• Màu nền:
  • Font chữ:
  • Chiều cao dòng:
  • Kích Cỡ Chữ:

Đỗ Trạch Thần nhìn đám người chen chúc trong văn phòng: "Mấy người có ý gì?"

Vương Cảnh Huy nói: "Chủ tịch Đỗ, xin cậu khôi phục chức vị của tổng giám đốc Lý, ông ấy làm trong tập đoàn nhà họ Đường lâu lắm rồi, cậu nói tổng giám đốc Trịnh tự từ chức thì chúng ta cũng không tranh cãi, thế nhưng tổng giám đốc Lý là do cậu yêu cầu sa thải đúng chứ?"

Một giám đốc điều hành tức giận nói: "Ngài hỏi chúng tôi có ý gì, chúng tôi cũng muốn biết ngài có ý gì? Tại sao ngài lại sa thải tổng giám đốc Lý? Sau khi tổng giám đốc Lý có phải sẽ đến lượt chúng tôi đúng không?"

Đỗ Trạch Thần bị anh ta hỏi dồn dập khiến anh cảm thấy tức cười: "Thế nên ý của mấy người là mấy người cũng muốn giống như anh ta, hoàn toàn không cho phép tôi nhúng tay vào chuyện của công ty sao?"

Vương Cảnh Huy nói: "Là do cậu quá nóng vội. Cậu mới tới công ty được bao lâu, những công việc này của tập đoàn nhà họ Đường không phải là những hạng mục nhỏ mà các cậu hay làm trong giới giải trí, chỉ cần phạm một sai lầm thôi là không có cơ hội cứu vãn."

"Một quyết định sai lầm có thể phá hủy hoàn toàn một doanh nghiệp, tổn thất không thể đo lường được."

Đỗ Trạch Thần nói: "Tốt xấu gì tôi cũng lớn lên với ba và ông ngoài của tôi, sao tôi lại không biết mấy kiến thức thông thường này? Tôi dường như chưa từng định tham gia vào việc ra quyết định, tôi muốn biết một chút, chẳng lẽ công việc của tôi trong công ty cũng là sai ? Rốt cuộc là vì cái gì khiến các người nghĩ rằng tôi là một kẻ ngốc vậy?"

Vương Cảnh Huy bày ra bày ra dáng vẻ không biết phải làm sao để có thể nói chuyện: "Đỗ thiếu gia, bây giờ cậu đang để tâm vào mấy chuyện vụn vặt và coi tất cả mọi người là kẻ địch của cậu."

Đỗ Trạch Thần cười lạnh lùng: "Mấy người không phải sao?"

Giám đốc điều hành vừa mới mở miệng lại nói: "Có phải cậu cảm thấy chúng tôi không phải người của cậu nên muốn đổi hết chúng tôi một lượt đúng không? Vậy thay vì chờ bị đuổi đi, tôi thà tự đi còn hơn."

"Ỷ vào nhiều người để có thể đánh ngược một trận?" Đỗ Trạch Thần bật cười: "Thế nên hai người đang uy hiếp tôi?"

Vương Cảnh Huy nói: "Rõ ràng là cậu đang ép bọn họ."

Đỗ Trạch Thần kéo một cái ghế ra và ngồi xuống, thả lỏng tựa lưng vào ghế, nhìn qua từng người một, không ít người chột dạ quay đầu đi.

"Tôi tự nhận mình không bạc đãi mấy người, tiền lương và phúc lợi đãi ngộ của mấy người cũng giống như lúc ông ngoại tôi ở đây, không thay đổi một chút nào. Nếu muốn nói mấy người bất mãn với tôi, ngay cả mấy người các ông tôi còn không gặp đầy đủ, tiếp xúc công việc lại càng ít đến  đáng thương. Vậy nên các ông không phải chướng mắt người lãnh đạo là tôi, mà chỉ để có khả năng tranh thủ được càng nhiều lợi ích."

Vương Cảnh Huy nhíu mày nói: "Chủ tịch Đỗ, ngài đang trộm đổi khái niệm đấy, chúng tôi chỉ cảm thấy ngài đang xử lý vấn đề của tổng giám đốc Lý bị mất công bằng."

Đỗ Trạch Thần không để ý tới ông ta nữa nữa, anh thở dài một hơi rồi nói: "Lòng tham không đáy không phải một chuyện tốt." Nói đến đây, bỗng nhiên anh nở nụ cười: "Mấy người có thể từ chức đi, thử xem tôi có cúi đầu hay không."

