“Chị Dao, chị nhớ buổi ra mắt phim “Thiếu nữ tranh đấu” vào ngày mai.” Tiểu Mầm gọi điện thoại nhắc nhở Thẩm Ấu Dao.
Đỗ Trạch Thần cũng tình cờ nhìn thấy tin tức hiện lên: “Thiếu nữ tranh đấu” sắp công chiếu, đạo diễn Hồ không mời em à? Có muốn xem không?"
“Mời rồi.” Thẩm Ấu Dao nói: “Ngày mai.”
Đỗ Trạch Thần kinh ngạc: "Mời khi nào? Em nói như nào?”
Thẩm Ấu Dao nói: "Lúc phim định được thời gian đã nói với em rồi, nhưng lúc đó em chỉ là vai phụ, không cần đi quảng bá, đi hay không đi đều được, gần đây anh bận rộn như vậy, hơn nữa em cũng căng thẳng, nếu không phải Tiểu Mầm nhắc nhở, suýt chút nữa em đã quên rồi.”
Đỗ Trạch Thần kinh ngạc: "Em còn biết căng thẳng? Căng thẳng chuyện gì?"
Ngược lại, Thẩm Ấu Dao nhìn anh với ánh mắt kỳ lạ: “Sao em không biết căng thẳng? Giám đốc Đỗ và mẹ con Dương Hiểu Viện đáng sợ như vậy, nhà họ Thành cũng nhìn chằm chằm, anh không căng thẳng à?"
"Ừm, có một chút. Dù sao chỉ cần một lần bất cẩn cũng có thể gây ra rất nhiều rắc rối, nhưng..." Đỗ Trạch Thần nói: “Em làm thế nào để mọi người hoàn toàn không nhận ra?"
Thẩm Ấu Dao suy nghĩ một chút, nói: "Chỉ cần căng thẳng trong lòng là được."
Đỗ Trạch Thần: ...
Đúng không nhận ra được.
Anh đứng dậy nói: "Đi thôi?"
Thẩm Ấu Dao khó hiểu: “Làm gì?"
"Đi chọn lễ phục!"
Thẩm Ấu Dao nói: "Không cần."
Thấy Đỗ Trạch Thần cau mày, cô kéo anh ngồi xuống, giải thích: "Em chỉ là một vai phụ nhỏ mà thôi. Anh Chu nói trước khi không có tác phẩm tiêu biết, phải cố gắng khiêm tốn, tiêu thụ quá nhiều sẽ không tốt. Em thực sự chỉ muốn xem phim."
Đôi mắt cô sáng lên khi nói, đây là tác phẩm đầu tiên của cô được phát hành chính thức.
Hiển nhiên Đỗ Trạch Thần cũng rất chờ mong, sau khi biết Chu Ngạn Lâm đã sắp xếp xong hết, anh cũng không đề cập đến lễ phục nữa: “Vậy chúng ta bí mật đi nhé?”
Thẩm Ấu Dao gật đầu cười nói.
Buổi ra mắt phim “Thiếu nữ tranh đấu” được tổ chức tại cửa hàng CBD Diệu Dương Films, Thẩm Ấu Dao và Đỗ Trạch Thần không đi qua cổng chính mà đi âm thầm đi vào từ cửa sau.
Trên đường, họ tình cờ gặp Hạ Tuấn Trì.
“Anh Trì?” Đỗ Trạch Thần có chút kinh ngạc: “Sao cậu lại ở đây?”
Hạ Tuấn Trì rõ ràng cũng không ngờ sẽ gặp họ, ánh mắt nhìn xuống chân Đỗ Trạch Thần trước tiên, sau đó ngạc nhiên nói: "Khoẻ hẳn rồi à?”
Đỗ Trạch Thần đắc ý lắc chân hai lần: “Ổn hẳn rồi."
Hạ Tuấn Trì rất mừng cho anh, nhưng anh ấy vẫn khó hiểu: “Tại sao hai người không đi vào từ đằng trước ..." Lúc này, anh ấy mới nhận ra điều gì đó, mỉm cười với Đỗ Trạch Thần: “Gần đây đúng là phải giữ thái độ khiêm tốn ..."
