Ngày thứ ba sau buổi họp báo, Nhạc Nhã Ninh và Thẩm Vĩnh Ninh đã bị ông Thẩm triệu tập khẩn cấp để trở về Mỹ, lần này về là vì bên đó đã có lời giải thích.
Sau đó một tuần sau, khi vợ chồng họ Thẩm đang gọi video với Thẩm Ấu Dao, ông Thẩm cũng xuất hiện trên màn hình, ông nhìn Thẩm Ấu Dao, cảm xúc hơi kích động, sau khi về già, ông luôn nhớ mong con cháu, đặc biệt là đứa cháu gái đã mất tích như lại tìm về được là Thẩm Ấu Dao Điều.
“Nếu không bận rộn thì trở về thăm ông.” ông Thẩm thận trọng nói: “Ông chuẩn bị lễ vật cho cháu.”
Thẩm Ấu Dao đau xót: “Đợi cháu quay xong sẽ về gặp ông.” Rồi cô khẽ dừng, rồi gọi một tiếng: “Ông.”
“Đúng, đúng, cháu ngoan.” Ông cụ rất vui vẻ: “Vậy ông nội đợi cháu về.”
Sau đó, Thẩm Ấu Dao và Đỗ Trạch Thần lao vào quay phim, trong khoảng thời gian này, phim “Hạ Diên Truyện” đang chiếu giúp độ nổi tiếng của Thẩm Ấu Dao và Mạc Duyệt tăng vọt, đặc biệt sau khi Thẩm Ấu Dao hắc hóa, mọi người đều thích Tiêu Diêu bề ngoài lạnh lùng bên trọng mềm mại.
Chủ đề # Thẩm Ấu Dao- Tiêu Diêu # đã lên hotsearch, sau khi có tác phẩm, những người thích cô đều có tình cảm vững chắc, họ không còn thích cô đơn giản vì cô là bà Đỗ, thiên kim tiểu thư họ Thẩm, mà thích kỹ năng diễn xuất, sự nghiêm túc, tập trung của cô.
Tuy Thẩm Ấu Dao sống nội tâm nhưng cô vẫn rất vui khi được mọi người công nhận, biểu hiện rõ ràng nhất là cô quay phim tập trung, hiệu quả hơn.
Còn Đỗ Trạch Thần có trải nghiệm của một năm trước, cách diễn giải cảm xúc của anh rất tốt, ví dụ sự đau đớn khi thuốc độc phát tác, anh nghĩ đến cảm giác khi nghĩ rằng mình đã mất đi đôi chân, anh nhớ lại tình cảm yêu mà không thể thổ lộ của hoàng thượng với tướng quân, anh nghĩ tới lúc anh yêu Ấu Dao nhưng không dám tỏ tình, cảm giác nhẫn nhịn vừa ngọt ngào và kiềm chế, khiến đoàn làm phim tim đập loạn xạ.
“Tim tôi sắp nổ tung rồi.” Mạc Duyệt điên cuồng nói: “Tôi hận không thể ra lệnh cho họ kết hôn tại chỗ.”
Bên cạnh có người cười nói: "Nhưng bọn họ đã là vợ chồng rồi."
“Nhưng phim thì không.” Mạc Duyệt nghĩ đến kết cục của hai người trong phim, thở dài: “Độtnhiên cảm thấy bản thân sinh ra trong thời đại thái bình thật hạnh phúc.”
Tất cả những người tiên phong ghi trong sử sách chỉ được mô tả đơn giản, được đánh giá trong một câu nói, không có đúng sai ưu nhược, nhưng khi tìm hiểu sâu hơn, diễn giải ra, mới biết những khó khăn của họ, để chỉnh đốn một thế giới tràn đầy khiếm khuyết, để khiến người dân được ăn no mặc ấm, họ đã trả một cái giá mà người khác không thể tưởng tượng được.
