• Màu nền:
  • Font chữ:
  • Chiều cao dòng:
  • Kích Cỡ Chữ:

Cả hai cùng nhau về nhà vào buổi tối, nhưng vì hành vi quá mức của Đỗ Trạch Thần mà Thẩm Ấu Dao đã phớt lờ anh.

Đỗ Trạch Thần tự biết mình sai, quay lại giúp cô thu dọn hành lý.

“Mang ấm nước này theo, đổi mùa nên uống nhiều nước.”

“Mang theo hai bộ quần áo mỏng, dạo này thời tiết ở tỉnh Kim không ổn định, đừng để nóng quá.”

“Đến lúc đó em cần cái gì cứ gọi anh, anh sẽ cho người đưa tới cho em…”

Anh vừa cằn nhằn vừa thu dọn đồ đạc, vị thiếu gia chưa bao giờ động tay động chân giờ đã có thể lo cho người khác.

Thẩm Ấu Dao nhìn anh mà trong lòng ấm áp, dần dần quên đi buổi chiều không vui, chủ động đi tới ôm lấy anh: “Nhớ anh thì phải làm sao bây giờ?”

Đỗ Trạch Thần hiếm khi thấy cô làm nũng, liền kéo cô vào lòng ngồi xuống: “Nhớ anh thì gọi cho anh, anh lập tức chạy tới gặp em, được không?”

Thẩm Ấu Dao tựa đầu vào vai anh, yên lặng bày tỏ thân mật.

Cả một đêm dịu dàng với nhau, Thẩm Ấu Dao tạm thời quên mất chuyện cầm thú của Đỗ Trạch Thần, cô chỉ biết mình sắp phải đi rồi, thời gian ở bên anh ngày càng ít, cô càng ngày càng luyến tiếc.

Vì thế hôm sau lại theo anh đi làm, kết quả lại bị tên cầm thú nghiện thịt hành đến tàn ác.

Thẩm Ấu Dao nhìn biểu cảm thành công của anh, trong lòng cô thầm thề rằng nếu cô tin tưởng anh một lần nữa, cô không còn là họ Thẩm!

Bởi vì ngày hôm sau cô sẽ rời đi, Thẩm Ấu Dao cũng không quá nguyện ý chiến tranh lạnh với anh, giằng co hồi lâu, cô quyết định trước đánh anh một trận, chuyện khác tính sau.

Đỗ Trạch Thần không biết Thẩm Ấu Dao đang tức tối, anh giống như một đứa trẻ bị đòn chẳng ngứa, không thèm để ý chút nào, cười nói: “Bảo bối, cứ đánh đi đánh đi, chỉ cần em có thể nguôi giận lại là được….” Nói đến đây, Đỗ Trạch Thần thở dài một hơi, không nhịn được vươn tay kéo cô vào lòng: “Nghĩ đến ngày mai em sẽ rời đi, anh không nhịn được.”

Anh thật sự biết rất rõ điểm yếu của cô, Thẩm Ấu Dao cũng không thể làm gì được nữa, cô nghĩ nghĩ rồi uy hiếp: “Ngày mai sau khi em rời đi, em sẽ không trả lời điện thoại của anh trong năm... ba ngày!”

Đỗ Trạch Thần sửng sốt một chút, sau đó bật cười thành tiếng: “Chuyện tức giận còn có thể trì hoãn, sao em lại đáng yêu như vậy?”

Thẩm Ấu Dao ôm cổ của anh, dựa vào trên vai của anh tức giận nói: “Sao anh lại xấu xa như vậy nhỉ?”

Đỗ Trạch Thần nghiêng đầu hôn lên má cô: “Anh chỉ có ý với em thôi.”

……

Sáng hôm sau, Đỗ Trạch Thần đưa Thẩm Ấu Dao đến phim trường. Thẩm Ấu Dao nhìn đống hành lý lớn nhỏ của mình: “Sao lại có nhiều đồ như vậy?”

Đỗ Trạch Thần nói: “Chuẩn bị cho an toàn. Chuyện khác anh đã nói cho Tiểu Mầm. Nếu em cần gì khác, nhớ gọi cho anh.”

Thẩm Ấu Dao hừ lạnh một tiếng: “Em đã nói là ba ngày không để ý tới anh, ba ngày không gọi điện thoại cho anh, không tiếp điện thoại của anh.”