Đỗ Trạch Thần là “cường hào” trong ngành giải trí, vốn tự có chủ đề, tuy chuyện thừa kế chưa lan truyền đến ngành giải trí, nhưng không thiếu tin tức, hơn nữa không nói tới chuyện khác, chỉ tin chân của anh đã khỏi cũng là tin lớn.
Nếu anh xuất hiện, sẽ cướp đi phần lớn ánh nhìn từ buổi ra mắt... Mấu chốt là anh còn dẫn theo Thẩm Ấu Dao ra, nếu cô là nhân vật chính thì tốt, nhưng cô chỉ là một vai phụ nhỏ, nếu làm vậy sẽ có người nói cô khoe hoang, ảnh hưởng không tốt tới cô.
"Vậy anh Trì đến đây làm gì? Không lẽ cũng đến xem phim à?" Đỗ Trạch Thần hỏi.
Hạ Tuấn Trì chỉ vào cô gái trẻ bên cạnh, nói: "Bành Khả hâm mộ ảnh đế lý, tôi đi cùng cô ấy đến đây."
“Hai người?” Đỗ Trạch Thần nhìn bọn họ trêu ghẹo: “Chuyện gì đây?”
Hạ Tuấn Trì có chút bất đắc dĩ, nhưng Bành Khả lại thoải mái nói: "Tôi đang theo đuổi anh ấy. Tôi nghe nói Đỗ thiếu gia là bạn tốt của anh Trì, sau này mong anh chiếu cố."
Đỗ Trạch Thần nhìn vẻ mặt của Hạ Tuấn Trì, cười khúc khích nói: "Không sao, cô phải cố lên, cố gắng sau này làm mợ Trì của chúng tôi."
Hiển nhiên Bành Khả rất hưởng thụ: “Trộm vía."
Bên trong đã có tiếng của MC, Đỗ Trạch Thần kéo tay Thẩm Ấu Dao, nói với hai người bọn họ: "Đi thôi, nên vào rồi."
Bốn người họ lặng lẽ ngồi xuống hàng giữa sau, bởi vì Đỗ Trạch Thần và Thẩm Ấu Dao hơi cải trang, sự chú ý của đám đông và phóng viên đều đổ dồn vào nam diễn viên chính phía trước, không mấy ai để ý tới họ.
Bốn mươi phút sau, phần giao lưu giữa đạo diễn và các diễn viên kết thúc, bộ phim bắt đầu.
Khi ánh đèn tối dần, Thẩm Ấu Dao vô thức ngồi thẳng dậy, khi quay bộ phim này, tuy không có nhiều đất diễn, nhưng cô vẫn luôn ở trong trường quay nên đã xem qua rất nhiều cảnh quay, nhưng sau khi chỉnh sửa, làm hậu kỳ, chiếu lên trên màn hình vẫn rất khác biệt, bởi vì các chi tiết đều được làm nổi bật, có thêm âm nhạc, khiến bộ phim trở nên căng thẳng, hấp dẫn hơn.
Thẩm Ấu Dao càng mong đợi sự xuất hiện của cô nhiều hơn, hiển nhiên Đỗ Trạch Thần cũng vậy, anh lén lút đến gần cô, hỏi: "Sắp đến rồi phải không?"
Lúc này phim đã chiếu được nửa đoạn, nữ chính lúc trẻ đã bắt đầu khiến Lý Vân Phi rung động: “Có lẽ sắp rồi."
Quả nhiên, không lâu sau, Lý Vân Phi bắt đầu nhìn thấy bóng dáng của con gái trong cơ thể nữ chính.
Trong tông màu vàng nhạt, sự nhiệt huyết và tình cảm mãnh liệt của thiếu nữ truyền cho mọi người, đôi mắt trong veo, nụ cười rạng rỡ, lại rất thích chiến đấu, khiến người khác thấy cô như sinh ra để chiến đấu, những gì đang chờ đợi cô là một tương lai tươi sáng.
Sau khi cãi nhau với cha, cô đã tham gia cuộc thi một cách nhiệt huyết, sau đó đã gây được tiếng vang lớn trong giới võ thuật trong nước.
Trận chung kết trong nước rõ ràng là một trận đấu không thể thắng, nhưng cô vẫn đứng lên hết lần này đến lần khác nhờ nghị lực không chịu thua, khi cô đánh ngã đối thủ, trọng tài giơ tay tuyên bố chiến thắng, cô nở nụ cười thật tươi, khiến khán giả vô thức cảm thấy kích động vì cô.
