Cũng may ngoại trừ người đàn ông khoe khoan kia, mọi người đối xử nhau cũng không tệ, mà tên đàn ông khoe khoang kia bởi vì Đỗ Trạch Thần lúc trước không nể nang mà chế giễu nay đã tự giác trốn ra xa.
Đỗ Trạch Thần và Thẩm Ấu Dao hòa nhập với mọi người như một cặp vợ chồng bình thường, Đỗ Trạch Thần còn cảm thấy trao đổi kinh nghiệm tân hôn với bọn họ là một chuyện vô cùng thú vị.
"Cho nên anh nấu ăn giỏi như vậy là do bị ép?" Đỗ Trạch Thần hỏi Trịnh Hân Vinh.
Trịnh Hân Vinh bất đắc dĩ gật gật đầu: "Cô ấy thực sự không có tài nấu nướng. ”
"Anh làm rất đúng." Đỗ Trạch Thần vừa nói, vừa đút cho Thẩm Ấu Dao một miếng thịt mà anh vừa nếm thử, anh cảm thấy hương vị nó rất ngon.
Thẩm Ấu Dao đang nướng thịt, tay không ngừng nghỉ, sau khi ăn miếng thịt ánh mắt cô sáng lên, sung sướng gật đầu. Đỗ Trạch Thần thấy thế liền xoay người muốn gắp thêm cho cô một miếng nữa thì phát hiện đĩa thịt đã bị Trịnh Hân Vinh đem qua cho Tôn Đình Đình.
Đỗ Trạch Thần mất dần nụ cười: "Đừng keo kiệt như vậy chứ. ”
Trịnh Hân Vinh chuyển đề tài: "Vợ anh nấu ăn có giỏi không? ”
"Điều đó còn phải nói. Siêu ngon!" Đỗ Trạch Thần lập tức thao thao bất tuyệt, giọng nói tràn đầy tự hào, "Cô ấy thực sự đúng là thiên tài, rất nhiều món ăn ngon cô ấy vừa nhìn qua liền biết làm, anh chờ đấy, một lát nữa cô ấy sẽ nướng ra cho anh thử. ”
Chồng của Diệp Nhược Mai nhìn anh rồi đột nhiên hỏi: "Thế Đỗ thiếu gia có biết nấu ăn không? ”
"Không." Đỗ Trạch Thần ngoài miệng nói chuyện nhưng cũng không chậm trễ bóc tôm trên tay: "Đã thử học qua rồi, nhưng thật kinh khủng, không dám nhìn tới." Anh chợt nhớ tới cái gì đó liền nói với Trịnh Hân Vinh: "Vợ anh khẳng định cũng đã học qua rồi, không chừng lúc xuống bếp kết quả cũng tương tự giống tôi. ”
Thẩm Ấu Dao đang nướng thịt ở một bên, nhớ lại điều tương tự sau khi nghe những lời của anh nói liền không thể nhịn cười.
Đỗ Trạch Thần đút tôm đã bóc vào miệng cô, mỉm cười nhìn cô: "Cho nên điều tôi có thể làm chính là tìm người giúp đỡ. ”
Chồng của Diệp Nhược Mai nhìn dáng vẻ của anh, anh ta cảm thấy trước đó mình có nhiều thành kiến với bọn họ, thật sự nếu thật lòng yêu ai đó thì điều đó không thể nào che giấu được, hai người trước mặt anh ta cũng thật sự rất yêu nhau.
Đỗ Trạch Thần thấy tóc Thẩm Ấu dao cứ xõa xuống không ngừng, anh liền tháo găng tay ra, đứng dậy đi phía sau cô, anh lấy trong túi quần ra một dây buộc tóc, anh dùng tay vuốt tóc cô gọn lại rồi buộc mái tóc dài của cô ra sau.
Động tác của anh vô cùng thuần thục, giống như đây không phải là lần đầu tiên anh làm chuyện này, xung quanh vang lên những tiếng trầm trồ thán phục.
Diệp Nhược Mai quay sang nói với chồng: "Đỗ thiếu gia còn có thể buộc tóc cho vợ, ông xã, anh sẽ thay em làm gì nhỉ? ”
Tôn Đình Đình bỗng nhiên đề nghị: "Này, hay chúng ta nói điều mà đối phương vì mình mà làm chuyện khiến mình cảm động nhất đi, tôi nói trước." Cô ấy nhìn Trịnh Hân Vinh nói: "Sau khi tôi suýt làm nổ tung nhà bếp lần đầu tiên, ngày hôm sau anh ấy bắt đầu học nấu ăn, anh đã dùng một tháng để học nấu ăn và hầu như tất cả các món ăn yêu thích của tôi anh ấy đều có thể nấu được. ”
"Thật giỏi nha!"
Mọi người đồng loạt vỗ tay, sau đó lại nhìn về phía Trịnh Hân Vinh.
Trịnh Hân Vinh cưng chiều nhìn Tôn Đình Đình: "Lúc tôi suy sụp nhất, cô ấy mặc dù sốt cao nhưng vẫn ngồi tàu cả ngày chỉ đến bên cạnh tôi, cổ vũ tôi, ừm, lại còn nấu cho tôi một bữa cơm cháy nữa. ”
Tôn Đình Đình cười to ôm Trịnh Hân Vinh, bọn họ nhìn vô cùng hạnh phúc.
Thấy hai người đều nói ra, mọi người liên tục nói ra chuyện cảm động nhất mà đối phương đã làm cho mình.
Diệp Nhược Mai suy nghĩ một chút nói: "Cho dù muộn thế nào, thời tiết xấu như thế nào, anh ấy đều đón tôi đi làm về mỗi ngày, không bỏ sót bất cứ ngày nào."