Đỗ Trạch Thần nhìn dáng vẻ yêu kiều của cô, nhéo mặt cô cười: “Em nguyên tắc như vậy sao?”

Thẩm Ấu Dao nhăn mũi với anh, tỏ thái độ kiên định.

Đỗ Trạch Thần đột nhiên nắm lấy eo cô, đột nhiên ấn cô vào lòng, cúi đầu cắn vành tai cô: “Vậy anh có nên lấy phần thưởng trước không?”

Thẩm Ấu Dao rùng mình một cái, bịt lỗ tai đẩy anh ra: “Anh làm gì vậy? Có thể lỡ máy bay đấy.”

Đỗ Trạch Thần thở dài: “Đi thôi.”

Trên đường đưa Thẩm Ấu Dao ra sân bay, Đỗ Trạch Thần chắc chắn cô sẽ luyến tiếc mình nên anh đã trêu chọc cô suốt quãng đường, khi thời gian lên máy bay đến gần, Thẩm Ấu Dao càng dung túng anh hơn.

Khi lời nhắc lên máy bay vang lên trên đài phát thanh, cô thậm chí còn chủ động hôn lên môi anh, bị anh ép hôn một nụ hôn kéo dài nóng bỏng nồng say.

Thẩm Ấu Dao lưu luyến tạm biệt anh để vào cổng. Mới vừa ngồi lên ghế đã muốn nhắn tin cho Đỗ Trạch Thần, người ngồi bên cạnh đi tới, lúc ngồi xuống phát ra tiếng lớn làm cô ngẩng đầu nhìn thoáng qua, sau đó mở to hai mắt ngạc nhiên.

Đỗ Trạch Thần quay đầu nhìn cô cười: “Ngạc nhiên không, bất ngờ không?”

Thẩm Ấu Dao thật sự kinh ngạc: “Anh, sao anh ở đây?”

Đỗ Trạch Thần cười nói: “Thật sự không đành lòng chia tay với em cho nên anh đưa em đến phim trường luôn.”

Thẩm Ấu Dao nắm lấy tay anh lắc lắc, biểu lộ vui mừng nhưng lại có chút lo lắng: “Chuyện ở công ty không có chuyện gì chứ?”

“Đừng lo lắng.” Đỗ Trạch Thần nói: “Những người mà ông anh chuẩn bị cho anh đều rất có năng lực.” Chính vì lo lắng cháu mình sẽ không hiểu gì, những người được chọn của ông ấy không chỉ trung thành mà năng lực nghiệp vụ còn rất tốt.

“Hơn nữa, em thấy anh dạo này đi sớm về muộn bị quay như chong chóng là vì gì?”

Trong lòng  Thẩm Ấu Dao nóng lên, không nhịn được ôm lấy anh.

Sau khi máy bay cất cánh, hai người điều chỉnh lại chỗ ngồi, Đỗ Trạch Thần dựa vào lưng ghế, ôm Thẩm Ấu Dao hỏi: “Ba ngày nay thật sự phớt lờ anh sao?”

Thẩm Ấu Dao suy nghĩ một chút nói: “Vậy hai ngày?” Sau đó cô lại sợ chính mình mềm lòng, liền gật đầu kiên định thuyết phục chính mình: “Ừm, hai ngày, không thể ít hơn.”

Làm cho Đỗ Trạch Thần ôm cô vào lòng: “Sao em lại đáng yêu như vậy? Nói cho anh biết đi! Em đến đây là vì muốn mệnh anh sao?”

Thẩm Ấu Dao cắn cổ của anh, khẽ hừ một tiếng: “Có anh muốn ăn em thì có.”

Đỗ Trạch Thần nghĩ tới điều gì đó, ghé vào tai cô thì thầm: “Cũng đúng, em luôn là người nói ‘không được’, ‘muốn chết’ mà.”

Sắc mặt Thẩm Ấu Dao đỏ lên, tức giận đến đẩy anh ra...

Hai người xà nẹo một đường, tới nơi được người quản lý dẫn hai người đến một căn phòng đôi lớn.

Thẩm Ấu Dao nói: “Không cần bố trí phòng lớn như vậy, nếu không ngày mai phải đổi, cứ theo như ban đầu sắp xếp là được.”

