• Màu nền:
  • Font chữ:
  • Chiều cao dòng:
  • Kích Cỡ Chữ:

Sau một đêm ngọt ngào, ngày hôm sau khi trời đã nhá nhem tối, Đỗ Trạch Thần tỉnh dậy trước, anh mở mắt ra nhìn người đang nằm bên cạnh, cười khúc khích, cứ nhìn chằm chằm và tự hỏi tại sao so với đêm qua trông lại càng xinh đẹp hơn?

Thẩm Ấu Dao trở mình, mở to mắt, Đỗ Trạch Thần đột nhiên giả vờ nằm xuống.

Thẩm Ấu Dao:...

Làm sao mà cô không phát hiện ra sự di chuyển lớn đến vậy chứ?
Nhưng điều cô chú ý tới lại là một vấn đề khác: “Chân của anh…”

Do phía dưới thắt lưng không được thoải mái nên khi ngủ Đỗ Trạch Thần chỉ có thể nằm thẳng, lật người di chuyển rất bất tiện, động tác bật ngửa dậy vừa rồi tuyệt đối không làm được.

Đỗ Trạch Thần đang hơi chột dạ, thấy cô không chú ý tới anh liền nhân cơ hội nói: “Bây giờ anh có thể đi lại được rồi!”
Thẩm Ấu Dao kinh ngạc hỏi: “Thật sao?”
Đỗ Trạch Thần bước xuống đất, có thể thấy phần thắt lưng của anh có lực, mặc dù còn hơi vụng về nhưng anh đã có thể tự mình đứng lên mà không cần bất cứ thứ gì hỗ trợ, sau đó anh bắt đầu bước từng bước giống như một đứa trẻ mới biết đi.

Thẩm Ấu Dao kinh ngạc nhìn động tác của anh, vô thức mở rộng vòng tay của cô để bảo vệ xung quanh anh.

Đỗ Trạch Thần bước chậm rãi về phía trước vài bước, cười nói: “Bác sĩ nói với tiến triển này, chỉ một tháng nữa anh sẽ trở lại bình thường.”
Thẩm Ấu Dao vui mừng giơ ngón tay cái với anh: “Anh giỏi lắm!”
Trong hai tháng này, lúc nào rảnh rỗi cô đều sẽ cùng anh đi tập phục hồi chức năng, cô nhìn thấy tất cả sự chăm chỉ nỗ lực và kiên trì của anh, mỗi lần thấy anh mệt mỏi đến mức suýt ngã quỵ, cô càng xót xa thêm.

Hiện giờ mọi thứ đều tiến triển tốt, bình minh của chiến thắng đang ở ngay trước mắt, cô thật sự rất hạnh phúc.

Đỗ Trạch Thần nhìn cô nên phân tâm, hai chân hơi loạng choạng, khi nhìn thấy Thẩm Ấu Dao dang rộng vòng tay, anh nhanh trí thuận theo thế mà ngã nhào vào lòng cô, anh ngửi hương thơm trên cổ cô, quả nhiên anh vẫn thích ôm cô trong vòng tay như thế này.

“Anh không sao chứ?” Thẩm Ấu Dao lo lắng nhìn hai chân của anh.

Đỗ Trạch Thần cười nói: “Không sao, anh chỉ hơi mệt thôi.” Anh thì thầm bên tai cô: “Ấu Dao, cảm ơn em. Chính em là người đã cho anh một cuộc đời mới.”
Thẩm Ấu Dao không phủ nhận, cười nói: “Em cũng muốn cảm ơn anh, cảm ơn sự nỗ lực và kiên trì của anh, anh vô cùng tuyệt vời!”

Đỗ Trạch Thần siết chặt vòng tay, anh rất thích tư thế ôm này.

Mãi cho đến khi có tiếng gõ cửa, Tiểu Mầm nhắc nhở Thẩm Ấu Dao rằng đã đến lúc phải đi quay phim, cả hai mới tách ra.

Thẩm Ấu Dao dìu Đỗ Trạch Thần ngồi lên xe lăn: “Khi nào anh Chu đến đón anh vậy?”
“Buổi chiều.” Đỗ Trạch Thần thở dài, nếu có thể, anh thực sự không muốn rời đi, nhưng anh lo lắng nếu không đi sẽ bị lộ, đây là lần đầu tiên trong đời anh phải học cách kiên nhẫn, và anh còn chưa quen lắm.

Cho nên anh cũng không biết chính mình đã bị lộ.