Mọi người hai mặt nhìn nhau, không phải là níu kéo và cầu xin như dự đoán, có vài người không khỏi hơi dao động.

Vương Cảnh Huy thở thật dài: "Chủ tịch Đỗ, quả nhiên cậu vẫn quá trẻ, chẳng lẽ cậu cho rằng tạm thời đề bạt người lên là có thể thay thế những người làm vài chục năm cốt cán trong vòng mấy ngày ngắn ngủi hay sao?"

Đỗ Trạch Thần nhướng mày nhìn ông ta: "Không thử làm sao biết được?"

"Nói đi cũng phải nói lại, các ông đi như vậy cũng rất tốt, có thể tiết kiệm một khoản tiền bồi thường lớn cho công ty, coi như đây là cống hiến cuối cùng của mấy người vì công ty vậy."

Lời này của anh chọc giận mọi người hoàn toàn: "Chủ tịch Đỗ, cậu khinh người quá đáng!"

Dưới tinh thần xúc động của quần chúng, hầu như tất cả mọi người đều kiên định tỏ vẻ muốn từ chức, bọn họ cho rằng Đỗ Trạch Thần chẳng qua đang phô trương thanh thế mà thôi.

Thái độ của Đỗ Trạch Thần cũng rất kiên quyết, anh trực tiếp thông báo cho bộ phận nhân sự làm việc với bọn họ, cuối cùng còn nói thêm một câu với mọi người: "Hy vọng các ông đừng đổi ý."

Có câu này, bọn họ có muốn đổi ý cũng không được. Trong hai ngày, bốn mươi mấy giám đốc điều hành rời chức tập thể.

Điều này quả thật mang lại phiền phức lớn cho tập đoàn nhà họ Đường, Đỗ Trạch Thần dường như hoàn toàn rơi vào đường cùng, mệt mỏi bên trong từng hạng mục, ống kính ghi lại cuộc sống hàng ngày của anh một cách trung thực.

Bởi vì liên quan đến cơ mật nên hầu như chỉ được quay từ xa, nhưng mọi người cũng có thể nhìn ra mỗi ngày Đỗ Trạch Thần đều bận rộn đến mức chân không chạm đất.

Trong cả một ngày, chỉ có buổi tối khi anh nhìn thấy Thẩm Ấu Dao mới tốt hơn một chút. Giống như anh đã nói, Thẩm Ấu Dao chính là nơi anh nạp năng lượng và tu dưỡng, ở chung với cô một buổi tối, ngày hôm sau anh lại là một Đỗ thiếu gia thần thái sáng láng.

Khi cổ đông và giám đốc điều hành đều cho rằng Đỗ Trạch Thần kiên trì không được mấy ngày, toàn bộ vị trí của các giám đốc điều hành rời đi đã có người thay thế, tốc độ nhanh không thể tưởng tượng nổi, giống như đã sớm chuẩn bị để bọn họ rời đi.

Mọi người luôn cảm thấy chuyện này phát triển chênh lệch rất xa với tưởng tượng, không khỏi cảm thấy hoảng hốt.

Đỗ Hoằng Nghị quan sát sự phát triển ngược lại này từ đầu đến cuối cùng nhíu mày, Vương Cảnh Huy tìm lý do vượt quá kế hoạch dự đoán: "Tiểu Thần vẫn có vài phần thông minh, phỏng chừng lúc từ khi nhận thấy không đúng đã bắt đầu giấu diếm chúng ta chuẩn bị, tâm lý nắm chắc nên mới có thể thay thế nhanh như vậy."

Đỗ Hoằng Nghị giãn lông mày ra: "Cũng có thể, chẳng qua nó vẫn quá trẻ, giám đốc điều hành sao dễ dàng thay thế được."

Một giám đốc điều hành cũng nói: "Không quá một tuần tập đoàn nhà họ Đường sẽ loạn thành một đống."

Có thể để khiến mình cảm thấy an tâm hơn, mấy người nhao nhao mở miệng: "Nhưng cũng không sao, cho dù cậu ta bồi dưỡng nhân tài trước một tháng, sao có thể so sánh với kinh nghiệm mấy chục năm của chúng ta?"

"Đúng vậy, bồi dưỡng một tháng thì có thể làm được cái gì? Thằng nhóc được nhắc lên kia cũng mới vào làm được nửa năm, hiểu cái gì chứ?"