Giám đốc sản xuất khó hiểu: “Đây là phòng chuẩn bị cho hai vị? Không có phòng khác.”

Thẩm Ấu Dao còn chưa kịp phản ứng: “Ngày mai anh ấy đi rồi, tôi không cần một mình ở chỗ này…”

Cô còn chưa nói xong, đạo diễn Cao đã từ phòng bên đi ra, cũng không chào hỏi mà trực tiếp nói: “Cậu Đỗ à, sắp xếp một chút đi, buổi chiều chụp ảnh tạo hình của anh.”

Đỗ Trạch Thần không nghĩ tới bất ngờ lại bị huỵch toẹt ra hết vậy, cản không kịp nên chỉ có thể cười gượng trước ánh mắt tức giận và kinh ngạc của Thẩm Ấu Dao: “Anh là nam chính bộ này, ngạc nhiên không, bất ngờ không?” Lời cuối cùng càng nói càng nhỏ.

Thẩm Ấu Dao vốn muốn nghĩ đến hai ngày nay vì cô sắp rời đi mà phải nhượng bộ vô cùng, cho nên cô đột nhiên vẻ mặt tỉnh bơ nói với giám đốc sản xuất: “Tôi muốn đổi phòng, tôi không ở cùng anh ấy.”

Đạo diễn Cao và giám đốc bối rối, họ không biết Thẩm Ấu Dao đang vui vẻ lại tự nhiên thay đổi.

Cũng may bởi vì được Đỗ Trạch Thần coi trọng nên mọi thứ trong tổ sản xuất đều tốt, bao gồm cả nhân tài, giám đốc sản xuất cũng là một người thông minh, không chỉ về năng lực làm việc mà còn rất giỏi trong việc thích ứng với những thay đổi. lập tức nói: “Không còn phòng trống. Cô cũng biết đây là nơi làm điện ảnh và truyền hình, phòng rất chật, rất nhiều diễn viên chen chúc ở một phòng hai người đó.”

Đỗ Trạch Thần lặng lẽ giơ ngón tay cái lên với giám đốc sản xuất nhưng lại bị cô thấy, trừng mắt nhìn anh một cái, quay đầu lại hỏi cả giám đốc sản xuất: “Mạc Duyệt ở phòng nào?”

Người giám đốc nhìn Đỗ Trạch Thần, Thẩm Ấu Dao hung hăng quay đầu lại nói với Đỗ Trạch Thần: “Anh đi thu dọn hành lý đi.”

Đỗ Trạch Thần làm ra vẻ đáng thương, cũng không nhờ Tiểu Mầm giúp, tự mình xách bốn chiếc va li đi vào phòng.

Thẩm Ấu Dao nhìn anh giả bộ đáng thương, tự rút ​​ra bài học mà xoay người đi thẳng đến phòng Mạc Duyệt.

Tiểu Mầm nhìn trái nhìn phải không biết nên đi cùng ai, lẽ ra cô ấy phải là người sửa sang hành lý, lần này Tiếu Minh Chính không có đi theo cho nên cô ấy làm trợ lý cho cả hai người, đang lúc khó xử liền thấy Đỗ Trạch Thần ra hiệu cho mình.

Thế nên Tiểu Mầm đi theo Thẩm Ấu Dao, đúng thật, quan trọng bây giờ là thuyết phục Thẩm Ấu Dao quay trở lại phòng.

Mạc Duyệt ở đây đã một ngày, lúc Thẩm Ấu Dao đi vào, cô ấy đang nằm ở trên giường, Tống Dĩ Sam đang ủi quần áo bên cạnh.

Nhìn dáng vẻ tức giận của cô, Mạc Duyệt không khỏi cười nói: “Ai chọc Ấu Dao nhà chúng ta tức giận vậy.”

Tống Dĩ Sam cũng cười nói: “Ngoại trừ Đỗ thiếu gia, không có người nào khác lớn gan như vậy, hiện tại Ấu Dao có người chống lưng mà.”

Thẩm Ấu Dao cười cười, không nói lời nào, ở chung lâu như vậy, Tống Dĩ Sam cũng không có làm cái gì quá đáng, ngoại trừ lần đăng lên nhóm Weibo kia, cô ta thực sự tỉ mỉ viết mà như tát nước bẩn vào cô một lần, thậm chí lúc đó còn gọi điện cho cô để xin lỗi.