Tim Đỗ Trạch Thần bắt đầu đập thình thịch, anh nhớ tới trận đấu cô đấm vì anh ở võ đài quyền anh dưới lòng đất, anh quay đầu nhìn Thẩm Ấu Dao, cô như cảm nhận được điều gì đó trong bóng tối nên cũng quay lại nhìn anh.
Yết hầu Đỗ Trạch Thần chuyển động, anh từ từ đến gần cô, Thẩm Ấu Dao vẫn bất động, khi anh cách cô chưa đầy một nắm tay, Bành Khả đang ngồi bên cạnh cô, đột nhiên vỗ tay, quay đầu lại, nói với Thẩm Ấu Dao: "Cô diễn tốt quá!"
Thẩm Ấu Dao quay lại, vội vàng nhìn vào màn hình lớn, Đỗ Trạch Thần cũng xấu hổ ho một tiếng, lơ đãng nhìn vào màn hình, rồi lại bị các nhân vật trên màn hình thu hút rất nhanh.
Thiếu nữ giống như một chiến binh, vượt qua mọi trở ngại để đến với đấu trường quốc tế, sắp giành được vinh dự cao nhất cho đất nước, nhưng cuối cùng lại bị liệt vì bị đối thủ hãm hại.
Cô nằm trên giường bệnh không nói một lời, cuối cùng dáng vẻ cô cắn lưỡi tự sát cuối cùng khiến lòng người thắt lại...
Người xem cũng hiểu ra hành trình nội tâm của Lý Vân Phi từ yêu đến hận chiến đấu.
Kỹ năng diễn xuất của Thẩm Ấu Dao rất đáng nể, trong chưa đầy mười phút quay, cô đã diễn tả một cách sinh động cuộc đời rực rỡ nhưng đáng tiếc của một cô gái tài năng, khiến người xem rất ấn tượng.
Buổi lễ ra mắt rất thành công, sau khi bộ phim kết thúc, Đỗ Trạch Thần lặng lẽ kéo Thẩm Ấu Dao đứng dậy, chào Hạ Tuấn Trì đang ngồi bên cạnh: “Chúng tôi đi trước, nếu không lát sẽ có rất nhiều người, nếu bị nhận ra sẽ rất rắc rối.”
Tuy nhiên, hai người vẫn bị nhận ra, không biết vì sao, cửa sau của trường quay cũng có phóng viên canh giữ, túm lấy Đỗ Trạch Thần và Thẩm Ấu Dao như thỏ.
"Đỗ thiếu gia, chân của anh thật sự khỏi rồi à?! Khỏi từ khi nào? Giờ anh có tiện nói bệnh tình của anh lúc đó không?”
“Anh đi với Thẩm Ấu Dao đến buổi ra mắt à?"
"Thẩm Ấu Dao, tại sao cô không tham gia quảng bá phim chính thức? Chẳng lẽ là vì tương lai cô định rời khỏi giới giải trí, chuyên tâm làm bà Đỗ à?"
"Là người mới vừa vào giới giải trí, bước đầu đã có thể hợp tác với đạo diễn Hồ, đã là điểm xuất phát rất cao. Thẩm Ấu Dao, liệu giờ cô nghỉ quay phim có thấy tiếc không?"
"Thẩm Ấu Dao, sau khi nghỉ quay phim, cô định giúp Đỗ thiếu gia chăm lo chuyện công ty, hay trở thành một người vợ toàn thời gian?"
...
Nếu không phải bị chặn, Thẩm Ấu Dao thật sự bội phục những phóng viên này, ba bốn người bọn họ mà khiến cô có ảo giác bị đạn pháo bao vây.
Nhưng nhìn đám người giật mình phía xa, e rằng bọn họ cách vòng vây cách đó không xa.
Bây giờ nhìn đôi chân của Đỗ Trạch Thần có thể đi lại bình thường, nhưng nếu phải đứng và chạy trong một thời gian dài vẫn không thoải mái, vì vậy họ phải nhanh chóng rời đi khi có ít người.
Hiển nhiên Đỗ Trạch Thần cũng nghĩ vậy, hai tay anh chắn trước Thẩm Ấu Dao đi về phía trước.