Khi quay xong, đạo diễn Cao tự chuốc say bản thân, đạo diễn Cao rất vui, đạo diễn nâng ly với mọi người: "Tôi nghĩ chúng ta nhất định sẽ giành được giải thưởng, Đỗ Trạch Thần và Thẩm Ấu Dao, nếu tổ chức đám cưới thì nhanh lên, đừng trùng lịch với lễ trao giải."
Mọi người đều cười, đạo diễn Cao là một đạo diễn thật thà, có thể để đạo diễn nói những lời như vậy có nghĩa đạo diễn say thật, nhưng cũng vui thật.
Lời nói đó khiến Đỗ Trạch Thần nhớ lại, anh nói với Thẩm Ấu Dao: "Chúng ta nên quyết định ngày cưới thôi nhỉ?"
Thẩm Ấu Dao đỏ mặt gật đầu, vốn sau khi cầu hôn phải quyết định ngày đính hôn, nhưng còn chưa kịp thương lượng chi tiết đã gặp phải chuyện thiên kim thật giả nên đã bị trì hoãn đến tận hôm nay, bây giờ thân phận của Thẩm Ấu Dao đã được xác nhận, nhưng vì thân phận của cô, mọi chuyện lại trở nên phức tạp, không nói chuyện khác, chỉ nói chuyện kết hôn, chắc chắn ông Thẩm sẽ không bỏ qua.
“Em nói gia nghiệp nhà họ Thẩm lớn như vậy mà.” Đỗ Trạch Thần đột nhiên nói: “Ông Thẩm có khinh thường anh không?”
Anh nói điều này không phải là không có cơ sở, bởi vì trong vài lần gọi video với ông Thẩm, ông luôn tỏ ra hơi quá khách sáo với anh ấy.
Thẩm Ấu Dao cười nói: "Em không khinh anh là được."
Đỗ Trạch Thần hôn thật mạnh lên trán cô: "Vậy anh về nhà họ Thẩm sẽ dựa vào em."
Thẩm Ấu Dao tựa vào vai anh, mím môi: "Yên tâm."
Bởi vì họ đã đồng ý sẽ đến Mỹ để gặp ông Thẩm nên hai người họ không trì hoãn nhiều, nhất là vì ông Thẩm bằng tuổi ông Đường trước khi qua đời, vì vậy Đỗ Trạch Thần rất trân trọng cuộc sống của người già.
Nhạc Nhã Ninh và Thẩm Vĩnh Ninh ở sân bay đón họ, sau khi thấy Thẩm Ấu Dao, họ nói: "Lão tứ và Thẩm Kỳ Phàm đã bị ông xử lý rồi." Nói tới chuyện này, Nhạc Nhã Ninh khá sẵn lòng tôn trọng ông già, sau khi biết âm mưu của tứ phòng, chính những mánh khóe đó cho nhà cả câu trả lời, lão tứ nhà họ Thẩm có tâm tư bất chính, bị đưa tới chi nhánh ở Nam Phi để tự kiểm điểm, ông Thẩm cũng đã lấy lại số cổ phần của lão tứ ngang với số cổ phần vốn định cho Thẩm Kỳ Phàm.
Chiêu này khiến tất cả mọi người không dám có thêm ý đồ xấu, cướp càng nhiều, nếu thất bại sẽ mất càng nhiều.
"Bây giờ con là người được ông yêu quý, họ sẽ rất thân thiện với con, nên đừng quá lo lắng, nhưng..." Lúc này bà quay sang Đỗ Trạch Thần, Đỗ Trạch Thần lập tức trở nên căng thẳng: "Mẹ, chuyện gì vậy?"
Giọng điệu Nhạc Nhã Ninh cũng không hài lòng: "Cậu tái hôn đúng không?”
Thẩm Vĩnh Ninh cũng nhìn chằm chằm.
Đỗ Trạch Thần như bị sét đánh, bị, bị họ biết rồi...Bất kể lý do là gì, cô con gái quý giá bị ép kết hôn chắc chắn không phải là chuyện dễ chịu.
“Sao ba mẹ biết?” Thẩm Ấu Dao khó hiểu, ba mẹ cô không kỹ tính như vậy, hơn nữa từng tận mắt thấy Đỗ Trạch Thần đối xử với cô rất tốt, không thể vẫn để ý tới chuyện này.
