Tống Dĩ Sam cảm thấy cô ta đã nghĩ sai rồi, vì sao nhất định phải chờ Thẩm Ấu Dao bố thí chứ?
Thay thế cô ta không phải tốt hơn rồi sao?
Tại sao cô ta không thể đưa số phận đã trao đổi mười năm trước trở lại quỹ đạo? Thẩm Ấu Dao mới là đứa nhỏ được nhà họ Tống nhận nuôi, mà cô ta mới là Đỗ phu nhân Hạ San San......
Nếu như cô ta tố giác chân tướng với vợ chồng nhà họ Thẩm thì đó chính là lập công lớn, cho dù không làm được con gái ruột thì làm con gái nuôi cũng được, có thể bù đắp tổn thương tâm hồn cũng thể xác cho bọn họ cũng không phải là không thể.
Sau khi nghĩ thông suốt được điểm này, Tống Dĩ Sam vui vẻ hẳn lên, việc kế tiếp cô ta phải sẽ giống như trước kia nhưng lần này phải lên kế hoạch thật tốt, Thẩm Ấu Dao, chúng ta chờ xem!
Có lẽ là bởi vì khi còn bé gặp qua quá nhiều chuyện nên một khi có mục tiêu cho bản thân, Tống Dĩ Sam ngoài ý muốn càng thêm kiên nhẫn.
Sau ngày đó, cô ta không có hành động quyến rũ Đỗ Trạch Thần nữa. Lúc Thẩm Ấu Dao tò mò nói chuyện này với Đỗ Trạch Thần, sau đó liền thấy anh cười nhạo: "Đó là suy nghĩ của cô ta đang thay đổi, trước kia ở trước mặt em là muốn giày vò em, hôm nay ở sau lưng em là muốn làm cho nó thành thật đấy."
"Có ý gì?" Thẩm Ấu Dao trừng to mắt: "Cô ta đối với anh......"
Đỗ Trạch Thần nói: "Hôm nay lúc đối diễn còn không cẩn thận hắt nước lên đùi anh …" Thẩm Ấu Dao lập tức nhìn đùi của anh, cô nàng còn đưa tay sờ sờ vài cái, sau đó lại tức giận nói: "Cô ta rốt cuộc muốn làm gì vậy?"
Đỗ Trạch Thần bật cười: "Yên tâm đi bảo bối, anh vẫn luôn thủ thân như ngọc* vì em mà, muỗi cái còn chưa được chích, à không, là không được phép chích." Thẩm Ấu Dao bị anh chọc cười, Đỗ Trạch Thần lại tiếp tục nói: "Thủ đoạn của cô ta, thiếu gia như anh thấy nhiều rồi, lúc cô ta muốn động thủ anh lập tức nhảy ra." Thẩm Ấu Dao hôn một cái lên mặt anh để khen thưởng.
*Thủ thân như ngọc. Ngọc tượng trưng cho sự cao quý và trong sạch, thuần khiết. Bởi vậy, thời xưa, người quân tử, người có đạo đức cao thượng thường được ví như ngọc.
Tống Dĩ Sam vô cùng nhạy cảm với cảm xúc của con người, sau hai lần mờ ám thấy không có hiệu quả, cô ta nhận thấy Đỗ Trạch Thần đang dần bất hòa với mình nên không dám làm gì nữa, trong lòng lại càng thêm ghen tị với Thẩm Ấu Dao, rõ ràng cô ta mới là người càng khiến người ta thích hơn, chỉ vì Thẩm Ấu Dao mang bộ dạng đẹp mắt liền có thể đoạt đi tất cả hào quang của cô ta, bây giờ còn có thể gặp được một Đỗ Trạch Thần luôn cưng chiều người yêu như thế.
Sau khi tự mình cảm nhận được sự sủng ái và dung túng của Đỗ Trạch Thần dành cho Thẩm Ấu Dao, tâm tư trả thù ngay từ đầu của cô ta bắt đầu thay đổi, mục tiêu chuyển hướng, người đàn ông tốt như vậy, Thẩm Ấu Dao có thể có được, cô ta lại kém người phụ nữ kia đến mức nào?
Tống Dĩ Sam quyết định tùy thời hành động, trước tiên bắt đầu từ việc làm bạn bè. Đương nhiên sự nghiệp cũng không thể vì việc kia mà rơi xuống được, cô ta xem như bản thân đã nhìn ra, Đỗ Trạch Thần thích nhất là sự chuyên chú và nhiệt tình của Thẩm Ấu Dao đối với sự nghiệp.
Đúng lúc công ty TDO bên kia thông báo cho cô ta đi quay phim tuyên truyền, Tống Dĩ Sam liền vô cùng tích cực bay tới nước Mỹ.
Mười ngày sau, Tống Dĩ Sam hăng hái trở lại đoàn làm phim, chuyện đầu tiên chính là đi tìm Thẩm Ấu Dao: "Cô biết tôi được nghe cái gì không?"