“Hôm nay phần diễn của em khá nhiều.” Đỗ Trạch Thần nói: “Anh vẫn chưa được thấy em chính thức đóng phim.”
Hôm qua anh đã thảo luận cùng với Quý Minh Thành, hôm nay anh đặc biệt điều chỉnh thứ tự quay phim của Thẩm Ấu Dao, tối hôm qua đã thông báo đến cho tất cả các bộ phận.

Cả hai đi ra ngoài đụng phải Mạc Duyệt và Triệu Hiểu Đan, bởi vì có Đỗ Trạch Thần ở bên cạnh nên không ai dám nói chuyện, thật sự rất khó chịu khi phải đối mặt với Đỗ thiếu gia.

Nhưng trước khi buổi quay phim chính thức bắt đầu, Mạc Duyệt vẫn không nhịn được mà nói với Thẩm Ấu Dao: “Đúng là ỷ vào có người chống lưng cho nên rất kiêu ngạo.”
Thẩm Ấu Dao phớt lờ những lời cô ta nói, nhận lấy kịch bản và nói: “Ta bị đuổi giết ở chỗ này, sau đó gặp được ngươi, khi hai chúng ta vừa thấy nhau đã có một loại cảm giác thân thiết, mà những người đuổi giết đều là mấy người lâu la nên không phải là mối uy hiếp lớn với chúng ta, cho nên chúng ta vừa chạy trốn vừa cảm thấy vô cùng kí.ch thí.ch vui vẻ, đúng không?”
Sáng hôm nay hai người còn có cảnh phải diễn phối hợp, đó là cảnh khi Tiêu Diều bị đuổi giết trong lần gặp đầu tiên, Hạ Diên và Hồ Trường Thanh đã ra tay cứu giúp.

Mạc Duyệt cũng tức giận vì ngày hôm qua Đỗ Trạch Thần đã làm cô ta xấu hổ, nhưng bây giờ đối mặt với trạng thái hoàn toàn không có phản ứng của Thẩm Ấu Dao, cô ta cảm thấy như bị mắc nghẹn một cục bông ở bên trong, chặn hết cơn giận dữ của cô ta.

Cô ta tự nhận bản thân là một diễn viên chuyên nghiệp, sẽ không bao giờ vì ân oán cá nhân mà làm ảnh hưởng đến việc quay phim, nhưng việc thể hiện một cuộc gặp gỡ vui vẻ trong cảnh này đã gây không ít khó khăn cho cô ta, lại còn phải đối diện với Thẩm Ấu Dao…

“Đa tạ người bạn đã ra tay giúp đỡ, về sau ta nhất định sẽ báo đáp.”

“Không biết vì sao mà khi nhìn thấy ngươi ta lại cảm thấy rất thân thiết, mẫu thân ta thường nói ta có một vị muội muội bị thất lạc, chẳng lẽ người đó là ngươi!”
Giọng cô thánh thót và nét mặt vui vẻ giống như một cô gái thực sự không biết gì về thế giới bên ngoài, bỗng gặp được một người bạn tâm đầu ý hợp mà vui sướng.

Đôi mắt của cô trong veo đến nỗi Mạc Duyệt không có cảm giác khó chịu nào, cuối cùng bị cuốn theo vai diễn…

“Cắt! Được rồi, biểu hiện tốt lắm!” Quý Minh Thành khen ngợi.

Mạc Duyệt im lặng suy tư, cô ta ở trong giới này đã mấy năm, những cộng sự làm việc đều giống nhau, cho nên cô cảm nhận được tài diễn xuất của Thẩm Ấu Dao.

Rõ ràng cô ta không tìm được bóng dáng của Tiêu Diều trên người Thẩm Ấu Dao, nhưng một khi vào diễn thì không hề có cảm giác khó chịu, trong đoàn làm phim này, ngoại trừ nam chính và mấy diễn viên gạo cội thì cô là người có nét diễn dễ chịu nhất.

Hoàn toàn không giống như lời Triệu Hiểu Đan nói là thiếu kỹ năng diễn xuất…

Hôm nay Mạc Duyệt không rời đi, cô ta ở lại phim trường xem Thẩm Ấu Dao diễn các cảnh khác, sau đó mới phát hiện hầu như không có NG*, Quý Minh Thành rõ ràng rất yêu thích Thẩm Ấu Dao.

*NG là những cảnh quay phim bị lỗi hay không đạt chất lượng và bắt buộc phải quay lại.