Nhạc Nhã Ninh nói: "Do ông điều tra." Về khứ của cháu gái, ông không nhúng tay vào, vì vậy ông sẽ cố gắng tìm hiểu, hy vọng có thể bù đắp một số tiếc nuối trong cuộc đời cô, không ngờ ông lại phát hiện ra lý do tại sao Đỗ Trạch Thần kết hôn với Thẩm Ấu Dao.
Thật ra, chuyện này không khó điều tra, Đỗ Trạch Thần và Bàng Tuyết Oánh không công khai chuyện kết hôn, nhưng cũng không cố ý che giấu, bất kể là giới thượng lưu của Thành phố Yên hay giới giải trí đều có người biết, chỉ là hai giới này có một đặc điểm, đó là người thông minh đều biết nên nói gì, không nên nói gì, thời gian trôi qua, ai cũng biết Bàng Tuyết Oánh có lỗi trước, Đỗ Trạch Thần rất yêu chiều Thẩm Ấu Dao, nên tất cả họ đều giả vờ như không biết.
“Mẹ.” Thẩm Ấu Dao vội vàng kéo cánh tay Nhạc Nhã Ninh, nói: “Lúc con mới tới, anh ấy đã chăm sóc con rất tốt, cũng không làm chuyện gì xấu với con cả.”
“Thật sao?” Nhạc Nhã Ninh nói.
Đỗ Trạch Thần nhanh chóng tuyên bố: "Tất nhiên là sự thật. Con yêu Ấu Dao vì bản thân cô ấy, người con muốn kết hôn và chung sống cả đời cũng là cô ấy..."
Ngay sau khi Thẩm Ấu Dao thừa nhận, anh đã hỏi Ấu Dao kết cục của anh kiếp trước, anh biết được lý do tại sao Bàng Tuyết Oánh nóng lòng muốn ly hôn với anh, cũng biết “Thẩm Ấu Dao” kiếp trước, lúc đầu cũng muốn trở thành vợ chồng với anh, sau này khi biết anh bị tàn phế cô cũng dần trở nên thờ ơ "Ấu Dao” đó không có tâm tính của Ấu Dao này, tuy muốn ly hôn với anh nhưng lại muốn thân phận phu nhân nhà giàu, dù sao dù Đỗ Trạch Thần đã tàn phế, Đỗ Hoằng Nghị không hề đối xử tệ bạc với anh về mặt vật chất, vì vậy “Ấu Dao” kiếp trước giống Bàng Tuyết Oánh kiếp trước, ở nhà xa lạ với anh, nhưng ở ngoài lại thích tiêu tiền nhà Đỗ như nào cũng được, tuy không có quyền lợi nhưng có thể hưởng tất cả của cải vật chất.
Nghĩ vậy, Đỗ Trạch Thần nhấn mạnh: "Con chỉ chấp nhận Ấu Dao.”
Nhạc Nhã Ninh đã biết tình tính phát triển trước đó, nên bà không thể nói gì, bà thấy lòng tốt của Đỗ Trạch Thần với Thẩm Ấu Dao, mặc dù khi vừa nghe tin bà có chút buồn, nhưng bà chưa bao giờ nghĩ đến việc từ chối đứa con rể này: “Mẹ để ý ba ý, có lẽ ba không hiểu được.”
Đỗ Trạch Thần lo lắng: "Ông sẽ xen vào giữa chúng con ạ?”
Nhạc Nhã Ninh cau mày, không nói gì.
Thẩm Ấu Dao cảm nhận thấy anh đang căng thẳng nên cô chủ động nắm tay anh: “Đừng lo lắng.”
Thái độ Nhạc Nhã Ninh càng khơi dậy tinh thần chiến đấu của Đỗ Trạch Thần, anh nắm tay Thẩm Ấu Dao: "Đừng lo lắng, cho dù có chuyện gì xảy ra, anh sẽ không bao giờ rời xa em." Cả đời này anh chỉ chấp nhận em.