Cô ta nói tới đây và cũng không đợi Thẩm Ấu Dao nói chuyện liền khẩn cấp nói tiếp: "Thẩm Vĩnh Ninh cùng Nhạc Nhã Ninh tìm được con gái của bọn họ rồi!" Thẩm Ấu Dao nhìn bộ dáng vui sướng khi người gặp họa của cô ta thì lắc đầu nói: "Cái này đối với cô thì có chỗ tốt gì đâu? Tôi dù mất đi thân phận thiên kim của Thẩm thị thì cô cảm thấy cô có thể thuận lợi làm đại diện cho công ty TDO không?"
Tống Dĩ Sam cảm xúc vô cùng kích động, hưng phấn nói: "Tại sao không thuận lợi? Bên trên cũng tuyên truyền, phim tuyên truyền, ảnh chụp cùng tạp chí đều đã lên...... Huống hồ, cô đoán tôi gặp được ai?"
Tất nhiên là gặp được Nhạc Nhã Ninh.
Vì sao cô ấy biết hả, vì Nhạc Nhã Ninh sau khi gặp mặt Tống Dĩ Sam liền gọi điện thoại cho Thẩm Ấu Dao, chuyện lớn như tìm được con gái lớn của Thẩm thị sau bao nhiêu năm thì trong giới thượng tầng nước Mỹ tất nhiên đều truyền ra, công ty TDO bởi vì đại diện mà vô cùng chú ý tới Thẩm thị, tự nhiên có thể nghe được tiếng gió.
Nếu như Thẩm Ấu Dao không phải con gái ruột, vậy người bạn Tống Dĩ Sam này tự nhiên cũng không có giá trị gì, cô ta còn chưa kịp làm người đại diện thì thiếu chút nữa đã bị ngâm nước nóng.
Tống Dĩ Sam gấp đến độ bốc hỏa muốn biết phương thức liên lạc của Nhạc Nhã Ninh, tự mình đi tìm bà.
Nhạc Nhã Ninh ở trong điện thoại cùng Thẩm Ấu Dao cười lạnh: "Đó căn bản không phải vì tư lợi, đó chính là lòng lang dạ sói, làm bộ như không biết mẹ tìm được con gái ruột ấy, còn nói cho mẹ biết chuyện con lừa gạt em, còn lấy cái này tranh công."
Nói đến đây, Nhạc Nhã Ninh lại cười lạnh: "Mẹ đương nhiên phải thành toàn cho cô ta rồi."
Bà đích thân đưa Tống Dĩ Sam đến trụ sở chính của công ty TDO, Tống Dĩ Sam làm người đại diện, thuận lợi quay xong.
Cho nên Tống Dĩ Sam hôm nay có thể yên tâm qua cầu rút ván, bỏ đá xuống giếng. Thẩm Ấu Dao nhìn bộ dáng của cô ta mà thầm lắc đầu, biết cô ta đã hoàn toàn hết thuốc chữa.
Tống Dĩ Sam lần này trở về, vì nghênh đón và cũng vì chúc mừng, mọi người chuẩn bị tiệc đón mừng cho cô ta.
Sau khi kết thúc công việc, các diễn viên chính cùng nhau liên hoan.
Tống Dĩ Sam vẫn luôn mang tâm sự nặng nề, rượu qua ba lần, tất cả mọi người đều nhìn ra cô ta muốn nói gì đó với Thẩm Ấu Dao nhưng lại thôi.
Mạc Duyệt nói: "Có chuyện gì nhanh nói, ấp a ấp úng làm gì?"
Tống Dĩ Sam thở dài một tiếng: "Ấu Dao, gần đây cô có gọi điện thoại cho mẹ cô không?"
Thẩm Ấu Dao ngẩng đầu nhìn cô ta diễn.
Con ả này vẫn tiếp tục nói như chưa có chuyện gì xảy ra: "Lần này, lúc tôi quay phim ở nước Mỹ thì nghe nói một ít chuyện của nhà họ Thẩm, có liên quan đến cô, nếu như không gọi điện thoại thì nhanh chóng gọi một chút đi, cũng có thể chuẩn bị tâm lý."
Mạc Duyệt nghi ngờ nói: "Nhà họ Thẩm cùng Ấu Dao có liên quan thì không phải là chuyện nhận tổ quy tông sao? Chuyện này này có khúc mắc gì chứ? Chẳng lẽ người ở nhà họ Thẩm khó ở chung? Trọng nam khinh nữ?"
Tống Dĩ Sam nhìn Thẩm Ấu Dao, lại nhìn Đỗ Trạch Thần một cái, dường như có chút hối hận đã mở miệng trước mặt mọi người: "Chuyện này vẫn là Ấu Dao tự mình xác nhận một chút đi, tôi cũng chỉ nghe được một chút tin tức, tin tức không chính xác cũng có khả năng."
Mạc Duyệt thấy dáng vẻ không tiện nhiều lời của cô ta thì cũng không truy hỏi nữa. Nhưng chuyện gay cấn vẫn không dừng lại ở đó, Đỗ Trạch Thần trên đường đi vệ sinh trở về lại bị Tống Dĩ Sam chặn lại.
"Chuyện gì?"