Những lúc khác, cô ta luôn rất ân cần, rất nhiều người thích cô ta, nhưng không biết vì sao, Thẩm Ấu Dao lại không thể thực sự tiếp nhận cô ta, chỉ có thể là do không hợp rồi.

Thẩm Ấu Dao không muốn nói chuyện của cô và Đỗ Trạch Thần trước mặt người ngoài, vì vậy cô trực tiếp đổi chủ đề: “Dĩ Sam, sao cô lại tới đây?”

Mạc Duyệt nói: “Phòng của cô ấy bị dột, giường ướt nên ở cùng tôi hai ngày.”

Thẩm Ấu Dao thất vọng, nhưng Tiểu Mầm thì vui mừng khôn xiết, bây giờ Thẩm Ấu Dao không thể tách khỏi Đỗ thiếu gia, cô ấy nhanh chóng bí mật gửi tin nhắn cho Đỗ Trạch Thần. Cho dù không có chỗ đi, cũng không thể để con gái một mình trở về, nếu không sẽ rất xấu hổ đấy?

Lo lắng Thẩm Ấu Dao sẽ còn tức giận thêm một lúc nữa, Tiểu Mầm tìm cho cô bậc thang: “Chị Dao, mình trở về đi, lần này trợ lý không có ở đây, chỉ sợ Đỗ thiếu gia lại một mình làm cho hành lý thêm lộn xộn.”

Thẩm Ấu Dao vừa nghe Đỗ Trạch Thần liền nổi giận, không khỏi bĩu môi: “Yên tâm đi, những cái hành lý kia là do anh ấy xếp, anh ấy hiểu rõ mà.”

Tống Dĩ Sam có chút kinh ngạc: “Tôi vẫn luôn cho rằng Đỗ thiếu gia mười ngón tay không dính nước xuân mà giờ hành lý của cô là anh ấy xếp á?”

Mạc Duyệt đồng ý với Tống Dĩ Sam: “Trước kia đúng là vậy, nói không ngoa chứ anh ta muốn gì là có đó, tôi vẫn luôn hâm mộ anh ta có người trợ lý Tiếu Minh Chính kia đó.”

“Nhưng hiện tại…” Mạc Duyệt cười trêu chọc nhìn Thẩm Ấu Dao: “Suýt chút nữa anh ta biến mình thành Tiếu Minh Chính.”

Thẩm Ấu Dao có hơi xấu hổ, trước mặt cô lúc nào anh cũng rất săn sóc.

Tống Dĩ Sam cười nói: “Ấu Dao, cô quá lợi hại, lại có thể làm một người vì cô mà thay đổi nhiều như vậy sao? Về sau tôi cũng sẽ tìm một người đàn ông như vậy.”

“Không thể nào đâu.” Giọng nói của Đỗ Trạch Thần vang lên từ cửa, mang theo sự tự tin đặc biệt của anh: “Đàn ông như tôi không nhiều lắm, chỉ thuộc về Ấu Dao nhà chúng ta thôi.”

Cửa phòng không đóng, bọn họ vừa quay đầu liền nhìn thấy Đỗ Trạch Thần dựa vào khung cửa nhìn Thẩm Ấu Dao cười nói: “Bảo bối, vừa tới đây liền bỏ lại anh một mình là không tốt đâu?”

Thẩm Ấu Dao lườm anh một cái: “Nói ra không biết xấu hổ à?”

Mạc Duyệt mời: “Mời vào ngồi.”

Đỗ Trạch Thần nói: “Không quấy rầy mọi người, tôi tới đón Ấu Dao nhà chúng ta về.”

Mạc Duyệt lắc đầu, nói với Thẩm Ấu Dao: “Mau lên, chúng ta ở đây không thiếu môn thần*.”

*Môn Thần hay còn gọi là thần giữ cửa là một vị thần Trung Quốc thường được đặt ở 2 bên cổng vào một ngôi chùa, nhà ở hay tiệm kinh doanh... được cho là để giữ cho những linh hồn hay ma quỷ không xâm nhập vào được

Thẩm Ấu Dao ngượng ngùng, hơn nữa Tống Dĩ Sam cũng ở đây, cô không tình nguyện mà trừng mắt với Đỗ Trạch Thần một cái, nhưng vẫn đứng dậy và đi theo.