"Đúng đấy, cái người thay thế tôi kia cũng làm chưa đến nửa năm..."

Một giám đốc điều hành trong lòng đột nhiên nhận ra: "Người thay thế tôi hình như cũng mới nhậm chức khoảng nửa năm..."

Mọi người hai mặt nhìn nhau, trong lòng bỗng nhiên hơi sợ hãi, có người không chắc chắn nói: "Nửa năm trước Đường lão tiên sinh còn chưa qua đời thì phải? Khi đó cậu ta chẳng qua là một tên công tử bột chỉ biết chơi bời ngây ngốc."

Nhưng những người này nếu có thể ngồi vào vị trí giám đốc điều hành thì cũng không phải là người ngốc, tuyệt đối không tin sẽ có chuyện trùng hợp như vậy.

Nhiều khả năng là Đường lão tiên sinh đã sớm chuẩn bị xong, nếu ông ấy đã truyền lại toàn bộ tập đoàn nhà họ Đường cho cháu ngoại, có tinh lực thuận tiện mở đường cho anh cũng không phải là không có khả năng...

Nghĩ đến những điều này, có người nóng lòng vội vàng gọi điện thoại cho giám đốc nhân lực, bên kia tỏ vẻ thủ tục đã thuận lợi hoàn tất.

Một người bỗng nhiên nói: "Giám đốc nhân lực cũng nhận chức vào nửa năm trước..."

Mọi người đều hoảng hốt nhìn Vương Cảnh Huy và Đỗ Hoằng Nghị.

Trong lòng Vương Cảnh Huy cũng bắt đầu sợ hãi, mọi chuyện phát triển thật sự ngoài dự liệu quá mức rồi.

"Làm gì đó để cậu ta phân tâm cũng được." Có người đề nghị, thời khắc quan trọng như vậy, nếu có chuyện gì có thể làm cho anh không để ý tới...

Vương Cảnh Huy nhíu mày, nếu không phải đang phát trực tiếp thì bọn họ có thể dùng một ít thủ đoạn thô bạo, nhưng bây giờ toàn bộ mạng xã hội đều nhìn chằm chằm, nếu lúc này Đỗ Trạch Thần xảy ra chuyện gì thì bọn họ chính là nghi phạm lớn nhất.

Ông ta bỗng nhiên nghi ngờ, Đỗ Trạch Thần lựa chọn làm chương trình phát sóng trực tiếp này có phải đã sớm dự đoán trước rồi hay không? Nên mới bày tất cả âm mưu ra dưới mí mắt mọi người, để bọn họ phải bó tay bó chân, hoàn toàn không có biện pháp thực hiện.

"Nếu tiểu Đỗ tổng không nhượng bộ, sau này chúng ta phải làm sao bây giờ?" Ai đó đã nghĩ đến kết quả tồi tệ nhất.

Cư dân mạng không biết bọn họ, nhưng thời kỳ này từ chức ở tập đoàn nhà họ Đường, công ty lớn kia cũng sẽ không muốn bọn họ đúng không? Cho dù năng lực như thế nào, ông chủ đều không thích nhân viên đâm một đao sau lưng.

Vương Cảnh Huy cúi đầu trầm ngâm trong chốc lát, nhìn về phía Đỗ Hoằng Nghị: "Không phải cậu ta có người để ý sao?"

Sắc mặt Đỗ Hoằng Nghị cực kỳ khó coi, nghe thấy Vương Cảnh Huy hỏi thì thốt lên: "Tôi không tìm thấy Đường Huyên." Hiển nhiên ông ta đã sớm cân nhắc vấn đề này rồi.

Vương Cảnh Huy kinh ngạc nhìn ông ta, không khỏi có hiểu biết sâu sắc hơn đối với sự tàn nhẫn của Đỗ Hoằng Nghị. Ý của ông ta là Thẩm Ấu Dao, không ngờ Đỗ Hoằng Nghị lại nghĩ đến Đường Huyên.

Quả thật, so với Thẩm Ấu Dao thì Đường Huyên khẳng định có thể uy hiếp Đỗ Trạch Thần hơn, nhưng đến tình trạng này, thủ đoạn chắc chắn sẽ không dịu dàng. Sức khỏe của Đường Huyên lại không tốt, nếu có gì đó không hay xảy ra...

Không đúng, nếu Đường Huyên gặp chuyện ngoài ý muốn thì sẽ có chỗ tốt đối với Đỗ Hoằng Nghị.