Tống Dĩ Sam lo lắng nói: "Tôi ở nước Mỹ nghe được một ít tin đồn không tốt, vợ chồng Quyền Hoàng cùng ảnh hậu tìm được con gái ruột thật sự..... Ấu Dao có khả năng không phải con ruột của bọn họ."
Nói tới đây cô ta nhíu mày: "Quyền Hoàng cùng ảnh hậu đều là danh nhân, nếu chuyện này bộc lộ ra, chỉ sợ sẽ đối với Ấu Dao bất lợi, cô ấy lại luôn thích đem sự tình đều buồn bực giấu ở trong lòng, tôi sợ cô ấy biết cũng không dám nói với anh, anh mấy ngày nay quan tâm Ấu Dao nhiều một chút."
Tống Dĩ Sam còn giả vờ lộ ra chút ngượng ngùng rồi nói: "Tôi biết mình có thể là làm điều thừa, anh đối với cô ấy có lúc nào không quan tâm chú, chỉ là đã là phụ nữ thì luôn có điều khó nói, hơn nữa tính cách độc lập giống như Ấu Dao thì rất nhiều chuyện có thể tình nguyện tự mình giải quyết, thậm chí là không quá nguyện ý dựa vào đàn ông."
Cô ta không dám nói thẳng ra Thẩm Ấu Dao chính là trong lòng có quỷ, không muốn dựa vào Đỗ Trạch Thần chính là không muốn tín nhiệm.
Đỗ Trạch Thần nhìn cô diễn trò châm ngòi, cười nói: "Yên tâm đi, nhưng cũng phải cảm ơn cô, Ấu Dao có thể có người bạn như cô thật sự quá tốt."
Tống Dĩ Sam ngượng ngùng cười, động tác này của cô ta và Ấu Dao lại vô cùng giống nhau, cái này kết quả từ việc luyện tập miệt mài của cô ta vì muốn giống Thẩm Ấu Dao. Đỗ Trạch Thần dừng một chút, giọng nói cũng trở nên nhẹ hơn: "Tóm lại cảm ơn cô, tôi đi trước."
Tống Dĩ Sam nhìn bóng lưng của anh thì lộ ra một nụ cười đắc ý nhưng bản thân cô ta lại ngây thơ không biết ánh mắt Đỗ Trạch Thần trở nên lạnh lùng ngay sau khi quay đầu tránh xa cô ta.
Vài ngày sau, Tống Dĩ Sam vẫn lấy danh nghĩa quan tâm Thẩm Ấu Dao mà tiếp cận Đỗ Trạch Thần, vô tình nhưng cố ý châm ngòi ly gián hai người vài lần, chỉ là không biết khi bọn họ đóng cửa phòng thì đối mặt với nhau như thế nào, dù sao, trước mặt người ngoài, Đỗ Trạch Thần vẫn đối xử với Thẩm Ấu Dao trước sau như một, thậm chí còn tốt hơn.
Hành động này của anh khiến cô ta có chút không chắc chắn về tình hình lúc trước của bọn họ, ngay lúc cô ta cho rằng thủ đoạn của mình trở nên công cốc không có hiệu quả thì đụng phải Đỗ Trạch Thần đang vội vã rời khỏi đoàn làm phim.
Tống Dĩ Sam thấy sắc mặt anh không tốt, tò mò nói: "Đỗ thiếu gia, anh đây là muốn đi đâu?"
Tròng mắt Đỗ Trạch Thần bắt đầu xoay chuyển, mọi người đều nói không tìm đường chết thì sẽ không chết, muốn cô ta chết, đương nhiên phải cổ vũ cô ta đi làm cái gì đó rồi! Nghĩ tới đây anh liền bắt đầu diễn, lộ ra vẻ căm tức nói: "Mẹ tôi bị chuyện của nhà họ Thẩm làm cho tức giận."
Tống Dĩ Sam đè nén vui mừng ở trong lòng: "Như thế nào, Ấu Dao quả nhiên......" Đỗ Trạch Thần hừ lạnh một tiếng: "Giả mạo …"
Anh còn lộ ra bản thân dường như cảm thấy buồn khổ nhưng không thể p.hát ti.ết, coi Tống Dĩ Sam là bạn tốt: "Tôi đối với cô ấy còn chưa đủ tốt sao? Tôi cưới Dao Dao thời điểm cô ấy là cô nhi a, tôi lúc nào ghét bỏ vợ mình chứ, tội gì mà cô ấy lại muốn làm loại chuyện này......"
Nói xong lại cảm thấy bây giờ mình nói hình như không ổn, anh liền vội vàng nói: "Chuyện này cô làm ơn đừng nói với Ấu Dao, tôi sẽ xử lý thật tốt, cô ấy có lẽ cũng là vì nhất thời bị ma quỷ ám ảnh."
Tống Dĩ Sam gật đầu nói: "Yên tâm đi, tôi sẽ không làm như thế, chúng ta chính là bạn bè tốt."
Mới là lạ!
Tống Dĩ Sam nhìn hướng Đỗ Trạch Thần rời đi, trong lòng không ngừng vui mừng như cờ ra mặt trận, thời cơ của cô ta đến rồi!