Cũng đúng, nếu đổi lại Mạc Duyệt là đạo diễn, thì cô ta cũng sẽ thích Thẩm Ấu Dao.

“Được rồi, buổi sáng chúng ta dừng ở chỗ này đi!” Quý Minh Thành nói: “Ăn cơm xong thì chuẩn bị quay cảnh “hắc hóa”!”

Mạc Duyệt thấy hơi khó hiểu: “Làm sao quay cảnh đó được? Không phải quay lúc sau sao?”
Cảnh này không những là một trong những phân đoạn nổi bật của Thẩm Ấu Dao mà còn là điểm nổi bật của cả bộ phim, sau khi Tiêu Diều hắc hóa thành ma, tình cảm của Hạ Diên cũng sẽ thay đổi từ một người tỷ muội thân thiết trở thành kẻ xấu cần phải đề phòng…

Quý Minh Thành cười nói: “Đỗ thiếu gia nói Thẩm Ấu Dao hơi chậm chạp, chỉ có diễn xuất mới khiến cô ấy nhanh chóng hòa nhập đoàn phim, cảnh này khá khó diễn, mọi người phải phối hợp với nhau rất nhiều, cho nên mới yêu cầu quay trước để mọi người có cơ hội làm quen dần.”
IQ và EQ của Mạc Duyệt không quá thấp nên cô ta lập tức đoán ra nhất định là Quý Minh Thành đã nói quá lên, cô ta có thể tưởng tượng ra lời nói ban đầu của Đỗ Trạch Thần: “Không phải mọi người đều nói diễn xuất của cô ấy không tốt, là đi ăn cắp vai diễn của người khác sao? Vậy thì hãy nhìn kỹ thực lực của cô ấy đi!”
Nếu anh dám sắp xếp như vậy, chứng tỏ anh tuyệt đối tin tưởng vào thực lực của Thẩm Ấu Dao.

Mạc Duyệt nhìn về phía Thẩm Ấu Dao, cô đang ngồi ở bên cạnh Đỗ Trạch Thần, không biết đang nói gì mà nở nụ cười rất tươi.

Mạc Duyệt hơi sửng sốt, cô đã vào đoàn làm phim được hơn một tuần rồi, chưa bao giờ nhìn thấy Thẩm Ấu Dao cười, thì ra khi ở bên Đỗ Trạch Thần cô vui vẻ đến vậy sao?

Đỗ Trạch Thần vẫn mời cơm trưa như cũ, chỉ mời đạo diễn và bộ phận nhân viên công tác, những người xa lánh Thẩm Ấu Dao vẫn ăn cơm hộp của đoàn làm phim đặt.

Mạc Duyệt cảm thấy buồn cười, cô ta đã sớm nghe danh tiếng Đỗ thiếu gia làm việc tùy theo tâm trạng và sở thích giống như một đứa trẻ, bây giờ xem ra đúng là danh bất hư truyền.

Tiểu Mỹ tức giận nói: “Chị, tối nay em cũng gọi món đắt tiền, chúng ta cùng nhau đi ăn đi? Đúng là chỉ biết khoe khoang mình là người có tiền!”

Mạc Duyệt liếc nhìn một cái rồi nói: “Thôi đi, có gì mà phải so đo với anh ta, mời người ăn cơm chẳng lẽ không được quyết định ai được ai không hay sao?”

Triệu Hiểu Đan ngồi cách đó không xa đang mong đợi Mạc Duyệt và Đỗ Trạch Thần nghe thấy không khỏi thất vọng.

Mạc Duyệt ngẩng đầu nhìn cô ta, cười lạnh một tiếng, chỉ là vừa vặn từng có xích mích với Thẩm Ấu Dao, không lẽ Triệu Hiểu Đan nghĩ có thể lợi dụng Mạc Duyệt làm vũ khí chống lại Thẩm Ấu Dao chứ?

“Hắc hóa thành ma” là một phân cảnh lớn có nhiều người, các diễn viên tham gia trong phần này đều là những vị lão làng.

Với sự hợp tác của họ, bầu không khí càng thêm phù hợp hơn, màn trình diễn của Thẩm Ấu Dao thậm chí còn tuyệt vời hơn so với buổi thử vai. Những phân cảnh đánh nhau của cô rất tao nhã và mạnh mẽ, vô cùng đẹp mắt, và những thay đổi trong cảm xúc của cô, từ hoảng sợ vì mối hận thù của người thân đến đau lòng và tê liệt khi bị cả hai bên lợi dụng, tuyệt vọng khi bị người đàn ông mình yêu thương ám sát. Cuối cùng mẫu thân nuôi của Tiêu Thiền Nhi đã chắn kiếm thay cô mà chết, diễn biến cảm xúc rất tự nhiên, đặc biệt là ở cảnh cuối cùng khi ôm Tiêu Thiền Nhi và quay lại, trong ánh mắt của cô dường như có vô số sự giằng co trào dâng, bi thương, khổ sở dần dần tan biến, sau cùng nỗi tuyệt vọng cũng không còn, chỉ còn lại sự lạnh lùng âm hiểm.