...
Trên đường đến nhà họ Thẩm, Đỗ Trạch Thần không ngừng hít thở sâu, ông đứng đầu, ba người chú, hai người cô cùng rất nhiều anh em họ đã ra ngoài nghênh đón Thẩm Ấu Dao trở về, họ bày tỏ sự coi trọng cao nhất đối với sự trở lại của Thẩm Ấu Dao .
Ánh mắt Thẩm Ấu Dao nhìn sang ông già đứng đầu, gọi: "Ông."
“Ơi, ơi ông đây.” Ông Thẩm thực sự rất vui, liên tục nói: “Về là tốt, về là tốt.”
Thẩm Ấu Dao nắm tay Đỗ Trạch Thần, ngượng ngùng giới thiệu: "Ông, đây là người yêu của cháu, Đỗ Trạch Thần."
Đỗ Trạch Thần vội vàng nói: "Cháu chào ông."
Ông Thẩm mỉm cười, nói: “Chào, Tiểu Đỗ.” Ông dường như không có ý kiến gì với anh, nhưng khi ông Thẩm kéo Thẩm Ấu Dao để giới thiệu họ hàng với cô, Đỗ Trạch Thần vẫn cảm thấy họ khách sáo, nhà họ Thẩm là một gia tộc siêu giàu có, đương nhiên không phải bản về giáo dục, dù bất mãn với anh cũng không để anh khó chịu, chỉ là khi đối mặt với những chuyện họ không chấp nhận được, họ có cách ứng xử bá đạo của họ.
Dù Thẩm Ấu Dao có trói hai người họ lại với nhau, lúc nói chuyện dẫn cả anh, nhưng họ vẫn có thể coi anh như bạn, không chấp nhận thân phận của Đỗ Trạch Thần.
Đến cả lúc tặng quà gặp mặt cho Thẩm Ấu Dao cũng vậy, không hề theo đôi theo cặp, tất cả đều là thứ mà các cô gái ở độ tuổi của cô thích.
Buổi tối, Đỗ Trạch Thần thậm chí còn được cấp một phòng riêng cho khách.
Đỗ Trạch Thần: ...
Thẩm Ấu Dao đang định mở miệng thì nghe thấy quản gia nhẹ giọng giải thích: "Suy nghĩ của lão giao hơi cổ hủ, không công nhận giấy tờ, chỉ công nhận lễ nghi, mong cô và cậu Đỗ hiểu cho."
Hai người đều không có gì để nói, người già đều có suy nghĩ này, không chỉ có ông Thẩm.
Đỗ Trạch Thần nói: "Lần này, tôi cũng muốn nói chuyện với ông về ngày cưới."
Quản gia mỉm cười nhưng không nói.
Đối mặt với kẻ thù mạnh, Đỗ Trạch Thần cũng kích hoạt trạng thái chuẩn bị chiến đấu cấp một, anh không dám tuý ý, làm loạn, thậm chí sau khi tất cả mọi người trở về phòng lúc mười giờ, anh cũng không dám ở trong phòng của Ấu Dao lâu hơn, chỉ đành về phòng dành gọi video với cô.
Mà những ngày tháng như vậy hóa ra đã trở thành chuyện thường, bởi vì từ ngày thứ hai trở đi, Thẩm Ấu Dao rất bận.
Ông dự định tổ chức tiệc chiêu đãi vì Thẩm Ấu Dao, tất nhiên, tiệc chiêu đãi mà ông đang nói tới sẽ không phải là tiệc chiêu đãi bình thường, mà là bữa tiệc thông báo với tất cả người trong giới chuyện Ấu Dao đã trở về, gần như mời hầu hết mọi người tới tham dự.
Với địa vị của họ Thẩm, e là các vị khách đều là những tồn tại mà Đỗ Trạch Thần cần phải kính trọng.
Thẩm Ấu Dao không bằng lòng, nhưng ông vẫn cười nói: "Tiểu Đỗ còn trẻ đã phụ trách tập đoàn Đường thị lớn như vậy, nói chuyện với mọi người sẽ gặt hái được rất nhiều."