Nhìn bọn họ đi ra khỏi phòng, Tống Dĩ Sam hỏi Mạc Duyệt: “Ấu Dao vừa mới ngồi xuống, sao cô lại đuổi cô ấy đi.”

“Cô không thấy hai người họ đang giận dỗi nhau sao? Nhưng Đỗ thiếu gia đã đích thân tới cửa, anh ấy cũng thành khẩn, đương nhiên là phải để đi về giải quyết ổn thoả, tôi giữ cô ấy lại làm chi?”

Tống Dĩ Sam chạy tới cửa nhìn một chút, thấy Đỗ Trạch Thần lấy lòng ôm Thẩm Ấu Dao, Thẩm Ấu Dao xoay người tránh đi, nhưng anh lại không tha mà đuổi theo, sau đó nói cái gì đó khiến Thẩm Ấu Dao lại cười.

Tống Dĩ Sam lẩm bẩm: “Mệnh cô ấy thật tốt.”

Mạc Duyệt không nhận ra sự khác thường trong giọng điệu của cô ta, nói: “Người mà muốn mệnh tốt thì làm người phải tốt đã, kiên định không làm, không tin cô nhìn Bàng Tuyết Oánh tự làm mình thành cái gì rồi kia, tôi nghe nói thời gian trước còn dám tiếp cận Trang tử Túc, có người phụ nữ nào trong ngành dám làm vậy với anh ta, cô ta đúng là quá dữ.”

“Trang Tử Túc rất đáng sợ hả?” Tống Dĩ Sam nghi hoặc.

Mạc Duyệt không chút do dự gật đầu: “Thật đáng sợ, dù sao cũng rất tà ác, chúng ta cũng không dám khiêu khích, nhìn thấy cứ trốn cho chắc.” Nói đến đây, cô ấy tiếp tục chủ đề vừa rồi: “Nói là mệnh tốt, chẳng phải cô cũng vậy sao? Từ một cô bé trấn nhỏ, từng bước leo lên được vị trí này là ghê gớm rồi đó.”

Trong mắt Tống Dĩ Sam thoáng qua một chút u ám, cô ta cười cười, không nói gì.

Trưa hôm đó chủ yếu là chụp tạo hình của Thẩm Ấu Dao và Đỗ Trạch Thần, Mạc Duyệt và Tống Dĩ Sam tới sớm nên đã chụp xong rồi.

Ngoại hình của Thẩm Ấu Dao tương đối đơn giản, mặc dù cô là nữ một nhưng bộ phim này là nam chủ, cô đóng vai Vệ Minh Xu, một nữ tướng, phần lớn thời gian cô mặc quân phục, trang bị vũ khí tinh xảo và một bộ áo giáp để mặc trên chiến trường.

Ban đầu cô rất thích kịch bản này nên lúc biết được có thể biểu diễn, cô rất vui nên về cơ bản đã nghiên cứu kỹ kịch bản, bối cảnh của nữ tướng cũng có nhiều điểm tương đồng với tính cách của chính cô, như ít nói kín tiếng, mục tiêu đặt ra là quyết làm không lùi nên cô hoàn toàn có thể hiểu được nhân vật này.

Vì vậy, đạo diễn Cao đã hơi ngạc nhiên khi nhìn thấy hình dáng và biểu cảm của cô.

Tuy rằng xem qua Thẩm Ấu Dao tác phẩm nên mới đồng ý để cô diễn vai nữ một, nhưng trong lòng vẫn có nhiều ý tưởng, lúc đầu muốn dành nhiều thời gian hơn, nếu thực sự không được thì sẽ điều chỉnh hiện trường, không ngờ nhờ một cái ảnh tạo hình mà lại như đem Vệ Minh Xu trong lòng ông ấy hiện ra.

Chỉ thấy cô mặc một bộ quân phục tinh xảo, trong mắt tràn đầy lạnh nhạt, chỉ là khi cô nhìn về phía Sở, lại có một tia sáng lấp lánh, không biết có phải là vì đại nghĩa hay là vì người ngồi trên long ỷ... Nói tóm lại, vì mục tiêu đó, cô có thể vượt qua mọi khó khăn trở ngại, giống như một cỗ máy lạnh lùng không có cảm xúc.