Tầng tầng cảm xúc biến hóa rất rõ ràng, cảm giác phải trơ mắt ra nhìn thế hệ ma đầu mới ra đời thực sự khiến người ta nổi da gà.

Mạc Duyệt nhìn chằm chằm vào màn hình, cô ta đã xem màn biểu diễn của Tống Dĩ Sam, không thể không thừa nhận, Tống Dĩ Sam không thể diễn ra cảm giác như vậy, đây chính là ác ma Tiêu Diều trong lòng Mạc Duyệt…

“Cắt!” Quý Minh Thành nói: “Tốt!”

Tiểu sinh mới nổi đóng vai nam chính nói: “Chị Linh, được công chúa ôm có cảm giác như thế nào?”

Diễn viên đóng vai Tiêu Thiền Nhi nói: “Không tệ, so với đàn ông còn có cảm giác an toàn hơn.”
Diễn viên kỳ cựu đóng vai Hạ Hoàng nói: “Tôi còn nghĩ phải sử dụng đến đạo cụ, không ngờ rằng chỉ cần quay trong một lần đã xong rồi, Thẩm Ấu Dao này thực sự có năng lực.”
Cảnh quay này vốn định trước là mất cả một ngày, khó khăn chủ yếu là ở nhân vật của Thẩm Ấu Dao trong thời gian ngắn có nhiều biến hóa trong cảm xúc, đối với diễn viên thật không dễ dàng, hơn nữa cô còn phải bế một diễn viên đi một đoạn đường không hề ngắn.

Với cảnh bế diễn viên đi một đoạn đường này, đôi khi diễn viên nam có thể không bế được diễn viên nữ, để biểu cảm bớt xấu xí, họ thường chuẩn bị một số đạo cụ và chỉ quay một nửa người trên, trên thực tế, các diễn viên nữ đều được đặt ngồi lên ghế, trong trường hợp nhìn toàn cảnh thì giống như đang ôm một hình nộm.

Nhưng mà Thẩm Ấu Dao không làm vậy, cô hoàn thành trong một lần, không những không làm phiền ai mà lúc quay phim khung cảnh thật sự rất tuyệt vời.

Một khi có ấn tượng tốt, tiếp xúc thuận lợi, những người vốn thờ ơ với những việc không liên quan đến mình sẽ tự giác lại gần.

Có thể tưởng tượng ra, sau này Thẩm Ấu Dao sẽ không còn cô đơn lẻ loi nữa.

Thẩm Ấu Dao nhìn Đỗ Trạch Thần đang chào đón mình, tất cả đều là những điều mà anh mang đến cho cô, sáng nay cô đã nhận ra được sự thay đổi của các nhân viên, mà sau cảnh quay này, cô đã hòa hợp với các diễn viên hơn rất nhiều.

Cảm giác thoải mái và dễ chịu này khiến cô nhận ra rằng thực ra cô cũng không thích ở một mình đến như thế.

“Cảm ơn anh.” Thẩm Ấu Dao cười nói, cô biết anh nắm rõ tình hình của cô ở trong đoàn phim nên mới tới đây hỗ trợ.

Đây đã là lần thứ hai, lần đầu tiên là lúc mất điện, đã lâu rồi cô mới được hưởng thụ sự yêu thương và quan tâm của người khác, cảm giác được ai đó quan tâm thật sự rất tốt, khiến cô không nỡ buông tay.

“Được rồi, nhờ phúc của Ấu Dao, hôm nay chúng ta sẽ kết thúc công việc sớm hơn một chút!”

Một cảnh quay khó hoàn thành quá nhanh, tâm trạng của đạo diễn Quý rất tốt, ông ấy không nghĩ rằng những điều tốt đẹp hơn sẽ đến.

Ông ấy nhận cuộc điện thoại của nhà sản xuất, sau khi cúp máy nói: “Mọi người thật may mắn, nhà sản xuất mời chúng ta đi ăn tối, mọi người trở về thu dọn đồ đạc, lát nữa tập trung ở cổng khu căn cứ.”
Tất cả hò reo cổ vũ.