Nhưng bọn họ chỉ là muốn tranh thủ một ít lợi ích chứ không định tranh giành tài sản của tập đoàn nhà họ Đường, Vương Cảnh Huy cũng không có ý định mạo hiểm, tội danh gây thương tích cho Đường Huyên bọn họ không gánh vác nổi.

Huống hồ lần này Đỗ Trạch Thần chuẩn bị đầy đủ như vậy, sẽ không nghĩ tới chuyện như vậy sao? Nếu không thời kỳ quan trọng này sao Đường Huyên lại không ở đây?

Một giám đốc điều hành nghe ra ý tứ của Đỗ Hoằng Nghị, ông ta hiển nhiên cũng nghĩ giống như Vương Cảnh Huy uyển, uyển chuyển từ chối: "Từ lúc đầu bà Đỗ đã không xuất hiện, nói không chừng đang đề phòng chúng ta, làm như vậy nguy hiểm quá lớn."

Đỗ Hoằng Nghị nghe được lời của ông ta mới giật mình phát hiện mình đang hoảng loạn, chuyện như vậy sao có thể để cho nhiều người biết được?

Ông ta bày ra một vẻ mặt vô cùng kinh ngạc, sau đó dở khóc dở cười nói: "Mấy người hiểu lầm rồi, tôi chỉ muốn tìm Huyên Huyên để tâm sự về chuyện này..."

Vương Cảnh Huy nói: "Nếu bà Đỗ lớn không có ở đây, thì tìm bà Đỗ nhỏ cũng giống nhau."

...

Đường Huyên bị bọn họ nhớ thương đang ở một trong thị trấn nhỏ, tiếp tục chú ý đến diễn biến phát triển. Bọn họ đã sớm đoán được những người này vì lợi ích nhất định sẽ không từ thủ đoạn, bà là người có liên hệ gần gũi nhất ở bên Đỗ Trạch Thần, rất dễ dàng trở thành mục tiêu của đối phương nên bà đã lén lút đến đây từ trước.

Nhưng không tìm được bà, bên Thẩm Ấu Dao sợ rằng sẽ gặp chút phiền toái, bà đang suy nghĩ xem có nên thêm người sang bên kia nữa hay không. Cặp vợ chồng sát vách lại cãi nhau.

Bà lộ ra một vẻ mặt bất đắc dĩ, không biết tình cảm của bọn họ tốt hay không tốt. Nếu nói tốt, bọn họ gặp mặt là cãi nhau, cảm giác giống như kẻ thủ, nhưng nói không tốt, hết lần này tới lần khác vị ảnh hậu kia làm việc xong sẽ trở về nơi này, mà ông Thẩm không có việc gì cũng sẽ chờ ở chỗ này.

Cãi nhau giống như vợ chồng bình thường, không hề nhìn ra xuất thân hào môn cao cấp.

Ảnh hậu xinh đẹp lại đỏ mắt chạy ra, Đường Huyên không khỏi nhìn qua, lần này đối phương không trực tiếp chạy đi, ngược lại nhìn trái phải một chút, đợi khi người nọ nhìn thấy Đường Huyên cách một cái hàng rào thì sửng sốt, lau ánh mắt nói: "Có thể vào chỗ bà ngồi một chút không?"

"Đương nhiên có thể: " Đường Huyên vội vàng mời, gọi người phục vụ dâng trà một lần nữa.

Người đàn ông đuổi theo, thấy người phụ nữ đến phòng bên cạnh thở phào nhẹ nhõm, nhưng không nói lời nào mà đứng ở cửa nhìn.

Người phụ nữ tức giận liếc mắt, không nhìn người đàn ông, vươn tay nói với Đường Huyên: "Nhạc Nhã Ninh."

Đường Huyên nắm lại: "Tôi biết, ảnh hậu Nhạc, tôi rất thích phim của bà, tôi là Đường Huyên."

"Xin chào." Nhạc Nhã Ninh nói: "Cảm ơn bà, hôm nay đã làm phiền rồi."

Đường Huyên nói: "Không sao." Nói xong bà thấy người đàn ông cao lớn đối diện nhón chân lên nhìn về phía này, có lẽ sau khi Nhạc Nhã Ninh ngồi xuống thì người đó không nhìn thấy nữa.

Nhạc Nhã Ninh nhìn theo ánh mắt của bà và quay đầu lại, tức giận tiếp tục trợn mắt: "Đừng để ý tới ông ta."