“Rất tốt, thử một bộ khác đi!” Cao đạo hưng phấn nói.

Thẩm Ấu Dao được khẳng định cũng rất vui vẻ, lập tức đi thay trang phục, thay quần áo trang điểm xong, suy nghĩ một chút nói: ‘Làm rối tóc một chút.”

Nike nói: “Cô muốn thử kiểu đó sao?”

Thẩm Ấu Dao gật đầu.

Nike giơ tay ok, trang điểm cho cô thêm phần tang thương.

Cao đạo khi nhìn thấy cô thì sửng sốt, nhưng trong lòng cũng không có nhiều kỳ vọng, có lẽ vị tướng lãnh đạm có dễ hiểu được, nhưng đó là Vệ Minh Xu, người đã dẫm lên vô số xương người, đạt được đại nghĩa của Sở Hoàng thì không dễ diễn như vậy.

Đỗ Trạch Thần từ phòng thay đồ đi ra bên cạnh ông ấy, dường như biết ông ấy đang nghĩ gì, cười nói: “Hãy chuẩn bị sẵn tâm lý, tôi không có khoe khoang đâu. Mặc dù Ấu Dao nhà tôi trông còn trẻ nhưng hiểu biết về cuộc sống cũng không đơn giản.”

Đạo diễn Cao hoàn toàn miễn nhiễm với những lời khen ngợi hàng ngày của Đỗ Trạch Thần dành cho vợ mình, cũng không để ý lắm, cho đến khi Thẩm Ấu Dao đứng yên trước ống kính, ông ấy đột nhiên sững người.

Đó đích thực là một vị tướng quân đã trải qua hàng vạn trận chiến, sự lạnh lùng trong đôi mắt không thể xóa nhòa trong nhiều năm cuối cùng cũng tan biến khi Sở Hoàng chiến thắng, để lộ ra sự mềm yếu bên trong, cũng làm cho người ta thấy rõ sự vỡ nát, cuối cùng cô cũng kiên trì đến ngày hôm nay, người dân nước Sở sẽ không còn bị đói và bị ức hiếp nữa, Sở Hoàng cuối cùng đã thực hiện được ước mơ của mình, và cô cuối cùng đã hoàn thành sứ mệnh của mình. ...có thể mang tin vui này đến những đồng đội đã hy sinh, tên của tất cả những người đã chết trước mắt cô, cô đều nhớ rõ…

Đạo diễn Cao phấn khích muốn chết, không ngờ là mấy lời khen hằng ngày của Đỗ Trạch Thần cho vợ là thật.

Tuy nhiên, điều làm ông ấy ngạc nhiên hơn nữa vẫn còn ở phía trước, ông ấy đương nhiên biết kỹ năng diễn xuất của Đỗ Trạch Thần, không tệ nhưng tuyệt đối không phải là đỉnh cao, ông ấy luôn lo lắng là anh không thể diễn tốt một vai diễn phức tạp như vậy, nhưng không ngờ anh lại thể hiện ở tốt đến bất ngờ, thể hiện rất nhuần nhuyễn một Sở Hoàng đầy kiên nhẫn và bền bỉ, lòng có thiên hạ cùng với trách nhiệm nặng nề.

Diễn viên là cốt lõi của một bộ phim, đạo diễn Cao không ngờ rằng sự thỏa hiệp của mình lại mang đến cho ông ấy một điều bất ngờ như vậy, ông ấy đột nhiên cảm thấy tràn đầy tự tin.

“Thật tốt.” Cao đạo nói: “Xem ra vợ chồng anh đã học tập rất tốt, chụp cho tốt, cố gắng lấy giải thưởng!”

Đỗ Trạch Thần cười cười không nói gì, học tập là một chuyện, hiểu nhân vật là một chuyện khác, lúc này anh mới hiểu lý do tại sao Thẩm Ấu Dao phản đối anh tham gia bộ phim này, nếu lấy sự cảm ngộ hời hợt của anh về cuộc sống thì anh sẽ phá hỏng vai Sở Hoàng này mất.