Thẩm Ấu Dao nhìn Đỗ Trạch Thần, tất nhiên, cô biết Đỗ Trạch Thần phụ trách tập đoàn Đường thị không dễ dàng gì, khi ông Đường còn sống anh không học được gì, Đỗ Hoằng Nghị cũng chưa bao giờ dạy anh, cô chỉ biết quyền anh và diễn xuất, dù đã học quản lý công thương, nhưng lý luận và thực tế đôi khi là hai việc hoàn toàn khác nhau.
Ông Thẩm lại nói với Đỗ Trạch Thần: "Từ nhỏ cháu lớn lên trong nhà họ Đường. Mặc dù trước đây cháu còn trẻ, năng động nhưng ông thấy về mặt lễ nghi và giáo dưỡng, ông và mẹ cháu rất để tâm, gia thế gia phong tốt cần giáo dưỡng tương ứng, cháu có đồng ý với ông không? Nếu không con bé là thiên kim họ Thẩm, nếu bất cẩn một chút, những thứ con bé chịu không thể giải quyết chỉ bằng cách nhìn vào điện thoại hoặc máy tính."
Nói thẳng ra, những lời chế giễu của cư dân mạng chẳng qua chỉ là mõm, trông đáng sợ, nếu không coi trọng thì cũng chẳng hại gì được ai, nhưng nếu bị người trong giới chỉ trích, chê cười chắc chắn sẽ có ảnh hưởng.
Phải nói gừng càng già càng cay, hai người vì đối phương, phải chấp nhận lời đề nghị này.
Vì vậy, Thẩm Ấu Dao gần như bắt đầu không ngừng học những thứ mà cô đã bỏ lỡ trong những năm cô rời xa nhà họ Thẩm, một ngày học bốn năm ca, đúng là bận hơn cả thi tuyển sinh đại học.
Có khi tối về, cô mệt đến mức ngủ thiếp đi mà không nói được câu nào với Đỗ Trạch Thần, Đỗ Trạch Thần rất thương cô, muốn thăm cô nhưng lại sợ quản gia để ý, hơn nữa vì người nhà họ Thẩm vốn có thành kiến với anh, ảnh phải thận trọng từ lời nói đến việc làm, không dám phạm sai lầm.
Thẩm Ấu Dao không kháng cự chuyện học hành, cô kháng cự vì cô không thể gặp Đỗ Trạch Thần, mặc dù họ ở cùng một mái nhà, nhưng hai người họ như bị ngăn cách, họ chỉ có gọi video một lúc vào ban đêm.
Hai ngày sau, cô không thể chịu đựng được nữa, cô đang định đến chỗ Đỗ Trạch Thần trong thời gian nghỉ ngơi, nhưng cô đã bị chị họ của nhị phòng Thẩm Ấu Phách ngăn lại: “Ấu Dao, em tập xong chưa? Mau nghỉ ngơi đi, nếu không ngày mai chân sẽ rất đau." Nói xong cô ấy còn gọi nhân viên mát xa để xoa bóp cơ bắp cho Thẩm Ấu Dao.
Cô ấy nhìn Thẩm Ấu Dao nói với vẻ đồng tình: "Vất vả chứ, lúc nhỏ bọn chị đều như này, nhưng bọn chị may hơn chút, vì bọn chị được học từng chút, em thì vất vả hơn.” Nói tới đây, cô ấy thở dài: "Người ta chỉ thấy chúng ta hào hoa, quý phái, tao nhã nhưng không biết đằng sau đó chúng ta ta đã phải trả giá bao nhiêu, khi còn nhỏ chị luôn muốn trốn học, nhưng sau khi thành thói quen thì sẽ ổn thôi, chị thấy rất may mắn vì được ông dạy dỗ nghiêm khắc.”