Chồng của Diệp Nhược Mai cũng nói: "Mỗi năm sinh nhật tôi đều nhận được 365 con hạc giấy cầu nguyện, trên mỗi con hạc giấy đều có một câu chứa đựng tình yêu thương trong đấy, hiện tại tôi đã tích góp được 1345 con..."
Nói đến đây, anh ta bỗng nhiên nói: "Vợ ơi, anh xin lỗi, là anh không nên làm trái lời em. ”
Diệp Nhược Mai nghĩ về những con hạc giấy cầu nguyện mỗi ngày trước khi đi ngủ, cô ta ôm anh ta và nói: "Chồng ơi, em yêu anh."
Mọi người đều vỗ tay chúc phúc cho họ...
Thẩm Ấu Dao phát hiện ra rằng tình yêu của mọi người đều bình đẳng như nhau, người bình thường có tình yêu của người bình thường, tuy quá trình có thể khác nhau, nhưng sự ngọt ngào đều giống nhau.
Cuối cùng cũng đến lượt Đỗ Trạch Thần và Thẩm Ấu Dao, ánh mắt của mọi người đổ dồn vào hai người. Vòng này thực sự là bình đẳng cho tất cả mọi người, cho dù có giàu có và quyền lực đến đâu thì hạnh phúc và sự ngọt ngào mà tình yêu mang lại không phải là thứ có thể thay thế được.
Đỗ Trạch Thần nhìn Thẩm Ấu Dao nói: "Có rất nhiều chuyện cảm động, nhưng điều khiến tôi cảm động nhất chính là cô ấy đã xuất hiện trong cuộc đời của tôi. ”
Tôn Đình Đình nói: "Không được theo như vậy nha, Đỗ thiếu gia, anh gian xảo quá đấy, chúng tôi để anh nói chuyện cảm động, sao đột nhiên lại thành tỏ tình rồi. ”
Đỗ Trạch Thần cười nói: "Tôi nghiêm túc đấy, không có cô ấy thì không có tôi bây giờ. ”
Diệp Nhược Mai nhịn không được liền hỏi Thẩm Ấu Dao: "Chuyện Đỗ thiếu gia khiến khiến cô cảm động nhất là gì? ”
Thẩm Ấu Dao nhìn Đỗ Trạch Thần khóe miệng nhếch lên: "Vì tôi, anh ấy đã trải qua rất nhiều khổ sở, anh ấy đã đổ mồ hôi công sức rất nhiều, chính vì vậy đã biến thành Đỗ Trạch Thần trở nên ưu tú như bây giờ. ”
Những lời của cô Tôn Đình Đình và Diệp Nhược Mai đều hiểu được phần nào, hai người bọn họ đã cùng nhau vượt qua mọi chông gai như thế nào, tất cả đều có thể nhìn thấy rõ trên mạng.
"A a a! Hai người còn không để cho người ta sống à! " Tôn Đình Đình kêu rên: "Tôi đói sắp chết rồi! ”
Thẩm Ấu Dao cười rộ lên, hai mát sáng rực: "Tôi cũng thế. ”
Đỗ Trạch Thần ôm cô từ phía sau, nhẹ nhàng hôn lên má cô.
... Cuộc chơi kéo dài đến gần khuya, sau đó lại kết thúc rất nhiều trò chơi, tất cả đều là lần đầu tiên Thẩm Ấu Dao chơi.
Lúc trở về phòng, Thẩm Ấu Dao nằm sấp trên lưng Đỗ Trạch Thần, cô không ngừng cọ tóc vào Đỗ Trạch Thần như cún con.
Đây luôn là độc quyền dành riêng cho Đỗ Trạch Thần, Đỗ Trạch Thần bật cười: "Em vui lắm sao? ”
"Ừm." Thẩm Ấu Dao thò đầu cọ vào má anh, cô vòng tay quấn lấy cổ anh: "Cực kỳ vui. " Lần đầu tiên cô vui vẻ với người lạ như vậy, cũng bời vì có anh bên cạnh.
Đỗ Trạch Thần cười nói: "Thật tiếc là không đạt được mục đích thể hiện tình cảm, ngược lại còn bị lộ mặt."
Mục đích Thẩm Ấu Dao tìm đến bọn họ là muốn sửa lại thành kiến của những người đó đối với hai người bọn họ.
"Không phải nha!" Thẩm Ấu Dao thấp giọng nói: "Em thừa nhận bọn đều vui vẻ, nhưng người vui vẻ nhất chắc chắn là em."
Đỗ Trạch Thần dừng bước, cô chưa từng chủ động nói những lời tình cảm như vậy, lồng ng.ực anh vừa ngọt ngào vừa ấm áp: "Em nói sai rồi, người hạnh phúc nhất hẳn là anh mới đúng. ”
Thẩm Ấu Dao phản đối: "Là em. ”
Đỗ Trạch Thần bác bỏ: "Là anh. ”
"Là em."
"Là anh."
Thẩm Ấu Dao từ trên lưng anh nhảy xuống, tức giận nói: "Anh muốn cãi nhau với em sao? ”
Đỗ Trạch Thần ôm lấy eo cô, cúi người chặn miệng cô lại, nhẹ nhàng cắn một cái rồi nói: "Em muốn cãi nhau với anh sao? ”
Tai Thẩm Ấu Dao đỏ bừng, Đỗ Trạch Thần kề lên trán cô nói: "Người hạnh phúc nhất thế giới là hai chúng ta, em có đồng ý không? ”
Thẩm Ấu Dao kiễng chân chủ động hôn anh: "Đồng ý."
Tác giả có lời muốn nói: Ngọt đến ê răng…