Tuy rằng hơi không tử tế nhưng Đường Huyên vẫn không nhịn được bật cười, bà và Đỗ Hoằng Nghị cả đời này chưa từng cãi nhau, bọn họ lại náo nhiệt như thế - Vợ chồng cũng có vẻ càng thêm mùi vị.

"Tôi thấy ông ấy rất quan tâm đến bà." Đường Huyên nói.

"Không cần ông ta quan tâm!" Nhạc Nhã Ninh hung ác nói: "Cái tên ngu ngốc đó, tính tình vừa thô vừa ngốc, hại con gái tôi..." Nói đến đây, hốc mắt bà lại đỏ lên.

Có lẽ do áp lực quá lâu, Đường Huyên vừa nhìn đã biết giáo dưỡng rất tốt, lại là người xa lạ, bà không nhịn được tâm sự: "Con gái tôi vừa ngoan ngoãn vừa mềm mại, tuy rằng tính cách hướng nội, nhưng trong lòng thật ra rất chững chạc. Khi còn bé, ba nó có lăn qua lăn lại cũng không oán giận, đối với ai cũng tốt, tôi không muốn con bé phải khó xử kẹp giữa chúng tôi, cũng rất ít can thiệp vào cuộc sống của con bé... Không ngờ ba nó lại bất cẩn như vậy... Con mình ngay cả khi sống bên ngoài cũng không thường xuyên đến thăm và liên lạc."

Vẫn là bà không liên lạc được trong mấy ngày liền mới phát giác không đúng, kết quả tìm khắp thế giới cũng không tìm được Dao Dao của bà nữa...

Bây giờ bọn họ không hiểu tại sao lại đi tới một thế giới khác, càng không có cách nào tìm con gái của bà nữa.

Nhạc Nhã Ninh nghĩ tới đây và rơi lệ.

Đường Huyên cũng là một người mẹ nên cực kỳ hiểu cảm giác của Nhạc Nhã Ninh: "Đứa nhỏ gặp phải chuyện gì? Nếu tôi có thể giúp được..."

Nhạc Nhã Ninh lắc đầu, hài tử vốn dĩ không ở thế giới này, làm sao mà tìm được?

Chỉ là Đường Huyên quan tâm lại khiến cho bà hơi ngượng ngùng, lau nước mắt nói: "Xem tôi này, thất lễ quá rồi." Nói xong thì bà nói chuyện khác: "Bà đang nhìn cái gì vậy?"

Đường Huyên không muốn nói tới chuyện của đứa nhỏ trước mặt bà, định mở máy tính bảng ra đổi nội dung xem, kết quả gần đây "Phẩm cách của phú hào" quá hot, khắp nơi trên mạng đều là video chỉnh sửa, bà không cẩn thận nhấn vào một video < Th>, bà đang muốn đổi nội dung thì bỗng dưng Nhạc Nhã Ninh nói: "Chờ một chút!"

Đường Huyên hoảng sợ, trên màn hình chính là thói quen nhỏ của Đỗ Trạch Thần, sáng sớm khoe Thẩm Ấu Dao dậy sớm mở một con mắt...

Nhạc Nhã Ninh nhìn chằm chằm màn hình, tim đập hơi nhanh, bà nghiêm túc nhìn cô gái trong video, đợi ống kính rời đi thì bà vội vàng hỏi Đường Huyên: "Còn có video của cô ấy không?"

Đường Huyên gật đầu: "Có." Sau đó bà nhanh chóng tìm được tất cả ống video của Thẩm Ấu Dao, Nhạc Nhã Ninh càng nhìn hô hấp càng dồn dập, cho đến khi đến cảnh Thẩm Ấu Dao đánh quyền anh, Nhạc Nhã Ninh bỗng nhiên đứng lên, kích động nói sang phòng bên cạnh: "Thẩm đại hán! Thẩm đại hán! Ông mau tới đây!"

Sau đó bà cúi đầu vội vàng nhìn Đường Huyên hỏi: "Tên con bé là gì? Ở đâu? Cũng là một ngôi sao sao?"

Trong lòng Đường Huyên thấy hơi vi diệu, nhìn biểu hiện này chẳng lẽ Thẩm Ấu Dao là con gái của bọn họ?

Nhưng bà lại cảm thấy không đúng lắm, Thẩm Ấu Dao là cô nhi từ nhỏ, còn đứa con của hai vợ chồng này hình như mới mất tích không lâu...