Ngày hôm sau, đề tài <> liền lên top hot search.
Trong đề tài có người biết chuyện tiết lộ, con gái ruột của vợ chồng Thẩm thị đã tìm thấy, hiện tại đang ở nước Mỹ, Thẩm Ấu Dao căn bản không phải con gái ruột của Thẩm Vĩnh Ninh, cô là đồ giả mạo.
Trên mạng lập tức xôn xao, cũng may có kinh nghiệm từ mấy lần trước, cư dân mạng cũng thông minh hơn rất nhiều.
[ Cho nên Thẩm Ấu Dao lừa vợ chồng Thẩm thị sao? ]
[ Cũng không nhất định, nếu là thất lạc nhiều năm, Ấu Dao cũng là cô nhi, có lẽ chỉ là nhận lầm. ]
[ Thứ này là lời đồn đi, Thẩm thị chính là tập đoàn tài chính nước Mỹ, chuyện lớn như vậy nếu là thật thì tôi khẳng định, người ta sẽ tuyên bố trước mặt bàn dân thiên hạ, nếu người ta không tuyên bố thì người bình thường làm sao có thể biết? ]
[ Đau lòng cho Thẩm Ấu Dao, sao lúc nào cũng có người không buông tha chị ấy vậy. ] [ Không có biện pháp, cây to thì đón gió, vận khí quá tốt thì luôn luôn có người không ưa. ]
[ Là vận khí tốt hay là do thủ đoạn cao a, trước không nói quá trình thì từ kết quả mà xem, cô ta mới xuất đạo hơn một năm và cũng đã trải qua nhiều chuyện như vậy, hơn nữa mỗi một chuyện đều có thể làm cho địa vị của cô ta nâng cao một bước, trực tiếp từ một cô nhi không nơi nương tựa nhảy lên thành nữ chủ nhân của Đường thị, bây giờ còn là thiên kim tập đoàn tài chính của nước Mỹ, nói cô ta đơn thuần không có tâm cơ tôi mới không tin. ]
[ Ta cảm thấy chuyện này có thể là thật, chuyện vợ chồng Thẩm thị trở về nước Mỹ mọi người đều biết, con gái vừa mới nhận về không phải bảo bối thì sao? Chẳng phải nên trực tiếp đưa về nhận mặt tổ tiên sao? Nhưng tại sao bọn họ lại để Thẩm Ấu Dao một mình ở đây, để cô ấy tự mình trở về. ]
[ Dù sao tôi cũng phải chờ tin tức chính thức, gặp phải chuyện của Đỗ thiếu gia và Thẩm Ấu Dao, đều phải cẩn thận đối đãi, bằng không dễ dàng bị mất mặt. ] Tống Dĩ Sam để điện thoại di động xuống, mặc dù đối với việc cư dân mạng không tập trung công kích Thẩm Ấu Dao có chút bất mãn nhưng nghĩ có một nửa người hoài nghi cũng đủ để Thẩm Ấu Dao lo lắng đề phòng.
Cô ta vừa nghĩ vừa đi đến phòng của Thẩm Ấu Dao, trong phòng chỉ có một mình Thẩm Ấu Dao, thậm chí còn giả mù sa mưa* nói một câu: "Ấu Dao, cô không sao chứ?" Đáng tiếc Thẩm Ấu Dao cũng không có kích động như trong tưởng tượng của cô ta, ngược lại còn thản nhiên nói: "Nhờ phúc của cô mà."
*Giả mù pha mưa: Giả chơi để làm thật, nhân cái cớ nhỏ mọn mà gây thành sự việc lớn.
Tống Dĩ Sam ra vẻ khó hiểu: "Cô nói cái gì vậy? Tôi nghe không hiểu." "Cô không cần phải giả ngu với tôi làm gì cho mệt người ra!" Thẩm Ấu Dao cười nói: "Chuyện này trừ cô ra thì không ai biết."
Tống Dĩ Sam lại sợ cô ghi âm gì đó mà lưu lại nhược điểm nên kiên quyết không thừa nhận: "Tôi cảm thấy cô hiểu lầm tôi rồi."
Thẩm Ấu Dao bình tĩnh tự thuật lại mọi chuyện: "Chuyện vợ chồng Thẩm thị nhận lại con gái ruột, bọn họ cũng không có ý định công khai, chuyện này chỉ có giới thượng lưu nước Mỹ biết."
Nhạc Nhã Ninh cùng Thẩm Vĩnh Ninh đương nhiên có thể nghĩ đến chuyện này nếu công khai thì đối với Thẩm Ấu Dao bất lợi, cho nên vợ chồng cũng không có ý định trắng trợn tuyên bố ra ngoài, mà chuyện của giới thượng lưu nước Mỹ rất khó truyền đến nước khác của bọn họ.
"Mà cô, bởi vì thiếu chút nữa bị TDO hủy hợp đồng làm người đại diện nên phải đi tìm mẹ tôi."
Nói đến đây, Thẩm Ấu Dao liền thở dài: "Nếu không có tôi, làm sao cô có thể lấy được TDO? Không nghĩ tới cô lại vong ân phụ nghĩa như thế."