Những phóng viên này cũng không chịu thua, họ vươn micro ra, lấy máy quay chặn đường không cho họ đi.
Thẩm Ấu Dao khẽ cau mày, nhưng cô không dám chậm trễ một giây, cô giơ tay ra tách đám đông, Đỗ Trạch Thần theo sát cô, không cho micro và máy ảnh chạm vào cô.
Cả hai phối hợp ăn ý thoát ra khỏi vòng vây, vượt qua mấy phóng viên đó, nhận lúc họ chưa đuổi kịp lập tức lên xe rời đi.
Mặc dù họ đoán trước sẽ có một số tin tức sẽ xuất hiện, nhưng họ không ngờ rằng hiệu quả lại đáng kinh ngạc như vậy.
Trái ngược với tình hình kinh doanh trì trệ của công ty, những tin đồn nhảm cuối năm lại bùng nổ, sau khi một bản tin đưa tin tin Đỗ Trạch Thần đã xác nhận sắp trở thành người đứng đầu tập đoàn Đường thị, các phương tiện truyền thông khác cũng lập tức đưa tin, không bao lâu tin tức đã lan truyền chóng mặt.
# Đỗ Trạch Thần mua lại toàn bộ cổ phần của Đường thị #
# Chân Đỗ Trạch Thần đã lành#
#Giá cổ phiếu anh Hoàng giảm mạnh#
#Con giàu hơn cha#
Khả năng nhảy vọt thực sự đáng kinh ngạc, kết hợp với sự chậm chạp của Đỗ Hoằng Nghị, chiếc chân bị tật của Đỗ Trạch Thần đột nhiên hồi phục, còn cả sự việc người trong cuộc tiết lộ đứa con ngoài giá thú, cư dân mạng đều rất thông minh, cơ bản đã làm rõ chân tướng về cuộc tranh giành tài sản của giới nhà giàu.
Dù đúng hay sai, câu chuyện về một thái tử của một quốc gia phụ thuộc nhịn nhục, gánh vác trách nhiệm nặng nề, lội ngược dòng, trở thành hoàng đế hoàn toàn phù hợp với tình tiết sảng khoái, tự làm bẽ mặt trong truyện, khiến mọi người bàn tán xôn xao.
Còn Thẩm Ấu Dao thăng tiến cùng anh, cũng bị lôi ra để thảo luận.
Những bức ảnh chụp họ tham gia buổi ra mắt đều được đồng loạt tung ra nhân lúc có nhiệt độ, nhưng không ai bàn luận về kỹ năng diễn xuất của cô, thay vào đó toàn là những lời đàm tiếu.
# Thẩm Ấu Dao ra tay thô lỗ với phóng viên#
# Thẩm Ấu Dao dự định làm vợ toàn thời gian#
#Debut được một năm đã ngừng quay phim#
[Mới như này đã cãi nhau, tuyến 18 đúng là tuyến 18, trèo cành cao cũng chỉ là chim sẻ.]
[Nhà giàu thật sự đều mưa dầm thấm đất, vẻ cao quý khắc cốt ghi tâm, có người trông như người tốt, nhưng nếu trở nên giàu có qua một đêm, e là sẽ lộ ra bộ mặt thật.]
[Bill Gates người ta còn là người giàu nhất thế giới, cô ấy khiêm tốn biết bao, tính tình cũng tốt thế cơ mà?]
[Có bao nhiêu con gái nhà giàu vẫn đi làm, cô ta lại định hưởng phúc suốt phần đời còn lại?]
[Cho nên cưới vợ vẫn phải xem môn đăng hộ đối.]
Chủ đề nhanh chóng chuyển sang những cuộc hôn nhân của giới nhà giàu.
#Cùng tìm hiểu các sao nữ gả vào gia đình giàu có#
#So sánh giữa con gái nhà giàu và ngôi sao tuyến đầu #
#Muốn làm vợ nhà giàu cần có những đức tính gì? #
#Xem phát triển của các cậu ấm nhà giàu từ khi lấy vợ #
#Nhà giàu cưới vợ có ảnh hưởng đến giá cổ phiếu không? #
Mặc dù không nêu tên nhưng mỗi bài đăng đều có ý Thẩm Ấu Dao không xứng với Đỗ Trạch Thần, lôi cô ra để so sánh với những ngôi sao tuyến đầu, thiếu gia nhà giàu, v.v., gần như không đúng tý nào...