Một ảnh hậu quốc tế, một Quyền Hoàng thế giới, hơn nữa nhà họ Thẩm chính là dòng họ người Hoa duy nhất trong tập đoàn Morma của nước Mỹ, so với tập đoàn nhà họ Đường chỉ có hơn chứ không kém...

Vì không để cho bọn họ thấy không vui, Đường Huyên cẩn thận nói: "Con bé là cô nhi, năm nay hai mươi mốt tuổi, là con dâu của tôi."

Nhạc Nhã Ninh không quan tâm được nhiều như thế, bọn họ đi vào thế giới này đều thay thế cơ thể người khác, nếu Ấu Dao cũng tới, ai biết ai thay thế ai? Khuôn mặt và tuổi tác cũng không thể đếm được.

Thế nhưng, mặc kệ biến thành dáng vẻ gì, con gái của bà đương nhiên bà sẽ nhận ra, những vẻ mặt lơ đãng và động tác nhỏ kia, thật sự quá giống, không, chính là cô! Bọn họ đến được đây, vì sao con gái của bà lại không thể đến?

Nhạc Nhã Ninh càng nghĩ càng kích động, nói với người đàn ông cao lớn cách đó không xa: "Thẩm đại hán, ông nhanh lên một chút xem nào!"

"Bạo chúa Morma" của UFC ngày xưa giống như một gã sai vặt, vội vàng chạy tới, Nhạc Nhã Ninh đưa máy tính bảng cho ông: "Ông nhìn xem."

Ánh mắt Thẩm Vĩnh Ninh vừa rơi xuống người cô gái trong video đã bị hấp dẫn, chờ khi nhìn thấy dáng vẻ đánh quyền của cô thì bỗng nhiên cực kỳ kích động, người đàn ông kiên cường rưng rưng, vội vàng nhìn sang Đường Huyên hỏi: "Con bé tên gì? Ở đâu thế?"

Đường Huyên chần chừ nói: "Con bé tên Thẩm Ấu Dao..."

"Bà nói gì cơ?" Giọng nói kích động của Nhạc Nhã Ninh đều thay đổi: "Con bé tên là Thẩm Ấu Dao phải không? Ấu trong Tiểu Ấu, Dao trong Dao Trì."

Đường Huyên gật gật đầu, chẳng lẽ là thật sự?

Nhạc Nhã Ninh nói: "Con bé ở nơi nào? Bây giờ đang làm gì vậy?"

Đường Huyên chớp chớp mắt: "Con bé ở thành phố Yến, là một diễn viên."

Nhạc Nhã Ninh bỗng nhiên nhớ tới gì đó: "Bà nói con bé là con dâu của bà? Không phải con bé mới hai mươi mốt tuổi thôi sao?"

Thẩm Vĩnh Ninh nhướng mày.

Tuy rằng còn chưa xác nhận, nhưng thái độ nhận định của bọn họ khiến Đường Huyên không khỏi chột dạ, nếu bọn họ biết hôn nhân của hai đứa bé xem như do Đỗ Trạch Thần tùy hứng bắt đầu trong nhất thời thì...

Đường Huyên ho một chút rồi nói: "Con trai tôi tuổi cũng không lớn, chủ yếu là do tính cách của Ấu Dao quá tốt, con tôi nhất kiến chung tình với con bé, sau khi tiếp xúc lại càng thích, nhất định đòi lấy con bé nên lúc này mới không kịp chờ đợi chạy đi lĩnh chứng.

Sợ bọn họ lại hỏi đến hôn lễ các loại chuyện khiến xấu hổ, Đường Huyên dứt khoát lên tiếng nói trước: "Lần này con trai tôi tham gia chương trình này chủ yếu là để cho con bé một bất ngờ, sau khi cầu hôn lập tức thương lượng đến chuyện kết hôn."

Mất đi rồi lại có được khiến Thẩm Vĩnh Ninh cũng phá lệ cẩn thận: "Còn chưa cầu hôn đã lĩnh chứng rồi?"

Ngược lại, Đường Huyên hiểu được tâm tính bố vợ nhìn con rể vĩnh viễn không vừa mắt của ông, dù sao năm đó ba của bà cũng kén chọn nhưng người đàn ông theo đuổi bà.