Nghe được câu này, Tống Dĩ Sam bỗng nhiên nổi giận: "Cái gì là bởi vì vô sao? Rõ ràng là do tôi tự mình tranh thủ lấy được được!"
Cô ta kích động nói: "Công ty TDO cũng chỉ nể tình cô là thiên kim Thẩm thị nên mới mời cô làm người đại diện, hôm nay người ta nhận được con gái ruột và đưa cô ấy trở về thì làm sao phải nhận cô, một thứ hàng giả! Ngược lại bởi vì cô, tôi thiếu chút nữa đã mất đi lần làm người đại diện này, cuối cùng còn không phải dựa vào chính tôi tranh thủ mới có được sao?".
"Đúng vậy, dựa vào việc cô bán đứng tôi!" Thẩm Ấu Dao cười lạnh: "Làm bộ như không biết chuyện chạy đi nhắc nhở mẹ tôi không nên mắc mưu tôi...... "
"Còn có ý gọi mẹ? Người ta có nhận cô không?" Tống Dĩ Sam cười khẩy: "Cô vốn là một kẻ nói dối! Đừng cho là tôi không biết, cô từ nhỏ đã lớn lên ở cô nhi viện, làm sao có thể có cha mẹ ở nước Mỹ?! Chính mình muốn trèo cành cao nhưng lại thất bại, sự tình bại lộ liền muốn đổ hết lên trên đầu tôi, cô đúng là rất biết bắt nạt người khác."
Thẩm Ấu Dao đối với năng lực trả đũa của người phụ nữ lòng lang dạ sói này liền rõ ràng hơn bao giờ hết, bây giờ xem thế là đủ rồi, cô cũng không muốn nhiều lời với con ả này nữa, tam quan bất đồng, khó mà giao tiếp cho được: "Mặc kệ như thế nào, cô tự giải quyết cho tốt đi, về phần muốn xem chuyện cười của tôi? Vậy chỉ sợ phải làm cho cô thất vọng rồi."
"Rốt cuộc là ai thất vọng thì không biết được đâu, ngược lại là cô, tự cầu nhiều phúc cho bản thân đi."
Tống Dĩ Sam nói: "Hiện giờ vợ chồng Quyền Hoàng Ảnh Hậu cùng Đỗ thiếu gia đều biết cô là một kẻ lừa đảo, để tôi xem cô còn có thể an an ổn ổn làm Đỗ phu nhân, làm thiên kim nhà họ Thẩm không?!"
Tống Dĩ Sam đi rồi, Mạc Duyệt vẻ mặt mông lung từ trong phòng đi ra, cô ấy đến sớm hơn Tống Dĩ Sam, nhìn thấy tin tức liền chạy tới trước, chưa hỏi được hai câu liền nghe được tiếng gõ cửa, Thẩm Ấu Dao bỗng nhiên bảo cô ấy trốn đi, Mạc Duyệt còn tưởng rằng là chuyện gì nhưng cô nàng cũng không nghĩ rằng lại là Tống Dĩ Sam. Hơn nữa còn là một Tống Dĩ Sam mà cô ấy hoàn toàn không biết.
"Rốt cuộc là chuyện gì đã xảy ra?" Mạc Duyệt nói: "Đó thật sự là Tống Dĩ Sam sao? Cô ta có phải bị thứ dơ bẩn gì nhập vào người hay không?"
Thẩm Ấu Dao nghe xong câu hỏi từ bạn mình thì có chút dở khóc dở cười: "Ngay từ đầu tôi cũng cảm thấy khó có thể tin, nếu như không phải cô ta uy hiếp tôi thì tôi đã nghĩ khác, cô ta bắt phải tôi phải đem cơ hội làm người đại diện của TDO cho cô ta, không làm theo thì sẽ phơi bày chuyện này ra ánh sáng."
Mạc Duyệt nói: "Lộ ra ánh sáng gì của cô mới được? Cô ta làm sao có thể theo dõi cô chứ?"
"Tiết lộ chuyện tôi giả mạo làm con gái nhà họ Thẩm."
"Cho nên cô thật sự… "
Mạc Duyệt kinh ngạc trợn to hai mắt, cho rằng tam quan* của Thẩm Ấu Dao cũng sụp đổ.
*Tam quan: Thường dùng để nói về cách mà một người nhìn, đánh giá về các sự vật, sự việc trong thế giới.
"Nghĩ cái gì vậy?" Thẩm Ấu Dao bật cười: "Tôi không phải giả mạo nhưng cũng có khả năng quả thật không phải thân sinh." (Ý của Thẩm Ấu Dao là cô không phải giả mạo làm con gái nhà họ Thẩm nhưng cũng không phải con gái ruột vì cô tới từ thế giới khác, và Thẩm Ấu Dao ko giải thích vì Mạc Duyệt không biết cô là người thế giới khác)
Cô kể lại chuyện hồi nhỏ của cô và Tống Dĩ Sam, còn có chuyện cô và Đỗ Trạch Thần điều tra được: "Cho nên cô ta chắc chắn tôi không có cha mẹ ở nước Mỹ, chắc chắn tôi là giả vờ giả vịt."