Như thể Đỗ Trạch Thần cưới cô sẽ hủy hoại cả cuộc đời anh.
[Lúc trước thấy mệnh của Đỗ thiếu gia rất tốt, nhưng bây giờ cảm thấy mệnh của Thẩm Ấu Dao còn tốt hơn.]
[Đồng ý, chỉ là cô ta gặp được Đỗ thiếu gia vào lúc khó khăn nhất, nên giờ cô ta cũng một bước lên mây với anh ấy.]
[Phiên bản thật của chim sẻ biến phượng hoàng.]
...
[Tam quan của lầu trên có vấn đề à? Ai không biết sao? Ai mà không biết “giúp người khi hoạn hoạn” khó hơn “dệt hoa trên gấm”, lúc Đỗ thiếu gia gặp nạn, chỉ có mình cô ấy thôi đó. Lúc đó anh ấy cũng có rất nhiều người hâm mộ, cũng không thấy ai đứng ra nói giúp anh ấy, bây giờ bắt đầu ghen tị à? Đúng là xấu tính.]
[Cũng đúng, bây giờ Đỗ thiếu gia thành đạt như vậy thì nên từ bỏ vợ sao? Đó mới là nhân cách có vấn đề.]
[Thật ra tôi thấy vấn đề là không phải Đỗ thiếu gia bỏ vợ, mà là vấn đề môn đăng hộ đối, phù hợp hay không phù hợp. Chúng ta hãy lý trí phân tích, sau khi một đàn ông làm quan, một người vợ không biết đọc chữ có ích hay một thiên kim tiểu thư hiểu chính sự, hiểu cách đối nhân xử thế có ích?
Tất nhiên, ngoại trừ một số người đàn ông thực sự ham hư vinh, còn lại đa số đều bất hoà vì không có tiếng nói chung.
Tuy nhiên, ở thời cổ đại, dù việc đàn ông hoà ly hay hưu thê đều cắt đứt sinh kế của người vợ, cho nên mới thấy quá đáng, thời hiện đại chẳng qua là chia tay do tình cảm bất hòa mà thôi, như thế là vô đạo đức à?
Tôi chỉ hỏi thời nay có bao nhiêu sinh viên đại học sẽ kết hôn với người mù chữ?]
Bình luận này lén lút thay đổi khái niệm rất thành công, nhiều người bên dưới cho rằng rất hợp lý.
[Đúng, giống như thôn nữ cứu được thư sinh, thư sinh phải đem thân báo đáp à? Thôn nữ cứu người chỉ vì đạo đức mà thôi, nếu như thư sinh không cưới cô thôn nữ, sau này làm quan có thiên kim tiểu thư môn đăng hộ đối hậu thuẫn, thư sinh sẽ có thể tiến xa hơn, nhưng nếu cưới thôn nữ, không chừng không bước được vào quan trường, còn bị liên lụy, không chỉ khiến thôn nữ bất nghĩa, lại còn hại thư sinh cả đời...]
[Nói vậy cũng đúng, Đỗ thiếu gia trưởng thành quá nhanh, nếu như Thẩm Ấu Dao không theo kịp tiết tấu của anh ấy, không chỉ biến cô ấy thành trò cười, Đỗ thiếu gia cũng bị mọi người chê cười, đúng không? Mấu chốt là với mức độ của Đỗ thiếu gia thành trò cười sẽ không giống chúng ta, mất mặt thì thôi, có thể còn tạo thành tổn thất lớn.]
[Tôi nhớ Đỗ thiếu gia từng nói cô ấy không giỏi ăn nói? Các kỹ năng giao tiếp của vợ nhà giàu rất quan trọng, tôi hơi lo lắng ...]
[Nghĩ kỹ lại, lần Thẩm Ấu Dao có ích duy nhất đối với Đỗ thiếu gia chính là cùng anh ấy vượt qua giai đoạn tai nạn, sau đó Đỗ thiếu gia đã lót đường cho cô ta, cô ta vẫn luôn đi đóng phim, còn đâu do Đỗ thiếu gia một mình đi tới hiện tại.]