Nhưng bây giờ anh đã trải qua rất nhiều, nhẫn nhịn trong tình cảm, gặp phải kẻ mạnh ẩn núp, và tất cả những hy sinh và nỗ lực để đạt được mục tiêu của mình, không ngoa khi nói rằng anh đồng cảm với Sở Hoàng.

Đỗ Trạch Thần nhìn Thẩm Ấu Dao, đây là những gì họ đã cùng nhau trải qua, vì vậy việc anh tham gia bộ phim này không chỉ đơn giản là vì nó là một bất ngờ đơn giản đối với Thẩm Ấu Dao, mà còn là một kỷ niệm đặc biệt đối với anh.

Thẩm Ấu Dao không biết nội tâm đa cảm của Đỗ Trạch Thần, mặc dù cô sẽ không làm anh khó xử trước mặt người ngoài, nhưng cô nhất định sẽ làm theo lời mình, phớt lờ anh ba ngày!

Công việc xong xuôi đã là buổi tối, Đỗ Trạch Thần cũng biết được suy nghĩ của Thẩm Ấu Dao, trêu chọc cô: “Em thật sự không để ý tới anh sao?”

Thẩm Ấu Dao nhàn nhạt nói: “Ba ngày.”

“Không phải nói ba ngày không gọi điện sao?” Đỗ Trạch Thần đang cùng cô chơi chữ, thấy cô tức giận trừng mắt nhìn mình, vội vàng đổi lời: “Không phải lúc trước đổi thành hai ngày rồi sao?”

“Anh còn dám nói như vậy?!” Thẩm Ấu Dao cả giận nói: “Em muốn đổi thành năm ngày!”

Đỗ Trạch Thần vội xin lỗi: “Anh sai rồi, anh sai rồi, ba ngày cũng được, chỉ ba ngày thôi.”

“Hừ!” Thẩm Ấu Dao không nói có hay không, để tên xấu xa này đoán đi!

Trong lòng Thẩm Ấu Dao đã có một kế hoạch tốt, nhưng chuyện này không thành, bởi vì Tống Dĩ Sam đột nhiên tỏ ra thù địch…

Vào ngày đầu tiên chính thức bắt đầu, bối cảnh chính là Đỗ Trạch Thần và Tống Dĩ Sam phối hợp nhau.

Tống Dĩ Sam đóng vai Ngụy Nhất Phụng, trưởng công chúa nước Ngụy. Nước Ngụy từng là kẻ thù lớn nhất của nước Sở. Hai nước vốn ngang hàng trước đây, vì xích mích nội bộ mà khiến cho nước Sở không còn khả năng cạnh tranh với đối thủ cạnh tranh khi xưa.

Ngụy Nhất Phụng tuy là công chúa nhưng có năng lực, có tham vọng, nắm quyền hành trong tay, nhưng ở trong nước khó phát huy vì có các anh em như hổ rình mồ xung quanh, nên ả nhắm tới nước Sở. Muốn thông qua cuộc hôn nhân của chính mình mà bắt lấy nước Sở, rồi quay trở lại xử lý các anh em.

Cho nên khi lần đầu tiên gặp mặt, Ngụy Nhất Phụng đã định dùng mưu cũ anh hùng cứu mỹ nhân để khiến đối phương chú ý và tiếp cận mình.

Sở Hoàng khi còn nhỏ được sủng ái mà bị người trong hậu cung hạ độc dẫn đến thân thể luôn yếu ớt, cho nên khi mũi tên bắn về phía mình lại không có cách nào tránh né, lúc này Ngụy Nhất Phụng bay tới cứu người.

Bởi vì có tâm tư khác nên không có đỡ mũi tên, mà là ôm lấy eo Sở Hoàng tránh đi…

Kết quả là khi Tống Dĩ Sam đáp xuống đất, cô ta vấp phải chiếc váy dài v, loạng choạng và ngã vào vòng tay của Đỗ Trạch Thần, trước khi Đỗ Trạch kịp phản ứng đã tự mình đứng dậy, lùi ra sau như sợ gây ra hiểu lầm, cô ta cẩn thận nhìn Thẩm Ấu Dao, sau đó mới nói xin lỗi với Đỗ Trạch Thần: “Thật xin lỗi, thật xin lỗi, váy của tôi hơi dài.”

Đây có vẻ như là một sai lầm bình thường và thái độ của Tống Dĩ Sam khá tốt, Đỗ Trạch Thần an ủi cô ta và nói rằng không sao cả.