"Khi đó cô ta biết được TDO muốn tìm tôi làm người đại diện, liền lấy cái này uy hiếp tôi, yêu cầu tôi đem người phát ngôn cho cô ta."
Mạc Duyệt còn có chút phản ứng không kịp: "Làm sao có thể? Tôi cùng cô ta ở chung lâu như vậy......"
Thẩm Ấu Dao nói: "Cô không phải đã tận mắt nhìn thấy sao?"
Mạc Duyệt nghĩ tới điều gì, vội vàng nói: "Cô cứ như vậy để cô ta uy hiếp mình?" Thẩm Ấu Dao cười nói: "Đương nhiên là không rồi. Tôi tại sao phải xấu hổ chứ, hợp đồng làm người đại diện kia đối với tôi không quan trọng lắm, và chính tôi cũng không muốn nhận, hôm nay tôi cho cô nghe vở kịch này là bởi vì khoản thời gian trước cô ta uy hiếp tôi bảo tôi phải cho cô ta làm nữ chính của <."
Mạc Duyệt trừng to mắt: "Cô nói cái gì cơ?"
"Tôi không để ý đến cô ta nhưng vẫn lo lắng cô ta lại định giở thủ đoạn khác." Thẩm Ấu Dao nói: "Cho nên cô đề phòng một chút đi, một khi có chỗ dựa lớn hơn, cô ta sẽ không ngại giẫm lên người đã giúp cô ta leo lên đâu, lúc ấy cô ta đề nghị tôi ra mặt để đắc tội với cô, lúc ấy cô ta tự nhiên vẫn là Tống Dĩ Sam ôn hòa hữu lễ, nghĩa khí với bạn bè."
Mạc Duyệt chợt nhớ tới cái gì, ánh mắt trở nên lạnh: "Cho nên lúc trước Triệu Hiểu Đan căn bản cũng không có cái gọi là quy tắc ngầm, là cô ta muốn nhân vật kia! Cô cũng từng là bạn thân của Tống Dĩ Sam."
"Nội định quy tắc ngầm? Cô ta thật đúng là rất thích dùng cái cớ này, lúc trước cô nhìn tôi không vừa mắt không phải cũng là bởi vì cái này sao? Có lẽ ở trong mắt Tống Dĩ Sam, tất cả những thứ cô ta không thể dành được đều bởi vì ông trời không công bằng đi."
Mạc Duyệt nghĩ đến lúc trước mình tận tâm tận lực giúp cô ta như vậy, cảm giác một lời thật lòng cho chó ăn, tức giận đến muốn điên người!
Cô nhớ tới lúc trước Tống Dĩ Sam ở trước mặt cô cố ý vô tình châm ngòi ly gián Thẩm Ấu Dao: "Cô ta hiển nhiên đã sớm theo dõi cô, lúc vào đoàn làm phim <>, cô vẫn còn là một cô nhi sao?"
"Khi đó cô ta hình như không muốn gặp tôi, đúng không?"
Thẩm Ấu Dao nói: "Tống Dĩ Sam đem hết toàn bộ sức lực đổi lấy vận mệnh nhưng ngược lại, nó lại làm cho cô ta cất bước gian nan hơn, cô ta cảm thấy tôi cứ như cái gì cũng chưa từng làm liền chiếm được hết thảy......"
"Ha ha." Mạc Duyệt cười lạnh: "Thế giới này không có hoàn toàn công bằng nhưng tất cả bất hạnh của cô ta không phải đều là kết quả do lựa chọn của cô ta sao? Tôi không nói thủ đoạn lúc trước của cô ta như thế nào, con ả này hiện tại khổ hơn những ai? Một đường đi tới bao nhiêu người tận tâm tận lực giúp nó, nó lại còn ngại không đủ?!"
Nói tới đây, Mạc Duyệt bỗng nhiên nói: "Ảnh hậu Nhạc thật sự làm chỗ dựa vững chắc cho cô ta sao?"
Thẩm Ấu Dao cười cười nói: "Cô nói xem? Người đại diện của TDO, mẹ tôi vốn không cho tôi nhận, vừa lúc cô ta muốn tới đoạt, thuận thế liền cho cô ta luôn." "Cho nên cái gọi là Thẩm thị làm chỗ dựa vững chắc cho cô ta hoá ra là ảnh hậu Nhạc cố ý để cho cô ta tiếp nhận cái hợp đồng làm người đại diện kia?"
Mạc Duyệt nói: "TDO xảy ra vấn đề có phải không?"
Thấy Thẩm Ấu Dao kinh ngạc, Mạc Duyệt nói tiếp: "Chuyện xảy ra khác thường tất nhiên sẽ có điềm gở, làm người đại diện thì điều cần nhất chính là hình tượng thương hiệu tốt đẹp cùng danh tiếng bản thân, cô dù là thiên kim của Thẩm thị mà bọn họ làm như vậy cũng quá vi phạm nguyên tắc đi, chưa kể......"