[Dù sao tôi cũng không đánh giá cao cuộc hôn nhân giữa họ, người bình thường chúng ta còn có vấn đề vì môn đăng hộ đối, huống chi với đẳng cấp của Đỗ thiếu gia, thân phận giữa họ cũng cách biệt rất lớn.]
[Nếu Thẩm Ấu Dao không phải là kẻ hám tiền, ham hư vinh, thì đã không đòi báo đáp ân tình, nhất quyết ở bên cạnh Đỗ thiếu gia, đúng không?]
Hình như nếu Thẩm Ấu Dao khăng khăng ở bên Đỗ Trạch Thần, chính là vì tiền và địa vị.
Thành Nhuỵ hài lòng nhìn tin tức trên mạng, liệu có bao nhiêu người không quan tâm đến ý kiến của người khác? Miệng nhiều người xói chảy cả vàng, ngay cả khi Thẩm Ấu Dao nhất quyết không ly hôn, Đỗ Trạch Thần cũng sẽ cảm thấy áp lực...
Cô ta suy nghĩ rồi gọi lại cho bạn mình: “Thế nào? Có Đỗ Trạch Thần đó, cậu có đi không?"
Như vậy lại liên lạc được thêm hai người nữa, cuối cùng cô ta gọi cho tổ chương trình: “Kế hoạch của chương trình đó thế nào, dù sao nhất định phải chịu trách nhiệm mời Đỗ Trạch Thần tới."
Nếu vợ anh liên tục mất mặt, làm anh ấy xấu hổ, anh có chịu được không?
Đúng là Đỗ Trạch Thần không thể chịu đựng được, nhìn thấy những câu nói nhảm nhí đó trên Internet, anh muốn vả thẳng mặt mấy người đó, nhưng anh biết rằng sẽ phản tác dụng, vì vậy anh tạm thời kìm lại, quay video của Thẩm Ấu Dao trước.
Hôm đó sau khi tham dự buổi ra mắt,Thẩm Ấu Dao đi thẳng trở lại đoàn làm phim. Tuy rằng Tết Nguyên Đán sắp đến, nhưng đoàn làm phim lại không có ngày nghỉ, cho nên lúc trước Thẩm Ấu Dao quay lại thăm anh rất dễ dàng, dù sao thì không có ai thích quay phim vào Tết Nguyên Đán. .
“Đỗ Trạch Thần?” Thẩm Ấu Dao vừa diễn xong, đang ăn cơm: “Sao vậy?”
Đỗ Trạch Thần cẩn thận quan sát vẻ mặt của cô: “Em đọc thông tin trên mạng chưa?"
Thẩm Ấu Dao đi tới một chỗ yên tĩnh: “Xem rồi."
Đỗ Trạch Thần nói: "Đừng để trong lòng..."
Thẩm Ấu Dao đột nhiên cắt ngang anh: “Đỗ Trạch Thần, anh thích ai chưa?”
Đỗ Trạch Thần sửng sốt, chợt nhận ra cái gì đó, lập tức nói: "Anh đi tìm em, em chờ anh, được không?"
Thẩm Ấu Dao đảo mắt một cái: “Được."
Đỗ Trạch Thần cũng cười, nhẹ giọng nói: "Chờ anh."
Sau khi cúp video, Thẩm Ấu Dao tiếp tục ăn cơm, Mạc Duyệt nói: “Quả nhiên vẫn là Đỗ thiếu gia lợi hại, tâm trạng cô lại vui rồi.”
Thẩm Ấu Dao bất ngờ nhìn cô ấy.
Mạc Duyệt nói: “Tuy rằng bình thường cô không thích nói nhiều, nhưng hôm nay cô nói rất ít, lại còn ngẩn người.”
Thẩm Ấu Dao cười nói: "Cảm ơn."
Mạc Duyệt đúng là một cô gái thẳng thắn, một khi đã coi bạn là bạn thì nhất định sẽ chăm sóc bạn thật tốt.