Thẩm Ấu Dao do dự, hỏi Đỗ Trạch Thần: “Mấy giờ anh Chu tới đón anh vậy?”
Dường như Đỗ Trạch Thần nhìn ra cô đang nghĩ gì: “Anh có thể đi trễ một chút, đây là lần đầu tiên tụ họp của đoàn làm phim, em nên đi tham gia, đây còn là đãi ngộ của nhà sản xuất, cho dù em không giỏi mở rộng quan hệ thì có mặt cũng là thể hiện sự tôn trọng với mọi người.”
Anh biết cô vụng về ở phương diện này, nhưng anh rất mừng vì hôm nay anh ở đây: “Anh sẽ đi cùng em.”
Một giờ sau, xe ô tô tới đón đoàn làm phim ở khu căn cứ.

Các nghệ sĩ không có xe ngồi cùng nhau, các diễn viên chính khác thì đi xe riêng, Đỗ Trạch Thần và Thẩm Ấu Dao đi cùng xe với đạo diễn, lái đến vùng ngoại ô mất hơn bốn mươi phút mới dừng lại ở sân biệt thự.

Nhìn nhà sản xuất đi ra, Quý Minh Thành nói: “Không phải nói mời mọi người tụ tập sao? Đây là nơi nào? Kế hoạch là gì vậy? Thật tốn kém.”
“Không phải tôi.” Nhà sản xuất nói: “Là nhà đầu tư chiêu đãi, hôm nay bọn họ mở tiệc ở đây, nhớ ra đoàn làm phim cũng ở gần chỗ này nên mới mời mọi người tới chung vui.”
Quý Minh Thành nhíu mày, cảm thấy có gì đó không đúng.

Một nhóm khoảng hơn hai mươi người đã xuống xe, nhìn căn biệt thự sang trọng trước mắt mà kinh ngạc.

Nhà sản xuất tiếp đón mọi người và nói: “Hôm nay là một cơ hội hiếm có, mọi người hãy nhiệt tình chơi hết mình nhé.”
“Trong hồ lô của anh bán thuốc gì vậy?” Quý Minh Thành là người khôn khéo nhanh nhẹn, EQ không phải dạng kém: “Anh nói thật cho tôi biết đi. Tôi nhìn thế nào cũng thấy không bình thường.”
“Có gì đâu cơ chứ? Nhà đầu tư là một đại thiếu gia, đây là lần đầu tiên bỏ vốn vào một đoàn làm phim, lại thích náo nhiệt, cho nên kêu mọi người tới tụ tập.”
Thấy nhà sản xuất vẫn đang đùa, Quý Minh Thành dứt khoát hỏi: “Bữa tiệc hôm nay là ai tổ chức?”

“Không lẽ là tên ngốc Ngụy Anh Tuấn?” Đỗ Trạch Thần xen vào.

Trên đường đi anh đã phát hiện ra có điều gì đó không ổn, bình thường nhà sản xuất mời mọi người ăn cơm, hát một bài mà tại sao lại đi ra phía ngoại ô, sau khi nhìn thấy căn biệt thự thì anh càng chắc chắn hơn: “Đây là đang muốn gọi toàn bộ đoàn làm phim đến để tăng thêm phần thú vị sao?”
Dù sao anh ta cũng là thiếu gia của một gia đình giàu có nên đương nhiên hiểu rõ mấy việc này, những nơi hoang dã vắng vẻ như vậy rất thích hợp cho những cuộc vui điên cuồng.

Nhà sản xuất hơi lúng túng, Quý Minh Thành nhíu mày, ông ấy vừa định nói thì từ xa có tiếng gầm rú, mấy chiếc xe thể thao lao tới, dẫn đầu là một chiếc Maserati*, suýt chút nữa đụng phải con Volvo* của Đỗ Trạch Thần thì phanh rít lên, những người ngồi trên xe bắt đầu hú hét cổ vũ.

*Tập đoàn Ô tô Volvo hay còn gọi là Volvo Personvagnar AB, là một nhà sản xuất ô tô hạng sang của Thụy Điển

*Được dịch từ tiếng Anh-Maserati S.p.A. là nhà sản xuất xe hạng sang của Ý

Danh Sách Chương:

Bạn đang đọc truyện trên website TruyenOnl.COM
BÌNH LUẬN THÀNH VIÊN
BÌNH LUẬN FACEBOOK