"Nhưng ông nóng lòng bắt em học như vậy, cũng là vì ông coi trọng em. Ông luôn như vậy, thích ai ông sẽ dạy người đó." Thẩm Ấu Phách cười: "Giống như Thẩm Kỳ Phàm trước đây, ai cũng nghĩ con bé hư hỏng, ông định uốn nắn tính nó trước.”
Thẩm Ấu Dao không cảm thấy vinh hạnh một chút nào, cô chỉ muốn gặp Đỗ Trạch Thần: "Đỗ Trạch Thần đâu?"
"Cậu ấy không nói với em à?" Thẩm Ấu Phách nói: "Khi chị tới, chị nghe ông bảo anh chị dẫn cậu ấy đi gặp bạn bè, cậu ấy vất vả tới đây, không để cậu ấy về về nhà trắng tay."
Thẩm Ấu Dao lấy điện thoại di động ra, thấy Đỗ Trạch Thần gửi cho cô một tin nhắn, nói rằng anh họ của cô tạm thời đưa anh ra ngoài, bảo cô đừng lo lắng. Thẩm Ấu Dao nghĩ rằng ông Thẩm muốn thầm dạy anh như dạy cô, trong lòng cô rất vui, cũng không thấy Thẩm Ấu Phách có ý gì khác.
Nhưng ngày hôm sau, cô lại cảm thấy hơi lo lắng, trong lớp học khiêu vũ, cô thấy Đỗ Trạch Thần dựa vào cửa xem cô khiêu vũ, Thẩm Ấu Dao cười vui vẻ, bước chân cũng nhẹ nhàng hơn rất nhiều, Đỗ Trạch Thần nhìn cô cười cũng bất giác mỉm cười.
Thẩm Ấu Dao đang nghĩ đến việc sẽ nói chuyện với anh sau giờ học, thì quản gia đến, không biết nói gì với Đỗ Trạch Thần mà lại dẫn anh đi, tuy lúc rời đi anh vẫn mỉm cười, nhưng Thẩm Ấu Dao cảm thấy anh nặng trĩu. Lần đầu tiên cô cảm thấy tâm trạng tồi tệ như vậy.
Thời gian còn lại cô rất lơ đãng, bữa trưa, Thẩm Ấu Phách nói: "Ông, mấy hôm nay Ấu Dao mệt lắm rồi, buổi chiều em ấy không đi học đâu nhỉ? Chúng ta dẫn em ấy đi gặp bạn đi? Coi như đi họ giao tiếp."
Ông Thẩm suy nghĩ một lúc, nói: "Cũng tốt, Ấu Dao, đi theo anh chị, đừng cảm thấy áp lực, nghe và xem là được, Ấu Phách, chăm sóc tốt cho em gái cháu."
Thẩm Ấu Phách đồng ý.
Vì vậy, sau khi ăn trưa, nghỉ ngơi một lúc, Thẩm Ấu Dao đi theo Thẩm Ấu Phách và những người khác ra ngoài, chủ yếu không có Đỗ Trạch Thần, cô cảm thấy mình đi đâu không quan trọng.
Đây là một buổi tụ tập thẩm mỹ nhỏ, Thẩm Ấu Phách thực sự chăm sóc Ấu Dao rất tốt, cô không thích nói cũng không ép cô nói, lúc nói chuyện sẽ kéo cô vào một cách tự nhiên, không khiến cô cảm thấy bị bỏ rơi hay bị áp lực, như thể biết cô còn nhiều chuyện không hiểu nên khi nói chuyện họ sẽ chọn những đề tài mà cô biết hoặc hiểu rõ, rất thú vị, Thẩm Ấu Dao bất giác thấy không khó chịu lắm.
Trong giờ nghỉ, Thẩm Ấu Dao đi vào nhà vệ sinh, nhưng vừa ra ngoài, cô đã chạm mặt với Đỗ Trạch Thần vừa đi ra bên cạnh.
Trước tiên gai người kinh ngạc, sau đó đều là vui mừng khôn xiết, Thẩm Ấu Dao định nói gì đó, nhưng Đỗ Trạch Thần lại "Suỵt", sau đó nhìn xung quanh, thấy trái phải hành lang không có người, anh lập tức nắm lấy tay Thẩm Ấu Dao chạy ra ngoài, trốn đến cầu thang tối đen mới dừng lại.