Quả nhiên, những người biết suy nghĩ đều giống nhau, Mạc Duyệt cũng vậy, cô ấy biết quan sát và suy nghĩ, Thẩm Ấu Dao gật gật đầu: "Mẹ tôi nói bên trong hình như có vấn đề gì đó rất lớn nhưng cũng không nói cụ thể là cái gì."
"Dù sao Tống Dĩ Sam xui xẻo là được rồi!"
Mạc Duyệt cuối cùng cũng nguôi giận một chút: "Nói như vậy, chuyện con gái ruột của Quyền Hoàng và Ảnh Hậu cũng là giả?"
Thẩm Ấu Dao nói: "Cái kia hình như là thật."
Mạc Duyệt nhìn dáng vẻ bình tĩnh của cô thì cũng sốt ruột thay cô: "Cái gì mà hình như là thật, chuyện quan trọng như vậy ngay cả kết luận cô cũng không có? Vạn nhất bị Tống Dĩ Sam nắm được tiết tấu, châm ngòi ly gián thành công thì sao, lúc ấy phiền toái đến như mưa ấy."
Thẩm Ấu Dao nói: "Yên tâm đi, tôi cùng bọn họ quan hệ rất tốt, hôm nay thứ cô ta đắn đo cũng chỉ là thân phận thiên kim Thẩm thị, cô cảm thấy sau khi tôi làm thiên kim cùng lúc trước có cái gì khác nhau sao?"
Mạc Duyệt sửng sốt một chút, sau đó cười nói: "Cũng đúng, hoàn toàn không có gì khác biệt, cô cũng không dùng thân phận thiên kim này để mưu cầu lợi ích gì a, chỉ có việc duy nhất là làm người đại diện của TDO bị cô từ chối thôi. Tống Dĩ Sam nói cô dựa vào cái gì có thể thành công?"
Mạc Duyệt cười nhạo: "Chỉ bằng bản thân cô thôi cũng có thể dễ dàng giữ vững." Nói đến đây, Mạc Duyệt thật sự bội phục Thẩm Ấu Dao, ngay cả sau khi cô ấy nghe nói tới chuyện con gái ruột của Thẩm thị đã tìm được thì điều đầu tiên Mạc Duyệt cô nghĩ đến chính là mất đi thân phận này thì sẽ mang đến bao nhiêu phiền toái cho Thẩm Ấu Dao, nhưng cho tới bây giờ cô ấy cũng không nghĩ tới, có thân phận này hay không đối với Thẩm Ấu Dao mà nói, căn bản cũng không quan trọng, Thẩm Ấu Dao vẫn là Thẩm Ấu Dao. "Nói như vậy, Đỗ thiếu gia cũng biết?"
Thẩm Ấu Dao gật gật đầu: "Anh ấy lần này trở về chính là để xử lý mấy chuyện này, nhà họ Thẩm bên kia hình như cũng có chút vấn đề."
"Trước mặc kệ nhà họ Thẩm của cô đi!"
Mạc Duyệt vỗ tay cười: "Chỉ cần Tống Dĩ Sam không có biện pháp thực hiện tiếp mấy hành động kia là được, loại người như cô ta, cả đời vĩnh viễn đều gắn với tính kế, đoán chừng là không biết chỗ tốt của việc sống bằng phẳng, đó chính là vĩnh viễn cũng không lo lắng sẽ bại lộ cái gì.
"Như vậy cũng tốt, cứ nhảy đi, nhảy đi."
Mạc Duyệt khẩn cấp nói: "Để cho cô ta bay nhảy thật tốt, nhảy càng vui thì chết càng thảm, đây chính là chân lý của giới giải trí."
Đạo lý này rất nhiều người biết, đáng tiếc đến phiên cô ta thì nhiều cũng thành ít, mà đã ít còn càng ít đến đáng thương.
Mỗi người nhảy nhót đều sẽ ôm may mắn trong lòng, cô ta chuẩn bị mọi thứ chu toàn, chỗ dựa vững chắc của cô ta cũng đủ vững chắc thì cô ta sẽ không bao giờ ngã xuống, cho nên vì sao cô ta không thể có lựa chọn tốt hơn đây?
Sau khi Tống Dĩ Sam nhận lời làm đại diện của TDO, chỗ tốt rất nhanh liền hiện ra, người đại diện của cô ta lập tức lấy cho cô ta vài kịch bản điện ảnh, trong đó đạo diễn nổi tiếng quốc tế Lê Dũng <> đặc biệt làm cho cô ta kinh hỉ, bởi vì nữ chính trước đó xảy ra chút chuyện ngoài ý muốn mà không có cách nào tham gia diễn xuất, cho nên hiện tại đang khẩn cấp sàng lọc người mới, bởi vì vấn đề hạn chế hình tượng nên phải tung lưới rộng.
Tống Dĩ Sam cũng có cơ hội này, một khi được chọn liền lập tức vào nhóm và bắt đầu quay phim.