"Chuyện của bọn trẻ cụ thể ra sao tôi cũng không rõ lắm, tóm lại tôi rất thích người con dâu này." Đường Huyên quyết định tránh cái đề tài nguy hiểm này đi, bà mở video Đỗ Trạch Thần và Thẩm Ấu Dao ngọt ngào ở chung lên: "Tình cảm của hai đứa nhỏ rất tốt, hai người xem đi."

Hai vợ chồng đang sốt ruột nghĩ đến con gái quả nhiên không để ý đến những thứ khác, đầu ghé vào một chỗ và bắt đầu xem thật kỹ.

Kết quả "Phẩm cách của phú hào" rất hot nên tiết mục này rất nhiều clip được biên tập lại, xem hết một video lại xuống video tiếp theo, Nhạc Nhã Ninh phát hiện không đúng: "Đây là có người đang bắt nạt Dao Dao nhà chúng ta?"

Thẩm Vĩnh Ninh cũng đơn thuần như Thẩm Ấu Dao, ông không chú ý tới gì khác ngoài việc nhìn chằm chằm Đỗ Trạch Thần, dù sao kiếp trước bởi vì do ông mà chuyện chung thân đại sự của con gái bị chậm trễ. Khó khăn lắm con gái mới nhỏ được gả đi, lần này ông nhất định phải chọn lựa thật tốt, nghĩ tới đây ông len lén nhìn Nhạc Nhã Ninh... Nếu Dao Dao khỏe mạnh, bà sẽ không trách ông nữa chứ?

Nhạc Nhã Ninh không phát hiện ra tâm tư nhỏ của Thẩm Vĩnh Ninh, bây giờ thứ bà quan tâm nhất chính là cuộc sống của con gái, cả đời bà lăn lộn trong giới giải trí, nhanh chóng phát hiện ra chuyện ẩn bên trong, sầm mặt nói: "Là con nhóc tên Thành Nhụy này sao?"

Thành Nhụy không biết cô ta đã bị vợ chồng nhà họ Thẩm nổi giận nhìn chằm chằm. Cô ta là một người ngoài, không giống như các giám đốc điều hành tập đoàn nhà họ Đường biết chuyện nội bộ trong công ty, chỉ cho rằng rất nhiều giám đốc điều hành của tập đoàn nhà họ Đường từ chức tập thể, Đỗ Trạch Thần vô cùng cần nhân viên, vì thế cô ta mang theo ba người đến cao ốc Thần Hi.

Chuyện đầu tiên khi cô ta nhìn thấy Đỗ Trạch Thần là quở trách bất đắc dĩ: "Sao anh lại xúc động như vậy, giám đốc điều hành thích hợp vô cùng khó có được, anh nói anh..." Cô ta giới thiệu cho anh ba người phía sau: "Đây là mấy vị giám đốc điều hành tôi vất vả lắm mới kéo ra được, năng lực không tệ, đều có kinh nghiệm ở các phương diện như nguồn năng lượng, bất động sản và y tế, có thể giúp anh chống đỡ một thời gian."

Đỗ Trạch Thần cười như không cười nhìn cô ta: "Nhà họ Thành mấy người khởi nghiệp bằng khoa học kỹ thuật, không có công việc trùng với tập đoàn nhà họ Đường của tôi, thật sự làm khó cô còn có thể giúp tôi tìm ra ba người, ai phát tiền lương của bọn họ đây?"

Thành Nhụy bị phản ứng của anh làm cho bối rối, cô ta cho rằng thời thời điểm quan trọng này, cô ta có thể giúp anh tìm mấy người đến đây thì chắc hẳn anh phải cảm động rơi nước mắt mới đúng, sao lại nhìn không giống có chuyện như vậy? Anh đoán được suy nghĩ của cô ta sao?

Thành Nhụy nói: "Chỉ cho anh mượn dùng tạm thời mà thôi, đây là nhân tài của công ty chúng tôi, tôi không nỡ cho anh đâu."

"Tạm thời sao?" Đỗ Trạch Thần nói: "Cô cả nhà họ Thành quả nhiên hào phóng, vậy ai phát tiền lương của bọn họ? Tập đoàn nhà họ Thành hay Đường? Hay tất cả chúng ta cùng phát?"

Trong lòng Thành Nhụy nhận ra: "Anh có ý gì?"

"Cảm ơn ý của cô." Đỗ Trạch Thần cười nói: "Chẳng qua tôi không xứng với nỗi khổ tâm của cô rồi."