“Đừng để ý đến những lời nói lung tung trên mạng.” Mạc Duyệt nói: “Tất cả cái lý trên thế giới đều ở trong miệng họ, đen có thể nói là trắng, trắng có thể nói là đen. Cái gì mà làm quan nên cưới thiên kim tiểu thư, lúc hắn sinh ra đã làm quan à? Hắn có thể làm quan không có công lao của thôn nữ? Thôn nữ cũng có người thông minh, tinh thông đạo lí đối nhân xử thế, thiên kim tiểu thư cũng có người ác độc, ngu ngốc.”
"Có bản lĩnh thì làm quan rồi lấy vợ đi. Lúc chưa làm quan lấy thôn nữ chẳng phải là môn đăng hộ đối à? Ồ, một bước lên trời thì nên đổi vợ à? Vậy cả đời người có lúc lên lúc xuống, cứ mỗi giai đoạn cưới một lần? Đúng là đồ điên.”
Thẩm Ấu Dao bị cô ấy chọc cười: "Cô nói không sai."
Cô hiểu những đạo lý này, nhưng khi lướt điện thoại, cô luôn có cảm giác cả thế giới đều cho rằng cô không xứng với Đỗ Trạch Thần nên không tránh khỏi có chút phiền muộn, cho nên vừa thấy sự quan tâm của Đỗ Trạch Thần dành cho mình, cô đột nhiên bốc đồng hỏi câu đó, chẳng qua cô muốn kiếm một chút động lực để khiến bản thân vui lên, nhưng không ngờ anh lại phản ứng như vậy...
Có lẽ anh hiểu ý của cô, Thẩm Ấu Dao vừa lo lắng vừa mong chờ, cô có thể cảm thấy kể từ khi cô theo đuổi anh, thái độ của Đỗ Trạch Thần đối với cô ngày càng thân mật hơn, nhiều lúc cô có cảm giác tình trong như đã.
Nhưng đối với những thứ như tình yêu, đối phương không thừa nhận sẽ không có cảm giác an toàn.
Bởi vì mong chờ, Thẩm Ấu Dao cảm thấy buổi chiều trôi qua rất chậm, thường xuyên xem đồng hồ.
Thấy vậy, Tống Dĩ Sam cười nói: "Đỗ thiếu gia tới tận đây để an ủi cô? Anh ấy tốt quá."
Thẩm Ấu Dao cười mà không nói, sau khi Triệu Hiểu Đan rời đi, Mạc Duyệt giật dây, Tống Dĩ Sam đảm nhận vai nữ hai, không biết có phải là do cô ta khiến Mạc Duyệt hiểu lầm cô hay không mà cô ta thấy Ấu Dao không thích ở nói quá nhiều với cô ta.
Cô gái này khi nói chuyện luôn nói lời lẽ ba phải, rất thích cho người ta không gian để tưởng tượng, chỉ cần là người có suy nghĩ gì đó trong lòng, đều sẽ tự mình diễn giải điều ra mình muốn, rất dễ gây hiểu lầm, nhưng cô chưa bao giờ giải thích.
Từ thành phố đến trường quay mất ba tiếng, Thẩm Ấu Dao vốn tưởng sớm nhất cũng phải tới năm giờ Đỗ Trạch Thần mới tới, nhưng cuối cùng anh lại xuất hiện trước mặt cô lúc ba giờ rưỡi.
Rõ ràng anh đã trực tiếp đến đây sau khi cúp máy, người luôn tỏ ra lễ độ như anh lần đầu tiên đến thăm trường quay không mang theo bất kỳ món quà nào. Thấy Thẩm Ấu Dao đang nghỉ, anh trực tiếp nắm tay cô chào hỏi Quý Minh Thành: “Tôi tìm vợ tôi có chút việc, cô ấy có một cảnh cần điều chỉnh."
Quý Minh Thành cười mắng: "Đi đi, chưa từng thấy ai dính như vậy, hôm qua cô ấy mới vào trường quay, hôm nay đã tới thăm rồi."
Mọi người phát ra tiếng cười sảng khoái, kể từ lần trước cùng nhau trải nghiệm bữa tiệc trong biệt thự, bầu không khí của đoàn làm phim đã trở nên hòa thuận hơn rất nhiều, đặc biệt sau khi Mạc Duyệt biết mình hiểu lầm Thẩm Ấu Dao, thái độ cấy a cô đã thay đổi, thậm chí còn xin lỗi.