Theo lý mà nói, loại kịch bản này phải từ chối nhưng đây chính là phim điện ảnh của đạo diễn nổi tiếng quốc tế, so với đoàn làm phim Sở Minh Hoàng thì không biết mạnh hơn bao nhiêu lần, hơn nữa vụ bê bối thiên kim thật giả của Thẩm Ấu Dao vừa mới bắt đầu, về sau nếu tiếp tục lên men thì bộ phim này có thể quay tiếp hay không vẫn là một vấn đề nan giải.
Tuy rằng thứ Tổng Dĩ Sam muốn nhất vẫn là vai nữ chính trong <>, nhưng hiện giờ Thẩm Ấu Dao đã không còn năng lực, chút chuyện nhỏ này cũng không tiện cầu xin Nhạc Nhã Ninh, cho nên bộ phim kia cô ta tạm thời không thể nghĩ đến.
Gần đây tất cả mọi người đều cảm thấy Tống Dĩ Sam đóng phim cho có lệ nhưng kỳ quái là đạo diễn Cao lại không trách móc nặng nề, luôn lặp đi lặp lại, mọi người nghi hoặc nhưng Tống Dĩ Sam lại đắc chí, quả nhiên diễn xuất của cô ta có thể lên, thiếu hụt chỉ là cơ hội.
Con ả này cảm thấy từ sau khi giẫm đạp lên Thẩm Ấu Dao, cuộc sống của cô ta bắt đầu thuận buồm xuôi gió, sau khi nghiên cứu kịch bản, lại thử vai một lần nữa, phó đạo diễn của <> liền liên lạc với cô ta: "Diễn xuất của cô không tệ, tôi và đạo diễn đều rất xem trọng cô, nhưng bây giờ cô vẫn còn ở đoàn làm phim khác đúng không? Bộ phim này của chúng tôi không cho phép diễn chỗ khác, cho nên chúng tôi có thể phải chọn người khác, sau này chúng ta có cơ hội lại hợp tác sau nhé."
Tống Dĩ Sam vội vàng ngăn cản: "Ai, đạo diễn, đạo diễn, cái này với tôi không thành vấn đề."
Phó đạo diễn nói: "Tôi đặc biệt xem qua rồi, bên cô diễn mới sắp xếp không đến một phần ba bộ phim, bên chúng tôi bất luận như thế nào cũng không đợi được cô đâu."
Tống Dĩ Sam nói: "Tôi không có ý đó, ngài xem nếu tôi thật sự không thể đi quay, còn đi thử vai, vậy không phải là đùa ngài sao? Thật không tôn trọng người khác, trên thực tế đoàn làm phim của tôi ở đây sắp rời khỏi rồi."
"Sao? Đã xảy ra chuyện gì?"
Phó đạo diễn nghi hoặc nói: "Đỗ thiếu gia đầu tư kịch bản, hẳn là sẽ không kém đi? Tại sao phải rút lui?"
"Ngài cũng biết là Đỗ thiếu gia đầu tư sao?"
Tống Dĩ Sam cười khổ: "Vẫn là chủ yếu đầu tư cho Thẩm Ấu Dao thôi, bởi vì tôi đi nước Mỹ gặp qua ảnh hậu Nhạc, cô ấy không quá thích tôi......"
Phó đạo diễn bừng tỉnh đại ngộ: "Thì ra là như vậy, nói như thế, cô cùng ảnh hậu Nhạc có quan hệ không tệ sao?"
"Cũng chỉ ở mức tạm được thôi!"
Tống Dĩ Sam cười nói: "Bà ấy rất chiếu cố tôi, việc làm đại diện cho TDO bà ấy giúp tôi không ít việc."
Ngữ khí của phó đạo diễn quả nhiên nhiệt tình hơn rất nhiều: "Vậy quả thật không tệ, như vậy đi, cô rời khỏi bên kia trước, đạo diễn bên này xác nhận cô có thể quay xong chúng ta liền ký hợp đồng."
"Thật ra có thể ký hợp đồng trước cũng không sao."
Tống Dĩ Sam nói: "Tôi bên này có thể cam đoan thuận lợi rời khỏi đoàn làm phim." Phó đạo diễn cười nói: "Cô Tống hình như nghĩ sai rồi, tôi đây là vì muốn tốt cho cô thôi, phải biết rằng trong giới chúng ta cũng không có bí mật gì có thể giấu cả, cô cùng chúng tôi ký hợp đồng trước xong lại rời đoàn, đoàn bên kia làm phim có thể có nhiều người thích nắm được nhược điểm của người khác, cô không phải nói Thẩm Ấu Dao nhìn thấy cô liền không vừa mắt sao? Vạn nhất cô ta cố ý bới móc, nói cô Tống đây chính là làm trái hợp đồng, cô ta sẽ gây phiền toái không tính, nếu ồn ào lên tới đạo đức nghề nghiệp của diễn viên thì còn ảnh hưởng danh dự của cô nhiều nữa."
Tống Dĩ Sam cũng kịp phản ứng, lần đầu tiên cô ta ký hợp đồng lớn như vậy nên đúng là quá mức vội vàng: "Ngài nói rất đúng, tôi sẽ mau chóng hủy hợp đồng."
Tác giả có lời muốn nói: Để lộ sơ hở rồi…