Năng lượng, bất động sản, y tế, cô cả nhà họ Thành này còn dám nghĩ đến!

Đỗ Trạch Thần nhìn cô ta cười nói: "Mấy ngày nay có rất nhiều người đề cử cương vị tổng giám đốc này cho tôi, cho nên bây giờ ba vị trí đó đã có người rồi."

Thành Nhụy còn chưa hiểu rõ chuyện gì đang xảy ra, nghe thấy mấy vị trí này đã có người, cô ta vội vàng hỏi: "Ai giới thiệu cho anh?"

Đỗ Trạch Thần cười nói: "Ông ngoại tôi đấy, có phải đáng tin cậy hơn cô không?"

[Không phải Thành Nhụy tới giúp đỡ sao? Lúc này Đỗ Trạch Thần thiếu người như vậy, lập tức có ba người xuất hiện thì có thể giải quyết được vấn đề cấp bách, nhưng sao tôi cứ thấy là lạ.]

[Cùng cảm giác, nhưng tôi là người nghèo, tôi không hiểu, tôi cũng không dám hỏi.]

[Giúp đỡ? Ha ha, rõ ràng là nhân lúc cháy nhà đi hôi của, sắp xếp được một giám đốc điều hành vào có rất nhiều lợi ích với tập đoàn nhà họ Thành, năng lượng, bất động sản và y tế là tài sản lớn nhất của tập đoàn nhà họ Đường, lòng tham của cô cả nhà họ Thành thật không nhỏ.]

[Đâu phải chỉ có cô ta có lòng tham không đáy thôi đâu, không nghe Đỗ thiếu gia nói sao, có rất nhiều người đề cử đấy.]

[Mẹ kiếp, bỗng nhiên cảm thấy cô cả nhà họ Thành này thật đáng sợ.]

[Đâu phải đáng sợ, rõ ràng là ghê tởm, lúc trước bày ra dáng vẻ lo lắng sốt ruột vì bạn bè, còn chưa tới đường cùng cô ta đã vội vàng giẫm đạp, sợ đối phương rơi xuống đáy vực cô không có đồ kê chân.]

[Trước đây ai nói cô ta thích hợp để kết hôn đấy? Kết hôn với cô ấy mới càng phải lo lắng đề phòng hơn, lúc có tiền cô ta muốn khống chế bạn, lúc hoạn nạn, người khác còn chưa làm gì cô ta đã nhanh chóng ép sạch chút giá trị cuối cùng của bạn, nếu không cô ta phải chịu nhiều thiệt thòi.]

[Trước kia chưa cảm thấy, gặp phải chuyện như vậy mới phát hiện Thẩm Ấu Dao đáng quý thế nào. Dường như từ đầu đến cuối, phú quý cũng được, đường cùng cũng được, thái độ của cô ấy chưa từng thay đổi.]

[Ừm, giờ tôi đã hiểu được cảm giác an tâm mà Đỗ thiếu gia nói, tuy rằng thoạt nhìn cảm giác tồn tại không mạnh nhưng thật sự khiến cho người ta rất an tâm.]

[Giống như không khí, bình thường cũng không cảm thấy thế nào, nhưng khi đến khoảnh khắc sống chết mới biết nó quý giá.]

Thành Nhị bị anh chặn lại tất cả lời nói không khỏi phát hoảng, tất cả mưu kế của cô ta đều dựa trên chiều hướng phát triển, lừa gạt và dụ dỗ. Co ta cho rằng Đỗ Trạch Thần rơi vào hoàn cảnh tứ cố vô thân nhất định phải dựa vào cô ta, cảm động với "bàn tay hỗ trợ" của cô ta đến rơi nước mắt.

Nhưng nếu Đỗ Trạch Thần không có ý định dựa vào cô ta, thậm chí từ chối thì cô ta cũng không còn cách nào khác.

Giống như bây giờ, Đỗ Trạch Thần cười như không cười nhìn cô ta như thể anh đã sớm nhìn thấu tâm tư của cô ta: "Cho dù như thế nào thì tôi vẫn phải cảm ơn sự khẳng khái của cô."

Cuối cùng, Thành Nhụy chỉ có thể đưa ba người mà cô ta cẩn thận chuẩn bị thất bại quay trở về.

Danh Sách Chương:

Bạn đang đọc truyện trên website TruyenOnl.COM
BÌNH LUẬN THÀNH VIÊN
BÌNH LUẬN FACEBOOK