Thẩm Ấu Dao chưa kịp hỏi Đỗ Trạch Thần làm sao, anh đã đẩy cô vào tường, hôn cô một cách nồng cháy, Thẩm Ấu Dao ngay lập tức quên mất cô muốn hỏi gì, nhiệt tình đáp lại. Đỗ Trạch Thần ôm chặt cô vào lòng, vừa cười vừa thở hổn hển nói: "Không ngờ ở chung nhà lại phải chịu đựng nỗi đau tương tư, gặp nhau như ngoại tình."
Thẩm Ấu Dao đau lòng nép vào trong lòng anh: “Bọn họ cố ý.” Nói đến đây, cô mới nhớ tới một chuyện: “Bọn họ có làm khó anh không? Anh tới đây làm gì?”
Đỗ Trạch Thần khựng lại mới nói: “Họ không làm khó anh.” Chỉ muốn anh biết khó mà lui.
“Anh họ em dẫn anh đi gặp vài người bạn.” Đỗ Trạch Thần hỏi: “Còn em thì sao?”
Thẩm Ấu Dao nói: "Chị họ em cũng dẫn em đi gặp vài người bạn."
Đỗ Trạch Thần cẩn thận nhìn vẻ mặt của cô: "Em cảm thấy thế nào? Em đã quen chưa?"
Thẩm Ấu Dao nói: "Không tồi, chị họ chăm sóc em rất tốt."
Đỗ Trạch Thần thở phào nhẹ nhõm, trước mắt những người này thực sự nghĩ cho Thẩm Ấu Dao.
Thẩm Ấu Dao không ngốc: “Nhất định họ có làm khó anh.”
Đỗ Trạch Thần cười: "Đó là chuyện bình thường, mãi mới tìm lại cháu gái lại bị một tên xấu xa bắt đi, bị nhà vợ gây khó dễ không phải là chuyện người làm chồng đều sẽ trải qua à?"
Thẩm Ấu Dao ôm lấy anh: “Còn không bằng em không làm cháu ruột của bọn họ, em không muốn làm cô Thẩm nữa.”
Đỗ Trạch Thần xoa đầu cô: "Em nói bậy bạ gì vậy?"
“Yên tâm đi, anh sẽ lo liệu.” Đỗ Trạch Thần lại cúi người hôn lên môi Thẩm Ấu Dao, một lúc sau mới buông ra: “Được, có năng lượng của em, anh sẽ khiến ông quyết định ngày đính hôn.”
“Chỉ cần ba mẹ em đồng ý là được.” Thẩm Ấu Dao hống hách nói” “Sau khi yến tiệc kết thúc chúng ta sẽ trở về.”
Đỗ Trạch Thần cười nói: "Nghe theo em."
Hai người trì hoãn hồi lâu, miễn cưỡng tách ra, lúc này Thẩm Ấu Dao mới ý thức được anh ở phòng tầng trên, chỉ vì đi vệ sinh nên anh mới chạy xuống.
Ở một câu lạc bộ cao cấp như vậy không có nhiều người, trong nhà vệ sinh không thể kín chỗ, vậy chỉ có một lời giải thích, Trạch Thần thấy người trong nhà vệ sinh sẽ không vui nên mới xuống tầng dưới đi vệ sinh...
Thẩm Ấu Dao suy nghĩ rất nhiều, nửa sau bữa tiệc cô không nghe thấy gì, Thẩm Ấu Phách nói: "Ấu Dao, em bị sao vậy? Em khó chịu à?"
Thẩm Ấu Dao đứng dậy nói: "Ừm, một chút, chị, em đi vệ sinh một lát.”
Thẩm Ấu Phách nghĩ cô đau bụng nên cũng không để trong lòng, nói: "Đi đi, nếu vẫn không khỏe thì về nhà."
Tác giả có lời muốn nói: Xa mặt nhưng không cách lòng…