Khi bộ phim bắt đầu quay lại, Tống Dĩ Sam rõ ràng đã rất chú ý đến việc giữ khoảng cách với Đỗ Trạch Thần nên bị đạo diễn bảo cắt.

“Ngụy Nhất Phụng đang muốn dụ dỗ Sở Hoàng, cô đứng xa vậy sao mà dụ được?” Cao đạo quát: “Muốn mập mờ, phải mập mờ như vậy!”

Tống Dĩ Sam không khỏi liếc nhìn Thẩm Ấu Dao, Đỗ Trạch Thần cười nói: “Yên tâm đi, cho dù không tin cô thì Ấu Dao nhà tôi cũng phải tin tưởng tôi.”

Thẩm Ấu Dao không để ý tới anh, nhưng khi quay phim bắt đầu lại, cô không thể không nhìn chằm chằm vào tay Tống Dĩ Sam đang ôm eo Đỗ Trạch Thần, tự nhủ: Đây là quay phim, đây là quay phim.

Cuối cùng sau khi hoàn thành việc xây dựng tâm lý, Tống Dĩ Sam đột nhiên liếc về phía cô, đó là ánh mắt tự mãn và châm chọc.

Thẩm Ấu Dao sửng sốt một chút, lại nhìn sang, chỉ thấy Tống Dĩ Sam đang áy náy xin lỗi Đỗ Trạch Thần, Đỗ Trạch Thần cười vẫy tay: “Chỉ là quay phim thôi, hơn nữa chỉ là ôm eo mà thôi, lễ nghĩa nhiều như vậy chi?”

Tống Dĩ Sam cười cười, quay đầu nhìn trêu chọc Thẩm Ấu Dao: “Đây chẳng phải là tôi sợ Ấu Dao ghen sao?”

Thẩm Ấu Dao cười lắc đầu, có lẽ là nhìn nhầm, chắc chỉ là ánh mắt nhập diễn thôi, nhưng cô rất nhanh lại bác bỏ ý nghĩ này.

Bởi vì Tống Dĩ Sam có thái độ tốt, cô ta đã có ý thức giữ khoảng cách với Đỗ Trạch Thần, điều này khiến Đỗ Trạch Thần và mọi người đều có thiện cảm với cô ta, cuối cùng, sau một vài cảnh quay với nhau, Đỗ Trạch Thần cũng trở nên quen thuộc với cô ta, lúc nói chuyện kịch bản cũng nói nhiều hơn.

Ngược lại Thẩm Ấu Dao bởi vì cả ngày giận dỗi Đỗ Trạch Thần mà không nói lời nào, cho dù đứng bên cạnh cũng giống người ngoài.

Sau bữa tối, Đỗ Trạch Thần còn phải quay hai cảnh, đạo diễn Cao dẫn Tống Dĩ Sam tới xem kịch bản, Thẩm Ấu Dao định nhắm mắt làm ngơ: “Tôi về nghỉ ngơi trước.”

Đỗ Trạch Thần quan tâm hỏi: “Mệt sao?”

Thẩm Ấu Dao gật đầu, nhưng Đỗ Trạch Thần không thể rời đi nên anh nói với Tiểu Mầm: “Ở đây không cần cô làm gì đâu, cô dắt Ấu Dao trở về nghỉ ngơi đi.”

Thẩm Ấu Dao bước đi hai bước, nhịn không được quay lại nhìn thoáng qua, lại thấy không biết Đỗ Trạch Thần nghe Tống Dĩ Sam nói gì đó mà cười rất tươi.

Ở đằng kia, dường như Tống Dĩ Sam luôn chú ý đến cô, khi thấy cô quay lại liền nở một nụ cười kỳ lạ.

Lần này Thẩm Ấu Dao vô cùng chắc chắn, cùng với lần trước đều không phải ảo giác. Mà đối phương hình như không phải vì Đỗ Trạch Thần, mà là muốn hướng tới cô.

 Tác giả có lời muốn nói: Nguy hiểm mới chỉ bắt đầu…

Danh Sách Chương:

Bạn đang đọc truyện trên website TruyenOnl.COM
BÌNH LUẬN THÀNH VIÊN
BÌNH LUẬN FACEBOOK