Sau khi mọi người nghiêm túc tiếp xúc với Thẩm Ấu Dao, họ mới phát hiện ra cô gái này thực sự là một người rất thoải mái, khi ở bên cô, không cần lo lắng đấu đá, thái độ bình tĩnh của cô đối với mọi thứ đôi khi thực sự giống như định hải thần châm*, có thể khiến những người nóng nảy bình tĩnh lại.
*Định Hải Thần Trân Thiết (hay còn gọi là Định Hải Thần Châm) là tên đầy đủ của Như Ý Kim Cô Bổng trong tay Tôn Ngộ Không, là bảo vật trấn thủy trong thiên hà, cũng là một trong những pháp bảo mà Thái Thượng Lão Quân tạo ra.
Nhưng ghen tị cũng thực sự đáng ghen tị.
"Chân của thầy Đỗ thiếu gia khỏi thật rồi à, trời ạ, anh ấy đẹp trai quá!"
"Chị Dao đúng là mở mày mở mặt, lúc đó có bao nhiêu người nói sau lưng, bảo cô ấy gả cho người tàn tật."
"Cho nên, không nên khinh thường người khác, không biết người ta lội ngược dòng khi nào."
"Tuy nhiên, điều tôi kính phục cô ấy nhà là dù cô ấy gặp biến cố lớn như vậy mà cô ấy vẫn tỏ ra như thường, dù trúng giải năm triệu cũng không khác gì đâu nhỉ? Nếu là tôi thì tôi vui chết mất.”
Mạc Duyệt cười nói: "Cho nên, tính cô ấy rất tốt, dù sao nếu là tôi tôi không như vậy được, tôi phải xin nghỉ mấy ngày để ăn mừng."
Mọi người phá lên cười sau khi cô ấy trêu đùa, một thiên kim đại tiểu thư như cô ấy còn nghĩ thế, có thể thấy Thẩm Ấu Dao rất điềm tĩnh.
Nhưng vào lúc này, tim của Thẩm Ấu Dao lại đập loạn xạ.
Cô nhìn Đỗ Trạch Thần khóa cửa phòng thay quần áo, ánh mắt nhìn cô như lửa đốt, từng bước tới gần: "Lần trước em từng nói, em có người mình thích đúng không?"
Thẩm Ấu Dao hít sâu một hơi: “Ừ, em thích..."
“Đợi đã.” Anh đột nhiên ngắt lời cô, đẩy cô lại bàn trang điểm: “Là lỗi của anh, rõ ràng là em hỏi anh trước, anh nên trả lời trước.”
Nói đến đây, anh hít sâu một hơi, thật sâu nhìn cô nói: "Thật ra anh cũng giống em, nếu có người mình thích, anh sẽ chủ động theo đuổi và tỏ tình."
Thẩm Ấu Dao nghĩ gần đây anh càng ngày càng thường xuyên chào hỏi, thỉnh thoảng còn thân mật và tặng cô các loại quà, tim cô lại đập nhanh hơn: “Vậy anh có ai không?"
Đỗ Trạch Thần thật sâu nhìn cô: “Có."
Trong mắt anh đã có đáp án, Thẩm Ấu Dao cảm thấy tim sắp đập khỏi lồng ng.ực, bên tai tràn đầy tiếng “cong cong”, thậm chí cô không biết nói gì, chỉ hỏi theo bản năng: “Là ai?"
“Là em, người anh thích là em.” Đỗ Trạch Thần trịnh trọng nói.
Trong đầu cô giống như pháo hoa nổ tung, thần sắc Thẩm Ấu Dao lúc này có chút mờ mịt.
Đỗ Trạch Thần vu.ốt ve mặt cô: “Bây giờ đến lượt em trả lời, còn em? Em thích ai?" Nói xong, người của anh càng lúc càng gần, hai người ngửi thấy mùi của nhau...
Thẩm Ấu Dao cũng không trốn tránh, cô hỏi nhẹ như sợ ảnh hưởng tới ai: “Anh đang làm gì vậy?”
Đỗ Trạch Thần cười: "Anh đang chuẩn bị, nếu anh không có câu trả lời anh muốn nghe, anh sẽ chặn miệng em lại."
"Nếu đó là câu trả lời anh muốn thì sao?"
Đỗ Trạch Thần cười khẽ: "Vậy anh sẽ thưởng."